(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 70: Hàn Ma Viêm, Mạnh Lang tử.
Một tháng trôi qua, thu về, lá cây theo gió bay lả tả. Trong chính điện Vạn Niên Cung, những lời bàn tán xôn xao vang vọng.
Hàn Vũ Thiên cầm hoàng ấn bước vào chính điện, trao lại cho Hồ Vân. Đoàn người hoàng thất không khỏi kinh ngạc, ai nấy đều cúi đầu cảm tạ không ngớt.
Trước khi rời đi, Hồ Vân cười nói: "Cung chủ, sau này còn có việc nhờ vả người rồi."
Hàn Vũ Thiên khẽ nhếch môi, thản nhiên đáp: "E là không được."
Hồ Vân chỉ cười rồi xoay người rời đi. Chẳng bao lâu sau, Vạn Niên Cung trên dưới đều đóng cửa, trận pháp truyền tống cũng bị phong ấn, không cách nào hoạt động.
"Cung chủ, đã xảy ra chuyện gì sao?" Mạch Liên cung kính hỏi. Hàn Vũ Thiên với khí tức ngập trời, giọng nói băng lãnh đáp: "Hoàng tộc vừa mang đến đủ tài nguyên để bản cung chủ đột phá Thiên Vũ Cảnh, các ngươi hãy chuẩn bị cho tốt."
Toàn bộ nhanh chóng quay người, cưỡi yêu thú đạp không rời đi. Mỗi người giữ chức vụ trong Vạn Niên Cung đều mang theo một vật được bọc vải sau lưng, lao vút ra tứ phía.
Cảnh tượng này thu hút mọi ánh nhìn của người trong thành. Hàn Vũ Thiên bay lên giữa không trung Bát Quan Thành, ánh mắt quét qua đầy lạnh lẽo và vô tình.
Hắn vung tay, vô số ma trảo khổng lồ xuất hiện, giáng xuống Bát Quan Thành. Từng cái ma trảo hút cạn sinh cơ của mọi người trong thành, từ người già đến trẻ nhỏ, từ tu sĩ đến thường dân, tất cả đều bị tàn sát.
Thanh Hoa Lâu cũng bị ma trảo vây khốn, từng chút thôn phệ toàn bộ pháp bảo. Mạnh Lang lão, một thân khí tức bùng nổ, lao ra ngoài.
"Ngươi! Ngươi làm vậy rốt cuộc có ý gì? Thanh Hoa Lâu bọn ta đã làm gì ngươi sao?"
Hàn Vũ Thiên với ánh mắt băng lãnh vô tình, thản nhiên đáp: "Không làm gì cả, chỉ là vô tình nằm trong kế hoạch của ta mà thôi."
Một con khổng tước gầm thét lao tới tấn công Mạnh Lang lão. Lão cắn răng, bùng nổ sức mạnh chiến đấu.
Một con khổng tước khác bất ngờ xuất hiện phía sau, hai cánh như lưỡi dao sắc bén xẹt lên hai vết sẹo chéo sau lưng lão.
Mạnh Lang phun máu bay về phía trước, liền bị con khổng tước phía trước dùng hai cánh đâm thẳng vào ngực.
Từ phía trên, một con khổng tước nữa lao xuống, dùng lông đuôi sắc như đao cắt phăng đầu Mạnh Lang lão.
Huyền Ảnh mà Mạnh Lang lão kết ấn để bỏ trốn vừa hiện ra đã bị Hàn Vũ Thiên chộp lấy, bóp nát.
Giao lão từ trong Hàn gia vút ra ngoài, trường thương trong tay chĩa thẳng về Hàn Vũ Thiên mà đâm tới.
"Công tử, vì sao lại là Mạnh Lang chứ?"
Lệ Giao lão tuôn như suối, ánh mắt vô cùng đau khổ nhìn chằm ch���m Hàn Vũ Thiên.
Trường thương chưa chạm tới đã bị khổng tước chặn lại. Một vuốt cực mạnh đá Giao lão văng xuống đất.
Hai ma trảo xuất hiện, ghìm chặt Giao lão tại chỗ. Từ trong Hàn gia, Hàn Vũ Đạo bước ra, toàn thân băng khí ngập trời.
Từng nhóm đệ tử Hàn gia cũng bay theo sau đại gia chủ, tất cả đều kinh hãi nhìn Hàn Vũ Thiên.
"Thiên nhi, chuyện này là sao?"
Giọng Hàn Vũ Thiên đã có chút thay đổi, hắn nói: "Tổ phụ, người và Hàn gia đừng nhúng tay vào chuyện này."
"Nghịch tử!" Hàn Ma Viêm gầm lên, phá vỡ đất đá, một kiếm bổ thẳng về Hàn Vũ Thiên. Nhưng không ai ngờ, kẻ trước mắt chỉ chợt động thân hình đã tóm gọn cổ lục gia chủ.
"Hàn Vũ Thiên!" Hàn Vũ Đạo lúc này đã không thể kiềm chế, quát lớn. Nhưng Hàn Vũ Thiên lại như không nghe thấy, lập tức hút khô sinh mệnh của vị lục gia chủ vừa bị hắn tóm.
"Ngươi!" Bốn vị gia chủ khác lập tức ra tay, nhưng đã bị Hàn An và Hàn Phúc ngăn cản. Hai người này giờ đã là Hợp Đan viên mãn, hoàn toàn có thể hai đấu bốn với các vị gia chủ.
Các đệ tử Hàn gia cũng muốn động thủ nhưng bị hơn vạn đệ tử Vạn Niên Cung bao vây chặt giữa vòng vây, toàn bộ không dám manh động.
Hàn Vũ Thiên hút cạn sinh mệnh Hàn Ma Viêm xong, liền ném cái xác khô vào biển lửa. Hắn từng bước ra tay, giết chết từng cường giả có ý định phá vây bỏ trốn, từng kẻ một ngã gục ngay trước mắt.
Chỉ duy nhất vị lang y của Cẩm Y Quán là không bị ma trảo thôn phệ. Nhưng khi chứng kiến quê hương mình bị tàn diệt, ông đã không chịu nổi cú sốc, đạo tâm sụp đổ, uống thuốc độc kết liễu đời mình.
Dù sao, phận phàm nhân làm sao có thể chịu đựng nổi cảnh tượng tàn khốc đến vậy.
Kiều Nguyệt Nga vẫn đang bế quan tu luyện trong động phủ, không hề hay biết những gì đang xảy ra bên ngoài.
Hàn Vũ Thiên bước đến đâu, thi thể cường giả lại ngã xuống đến đó. Từ vị trí tim của một số người, một loại bọ cánh cứng có sừng chui ra.
Chúng tập trung dày đặc trên bầu trời. Tiếp đó, Hàn Vũ Thiên nhìn về phía Hàn gia, những kẻ duy nhất còn sống sót.
Hàn Vũ Thiên ra lệnh bắt tất cả về cùng Giao lão. Hắn vốn định xuống tay với Hàn gia, nhưng chợt nhớ lời đã hứa với chính cái tên Hàn Vũ Thiên kia, bèn bỏ đi ý nghĩ đó.
Vả lại, người của Hàn gia luôn đối xử tốt với hắn, sao có thể vô cớ sát hại? Chỉ có Hàn Ma Viêm hai lần liên tiếp động sát tâm nên mới bị hắn ra tay giết chết. Còn Giao lão, vì quá đau buồn mà mất kiểm soát, hắn bèn không truy cứu.
Hàn Vũ Thiên tạo ra một trận pháp, nâng bổng mảnh đất rộng hai dặm, biến nó thành một hòn đảo bay, kết nối bằng dây xích với Vạn Niên Cung.
Mảnh đất này được hắn dành cho Hàn gia sinh sống, sau khi những người của Hàn gia đều được đưa về Vạn Niên Cung.
Hàn Vũ Thiên bước vào sảnh Hàn gia, nhìn xuống trung tâm trận pháp dưới chân. Hắn đặt bàn tay xuống, niệm một pháp chú huyền diệu, không thuộc về thế giới này.
Cuối cùng, những hoa văn trên trận pháp phát ra hào quang kỳ lạ, không ai có thể hiểu được ý nghĩa của chúng.
Đoạn văn này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.