Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 62: Hoàng tộc tụ hội.

Kiều Nguyệt Nga thấy hai người giao thủ gay gắt như vậy, cứ ngỡ Vạn Niên cung luôn chào hỏi bằng vũ lực nên tỏ ra vô cùng phấn khích. Tuy nhiên, một câu nói của Thải Thuận Nhi đã khiến nàng hụt hẫng không thôi.

"Đây là Tiêu trưởng lão và Thiếu cung chủ vốn là bạn bè thân thiết từ nhỏ, nên mới chào hỏi kiểu này."

Thải Thuận Nhi bật cười, còn Hàn Vũ Thiên thì thân hình ch���p nhoáng, vươn tay chộp lấy đầu Tiêu Hạo rồi đập mạnh xuống đất. Tiêu Hạo cũng không chịu thua kém, ngay lúc sắp chạm đất đã bùng lên ngọn lửa cuồn cuộn, phun thẳng vào mặt Hàn Vũ Thiên.

"Ai dạy ngươi cái thói dám nhắm vào mặt đại gia mà đánh hả?"

Hàn Vũ Thiên dùng lớp băng bao phủ tay áo để đỡ lấy, sau đó hắn trực tiếp nâng Tiêu Hạo lên và dùng tay trái liên tục đấm vào bụng hắn. Tiêu Hạo mắt trợn trắng, mồm sùi bọt mép, trông thảm hại vô cùng. Kiều Nguyệt Nga và Thải Thuận Nhi trợn mắt há hốc mồm, hai nàng thật sự không thể tin nổi Hàn Vũ Thiên lại ra tay tàn nhẫn với người bạn thân từ nhỏ của mình như thế.

"Đem hắn về đi, đợi hắn tỉnh dậy ta sẽ đánh tiếp."

Hàn Vũ Thiên ném Tiêu Hạo cho hai quản sự gần đó rồi nói.

"Tiếp theo là phòng đan dược phải không?"

Kiều Nguyệt Nga nghiêng đầu hỏi Hàn Vũ Thiên. Lúc này, sắc mặt hắn bỗng cứng đờ, giọng nói có chút gấp gáp:

"Ta dẫn ngươi xem phòng trưởng lão."

"Ta vẫn thích đi từng nơi hơn là đến thẳng đó."

Kiều Nguyệt Nga cười vui vẻ, thản nhiên bác bỏ ý kiến của hắn. Hàn Vũ Thiên nhìn lên trời, đau lòng lẩm bẩm một mình:

"Thằng ngu nào lại đặt phòng đan dược gần phòng vũ khí vậy?"

"Là Cung chủ ngài..."

Thải Thuận Nhi truyền âm cho hắn từ bên cạnh. Sắc mặt Hàn Vũ Thiên trầm hẳn xuống, trông rất khó coi. Hắn nhìn vào tấm lệnh bài có 13 vạn điểm của mình, truyền âm hỏi lại:

"Có tự ý gia tăng điểm được không?"

Thải Thuận Nhi lắc đầu, cười và truyền âm đáp:

"Cung chủ đã ra lệnh chỉ được tối đa 1000 vạn điểm. Nếu ai tự ý tăng lên sẽ bị phạt 1000 vạn linh thạch. Hiện tại ngài đang là Thiếu cung chủ đấy."

Sắc mặt Hàn Vũ Thiên càng thêm xám xịt. Kiểu gì thì số điểm của hắn cũng sẽ mất vài vạn vào tay cái nữ nhân phá hoại trước mắt này.

"Không hiểu sao ta lại kết bạn với cô ta khi ra ngoài chứ? Đầu óc bị hỏng rồi hay chứa toàn đậu phụ thế này?"

Hàn Vũ Thiên ánh mắt có chút tiếc nuối nhìn vào lệnh bài. Kiều Nguyệt Nga nghiêng đầu hỏi:

"Ngươi cứ lầm bầm việc gì vậy?"

Hàn Vũ Thiên xua tay lắc đầu, rồi vẫn giữ vẻ mặt khó coi đi theo sau Kiều Nguyệt Nga.

Trong phòng đan dược, mỗi viên đan đều được đặt cẩn thận trong hộp kính để giữ được dược tính và phẩm cấp, sau đó mới được trưng bày trên kệ. Như thường lệ, Kiều Nguyệt Nga tiến đến cuốn sổ danh mục đặt ở quầy, đọc tên từng viên đan dược. Nàng tỏ ra vô cùng hứng thú với công dụng của những loại ��an dược nơi đây.

"Thiếu cung chủ thật là có nhã hứng dẫn bằng hữu về Vạn Niên cung chơi."

Quản sự ở quầy mỉm cười cúi chào Hàn Vũ Thiên, hắn cũng nhẹ nhàng gật đầu đáp lại vị trung niên kia. Kiều Nguyệt Nga tìm kiếm một hồi, rồi thở dài nói:

"Đan dược ở đây tuy tốt, nhưng không cái nào phù hợp với tu vi của ta."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

"Ở đây chỉ có đan dược Hợp Đan thôi. Chúng ta đến phòng tài nguyên đi."

Hắn dẫn nàng rời khỏi phòng đan dược, đi về phía phòng tài nguyên, nơi chỉ dành riêng cho người của Vạn Niên cung ra vào. Nơi đây, các loại tài nguyên chất thành đống, được phân loại rất rõ ràng, chỉ có thể dùng điểm để đổi lấy chúng từ Vạn Niên cung.

"Thiếu cung chủ."

Một đám người thấy Hàn Vũ Thiên đến liền cung kính hành lễ.

"Thiên đệ."

Hàn An và Hàn Phúc cũng từ gần đó bước tới chào hỏi. Hàn Vũ Thiên vì là tiểu đệ nên cũng hành lễ trước.

"Hai huynh tới đây để tìm tài nguyên tu luyện sao?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười hỏi. Hàn An cất giọng nói:

"Bọn ta tới tìm một ít Tử D��� Thạch."

Hàn Vũ Thiên gật đầu, vung tay lên và ngay lập tức hai mươi khối Tử Dạ Thạch rơi xuống. Hắn khẽ gật đầu, rồi dẫn Kiều Nguyệt Nga đi xem xét xung quanh.

"Ngươi cho họ hai mươi khối Tử Dạ Thạch đấy, không lấy điểm sao?"

Kiều Nguyệt Nga thắc mắc hỏi. Hàn Vũ Thiên lắc đầu, thản nhiên đáp:

"Họ là tộc huynh của ta, cần gì phải so đo tính toán với mấy viên đá cỏn con ấy làm gì."

Kiều Nguyệt Nga gật đầu nói:

"Ngươi là bằng hữu của ta, chắc không tính toán mấy viên đá đâu ha."

Nàng giơ tay lên, chớp chớp đôi mắt long lanh của mình. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, gạt tay nàng sang một bên rồi nói:

"Mơ đi."

Hàn Vũ Thiên bước về phía trước, Kiều Nguyệt Nga đi ở phía sau.

Thanh Tuyền và Uy Lân hiện tại đang ở phía sau Vạn Niên cung. Hắc hổ trông coi hai đứa trẻ này đến mức phát chán. Nó hất cằm một cách kiêu ngạo rồi chạy vào rừng sâu, bỏ mặc hai đứa trẻ đang tự luyện tập với nhau. Đúng lúc đó, ba người đệ tử của Hàn Vũ Thiên trên đường trở về đã vô tình gặp hai đứa trẻ.

"Hai ngươi là ai?"

Thanh Hiên có vẻ hứng thú, chủ động hỏi. Uy Lân hơi nghiêng đầu, một lúc lâu sau mới đáp lời:

"Đệ là Uy Lân, muội ấy là Thanh Tuyền."

Thanh Hiên đảo mắt sang cô bé bên cạnh, cười nói:

"Muội và ta cùng họ Thanh đấy, ta là Thanh Hiên."

"Ô, thật trùng hợp nha."

Thanh Tuyền vỗ tay, cười rất đáng yêu. Trương Tuân Vinh bước lên trước hỏi:

"Sao hai ngươi lại ở đây?"

Uy Lân gãi đầu nói:

"Hắc hổ dẫn bọn đệ tới đây."

Ánh mắt Triệu Diễm Lệ lóe lên, hỏi:

"Nó ở đâu?"

Uy Lân chỉ tay về một hướng và nói:

"Đi về phía đó rồi."

Bóng Triệu Diễm Lệ biến mất, nàng lao theo hướng hắc hổ vừa rời đi.

"Hôm nay ta phải lột da con mèo đen này."

Âm thanh của nàng vọng lại đầy chiến ý. Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh liền bế theo hai đứa trẻ, vụt theo sau.

"Vạn Niên cung lợi hại vậy sao?"

Tại Nam Cương thành, thủ phủ của hoàng tộc Nam Cương vương triều, các vị vương gia đã tụ họp đông đảo trong bóng tối.

"Nếu làm ăn với Vạn Niên cung này, chúng ta sẽ có đủ binh khí lợi hại và đan dược cấp cao để đối phó với hoàng đế."

Một vị vương gia râu tóc bạc trắng, gương mặt hằn rõ dấu vết thời gian, cất lời. Một vương gia trung niên khác tiếp lời, cười nói:

"Trước tiên hãy cho người đến đó thăm dò trước đã. Nếu đúng như tin đồn thì chúng ta mới có thể hợp tác."

"Nhưng các ngươi có chắc sẽ lật đổ được hoàng huynh không?"

Một vị trung niên khác có vẻ hơi lo lắng hỏi. Một lão vương gia khác an ủi nói:

"Chúng ta khi hợp sức lại trên triều đình cũng có thể đối đầu với thế lực của hoàng đế rồi, không cần lo lắng."

Từ trẻ tuổi đến già nua, từ hoàng thúc đến hoàng tử, tất cả các vị vương gia đều âm thầm có mặt trong cuộc họp kín này. Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free