(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 52: Binh trận.
"Được rồi, không cần lo toan nhiều làm gì, ngươi cứ đi tu luyện đi, ta sẽ đến Thanh Hoa lâu thông báo một chút về ngươi cho Lăng Tiêu lão biết."
Hàn Vũ Thiên chuẩn bị rời đi thì Kiều Nguyệt Nga nắm tay hắn lại và nói:
"Truyền âm thì không cần đích thân đến Thanh Hoa lâu đâu. Ở đây có một đệ tử của Thanh Hoa lâu chuyên kinh doanh truyền âm phù cho Vân Đạo tông đấy."
Hàn Vũ Thiên kinh ngạc. Kiều Nguyệt Nga liền hướng về một hòn đảo lơ lửng gần đó và gọi:
"Linh Linh, chúng ta muốn mua truyền âm phù."
Lời này vừa thốt ra, từ trong hòn đảo hiện lên một luồng sáng, theo sau là một thanh niên vẻ mặt ôn hòa, trên người treo đầy túi trữ vật, cất tiếng hỏi:
"Nga tỷ vừa gọi ta sao?"
Kiều Nguyệt Nga kéo Hàn Vũ Thiên lại gần, cười nói:
"Ta cần truyền âm về Thanh Hoa lâu ở Bát Quan thành."
Linh Linh lục lọi từng chiếc túi trữ vật trên người hồi lâu, cuối cùng mới tìm thấy một cái ở sườn phải và lấy ra nói:
"Cái này thì hơi đắt tiền đấy, tám vạn linh thạch."
Hàn Vũ Thiên cầm truyền âm phù thì thầm vài câu rồi bóp vỡ, phù hóa thành tro bụi và tan biến vào hư không.
Hắn cũng rút từ trong túi trữ vật ra tám vạn linh thạch đưa cho Linh Linh. Linh Linh cười đáp:
"Cảm ơn đã dùng dịch vụ của Thanh Hoa lâu, ta đi trước đây."
Linh Linh hóa thành lưu quang bay về hòn đảo của mình, để lại Hàn Vũ Thiên và Kiều Nguyệt Nga có thể chuyên tâm tu luyện.
Cả hai tìm những động phủ gần nhau rồi cùng bế quan tu luyện.
***
Tại Bát Quan thành, Hàn Ma Viêm sau khi tận mắt chứng kiến binh trận do Hàn Vũ Thiên bày bố thì không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
"Phải là thiên tài cỡ nào mới có thể tạo ra được binh trận này chứ?"
Năm vị gia chủ khác cũng trố mắt nhìn binh trận bên ngoài cổng thành, thấy nó biến hóa linh hoạt giữa bốn thuộc tính thủy, hỏa, thổ, phong.
Thủy và thổ kết hợp tạo thành bùn lầy nuốt chửng quân địch, trong khi phong và hỏa lại biến ảo thành hỏa lốc càn quét đối phương.
Sự biến ảo và kết hợp liên tục này khiến ngay cả những người từng thi triển binh trận cũng không khỏi kinh hãi. Họ thậm chí còn cho rằng đây là binh trận do thiên đạo tạo thành.
"Quả thật quá lợi hại, Bát Quan thành từ nay không còn phải lo quân địch đột ngột tập kích nữa rồi."
Hàn Vận Lai vô cùng hài lòng với binh trận này. Dù sao ông cũng là tướng lĩnh ba mươi năm kinh nghiệm, làm sao có thể không kích động trước một binh trận huyền ảo đến thế chứ?
"Hàn Bát học thức thật cao thâm, đúng là một quái vật mà, đại ca à."
Hàn Tuyên phe ph��y quạt, vẻ mặt rất vui vẻ khi nhìn binh trận phía dưới.
"Đúng là hảo hài tử của lão phu."
Hàn Vũ Đạo ung dung nhấp một ngụm rượu.
Mạnh Lang lão sau khi nhận được truyền âm phù của Hàn Vũ Thiên liền sai người gọi Giao lão đến.
Giao lão lắng nghe hồi lâu rồi khẽ gật đầu, nụ cười trên mặt ông rạng rỡ thêm một chút.
Hàn Vũ Đạo, Giao lão, Mạnh Lang lão và Lăng Tiêu lão là bốn vị bằng hữu thân thiết. Đến nay, tình bạn của họ đã kéo dài bảy mươi năm mà vẫn vẹn nguyên như thưở nào.
***
Tại Vạn Niên cung, Mạch Liên sắp xếp đệ tử thành hai cấp bậc: đệ tử thông thường và hộ pháp đệ tử.
Đệ tử thông thường phụ trách phòng thủ, điều tra, vận chuyển tài nguyên cùng các việc vặt khác. Hộ pháp đệ tử thì tuần tra bên ngoài, săn giết yêu thú, vì công việc nguy hiểm hơn nên tài nguyên nhận được cũng nhiều hơn đệ tử thông thường.
"Việc giao hàng cho Thanh Hoa lâu đến đâu rồi?"
Hồng Thiên hỏi một quản sự đang ngồi kiểm kê sổ sách, người quản sự kia cung kính đáp:
"Đã giao đủ năm mươi bình Tẩy Tủy đan tương đương hai mươi lăm triệu linh thạch, cùng mười bình Hồng Mệnh dịch tương đương mười triệu linh thạch. Toàn bộ đều đủ, không thừa không thiếu ạ."
Hồng Thiên gật gật đầu, nhưng sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đây là lần đầu tiên lão được đích thân cung chủ giao cho nhiệm vụ với số tài nguyên khổng lồ đến vậy, có lẽ cả đời tích góp của lão cũng chỉ được mười triệu linh thạch mà thôi.
"Cung chủ một lần thu về nhiều linh thạch đến vậy, không biết là có dự định gì đây?"
Luân Chi nhìn một đống danh sách thống kê thì hơi tò mò. Mạch Liên thản nhiên nói:
"Mười triệu linh thạch sẽ được truyền tống trực tiếp đến chỗ cung chủ, còn hai mươi lăm triệu linh thạch là để chúng ta tự sắp xếp tài nguyên cho Vạn Niên cung và đệ tử."
Nghe vậy, những người quản sự và đệ tử đều mỉm cười thoải mái. Gia nhập Vạn Niên cung, bọn họ nhận được tài nguyên dồi dào hơn nhiều so với khi còn ở tông môn cũ.
Tuy nhiên, không có bữa ăn nào là miễn phí. Bọn họ phải làm việc theo sự sắp xếp của trưởng lão và quản s��� mới nhận được tài nguyên. Mỗi tháng, một vị chân truyền là Tham Lam điện chủ sẽ đích thân đến kiểm tra.
Vị điện chủ ấy có thể nhìn thấu xem liệu có kẻ nào giấu giếm tài nguyên của Vạn Niên cung, làm chuyện bất chính hay không. Nếu có, một mũi kim xuyên tim là kết thúc.
Tác phong làm việc của Vạn Niên cung tuy không gò bó, nhưng cũng không thiếu phần uy nghiêm đáng sợ. Nếu không làm bất cứ hành động bất chính nào, nơi đây chính là thiên đường dẫn lối đến tương lai tươi sáng.
Ngược lại, nếu ngươi mang lòng mưu đồ chiếm đoạt tài nguyên của Vạn Niên cung để độc chiếm, hoặc có ý đồ xấu với các đệ tử khác chỉ vì ganh tỵ hay xung đột nhỏ nhặt, thì Vạn Niên cung có vô vàn cách khiến ngươi phải chịu đau khổ hơn cả địa ngục cửu u.
Chính vì vậy, Vạn Niên cung hiếm khi có kẻ mang tạp niệm trà trộn vào. Dù có, chúng cũng sẽ bị trục xuất mỗi khi Thanh Hiên tiến hành thanh lọc đệ tử. Trong cung, tuy có sự phân biệt cấp bậc nhưng mọi người đều coi nhau như người nhà, chỉ duy nhất một người mà tất cả đều phải tuyệt đối cung kính cúi đầu: Cung chủ Vạn Niên.
Ngoài các trưởng lão thân cận ra, chưa một ai từng được thấy dung mạo của vị cung chủ ấy, bởi lẽ vị cung chủ thần bí này thần long kiến thủ bất kiến vĩ. Tin đồn cho rằng tu vi của Vạn Niên cung chủ đã đạt Vũ Cảnh, nên mới dễ dàng bóp chết Thành chủ Tạ Đằng.
Dù sao, đó cũng là một Vũ Cảnh hiếm có trăm năm mới xuất hiện, tuyệt đối không phải là người mà những quản sự hay đệ tử như bọn họ có thể dễ dàng gặp mặt được.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức của chúng tôi.