Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 367: Xích Bích Thần Thành.

Hàn Vũ Thiên quan sát thấy băng hoàng đã rơi vào thế hạ phong. Hắn dẫm chân một cái, không gian xung quanh hóa thành băng vực, từng đạo băng xích phóng lên tận trời, nhắm thẳng kim phượng mà công kích. Từng sợi băng trói chặt đôi cánh, hai chi, cổ và thân của nó lại. Hàn khí liên tục bị kim hỏa thiêu đốt nhưng vẫn không hề hấn gì. Hắn bước một bước, cuồng phong nổi lên, vô tận trường tiễn kết từ băng xuất hiện giữa hư không, làm toàn quân bên kia khiếp sợ không thôi.

Nguyên Phong giao thủ với Hướng Quản Hi đã hơn mấy vạn chiêu lại không phân thắng bại. Điều càng làm lão khiếp sợ hơn chính là tên thanh niên trước mắt càng đánh càng mạnh, càng đánh lại càng hăng hái. Nguyên Phong lập tức bỏ qua Hướng Quản Hi, xé rách không gian, đi tới bên cạnh tên tướng quân kia. Một chưởng vỗ ra, kim quang cực thịnh phóng ra một đầu chu tước rít vang trời xanh, đâm thẳng tới vạn đạo băng tiễn. Lão thì bắt lấy tên tướng quân cùng với mấy tên cấp độ Chuẩn Thần trở lên, biến mất khỏi thành Vân Mục, để lại một đám tàn quân trong thành.

Đại quân kia không ngờ tới chủ tướng và các tướng quân đã bỏ lại toàn bộ bọn họ trong thành trì này với một tên sát thần mạnh mẽ như Hàn Vũ Thiên. Lý Công Uẩn ngây người một lúc rồi kịp phản ứng, quát lớn:

“Bao vây đám tàn quân này lại, tuyệt đối không được để một tên nào chạy thoát! Đóng cửa thành, mở trận pháp!”

Âm thanh uy nghiêm của Lý gia chủ vang lên khắp đại địa, lập tức có thần uy giáng xuống trấn áp đám tàn quân toan bỏ chạy. Mọi người trong tộc còn sót lại không quá hai trăm người cũng chia ra khắp nơi khởi động trận pháp bên trong thành. Cùng với đó là những gia tộc khác bên trong Vân Mục thành cũng tiến hành truy sát tàn quân. Vân Mục thành bọn họ phải nói là đã tổn thất nặng nề nhất từ vạn năm nay, chỉ vì một cuộc chiến quy mô cực lớn do Ngô Hoàng Đế Quốc tạo ra. Chuyện này tuyệt đối không thể dung thứ cho bọn chúng, vì thế mà đám tàn quân kia dù có đầu hàng cũng không một kẻ nào được phép sống sót.

Hàn Vũ Thiên vung tay, băng phong vạn dặm. Phàm là tu sĩ không mang khí tức Vân Mục thành đều lập tức bị hóa thành tượng băng. Sau một lúc, nét mặt của Hàn Vũ Thiên tái nhợt, phun ra một ngụm máu đen, thở dốc không ngừng. Cơ thể này đến cuối cùng hắn vẫn chưa thể làm chủ trong thời gian ngắn, cần phải tịnh dưỡng một thời gian. Lý Công Uẩn thấy vậy lập tức chạy lại, lo lắng hỏi:

“Hài tử, ngươi không sao chứ?”

Hàn Vũ Thiên, theo như ký ức của Lý Chiêu Lâm, thì vị phụ thân này của hắn vô cùng trung nghĩa và hiền hậu, là vị thành chủ được kính trọng trong vạn năm nay ở Vân Mục thành. Hàn Vũ Thiên lắc đầu nói:

“Chỉ là bị thương nhẹ, bế quan một thời gian sẽ khỏi. Phụ thân cứ lo việc ở đây đi.”

Lý Công Uẩn mặc dù lo lắng cho hài tử, cũng đành nhẹ gật đầu nhờ thủ hạ đỡ lấy. Nhưng Hướng Quản Hi xuất hiện, bắt lấy vai của Hàn Vũ Thiên, lóe lên liền biến mất, chui sâu vào trong phủ đệ Lý gia. Lý Công Uẩn hơi híp mắt lại, nói:

“Cao thủ có thể làm Nguyên Phong thượng tướng cong đuôi bỏ chạy quả là không hề tầm thường. Cũng may hắn không có sát ý với Chiêu Lâm, chắc hẳn giữa cả hai có mối quan hệ nào đó.”

Lý Công Uẩn không nghĩ nhiều thêm nữa, nhìn những tộc nhân Lý gia đã tổn thất hơn nửa với vẻ mặt tràn đầy bi thương, nói:

“Truyền lệnh của ta: Thu thập thi thể của người nhà họ Lý chôn cất cẩn thận. Còn với bọn giặc kia, thu thập xác chúng, dựng thành núi xương cốt cách đó ba mươi dặm. Những gia tộc đã ở lại bảo hộ Vân Mục thành thì mở hoàng khố phân chia tài nguyên, giúp h��� khôi phục lại căn nguyên đã bị hao tổn. Những kẻ phản bội hoặc bỏ chạy lập tức xử theo quân pháp, giết không tha!”

Hàn Vũ Thiên ở trong mật thất Lý gia, vẻ mặt có chút khó coi, nhìn cơ thể bản thân đang chiếm giữ, thở dài nói:

“Vẫn chưa quen. Tự tạo một nhục thân mới có thể sánh ngang với trước kia e là còn khó hơn cả việc đột phá Thần Cảnh. Bản tôn hy vọng bên trong Chân Mộc Thổ Giới sẽ có được tài nguyên để ta luyện hóa một nhục thân mới trước khi đại họa giáng xuống.”

Hàn Vũ Thiên nhắm mắt dưỡng thần, chỉ sau một ngày đã hoàn toàn trở về đỉnh phong. Hắn đứng dậy cùng với Hướng Quản Hi, không còn tiếp tục ở lại Lý gia nữa mà hướng thẳng vào sâu bên trong Nam Thiên Đế Quốc. Hiện tại, đế quốc này đang xảy ra chiến tranh toàn diện, tài nguyên thu được từ chiến tranh cực kỳ nhiều, ngay cả Hàn Vũ Thiên cũng không thể ngờ. Hắn phải đích thân đi một chuyến xem thử có thể thu hoạch được gì từ đế quốc nhân tộc này không.

Khắp một đoạn đường trăm ngàn dặm đều là chiến hỏa bốc lên nghi ngút. Sinh linh các tộc tháo chạy thoát nạn, hoặc các binh đoàn điên cuồng tấn công lẫn nhau tạo thành chiến sự sinh linh lầm than. Hàn Vũ Thiên không bận tâm tới, bởi lẽ dù có ra tay cũng không thể cứu được tất cả. Chỉ có giải quyết tận gốc nguyên nhân mới có thể chấm dứt hoàn toàn chiến tranh ở Nam Thiên Đế Quốc. Hàn Vũ Thiên bước một bước như đi trên đất bằng, hắn đã vượt ngàn dặm đến được một thành trì lớn mang tên Xích Bích thành. Nơi đây hỏa ngục thiêu đốt vạn năm không tắt, thuộc về loại bất tử bất diệt đã tồn tại từ thời thái cổ, danh xưng kỳ hỏa thiên địa Xích Bích Vô Hạn Thần Hỏa. Thần hỏa này đặc biệt ở chỗ nó đã tồn tại hàng vạn năm mà không một kẻ nào có thể tiếp cận được. Hỏa ngục rực cháy giữa thiên địa, chiếu rọi như thái dương thứ hai, không ai dám xâm phạm. Bên dưới là Xích Bích thành chịu ảnh hưởng lâu dài của thần hỏa cũng sinh ra sức nóng và hỏa diễm dị thường.

Hàn Vũ Thiên vẻ mặt có chút hứng thú nhìn lên thần hỏa, nói:

“Thứ này không tệ, thuộc về dị hỏa bản nguyên của một đại thế giới có một không hai. Những năm qua Chân Mộc Thổ Giới không có ai thuần phục được nó. Thứ đầu tiên để ta luyện thể vậy mà xuất hiện ở lãnh địa nhân tộc.”

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng bước đến cửa thành Xích Bích thì bị thủ vệ ngăn lại, vẻ mặt họ vô cùng cẩn trọng hỏi:

“Người đến là ai? Thuộc thế lực nào, mau khai báo!��

Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp:

“Vân Mục thành, Lý Chiêu Lâm, còn đây là bạn đồng hành của ta, Hướng Quản Hi.”

“Vân Mục thành ở ngoại ô? Không phải nơi đó xảy ra chiến sự rất lớn sao? Ngươi như thế nào lại ở đây?”

Hàn Vũ Thiên ôm quyền nói:

“Tại hạ may mắn thoát nạn, nay muốn nương nhờ Xích Bích thành một thời gian.”

Thủ vệ xua tay hừ lạnh nói:

“Lưu vong thì có gì mà lớn tiếng? Cút khỏi thành chúng ta, không tiếp…”

Lời còn chưa kịp dứt, tên thủ vệ kia đã bị Hướng Quản Hi một tay xuyên thủng qua cổ họng, chết ngay lập tức. Hắn liếc nhìn tên thủ vệ còn lại cũng không lưu tình, một cước đá bay thủ cấp lên không trung. Hàn Vũ Thiên lắc đầu, chắp tay sau lưng, thản nhiên bước vào trong thành.

Cả hai chưa đi được bao xa thì từ trong thành Xích Bích, một luồng uy áp kinh người phóng tới, khiến ai nấy đều khiếp sợ và chú ý. Hàn Vũ Thiên đứng yên như thái sơn, thản nhiên nhìn về nơi xa nói:

“Chuẩn Thần Vương, xem ra cũng có chút bản lĩnh.”

Năm vệt đỏ kéo dài vô tận từ phương xa lao tới, đó chính là năm vị tướng quân, dẫn đầu là một Chuẩn Thần Vương, bốn vị còn lại là Chuẩn Thần. Kẻ đó chính là Ly Hỏa Tướng Quân, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Ly Hỏa vẻ mặt vô cùng ngưng trọng nhìn Hàn Vũ Thiên, nói:

“Là ngươi ra tay giết người gác cổng?”

Hàn Vũ Thiên đôi mắt bình lặng như nước, không nhanh không chậm nói:

“Là ta thì sao? Không phải thì sao?”

Ly Hỏa hừ lạnh nói:

“Một tên oắt con cũng dám nghênh mặt! Bắt lại!”

Bốn vị tướng quân phía sau đồng loạt ra tay không hề khách khí. Hàn Vũ Thiên dẫm chân xuống đất, băng sương bao phủ che khuất tầm nhìn. Ly Hỏa vẻ mặt kinh ngạc nói:

“Dùng băng trong hỏa thành? Ngươi đúng là tự tìm chết!”

Ngay khi Ly Hỏa nghĩ rằng đám băng sương kia sẽ bị hỏa khí xua tan, một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Từ trong đám sương, ánh lam liên tục chớp động, rồi bốn cái bóng bay vọt ra ngoài, toàn bộ đều trọng thương bất tỉnh. Ly Hỏa trừng mắt nói:

“Chuẩn Thần Vương?”

Hàn Vũ Thiên xua tay, băng sương tan đi, vẻ mặt bình thản nói:

“Ta đã nể mặt Xích Bích thành mới không giết bọn chúng. Đừng tiếp tục cản đường, ta sẽ không nương tay lần thứ ba đâu.”

Ly Hỏa bùng nổ hỏa diễm ngút trời, trang bị khải giáp và trường kích, nắm chặt trong tay rồi lao thẳng tới. Hàn Vũ Thiên lùi về sau, để Hướng Quản Hi làm lá chắn ngăn cản. Trường kích đâm vào ngực Hướng Quản Hi nhưng không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Ly Hỏa kinh ngạc lùi lại, đây là lần đầu tiên hắn thấy kẻ có thể chặn đòn tấn công toàn lực của mình bằng nhục thân mà không hề bị thương. Hỏa diễm là thuộc tính tấn công cường đại, rất ít loại có thể sánh bằng. Hướng Quản Hi phủi phủi xua tan đám khói còn bám lại. Hàn Vũ Thiên thì cười nói:

“Ngươi nếu đã không biết điều, vậy thì cũng nên chết đi. Đừng trách ta không cảnh cáo trước.”

Hỏa Ly đột nhiên cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ phía sau. Một thân ảnh lướt tới, cắt ngang thủ cấp hắn. Phản xạ cực kỳ nhanh nhạy của hắn đã tránh thoát được một đòn chí tử, chỉ để lại một vết chém dài trên mặt. Cái bóng kia y hệt Hàn Vũ Thiên nhưng chỉ là hư ảnh, không phải thực thể. Hàn Vũ Thiên cười nhạt, búng tay, liền có thêm bảy đạo khác lướt tới, liên tục công kích khiến Hỏa Ly rơi vào thế khó, không ngừng chống đỡ các đòn tấn công và hứng chịu vô số vết thương trên người, dù đã có Chuẩn Thần Vương Giáp bảo hộ.

Đến khi Hỏa Ly sắp không trụ nổi, một luồng hỏa nhiệt từ phương xa quét ngang, thổi bay toàn bộ hư ảnh, khiến chúng bay ngược ra ngoài. Một lão già thân mặc huyết bào, với hoa văn ngọn lửa màu cam đậm nét, phá không từ từ bước ra. Hỏa Ly quỳ một gối, thở dốc nói:

“Bái kiến thừa tướng!”

Lão già liếc nhìn Hàn Vũ Thiên, vẻ mặt lại vô cùng coi trọng, nói:

“Sử dụng băng pháp trong Xích Bích thành sẽ bị giảm hơn nửa lực lượng, vậy mà ngươi thân là Chuẩn Thần Vương lại có thể ngăn cản phần lớn Xích Hỏa ảnh hưởng đến bản thân. Lão phu thật muốn biết bí mật trên người của ngươi.”

Hàn Vũ Thiên cười nhạt một tiếng, tám đạo hư ảnh trở về cơ thể. Hắn nhìn lão già bình thản nói:

“Bí mật trên người ta, e rằng toàn bộ thế giới này không một kẻ nào có thể biết được.”

Lão già cười lớn, hỏa khí phát tán một màu cam chói sáng nói:

“Tư Lãng lão đây là thừa tướng ở Xích Bích thành hơn ba vạn năm. Đây là lần đầu thấy được tiểu tử ngông cuồng đến vậy. Hôm nay lão phu sẽ moi hết bí mật trên người ngươi ra! Tinh Diệu Hỏa Thiên!”

Tư Lãng hóa thành bốn đạo hỏa quang vây quanh Hàn Vũ Thiên. Từng đạo đều ẩn chứa thần hỏa kinh người của một vị Thần Linh chân chính. Dựa vào thực lực hiện tại, Hàn Vũ Thiên không thể đỡ nổi một đòn. Hỏa quang lao tới ngăn cản hết đường chạy của Hàn Vũ Thiên. Tưởng chừng mọi chuyện sẽ kết thúc thì Hướng Quản Hi vốn bất động như tượng lại hóa thành kim quang, xuất hiện bên cạnh thiếu niên trẻ. Một tay quét, thổ hoàng hội tụ hóa thành màn sáng, dễ dàng ngăn cản công kích của lão già Tư Lãng. Tư Lãng trở về hình người, vẻ mặt kinh ngạc nói:

“Thần Cảnh? Vậy mà tiểu tử này lại có một cao thủ cấp Thần trẻ tuổi bảo hộ, e là lai lịch không hề tầm thường một chút nào.”

Hướng Quản Hi hừ lạnh nói:

“Ta với ngươi chơi đùa một chút, xem thử ở Xích Bích thành này có kẻ nào đủ thực lực để cùng ta so đấu?”

Thổ hoàng chi khí bùng nổ, tạo thành áp lực nặng nề như thái sơn áp đỉnh, đè lên vai tất cả sinh linh trong và ngoài thành Xích Bích. Xương cốt của đám tu sĩ cấp thấp như muốn vỡ ra, trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy như đứng trước một thần linh tuyệt thế. Tư Lãng cau mày, vẻ mặt vô cùng khó coi nói:

“Không phải Thần Cảnh? Tu vi mơ hồ, vừa giống thần lại không phải thần, khí tức chí cao vô thượng làm thiên địa nhật nguyệt phải thuần phục, đây là cảnh giới gì?”

Lão đã sống ở đây hơn vạn năm, chưa từng biết qua cảnh giới hư vô mờ mịt mà thanh niên trước mắt bày ra. Nhưng hỏa diễm trên người lão cũng không ngừng thiêu đốt, khuếch tán tứ phía, không hề thua kém thổ hoàng khí chút nào. Tư Lãng hừ lạnh một tiếng nói:

“Tiểu tử, đừng có ngông cuồng ở trước mặt lão phu! Thiên Ly Hỏa Quyền!”

“Thổ Hoàng Đại Địa Quyền!”

Hỏa diễm sáng rực màu cam lần nữa ngưng tụ, thần quyền từ trời cao giáng xuống như thái dương hạ phàm. Thổ hoàng hóa thành quyền pháp như đại địa nhô lên muốn phá tan bầu trời, cả hai luồng sức mạnh không hề thua kém nhau. Hàn Vũ Thiên hóa thành lam quang, hướng về phía Ly Hỏa bên này lần nữa tiến hành công kích.

Giữa trời và đất, hai quyền kình mạnh mẽ va chạm, tạo thành vụ nổ thổi tan gần như một nửa công trình ở trong Xích Bích thành. Rất nhiều tu sĩ cũng vì một quyền này quá gần mà bị hóa thành tro bụi trong tức khắc. Thần Cảnh so đấu, phàm nhân vĩnh viễn không thể nhúng tay. Ngay lúc Hàn Vũ Thiên định lợi dụng sơ hở này để một kích giết Ly Hỏa, một luồng hỏa nhiệt khác từ nơi sâu nhất trong Xích Bích thành khuếch tán, thổi tan vụ nổ kia đi, cùng với đó là xóa bỏ hết áp lực của thổ hoàng khí. Hàn Vũ Thiên lùi về sau vài bước, khóe miệng tràn ra vết máu. Cơ thể đang điên cuồng bốc hơi, bởi hàn khí đang dần dần tan đi một cách nhanh chóng do hỏa diễm càng lúc càng mạnh. Hàn Vũ Thiên lau khóe môi, một luồng hàn khí bá đạo lần nữa bùng phát, xua tan toàn bộ hỏa nhiệt vừa xâm nhập vào cơ thể hắn ra ngoài. Hướng Quản Hi là kẻ bị nhắm vào, chịu áp lực c��c lớn lại không hề nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay. Hắn bình thản nhìn về phía sâu trong Xích Bích thành có ba đạo thân ảnh đứng ngạo nghễ trên đỉnh tòa chủ thành. Tư Lãng thấy ba người này cũng thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi lão đã thua một kích này, cơ thể bên trong bị tàn phá không ít, dù không trọng thương nhưng cũng khiến lão khiếp sợ một hồi lâu.

Người đứng giữa là một trung niên tuấn lãng, y phục đen có hoa văn hỏa diễm màu huyết sắc, trông giống như Xích Bích Hỏa treo lơ lửng trên đỉnh đầu thành trì này vậy. Kẻ bên trái trông chừng đã ngoài sáu mươi, tóc hoa râm, y phục màu vàng, vẻ mặt kiêu ngạo ngút trời. Bên phải là một lão già lưng đã còng, thuộc dạng sắp bước vào quan tài. Một vị Thần Cảnh tầng ba và hai vị Thần Cảnh tầng hai, cộng thêm Tư Lãng là Thần Cảnh tầng một đỉnh phong, vậy là trong Xích Bích thành đã tồn tại bốn vị Thần Cảnh hạ vị mạnh mẽ, cũng được xem là trụ cột của quốc gia. Thành chủ Xích Bích thành, Chu Nhật Hạ, nhìn Hướng Quản Hi nói:

“Chí tôn thiên địa, Chí Tổ Cảnh. Ta cứ nghĩ đó chỉ là truy��n thuyết mà lại không ngờ được trên thế giới vẫn còn kẻ có thể tu thành Chí Tổ Cảnh. Nếu về sau để ngươi đột phá thành Thần thì trong thiên địa này không có kẻ nào có thể giết được ngươi.”

Hàn Vũ Thiên bay lên không trung, xuất hiện bên cạnh Hướng Quản Hi, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nói:

“Thật không ngờ vẫn có kẻ nhận biết được Chí Tổ Cảnh. Xem ra Xích Bích thành cũng là một thành trì cổ lão.”

Chu Nhật Hạ hiển nhiên nhận ra Hàn Vũ Thiên mới là kẻ có tiếng nói ở đây, hắn cười ôm quyền nói:

“Không biết các hạ là ai? Lại đến Xích Bích thành của ta náo loạn một trận?”

Hàn Vũ Thiên ôm quyền nói:

“Tại hạ Hàn Vũ Thiên. Ta đến đây chỉ vì tò mò về Xích Bích Thần Hỏa, lại bị thuộc hạ của các hạ gây sự trước. Mà ta cũng không phải là kẻ cam chịu bị bức ép, nên đành phải động thủ thôi.”

Lão già lưng còng bên phải vuốt râu suy tư một hồi lâu nói:

“Hành sự bá đạo, phong thái làm việc rất giống với những kẻ ngoại giới. Ngươi là một trong số bọn chúng?”

Hàn Vũ Thiên không trả lời, cũng là ngầm thừa nhận lời của lão già kia là đúng. Chu Nhật Hạ nhướng mày nói:

“Thất Tinh tiền bối, ý ngài là thời điểm một vạn năm đã đến lần nữa sao?”

Lão già tên Thất Tinh thở ra một hơi lấy sức nói:

“Không sai biệt lắm, lại một vạn năm trôi qua. Sinh linh trong thế giới này chưa từng tồn tại chí tôn. Kẻ trước mắt xuất hiện cũng đồng nghĩa với việc ngoại giới đã mở ra thông đạo lần nữa đến đây. Lần này thế hệ bọn chúng còn mạnh hơn trước. Lời tiên tri của lão tổ e là bắt đầu rồi.”

Lão già hoa râm bên trái tên Ngũ Ân vẻ mặt vô cùng bất ngờ nói:

“Thế giới này đã chuẩn bị lụi tàn rồi sao? Thời gian gấp rút, chúng ta còn chưa chuẩn bị kịp…”

“Khụ khụ, Ngũ Ân đừng hoảng. Các ngươi dẫn họ vào đi.”

Một âm thanh vang vọng đất trời, tản ra khắp nơi trong đại địa hóa thành vô lượng công đức khí. Dần dần những thân ảnh bị hóa thành tro bụi lúc trước bắt đầu ngưng tụ, thần hồn trở về nhục thể như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một luồng áp lực vô hình khiến Hàn Vũ Thiên phải kiêng kị, mà ngay cả Hướng Quản Hi cũng chuẩn bị tinh thần để bắt lấy hắn bỏ chạy. Khí thế này còn vượt xa Chu Nhật Hạ một khoảng trời. Chu Nhật Hạ lập tức quay đầu kinh sợ nói:

“Sư tôn, sinh mệnh của ngài không còn nhiều, đừng vì một vài sinh linh mà…”

“Yên lặng, Hạ nhi. Dẫn họ vào…”

Âm thanh kia cắt ngang lời của Chu Nhật Hạ rồi sau đó im lặng. Thất Tinh lão chống gậy bên cạnh lắc đầu thở dài nói:

“Làm theo ý ngài ấy thôi.”

Chu Nhật Hạ nắm chặt quyền quay lại nhìn đám người Hàn Vũ Thiên, thay đổi giọng điệu, bộ dáng mời mọc lịch sự nói:

“Hai vị, mời vào phủ nói chuyện.”

Hướng Quản Hi nhìn Hàn Vũ Thiên như xin ý kiến, thì Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

“Cứ đi theo, Chí tôn ta mang theo đâu chỉ có một người.”

Lời này của hắn khiến bốn vị Thần Cảnh trong đôi mắt lóe lên một tia nghi kị, vội tìm kiếm xung quanh. Một ánh mắt từ phía sâu trong Xích Bích thành cũng lập lòe tia sáng yếu ớt. Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Đi thôi.”

Sáu người cứ thế đi vào phủ đệ thành chủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bỏ mặc Ly Hỏa ở lại giải quyết tàn cuộc. Bọn họ đi vào nơi sâu nhất trong phủ, mở cổng lớn là một đại điện trống trang trí xa hoa. Ở chỗ cao nhất có một bóng người đang ngồi trên chủ vị. Hai bên lão già còn đứng bốn thị vệ mặc áo choàng, đều là Thần Cảnh tầng một, chỉ có điều chưa phải đỉnh phong như Tư Lãng, nhưng cũng là những thủ vệ trẻ tuổi, tương lai có thể tiến xa hơn. Bốn người Chu Nhật Hạ vừa tới đại điện lập tức quỳ một gối, tay đặt ở ngực trái, cung kính nói:

“Bái kiến sư tôn!” “Bái kiến lão tổ!”

Trên chủ vị là một lão già nhắm nghiền hai mắt, dựa lưng vào ghế. Lão ta thở ra một hơi nặng nề nói:

“Tới rồi à? Đứng dậy hết đi.”

Đám người kia đứng dậy thì lão già cũng chậm rãi mở mắt. Một tia hỏa diễm xích hồng từ trong đôi mắt đục kia quét ngang đại điện rồi rơi vào hai người trẻ tuổi. Lão già thản nhiên nói:

“Hàn Vũ Thiên nhỉ? Thứ lỗi cho lão phu, chỉ còn chút hơi tàn không thể đứng dậy tiếp đón theo lễ.”

Hàn Vũ Thiên cười xua tay nói:

“Tiền bối đừng khách khí. Ta cũng không quen phải ngước nhìn kẻ khác, chúng ta đối diện nhau mà nói chuyện.”

Hắn nhảy lên, băng phong thổi quét kết tinh thành một băng tọa để Hàn Vũ Thiên ngồi đối diện với lão già. Ngũ Ân phẫn nộ nhảy lên, quát:

“Hỗn xược! Cút xuống cho lão phu!”

Hướng Quản Hi cũng động thủ, không cho Ngũ Ân chạm vào Hàn Vũ Thiên. Lão già kia từ tốn nói:

“Yên!”

Lực lượng vô hình đánh bay hai người ra ngoài. Lão già cũng đưa mắt nhìn thẳng vào Hàn Vũ Thiên, thản nhiên nói:

“Chàng trai trẻ, ngươi nói còn có Chí Tổ khác sao? Lời tiên tri mà lão phu xem được do Xích Hỏa Thần truyền đạt cũng chỉ có một người thuộc cảnh giới Chí Tổ đến thế giới này thôi.”

Hàn Vũ Thiên cười nhạt một tiếng nói:

“Xem trộm thiên cơ, chẳng trách tuổi thọ của ngươi lại bị hao mòn nhanh như vậy. Nhưng đáng tiếc chỉ xem được một phần vạn của tương lai, thuật xem trộm của tiền bối vẫn còn kém lắm. Dựa vào Thần Hỏa cưỡng ép thôi diễn thời không tiên đoán, dù là Kim Thần cũng phải suy nghĩ thật thận trọng.”

Chu Nhật Hạ vẻ mặt giận dữ, nói:

“Tiểu bối vô tri! Một tên Chuẩn Thần Cảnh lại dám nói một vị Thần Cảnh kém? Ngươi tự cho bản thân tài năng lắm sao? Bản tôn một đạp liền dẫm ngươi như kiến hôi!”

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

“Nếu không phải bản cung chủ mất đi nhục thân trước khi vào trong Chân Mộc Thổ Giới, thì một kẻ như ngươi ta chỉ cần trực tiếp đánh giết, không cần phải ngồi đây nói chuyện rồi bị uy hiếp đâu.”

Hàn Vũ Thiên phóng xuất linh hồn chi lực ào ạt như sóng biển, băng hàn ngưng kết không gian xung quanh, ngay cả hỏa diễm cũng bị kết tinh. Sức mạnh duy ngã độc tôn, trời đất công nhận là chí tôn thế giới, không lẫn đi đâu được. Lão già híp mắt lại, nói:

“Linh hồn Chí Tổ? Vậy ra nhục thân ngươi đang có cùng tu vi hiện tại là không phải chân chính. Chẳng trách lại cao ngạo. Nhưng đây là Xích Bích thành, lão phu là truyền nhân của Xích Bích Thần Hỏa chí cao vô thượng, là Chu Minh Xích Hỏa Thần Quân!”

Hỏa khí bốc lên tranh phong cùng với băng khí, cả hai khắc chế lẫn nhau mạnh mẽ cực độ, khiến bầu không khí càng thêm ngưng trọng. Hàn Vũ Thiên đứng dậy khỏi băng tọa, chắp tay sau lưng, vẻ mặt không hề nao núng. Hắn mỉm cười thản nhiên nói:

“Chu Minh, ban nãy thì ta còn có một chút kiêng kị ngươi vì thực lực đôi bên có một chút lệch lạc. Nhưng hiện tại thì có một chuyển đổi rồi.”

Chu Minh ngẩng đầu, như nhìn xuyên qua từng tầng lớp bức tường ngăn cách, thấy được toàn cảnh bên ngoài lập tức cau mày. Một luồng hỏa diễm kinh người hóa thành hỏa long, xông phá một đường tiến thẳng đến hướng này. Khí tức áp đảo, không bất kỳ kẻ nào ngăn cản lại được. Rầm một tiếng, đất đá bay mù mịt. Ly Hỏa toàn thân bị đốt cháy không còn lành lặn, nằm trên mặt đất, hơi thở yếu ớt đi rất nhiều. Hỏa long gầm lên một tiếng, hóa thành hình người không ai khác chính là Uy Lân. Hắn vừa đến đã hưng phấn không thôi, nhìn một đám cao thủ Thần Cảnh ở đây cười nói:

“Chín tên ức hiếp hai người sao? Đúng là không công bằng một chút nào. Vậy thử một chút ba đánh chín thì như thế nào đây?”

Uy Lân tản ra hỏa khí kinh người mạnh mẽ, có thể nói là ngang tầm với Xích B��ch Thần Hỏa. Đơn giản hắn chính là từ bản nguyên hỏa thuộc tính thế giới mà thành, cũng có thể nói là cùng với thần hỏa phía trên là cùng một nguồn gốc. Chu Minh đứng dậy, hỏa khí ngút trời, cũng không hề thua kém hỏa diễm của Uy Lân. Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi trọng khí nói:

“Chí Tôn Chi Vực, Băng Hoàng Thánh Vực!” “Chí Tôn Chi Vực, Thổ Hoàng Thánh Vực!” “Chí Tôn Chi Vực, Thái Dương Thánh Vực!”

Ba đại thánh vực đồng loạt mở ra, một luồng khí thế mạnh mẽ đè ép lên toàn bộ chúng sinh ở Xích Bích thành, khiến họ không thể cử động được. Đồng thời, thần đạo của đám người Thần Cảnh cũng theo đó mà bị phong ấn, chiến lực giảm đi một nửa. Chu Minh hừ lạnh, vẻ mặt vẫn không hề nao núng nói:

“Chí Tổ có khả năng áp chế Thần Cảnh, trong truyền thuyết có nhắc đến. Lão phu nhìn được thiên cơ lại không nghĩ tới chuyện này à? Nếu đã là địch thì hãy cùng nhau chôn vùi nơi đây đi! Xích Liên Hỏa Hồng Phong Thiên Trận!”

Xích Bích Thần Hỏa phía trên phát ra hào quang cực thịnh, tạo thành đại trận hoa sen xuyên qua không gian, chui vào trong mật thất này. Chu Minh vung tay, toàn bộ đã rơi vào một vùng không gian tràn ngập hỏa diễm. Hàn Vũ Thiên vẻ mặt có chút khó coi, nói:

“Bên trong Xích Bích Thần Hỏa? Thủ đoạn của ngươi nếu đặt ở bên ngoài Chân Mộc Thổ Giới sợ rằng có thể sánh cùng viên mãn Thần Cảnh. Tạo nghệ cao siêu, đáng tiếc chỉ dừng chân ở một bước đỉnh phong sơ kỳ! Cửu Ảnh Vô Đoạn Sát!”

Hàn Vũ Thiên hóa thành chín đạo bóng mờ màu lam, tản ra, hướng đến sáu tên thủ vệ Thần Cảnh tầng một mà đánh. Bên trong lĩnh vực của ba vị Chí Tổ, chiến lực của Thần Cảnh cũng chỉ sánh bằng Chuẩn Thần Vương mà thôi. Hiện tại, chỉ có Chu Minh và Chu Nhật Hạ là có khả năng đánh ngang tay với Uy Lân và Hướng Quản Hi mà thôi.

Bên ngoài Chân Mộc Thổ Giới, một năm ròng trôi qua trong nháy mắt. Tô Lăng giới đồng loạt xuất hiện vô số vết nứt không gian màu tím. Đám quái vật hư không cuối cùng đã đến được mặt đất. Đám thủ lĩnh tuy vẫn còn bị phong ấn ở hạch tâm thế giới, nhưng vẫn có vài Hư Không Thú sở hữu trí tuệ, thay mặt thủ lĩnh của chúng điều khiển đám vô tri chỉ biết giết chóc này. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một năm, các đại lục đã rơi vào chiến tranh toàn diện với Hư Không Thú.

Nam Minh Thần Cung là nơi bị Hư Không Thú nhắm tới nhiều nhất. Một Hư Không Thú dáng như ô quy, lại hỗn tạp như kiến, ngẩng đầu nhìn Thần Cung, tức giận nói:

“Đám vô dụng! Nửa năm liên tục công đánh lại không thể làm cho tòa cung điện kia sứt mẻ? Toàn bộ xông lên đi!”

Hiệu lệnh của ô quy vừa ban ra, Hư Không Thú đồng loạt nổi điên, lao thẳng tới Thần Cung. Lục Hạch một bước đạp ra đã ở ngoài Thần Cung, cùng với một vài vị Thần Cảnh viên mãn khác. Lấy Lục Hạch Thần Vương làm trung tâm, một trận pháp cổ xưa xoay chuyển không ngừng, khiến thiên địa đại đạo như sống dậy, cuộn trào không dứt. Năng lượng phóng ra đủ để một vị nửa bước Thần Hoàng phải nghiêm túc chống trả. Thần quang quét ngang, mấy chục tỷ Hư Không Thú trong chớp mắt hóa thành tro tàn. Ô quy Hư Không trốn trong lớp mai cứng cáp cũng bị chấn trọng thương. Nó ngẩng đầu, vẻ mặt không chút sợ hãi mà gầm lên lần n���a. Từng đạo vết nứt màu tím xé toạc không gian, chui ra càng nhiều những Hư Không Thú như biển lớn vô tận, không có điểm cuối.

Lục Hạch tay kết ấn, lần nữa trận pháp lưu chuyển, phóng ra mười đạo thần xích nhắm tới mười không gian vết nứt, quấn lấy ý định phong ấn chúng lại. Ô quy đôi mắt đầy xem thường. Một trong mười không gian vết nứt truyền ra khí tức kinh người, muốn phá đi thần xích. Từ trong Nam Minh Thần Cung, một đạo phong ấn mạnh mẽ đánh ra, đẩy lui khí tức đáng sợ kia và cũng hoàn toàn phong ấn mười đạo không gian kia lại. Ô quy vẻ mặt kinh ngạc, toan bỏ trốn thì đã bị một bàn tay bắt được đỉnh đầu. Nó ngẩng đầu nhìn, thì ra là một lão già áo bào vàng đất với ký tự Nam Minh. Người này nếu để bất kỳ ai thấy được sẽ vô cùng kinh sợ. Nhị trưởng lão Tô Vân Minh của Nam Minh Thần Cung, tu vi đã là Thần Hoàng cường giả. Tô Vân Minh biến ô quy kia vào một không gian tách biệt, sau đó ra lệnh nói:

“Nam Minh Thần Cung cảnh giới, lập tức cử cao thủ viện trợ nhân tộc!”

Lục Hạch Thần Vương ôm quyền khom người nói:

“Tuân lệnh nhị trưởng lão!”

Cao thủ Thần Cảnh bên trong Nam Minh Thần Cung lập tức tản ra, hướng về Thiên Nhân đại lục mà tới. Tô Vân Minh nhìn bầu trời, vẻ mặt khó coi nói:

“Những thứ sinh vật không xác định này từ đâu đến? Tại sao chúng lại phủ lên khắp nơi trên Tô Lăng giới? Đợi cung chủ trở về e là phải hy sinh rất nhiều người.”

“Đệ không cần quá lo lắng. Theo như ta tìm hiểu thì đám thủ lĩnh của chúng vẫn còn bị phong ấn ở lõi thế giới. Hiện tại, thứ sức mạnh phong ấn đó đang được thủ lĩnh các tộc cố gắng duy trì, chắc sẽ kịp thời khắc cung chủ trở về.”

Mặt biển bình lặng đột nhiên nổi lên gợn sóng nhỏ. Một lão già thân mang huyết bào, với ký tự Nam Minh, vẻ mặt tràn đầy khí sắc hạo nhiên. Đó là Đại trưởng lão Trực Bá Hoàng của Nam Minh Thần Cung, khí tức hiện thời là cường giả Thần Hoàng mạnh nhất thế giới này. Tô Vân Minh trong lòng vẫn đầy lo lắng, nhưng cũng không còn cách nào khác, nói:

“Ta sẽ nghiên cứu quái thú vừa mới bắt được, tìm một phương hướng có thể hoàn toàn tiêu diệt đư��c đám này.”

Trực Bá Hoàng nhẹ gật đầu, cũng không ngăn cản Tô Vân Minh rời đi. Lão ta phất tay, một viên đan dược tản ra khí tức thiên địa làm chủ vạn vật xuất hiện, cùng theo đó là thanh âm bình thản nói:

“Xích Vận, ta đã luyện được Thần Hoàng Độ Kiếp Đan cho đệ. Ta hy vọng đệ có thể trong thời gian cấp bách đột phá Thần Hoàng. Thêm một người chính là thêm một trợ lực rất lớn cho Tô Lăng giới, huynh có dự cảm không lành sắp tới.”

Xích Vận xuất hiện giữa hư không, bắt lấy thần đan trong tay, ôm quyền nói:

“Huynh trưởng yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức bước đến Thần Hoàng, giúp cho Nam Minh Thần Cung giảm bớt gánh nặng.”

Hai người lóe lên một cái rồi biến mất, không để lại bất kỳ manh mối nào. Hỗn Nguyên Thánh Quốc khắp nơi là chiến hỏa giữa bách tộc và Hư Không Thú. Chiến trường trải dài vô tận, có rất nhiều thi thể của Hư Không Thú chất thành núi, cũng có thi thể sinh linh Tô Lăng giới rải rác khắp nơi. Thành trì đổ nát, núi bị san phẳng, sông hồ cạn kiệt. Vẻ khốn khổ này còn hơn cả chiến tranh Thánh Quốc. Tuyết Nguyệt cùng với Xà Nhân tộc cũng đã tới Vạn Niên Cung như lời của yêu tổ thần bí kia. Tuyết Nguyệt đứng ở một tòa thành đã hơn nửa năm nay, trấn thủ tiêu diệt không biết bao nhiêu Hư Không Thú. Nàng ta hừ lạnh nói:

“Yêu tổ nói không sai, đám quái vật này là vô tận, không cách nào có thể giết được hết. Ngài ấy đã chỉ điểm ta con đường đột phá Thần Hoàng, thế nhưng việc tin tưởng một tên nhóc nhân tộc có thể cứu rỗi yêu tộc sao?”

Một Xà Nhân nam tử tuổi còn khá trẻ từ phương xa chạy về, ôm quyền, vẻ mặt hoảng sợ nói:

“Nữ Vương, phía bắc có một đám quái thú mạnh mẽ tàn phá thành trì. Chúng đã càn quét hơn năm thành trì, khiến hơn chục vạn nhân khẩu thiệt mạng. Thuộc hạ đã cố gắng nhưng không đủ khả năng cứu được nhiều người như thế.”

Tuyết Nguyệt nhìn về phương bắc, đôi mắt như xuyên qua ức vạn đại địa, thấy được bụi bay mịt mù cùng với tiếng gào rú vang trời không dứt, đang điên cuồng thôn phệ sự sống. Nàng ta thở ra một hơi nói:

“Ngươi chỉ là Đạo Tổ, làm được đến đây đã rất khá rồi. Cao thủ Bán Thần và Chuẩn Thần hiện tại cũng đã bị mắc kẹt ở chiến trường khác. Xem ra bản vương cũng phải ra tay thôi.”

Nàng ta vung tay, một luồng thiên địa nguyên khí truyền vào người Xà Nhân trẻ tuổi, giúp hắn cấp tốc khôi phục lại toàn bộ linh lực đã hao tổn. Tuyết Nguyệt đạp một chân, đã xuất hiện cách đám Hư Không Thú chưa đến một dặm. Cơ thể kiều diễm tràn đầy kiêu ngạo, nàng giơ bàn tay về phía đám Hư Không Thú nói:

“Chết hết đi, Uyển Uyển Hoàng Xà!”

Một đầu hư ảnh ngũ thải chí tôn hoàng xà hiện ra, rít lên một tiếng, lao tới càn quét đội quân Hư Không Thú. Chỉ trong nháy mắt, đầu hoàng xà kia đã tiêu diệt được toàn bộ. Tuyết Nguyệt đột nhiên cảm thấy không đúng, khí tức phóng xuất bay thẳng lên cửu thiên. Mặt đất phá toái, một con tử hạt sáu đuôi với bốn chiếc càng bén nhọn chui lên. Đây chính là đầu lĩnh của đám Hư Không Thú. Tuyết Nguyệt hừ lạnh, một cước đá xuống đỉnh đầu của tử hạt.

“Xà Vĩ Toái!”

Chân của nàng xuất hiện hư ảnh đuôi rắn ngũ thải, quật thẳng vào đỉnh đầu của tử hạt, tạo thành xung chấn rung động đất trời. Tử hạt rít lên một tiếng đau đớn, trọng thương chỉ trong một kích, toan quay đầu bỏ chạy. Tuyết Nguyệt hừ lạnh nói:

“Đánh lén bản vương còn muốn chạy? Song Xà Phí Thiên!”

Nàng chớp mắt đã ở phía dưới tử hạt, song thủ chưởng lên, hai đầu hoàng xà cắn lấy cơ thể cự đại của bọ cạp, lao lên cửu thiên. Sau đó, xé nó làm hai nửa, máu tím rơi tung tóe như mưa, nhưng rất nhanh đã bốc hơi thành từng luồng sinh mệnh lực tản ra tứ phía, khiến cho khung cảnh vốn bị đám Hư Không Thú này thôn phệ đến khô héo lại bắt đầu tươi tốt như trước. Tuyết Nguyệt vẻ mặt kinh ngạc nói:

“Đám tiểu quái thôn phệ toàn bộ sinh mệnh và năng lượng là để chuyển hóa về con thủ lĩnh? Nếu như bọn chúng tập hợp lại một chỗ sẽ tạo ra thứ khủng khiếp gì? Lập tức thông báo cho đám người Long tộc.”

Nàng ta lóe lên, dùng tốc độ nhanh nhất để đến chiến trường có Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn. Nhưng nàng còn chưa đi được bao xa thì bên dưới mặt đất phóng lên năm cột sáng tím, ngăn cản đường đi của Tuyết Nguyệt. Năm thân ảnh tản ra khí tức Đại Viên Mãn Thần Cảnh. Bọn chúng dung nhập làm một thể, hóa thành một cái kén liên tục chuyển động bên trong. Cái kén rất nhanh đã co lại, khiến không khí xung quanh bắt đầu thắt chặt, thiên địa linh khí điên cuồng bị cái kén kia hấp thu không ngừng. Tuyết Nguyệt vẻ mặt vô cùng khó coi. Trường kiếm trong tay nàng có lưỡi kiếm trông rất giống một con rắn uốn éo, nó gọi là Nhật Xà Tinh Vân Kiếm. Tuyết Nguyệt lóe lên, trường kiếm mang theo hư ảnh hoàng xà trải dài chém vào kén. Rầm một tiếng đinh tai nhức óc, từng cơn bạo vũ thổi quét tứ phương. Chiếc kén bị phá hủy, nhưng sinh vật bên trong sớm đã trốn thoát vào thời khắc sinh tử. Một bóng người lực lưỡng, mái tóc dài tử sắc, lơ lửng cách đó không xa, cười vô cùng tà ác. Tuyết Nguyệt ngẩng đầu nhìn tên hư không kia, vẻ mặt tràn đầy chán ghét. Sinh vật hư không vừa dung hợp thành kia cười vô cùng tàn độc, nói:

“Thứ sinh vật sống ngu ngốc! Ngươi nghĩ rằng chúng ta không có thủ lĩnh thì sẽ hoàn toàn vô dụng trước mặt đám g���i là Thần Hoàng sao? Đợi tới khi bọn ta lần nữa dung hợp thì Thần Hoàng cũng không làm gì được, ha ha ha ha.”

Tuyết Nguyệt biến mất, lần nữa xuất hiện ở phía bên hông của tên hư không. Hư ảnh hoàng xà uốn lượn há miệng cắn tới, chính là lưỡi kiếm sắc bén của Tinh Vân Hoàng Xà. Tên Hư Không Thú kia bất ngờ, chỉ kịp dùng hai tay làm khiên thịt ngăn cản một đòn của nàng. Một tay bị chém đứt, cái còn lại thì bị xà kiếm cắt sâu vào hơn nửa. Hắn ta lập tức nhảy về sau, nhưng không tỏ ra đau đớn mà giơ cánh tay bị đứt lên. Chỉ trong thoáng chốc, nó đã mọc lại như cũ. Nó ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên, cười nói:

“Cảm giác này thật quen thuộc, chắc có lẽ bọn ta đã sẵn sàng cho bước kế tiếp. Chơi đùa với ngươi một chút rồi hội ngộ cũng chưa muộn.”

Khí tức hư không trên người tản ra điên cuồng, biến thiên địa linh khí xung quanh thành hư không chi lực chỉ thuộc về riêng hắn. Tuyết Nguyệt hừ lạnh, không gian xung quanh chuyển động không ngừng, tạo thành lĩnh vực ngăn cản sự biến hóa của thiên địa hóa thành hư không. Nàng l��ớt tới tốc độ cực nhanh, cầm lấy xà kiếm liên tục vung ra ba thế kiếm mạnh mẽ của mình. Thế thứ nhất, Nanh Độc Ngũ Tức, chém ra liên tục năm nhát uyển chuyển như trường xà linh động, ngay cả tên Hư Không Thú kia cũng không theo kịp được tốc độ của nàng. Trên thân hắn bị chém ra năm vết thương sâu thấy xương cốt bên trong. Tên hư không kia định di chuyển để giữ khoảng cách thì cơ thể khựng lại như bị tê liệt hoàn toàn. Chất độc có trong thế kiếm thứ nhất của Tuyết Nguyệt đã theo vết thương lan khắp cơ thể. Thế kiếm thứ hai, Mãng Xà Liên Kích, nàng nhắm chuẩn vào yếu điểm tứ chi của tên hư không. Chỉ trong một thoáng, như là mãng xà phục kích chớp nhoáng, nàng đã cắt lìa tay chân hắn. Lần vung chiêu thứ ba chính là Xà Hoàng Viêm Hoa Vũ. Đường kiếm uyển chuyển rực cháy hỏa hồng, xuyên thủng lồng ngực của tên hư không, kéo dài một vệt giữa bầu trời, khiến không gian nứt vỡ một mảnh lớn. Ầm một tiếng nổ vang, cơ thể hư không kia cháy khét, bốc lên mùi hương quái dị nồng nặc.

“Thật mạnh mẽ, bọn ta không theo kịp t���c độ của ngươi, thế nhưng ngươi không giết được bọn ta đâu, chỉ dựa vào nhiêu đó thì vẫn còn chưa đủ.”

Âm thanh hư vô mờ ảo vang lên. Cơ thể cháy khét kia bắt đầu mọc lại tứ chi, lớp da lành lặn, vết thương cũng rất nhanh khép lại. Đôi mắt màu tím yêu dị kia tản ra một luồng lực lượng đáng sợ. Hắn giơ tay lên, năng lượng hư không hội tụ lại một điểm, bắn thành tia hủy diệt nhắm thẳng vào Tuyết Nguyệt. Nàng vung kiếm, chém ra hoàng xà hư ảnh cùng với tia hủy diệt va chạm. Một vòng xoáy không gian thầm lặng xuất hiện sau lưng Tuyết Nguyệt. Bàn tay móng vuốt từ bên trong thò ra, xuyên thủng vào ngực nàng, nhấc bổng nàng lên. Hắn ta cười nhạt, kề sát vào tai nàng nói:

“Sinh mệnh thối rữa của ngươi sẽ là thứ giúp bọn ta tăng tiến sức mạnh.”

“Bổn vương vừa rồi không chém trúng hạch tâm của ngươi nhỉ?”

Lưỡi kiếm xuyên thấu bụng của tên hư không kia. Thân ảnh Tuyết Nguyệt bị xuyên thủng trước mắt hắn đã hoàn toàn hóa thành một lớp da rắn, không phải là bản thể. Nàng ta vung kiếm chém tên hư không thành hai nửa, hai tay chưởng ra Song Xà Phí Thiên, xé toạc cơ thể kia thành từng mảnh vụn, để lộ ra một hạch tâm màu tím chói mắt ở trước mặt. Tuyết Nguyệt nắm bắt thời cơ rất tốt, một kiếm chém thẳng vào hạch tâm, làm nó nổ thành phấn vụn. Một luồng lực lượng hư không điên cuồng trào ra, sau đó hóa thành thiên địa chi lực tinh thuần, biến vùng đất chết này lần nữa hóa ra sinh mệnh dồi dào. Cái chết của tên hư không này còn khiến cho thiên địa khôi phục nhanh chóng và lan rộng hơn khi giết con cự hạt lúc trước. Nàng ta vẻ mặt có chút khó coi nói:

“Bọn ta sẽ tụ hội và dung hợp một lần nữa? Bọn này vẫn còn có thể tiếp tục dung hợp lại với nhau à? Nếu thực sự có chuyện như vậy thì thế giới này e là sẽ gặp chuyện không hay. Phải báo cho các phương thế lực ngăn cản sự tụ hội của đám đầu lĩnh.”

Nàng ta lóe lên, cấp tốc hóa thành hư ảnh hoàng xà bay thẳng về phía nơi có Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn trấn giữ. Nàng cũng không quên lấy ra ngọc phù truyền tin, đưa những gì nàng biết được lan truyền ra khắp nơi trên đại lục Thiên Nhân, rồi sẽ có người thông tri cho mấy đại lục khác để cùng nhau chống lại kẻ thù chung không biết từ nơi nào xuất hiện.

Phía dưới mặt đất, nơi tên hư không kia vừa bị tiêu diệt, có một đốm sáng màu tím bay lơ lửng, hừ lạnh nói:

“Ả thật sự rất mạnh. Dung hợp nhiêu đây vẫn không đủ để chống lại ả. Đợi đến khi bọn ta tụ hợp sẽ giết ngươi sau.”

Nhưng tia sáng nhỏ màu tím kia chưa kịp rời khỏi, đã có một bàn tay bắt nó lại. Tia sáng màu tím kia kinh sợ, nói:

“Ngươi là kẻ nào? Xuất hiện không có một chút khí tức, không lẽ nào là giới chủ mới sao?”

Âm thanh hoảng hốt của tia sáng tím làm cho kẻ trùm áo choàng đen kia cảm thấy hứng thú nói:

“Giới chủ mới à? Các ngươi gọi là hư không? Thế giới này có thay đổi nhưng lại theo một chiều hướng mà ngay cả ta cũng không lường trước được. Đem ngươi về điều tra một chút cũng sẽ nắm bắt được tình hình chục vạn năm nay ta không có mặt ở Tô Lăng giới.”

Thân ảnh kia biến mất, để lại một chút lực lượng lưu lại đây. Vùng đất nơi đây rất nhanh đã hóa thành một mảnh xanh tươi tốt, linh khí tràn đầy hơn cả thời kỳ thượng cổ. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn đứng khoanh tay nhìn bầu trời phía trên đang phủ lấy từng đợt hào quang tím nhạt, thì vẻ mặt khó coi nói:

“Đám quái vật này từ đâu tới? Chúng đã khiến cho thế giới này đảo lộn và tổn hại không ít nơi trọng yếu. Số lượng vô tận, giết mãi không hết, cứ tiếp tục kéo dài thì e là không ai trụ nổi. Phải mau chóng cho đám tiểu bối tăng cường tu vi. Lão phu kiến nghị lập ra Thiên Kiêu Tranh Bá ở Hỗn Nguyên Thánh Quốc, tìm ra những người trẻ tuổi mạnh nhất làm trụ cột cho Thánh Quốc chống đỡ đám ngoại vật. Bằng vào mấy lão quái chúng ta cũng không cách nào tự mình lo liệu hết được.”

Những vị quản sự ở đây ôm quyền, cũng không hề có kiến nghị gì. Long tộc ở hiện tại cũng đã giúp đỡ rất nhiều cho Vạn Niên Cung. Tuy bọn họ chỉ có mười người, nhưng ai cũng là cao thủ đứng đầu, là điểm tựa mạnh nhất cho Vạn Niên Cung ở hiện tại. Tiểu Bảo hiện ra thân ảnh, ngồi ở Vạn Niên Bảo Tọa, nhìn bầu trời suy tư một chút, nói:

“Thứ năng lượng này l�� thuộc về hư không? Ký ức chủ nhân truyền lại có đề cập về thứ năng lực này vô cùng quái dị. Từ nơi tối sâu vô định của tinh không vô tận tồn tại một nơi hư không mờ ảo khao khát thôn tính sinh mệnh trên khắp tinh hà. Ngài ấy cũng có một vài thủ pháp khiến cho thứ năng lực kia bị tịnh hóa. Vạn Niên Phù Đồ Tháp…”

Tiểu Bảo phóng lên cửu thiên, mang theo Vạn Niên Bảo Tọa chiếu rọi cửu thải thần quang mạnh mẽ cường thịnh, tạo ra cho tất cả sinh linh cảm giác dễ chịu sâu từ bên trong linh hồn. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn ngẩng đầu nhìn Tiểu Bảo, vẻ mặt khó mà có thể tin được, nói:

“Tên tiểu tử khí linh kia, nó định làm gì?”

Bảo tọa lóe lên, sau đó thay đổi hình dạng, hóa thành tòa bạch tháp ẩn chứa cửu thải chi lực dồi dào mà Tiểu Bảo đã tích tụ trong những năm tu luyện gần đây. Nhờ vào tài nguyên chiến tranh bồi dưỡng, Tiểu Bảo đã có một bước đột phá, trở thành Thần Khí trung phẩm. Tuy nói binh khí không có giới hạn tu luyện như nhân loại, nhưng nó vẫn cần có thời gian để thanh lọc tạp chất bên trong, trở thành một thần binh hoàn chỉnh. Tiểu Bảo đã ngừng chân ở cảnh giới Trung phẩm Thần Khí là để bão hòa tạp chất trong cơ thể. Lần này ra tay, chính là muốn dùng hư không chi lực phía trên làm bước đệm để hắn tẩy luyện. Bạch tháp cửu tầng xoay chuyển, tạo thành lực hút kinh người, thổ nạp hư không chi lực mơ hồ trong không khí vào thân tháp, rồi chuyển hóa thành thiên địa chi lực tinh thuần. Tràn ra từ đuôi tháp, khiến không khí xung quanh bắt đầu trở lại bình thường. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn và những người khác cũng trố mắt kinh ngạc nhìn một màn trước mắt. Phải nói, hắn đã thử dùng long châu để thanh lọc thứ sức mạnh quái dị kia nhưng hoàn toàn thất bại. Dù cho thập long liên thủ cũng không làm được, ấy vậy mà một Thần Binh trung phẩm lại làm điều này dễ dàng, còn vượt xa mong đợi của bọn họ. Tiểu Bảo đứng trên đỉnh tháp, vẻ mặt cũng ngơ ra tại chỗ. Hắn là khí linh nhận truyền thừa của chủ nhân, cũng không nghĩ tới bản thân lại làm được điều này. Một mảnh nhỏ linh hồn của Hàn Vũ Thiên khảm vào Tiểu Bảo cũng đột nhiên xuất hiện. Tiểu Bảo thấy thân ảnh quen thuộc, lập tức rưng rưng nước mắt, ôm quyền nói:

“Chủ nhân!”

Hàn Vũ Thiên hồn thể nhìn Tiểu Bảo, vẻ mặt vô cùng hài lòng nói:

“Thật không ngờ ngươi trong thời gian ngắn lại có thể mở ra Vạn Niên Phù Đồ Tháp. Ta còn nghĩ hắn phải mất thêm vài năm mới mở được đạo phong ấn linh hồn này. Đúng là đến vừa đúng lúc! Bản cung chủ sẽ chơi đùa với các ngươi một chút! Hàn Liệt Truy Tung Thủ!”

Không gian rung lắc dữ dội. Hư không chi lực hội tụ hóa thành một đầu cự trùng to lớn, rít lên một tiếng, hướng tới Vạn Niên Phù Đồ Tháp mà công kích tới. Hàn Vũ Thiên cau mày, bàn tay rạch vào không gian, biến vùng đất ngàn dặm xung quanh trở thành hư vô. Đây chính là tinh không ngân hà không thấy điểm cuối. Hàn Vũ Thiên điểm tới bạch tháp, quát:

“Tinh Diệu Chấn Nguyên!”

Vạn Niên Phù Đồ Tháp xoay chuyển càng thêm nhanh chóng, càng thêm cường đại. Liên hoa cũng càng lúc càng nở rộ rực rỡ giữa bầu trời tinh không trải dài không có điểm cuối này. Cự trùng hư không rít lên một tiếng, sau đó bị Tịnh Liên hấp thu, chuyển hóa thành thiên địa linh khí ào ào trút xuống Vạn Niên Cung bên dưới. Một lượng lớn thiên địa linh khí mà ngay cả Thần Linh cũng không thể tưởng tượng ra được đang giáng xuống đây không ngừng. Linh hồn của Hàn Vũ Thiên mờ dần như sắp tan biến. Hắn lần nữa rạch tay vào hư không, mở ra một lối đi không gian dẫn đến nơi bản thể đang chiến đấu. Một phần linh hồn sắp tan biến này nhanh chóng chui vào trong, rồi không gian tức tốc đóng lại trước sự ngơ ngác của tất cả mọi người ở Vạn Niên Cung. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn vẻ mặt tràn đầy kinh sợ nói:

“Trong một khoảnh khắc kia, tu vi của tiểu tử đó đã vượt xa cả khả năng nhận biết của ta, không phải Thần Hoàng, càng là thứ mà thế giới này không thể chứa chấp nổi. Cuối cùng ngươi là ai?”

Chân Mộc Thổ Giới, Xích Bích Thành chấn động kịch liệt bởi trận chiến của các vị thần, khiến thiên địa đảo lộn. Hàn Vũ Thiên độc chiến hàng chục vị Chuẩn Thần Vương, liên tục rơi vào thế yếu, phải không ngừng rút lui. Hắn không đủ mạnh để trực tiếp đối phó nhiều người như vậy. Hàn Vũ Thiên hóa thành lam ảnh, tách ra làm chín người, nhắm tới những hướng khác nhau mà né tránh. Đám Chuẩn Thần Vương cũng phải chia nhau truy kích, đội hình đã rối loạn. Hàn Vũ Thiên lả lướt giữa không trung, vẻ mặt hiện lên nét cười quái dị. Một vết nứt không gian hiện ra, liền có một đạo linh hồn hư ảo bay ra ngoài, hướng đến phía bên này mà tới. Hắn nhanh chóng lao tới, cùng với phần hồn hợp nhất, tạo thành một áp lực kinh người. Toàn thân Hàn Vũ Thiên hiện ra mười cái vòng sáng. Cái vòng màu trắng phía trong cùng vỡ ra, truyền tới một luồng hồn lực mạnh mẽ áp đảo thiên địa. Hàn Vũ Thiên cảm nhận được một phần linh hồn đã trở lại cơ thể thì cười nói:

“Thật không ngờ Tiểu Bảo lại có thể thức tỉnh Vạn Niên Phù Đồ Tháp. Ta còn nghĩ hắn phải mất thêm vài năm mới mở được đạo phong ấn linh hồn này. Đúng là đến vừa đúng lúc! Bản cung chủ sẽ chơi đùa với các ngươi một chút! Hàn Liệt Truy Tung Thủ!”

Hàn Vũ Thiên bắt lấy trường kiếm, hóa thành làn khói màu lam quỷ dị, tốc độ đã nhanh hơn trước không biết bao nhiêu lần. Một tên Chuẩn Thần Vương đang ở phía sau không kịp phản ứng, đã bị chém vài chục nhát trên cơ thể, máu tươi đầm đìa, thương tích trầm trọng. Hắn hoảng sợ, lập tức dùng ra phòng ngự toàn thân, cảnh giác xung quanh. Hàn Vũ Thiên liên tục công kích tứ phía, khiến lớp phòng ngự kia nứt ra, rất nhanh đã vỡ nát. Tên kia chưa kịp trở tay thì một kiếm đã quét ngang cổ của hắn. Băng hàn ngưng kết ngăn chặn sự khôi phục, chỉ trong một thoáng đã ngã xuống một vị. Hàn Vũ Thiên lóe lên, cùng với một đạo hư ảnh khác kết hợp, giết chết thêm một tên nữa. Chiến trường bên này, chỉ trong một thay đổi nhỏ đã hoàn toàn chuyển biến thành đồ sát một phương. Hơn chục tên Chuẩn Thần Vương mà Xích Bích Thành bồi dưỡng mất bao nhiêu công sức lại bị một thiếu niên đồ sát, chỉ còn thưa thớt lại một hai tên cường đại nhất vẫn còn kiên trì chống trả. Hàn Vũ Thiên nhìn hai kẻ duy nhất còn sống thì vô cùng hài lòng, nói:

“Khả năng chiến đấu không tệ, có thể ngăn cản hai đòn tất sát của bản cung chủ. Vậy thì ta sẽ cho hai ngươi một cái chết thật nhẹ nhàng. Phù Du Băng Tinh!”

Hàn Vũ Thiên phóng xuất ra băng sương bao trùm lấy hai người vào phía trong. Hắn quỷ dị xuất hiện xung quanh hai người rồi biến mất liên tục không ngừng, làm cho khả năng phán đoán hướng tấn công của họ bị loạn mất. Hàn Vũ Thiên chậm rãi xuất hiện trước mặt, một đường kiếm nhẹ nhàng lướt qua đã lấy đi thủ cấp của hai người. Hai cái đầu bay giữa hư không, nhìn nhau trong khi vẫn còn ý thức, ánh mắt của cả hai tràn đầy hoảng sợ khi thấy đồng bạn bị giết. Hàn Vũ Thiên bắt lấy thủ cấp của hai người, hóa thành băng phong rồi bóp nát. Hắn ngẩng đầu nhìn lên Chu Minh, vẻ mặt có chút suy tư, rồi hướng về phía Xích Bích Hỏa Thần ở trên Xích Bích thành. Hàn Vũ Thiên giơ tay ra, băng cực ngưng tụ thành sáu đạo trường xích, đâm thẳng vào trong thần hỏa, khiến cho ai nấy cũng kinh ngạc không thôi. Ngay cả lão già Chu Minh cũng vô cùng kinh ngạc. Một kẻ băng thuộc tính lại dám ngang nhiên khống chế thần hỏa, đây là lần đầu tiên lão thấy một người điên cuồng tới mức độ này. Sáu đạo trường xích quấn quanh thần hỏa, rồi bắt đầu đâm sâu vào bên trong, hướng về lõi của hỏa diễm như sáu đầu trường xà uốn lượn. Nhưng khi băng xích chui vào được vài trượng, hỏa diễm kịch liệt bạo nổ, khiến băng bốc hơi nhanh chóng, nhưng lại không hề làm cho nó tan biến được. Hàn Vũ Thiên lần nữa dùng lực băng hàn tiếp sức cho lục xích, chui càng lúc càng sâu vào trong lõi. Xích Bích Thần Hỏa bạo phát, một đạo hỏa diễm nhỏ bằng lòng bàn tay bay ra từ trung tâm, đó chính là một hỏa linh được bản thể thần hỏa phái ra tiêu diệt băng xích. Chu Minh vẻ mặt kinh ngạc, nói:

“Hỏa linh! Ngay cả lão phu còn chưa từng nghĩ thần hỏa lại có hỏa linh bên trong.”

Hàn Vũ Thiên nở ra một nụ cười như đã đạt được mục đích của mình, liền điều khiển lục xích bao vây hỏa linh vừa xuất hiện. Hỏa linh thấy bản thân bị vây, đã hoàn toàn bị chọc giận, bạo phát ra hỏa diễm cực thịnh làm cho băng xích tan chảy. Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn, một đạo hỏa diễm ngưng kết ở hai tay, chưởng vào trong một đầu hỏa long rít gào, hướng đến hỏa linh đánh tới. Chu Minh ý thức được, lập tức nói:

“Ngăn cản hắn lại! Đừng để hắn lấy được hỏa linh, không thì chúng ta gặp rắc rối to đó! Xích Nhật Chu Thần Tước!”

Một đầu chu tước hỏa diễm xích nhật rít lên, lao thẳng vào thần hỏa. Uy Lân cũng không trơ mắt nhìn, phóng ra một đầu huyết hỏa long truy đuổi, hai bên va chạm càng thêm mạnh mẽ. Hướng Quản Hi đập xuống đất, thổ hoàng bao trùm lấy thần hỏa, tạo thành lớp bảo hộ kiên cố để không cho bất kỳ kẻ nào nhúng tay vào việc của Hàn Vũ Thiên. Uy Lân và Hướng Quản Hi tập trung lại một chỗ, bảo vệ Hàn Vũ Thiên khỏi những đám Thần Cảnh đang nổi lên sát ý cuồn cuộn kia. Hàn Vũ Thiên toàn lực thôi động hỏa long cùng với hỏa linh giao đấu đã hơn trăm hiệp vẫn chưa phân được thắng bại. Uy Lân bạo phát hỏa diễm, vỗ mạnh xuống lớp đất đá bên dưới. Từng luồng khí hỏa chui vào bên trong, lại hướng về Hàn Vũ Thiên.

Hàn Vũ Thiên vốn đang chật vật đối phó với hỏa linh, thấy Uy Lân đem đến một ít hỏa diễm thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Mượn nhờ lực lượng hỏa diễm vừa đến gia trì lên hỏa long, lần nữa cùng với hỏa linh giao đấu kinh liệt không ngừng. Hàn Vũ Thiên đã bị hỏa diễm thiêu đốt khiến cơ thể trọng thương. Dù có thể điều khiển hỏa diễm nhưng cơ thể này bản chất vẫn là băng thể, việc bị hỏa diễm gắt gao áp chế thiêu đốt là điều không thể tránh khỏi.

“Mau chóng bắt lấy hỏa linh! Nếu còn ở bên trong cấm vực hỏa diễm này thì xem như lại mất đi cái nhục thân này sẽ rất phiền phức. Thiên Hỏa Tinh Thần!”

Hỏa long rít lên, bay lượn vài vòng vây quanh hỏa linh, tản ra lực lượng linh hồn cường đại, có thể nói là áp đảo cả ý chí hỏa linh. Hàn Vũ Thiên dùng linh hồn chi lực để ngăn cản khả năng di chuyển của hỏa linh trong một khắc. Hỏa long lao tới, ầm ầm một tiếng bạo liệt kinh người. Cũng vào một giây trước va chạm, hỏa linh đã bộc phát một đòn phản công làm cho không gian chấn động, nứt ra vô số khe hở. Hàn Vũ Thiên trong vụ nổ toàn thân bị cháy khét, cùng với tay phải bị bao liệt thành tro tàn, vẻ mặt âm trầm không khác gì quỷ thần. Hắn ôm ngực, phun ra một ngụm máu sẫm, hừ lạnh nói:

“Một đòn vừa rồi là muốn lôi theo ta? Đáng tiếc ngươi chỉ là một phần nhỏ của Xích Bích Thần Hỏa, cũng không gây ra quá nhiều phiền toái. Đến đây!”

Từ trong đám khói, hỏa long bay ra, cơ thể của nó có thể thấy đã nhỏ đi rất nhiều so với lúc ban đầu. Trong miệng nó ngậm một luồng hỏa diễm đang cố vùng vẫy tìm cách thoát thân. Hàn Vũ Thiên vung tay, băng xích trói quanh ngọn lửa chỉ nhỏ bằng nắm tay kia lại, rồi đưa vào trong thức hải. Đột nhiên ở lõi của Xích Bích Thần Hỏa, từng tiếng nổ vang lên. Hàn Vũ Thiên dự cảm không lành, lập tức quay đầu bỏ chạy thì từ trong đó phóng ra vô số hỏa tinh truy sát hắn. Mỗi một đạo đều là khí thế ngút trời, có thể so với Thần Cảnh hạ vị đỉnh phong toàn lực ra tay. Cơ thể bị thương, tốc độ chạy trốn của hắn cũng giảm đi rất nhiều. Một bước Băng Ảnh Tam Bộ cũng không thể nào trong nháy mắt thoát ra khỏi khu vực hỏa diễm. Uy Lân đột nhiên cảm ứng được chuyện không hay, lập tức chui vào trong xem xét tình hình. Hướng Quản Hi một mình chống đỡ mấy cao thủ ở đây cũng không than phiền, bởi vì thổ hoàng chi lực cường đại của hắn sẽ không dễ dàng bị đám ngư��i trước mắt phá hủy trong thời gian ngắn.

Tô Lăng Giới, Đại Lục Thiên Ma. Ba vị Ma Đế đứng đầu tiền tuyến đối mặt với đám Hư Không Thú vô tận, dẫn đầu là bốn tên Hư Không Thú hình người, tu vi cường đại đạt đến Thần Đế. Tuỷ Dực Ma Đế nhìn đám Hư Không Thú chi chít phía bên dưới, vẻ mặt vô cùng khó coi, nói:

“Đáng ghét! Ma tộc ta mới là kẻ đi xâm chiếm kẻ khác. Đây là lần đầu tiên bổn đế thấy tộc ta bị xâm lược đến mức độ này! Ma tộc tử chiến đến cùng, tuyệt đối không được làm mất uy danh của Ma tộc! Ma Dực Bạch Nguyệt Nha!”

Tuỷ Dực là người ra tay đầu tiên, tung cánh chém ra vô số đạo ma khí sắc bén, chém chết rất nhiều Hư Không Thú thành hư vô. Rất nhiều ma tộc đứng ra chiến đấu, chỉ trong một khắc đã hoàn toàn thay đổi thế cục trận chiến. Nhưng hư không nứt ra, một bàn tay giống côn trùng từ từ xuất hiện. Vung chưởng một cái, lập tức khiến ba vị Ma Đế trọng thương, văng ngược vào tường thành. Toàn bộ ma tộc khiếp hãi nhìn thân hình gầy gò vừa mới xuất hiện. Kẻ này tên gọi Tư Lai, một trong những tên thủ lĩnh đã thoát khỏi phong ấn ở lõi thế giới. Tư Lai tu vi Thần Hoàng cường đại, chỉ một tay đã hoàn toàn áp đảo ba vị Ma Đế, khiến họ trọng thương không thể đứng dậy tái chiến. Tư Lai đôi mắt lóe lên một tia khinh thường, nói:

“Không chịu nổi một kích. Giết hết chúng đi!”

“Thời gian bản hoàng vắng mặt, Ma tộc đã đi tới bước đường này rồi sao? Chỉ dựa vào một đám phế vật lại muốn tiêu diệt Ma tộc?”

Âm thanh mị hoặc vang lên giữa thiên địa. Một luồng ma khí kinh người bộc phát, lan tràn khắp nơi, thôn phệ đám Hư Không Thú yếu kém thành tro bụi. Một thân ảnh đọa lạc thiên sứ sáu cánh xuất hiện giữa bầu trời. Tất cả ma tộc lập tức quỳ xuống, dùng lễ trang nghiêm nhất tiếp đón, đồng thanh nói:

“Ma Hoàng Bệ Hạ!”

Lam Huyền ngón tay giơ lên, một thân ảnh hắc ám thiên sứ che trời xuất hiện, cũng làm cử chỉ ngón tay đưa lên giống như nàng. Khi ngón tay hạ xuống, hắc ám chi lực ngưng hóa một đạo trường kiếm, phóng tới trực tiếp đâm thẳng vào Tư Lai. Hắn lập tức dùng ra phòng ngự ngăn cản một kiếm.

Truyen.free – Nơi những câu chuyện huyền ảo tìm thấy mái nhà của mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free