(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 57: Súng.
Hai năm sau, Hàn Vũ Thiên đã đột phá cảnh giới Chí Tôn Hợp Đan. Vài ngày kế đó, hắn lên chín tầng trời độ cửu lôi kiếp.
Kiều Nguyệt Nga cũng đã độ lục lôi kiếp, còn Hắc Hổ thì độ cửu lôi kiếp.
Trong một thời gian ngắn, Vân Đạo Tông đã xuất hiện ba vị Vũ Cảnh, trong đó có hai vị độ cửu kiếp và một vị độ lục kiếp, khiến ai nấy đều kinh ngạc không thôi.
H��n Vũ Thiên dẫn theo Kiều Nguyệt Nga, Hắc Hổ, Thanh Tuyền và Lân Uy đến truyền tống trận của Thanh Hoa Lâu.
Dùng một trăm vạn linh thạch truyền tống về Bát Quan Thành, Hàn Vũ Thiên vừa xuất hiện tại Thanh Hoa Lâu ở Bát Quan Thành, Mạnh Lang lão đã đợi sẵn và nói:
"Xem ra ngươi đi du ngoạn một thời gian khá dài rồi."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu cười nói:
"Thời gian sắp tới sẽ lại phiền Mạnh Lang lão một chút."
"Ồ, làm phiền việc gì?"
Mạnh Lang lão hơi bất ngờ hỏi, Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp:
"Ta sẽ thuê Thanh Hoa Lâu làm một buổi đấu giá trong hai tháng tới, phục vụ cho Vạn Niên Cung."
"Vậy mời."
Mạnh Lang lão không từ chối, liền mời Hàn Vũ Thiên vào trong phòng làm việc của mình.
Sau một lúc, Hàn Vũ Thiên đã rời khỏi Thanh Hoa Lâu, hắn trở về Hàn gia. Kiều Nguyệt Nga thì về Cẩm Y Quán, còn Hắc Hổ, theo lời Hàn Vũ Thiên, dẫn hai đứa trẻ về Vạn Niên Cung.
Hắn vừa đẩy cửa Hàn gia bước vào đã thấy rất đông tộc nhân, đa phần là trẻ nhỏ, đang tập luyện võ pháp.
"Ngươi là ai?"
Một thiếu niên ở cảnh giới Viên C��nh đứng chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên với nét mặt có chút khó coi. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn thiếu niên một cái rồi không thèm để ý, bước thẳng về phía đại điện của Hàn gia.
Từng nhóm thiếu niên xông tới ngăn cản Hàn Vũ Thiên, một người mặc thanh y dẫn đầu quát lớn:
"Ngươi là ai? Sao lại dám tự tiện xông vào Hàn gia?"
Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi, hơi thở này mang theo hàn khí lạnh lẽo mà cực kỳ cường đại. Toàn bộ nhóm thiếu niên liền cung kính quỳ một chân xuống đất, đồng thanh nói:
"Công tử."
Hàn Vũ Thiên không bận tâm đến đám thiếu niên phiền phức đó nữa mà bước thẳng vào đại điện.
"Kẻ nào?"
Hàn Vũ Đạo đang ngủ trên chủ điện bỗng thức giấc, một kiếm chém tới. Hàn Vũ Thiên rút kiếm đỡ.
Hai mũi kiếm va chạm, tạo ra băng khí tản mát tứ phía, khiến đại điện hóa thành băng giá.
"Hàn Vũ Thiên?"
"Tổ phụ."
Hàn Vũ Đạo nhận ra khí tức quen thuộc này, liền dừng kiếm. Hàn Vũ Thiên cũng mỉm cười bước tới hành lễ.
Hàn Vũ Đạo vui mừng, hai tay ôm chầm lấy Hàn Vũ Thiên nâng bổng lên, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên.
"Ôi mẹ ơi, xương sống của ta."
Hàn Vũ Đạo lập tức thả Hàn Vũ Thiên xuống, tay liên tục xoa nắn xương sống của mình, vẻ mặt đau khổ nói:
"Lão phu già rồi, không bế nổi ai nữa, có ngày bị gãy xương chết mất."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, bước lại sau lưng Hàn Vũ Đạo. Từng chiếc kim châm bằng băng xuất hiện, hắn dùng kim đâm vào lưng tổ phụ, từng bước điều chỉnh lại xương sống cho ông.
Một lúc lâu sau, Hàn Vũ Đạo đã hết đau lưng, cười nói:
"Thiên nhi quả thật tài giỏi! À, để ta gọi mấy vị gia gia khác tới."
Hàn Vũ Thiên nhanh chóng ngăn lại, nói:
"Không cần đâu tổ phụ, Thiên nhi còn phải tới Đoạn Tình Viện một chuyến."
Hàn Vũ Đạo nghe vậy cũng không ép cháu mình ở lại, nhẹ gật đầu đồng ý.
Hàn Vũ Thiên đến nhanh mà đi cũng nhanh, vừa ra khỏi đại điện đã biến mất trước sự ngỡ ngàng của một đám tộc nhân trẻ tuổi.
Hắn bước vào Đoạn Tình Viện, thoáng cái đã chớp đến bên cạnh, nắm lấy lỗ tai Tiêu Hạo đang ngủ kéo lên.
"Ah! Ngươi là kẻ nào!"
Tiêu Hạo vừa đau vừa giận dữ, quát lớn. Hàn Vũ Thiên không bận tâm đến lời nói của hắn, trực tiếp một quyền nện Tiêu Hạo nằm rạp xuống đất.
"Hàn... Vũ... Thiên... là ngươi..."
Tiêu Hạo bị một đòn đánh bầm dập, liền không còn hơi sức gào thét nữa. Tiêu Nhiên bưng khay trà ra đã thấy Hàn Vũ Thiên ngồi sẵn ở bàn.
"Con về rồi sao?"
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu cười nói:
"Vừa trở về ít lâu."
Tiêu Hạo ôm đầu quát lớn:
"Mẫu thân xem hắn kìa, từng này tuổi rồi mà còn đánh con!"
Hàn Vũ Thiên cười hiền hòa, thản nhiên nói:
"Là do Đại gia ngươi thấy nhớ ngươi đó thôi, đó gọi là chào hỏi yêu thương đấy mà."
"Yêu thương con cẩu thí ngoài đường ấy!"
Hàn Vũ Thiên uống cạn một ấm trà do Tiêu Nhiên pha xong, rồi hành lễ và đi xuống mật thất.
Phía dưới, đã có tám người cung kính quỳ chờ sẵn hắn, vẫn như cũ, gồm Mạch Liên, Hồng Thiên, Luân Chi, Thải Thuận Nhi cùng Hỷ, Nộ, Ai, Ố.
"Cũng vừa đúng lúc đấy."
Hàn Vũ Thiên mỉm cười vung lên một quyển trục, trên đó hiện lên hình ảnh một loại vũ khí kỳ lạ.
"Súng?"
"Súng là thứ gì chứ?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Là một loại vũ khí có khả năng bắn ra những viên đạn sắt với uy lực kinh người. Khi kết hợp với pháp lực, uy lực của nó còn kinh khủng hơn cả cung tên."
Tám người kinh ngạc không thôi, đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói về súng, cũng như biết được công dụng của loại vũ khí này.
Hàn Vũ Thiên bắt đầu tôi luyện và chế tạo các linh kiện. Hắn nhìn theo quyển trục lơ lửng giữa hư không mà liên tục gõ búa.
Từng nhát búa đầy ảo diệu khiến Hồng Thiên thậm chí không thể theo kịp. Sự biến ảo huyền diệu của khối thiết nòng đỏ đang được Hàn Vũ Thiên nện búa khiến mọi người có cảm giác như đang lạc vào một ngọn núi lửa biến ảo khôn cùng.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng đọc tại nguồn để ủng hộ tác giả và người dịch.