Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 362: Phế Địa Hủy Diệt.

Luyện đan kết thúc, những người bất tỉnh vài phút sau đều nhao nhao tỉnh dậy rời khỏi đây. Tin tức lan truyền khắp Hỗn Nguyên Thánh Quốc, rồi nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ Thiên Nhân đại lục: thiếu niên tuyệt thế Hàn Vũ Thiên tu thành Chí Tổ, không những thế còn luyện ra được Thiên Tổ đan phẩm, trấn áp quần hùng chỉ bằng một lần bộc phát khí tức. Hoàng Kim Thiên Kiêu Bảng một lần nữa biến đổi cực kỳ lớn, toàn bộ Thiên Nhân đại lục tôn Hàn Vũ Thiên làm người dẫn đầu thế hệ trẻ của nhân tộc. Thiên Thần Điện cũng đã công nhận hắn là thiên tài đệ nhất vạn năm hiếm có; trên bảng phong hiệu thế giới, hắn được xếp vào mười vị trí đầu, được gọi là Nhân Tộc Chí Tôn. Trong Thiên Kiêu Thế Giới Bảng, nhân tộc cũng chỉ có bốn vị đứng trong bảy mươi người, không ai khác ngoài bốn vị chân truyền của Thiên Thần Điện. Giờ đây, nhân tộc bọn họ lại xuất hiện thêm một người, mà còn ngang nhiên trực tiếp chiếm một chỗ trong mười vị trí đầu tiên.

Trong vài ngày ngắn ngủi, Tô Lăng giới đã chứng kiến những biến động kinh người mà không ai là không hay biết. Hàn Vũ Thiên ngồi tĩnh tâm tu luyện ở chủ vị, vẻ mặt bình thản cứ như mọi chuyện bên ngoài không hề liên quan gì đến mình. Đúng lúc đó, một thân ảnh trung niên râu dài, mang khí chất tiên phong đạo cốt, ung dung bước vào điện, không nhanh không chậm. Đến khi thân ảnh kia đứng ở trung tâm đại điện, y nhìn Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Hàn Vũ Thiên, đã lâu không gặp, ngươi vậy mà đã đột phá Chí Tổ."

Người tới chính là Lục Hạch Thần Vương đại danh đỉnh đỉnh, kẻ mà Hàn Vũ Thiên từng gặp ở bí cảnh Bách Thần. Lục Hạch không phải người của Thiên Nhân đại lục, mà thuộc về Nam Minh Thần Cung – tàn dư của Nam Minh Thần Tông từ thời thượng cổ. Nam Minh Thần Cung không tọa lạc tại đây, mà nằm trên một vùng lục địa thần bí, quanh năm sương mù bao phủ, bốn bề là đại dương vô tận với vô số ngư thú sinh sống. Lục Hạch Thần Vương chính là một trong năm vị trưởng lão của Nam Minh Thần Cung, tu vi thâm sâu khó lường, có thể cùng với Thần Tổ ở Thiên Nhân đại lục giao thủ ngang tay. Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở mắt, nhìn Lục Hạch cười nói:

"Lục Hạch tiền bối, từ lúc chia tay đến nay, mọi việc vẫn ổn chứ?"

Lục Hạch khẽ gật đầu, mỉm cười nói:

"Ngươi vẫn giữ thần thái như cũ, khiến người khác phải kính nể. Hôm nay, ta đại diện cho Nam Minh Thần Cung đến để mời ngươi tham gia bí cảnh Chân Mộc Thổ Giới."

"Chân Mộc Thổ Giới?"

Lục Hạch cười giải thích:

"Chân Mộc Thổ Giới, hay nói đúng hơn là một mảnh vỡ của Tô Lăng giới thời thái cổ, một kỳ địa cấp thần mà ai ai cũng khao khát được đặt chân vào. Bên trong Chân Mộc Thổ Giới tồn tại cơ duyên đột phá Thần Hoàng. Thời thượng cổ, khi Nam Minh Thần Tông mới được thành lập, vị tông chủ đầu tiên của Nam Minh đã phát hiện ra mảnh vỡ thế giới này trong lúc du ngoạn hư không. Ông liền mang nó về, định trụ trong một không gian cách biệt, biến nó thành bí cảnh truyền lại ngàn đời cho hậu bối Nam Minh. Nhưng Chân Mộc Thổ Giới suy cho cùng cũng là mảnh thế giới bị tàn phá, bí cảnh chỉ có thể mở ra một lần mỗi vạn năm, nếu không, việc truyền tống quá nhiều sẽ dẫn đến không gian bất ổn, khiến Chân Mộc Thổ Giới sụp đổ. Nam Minh chúng ta cũng không độc chiếm Chân Mộc Thổ Giới, mà vạn năm sẽ tổ chức thi đấu một lần cho bất luận thế lực nào cũng có thể tham dự. Chân Mộc Thổ Giới mỗi vạn năm chỉ có ba ngàn danh ngạch tham gia. Hai ngàn danh ngạch sẽ được chia cho tứ đại thế lực mạnh nhất tứ đại lục địa, còn ba trăm suất, chúng ta sẽ tổ chức tranh đấu trên toàn bộ Tô Lăng giới."

Hàn Vũ Thiên đã phần nào hiểu được Chân Mộc Thổ Giới vốn là một mảnh thế giới tan vỡ. Có thể thấy rằng Chân Mộc Thổ Giới không còn được như lúc ban đầu, song tài nguyên bên trong vẫn có thể xem là trân bảo khó cầu thời thái cổ. Nếu một Thần Tổ thực sự bước vào mảnh vỡ thế giới thái cổ này, chỉ cần nhặt được vài món đồ vật bên trong, họ cũng có thể một bước phá vỡ gông xiềng, trở thành Thần Hoàng khuynh đảo chúng sinh. Tuy nhiên, đáng tiếc là Chân Mộc Thổ Giới chỉ có thể dung nạp sinh linh cấp Thần Cảnh, mà cụ thể chỉ là Thần Cảnh hạ vị. Nếu sinh linh ở cảnh giới cao hơn bước vào, không gian sẽ trực tiếp tan vỡ, hoặc pháp tắc của Chân Mộc Thổ Giới sẽ bài xích những sinh linh vượt quá khả năng chịu đựng của nó. Lục Hạch cười nói:

"Dù trân bảo đầy đất là vậy, song chỉ có sinh linh Thần Cảnh hạ vị trở xuống mới có thể bước vào. Bằng không, mỗi lần Chân Mộc Thổ Giới mở ra sẽ gây nên một trận gió tanh mưa máu ngập trời."

Hàn Vũ Thiên khẽ gật đầu, cũng hiểu được mảnh vỡ thế giới suy cho cùng là một mảnh thế giới tàn khuyết, không hoàn chỉnh, chỉ có thể chứa đựng sinh linh ở một cảnh giới nhất định. Nhìn thì Chân Mộc Thổ Giới hiện tại có thể chịu được sự xuất hiện của Thần Cảnh hạ vị. Nhưng một vạn, hai vạn, hay có thể lâu hơn một chút, Chân Mộc Thổ Giới cũng chỉ chứa được sinh linh Đạo Tổ rồi từ từ hạ thấp xuống tiếp, cho đến khi bản nguyên thế giới còn sót lại trong nó cạn kiệt sạch sẽ thì Chân Mộc Thổ Giới sẽ tự hủy, biến thành cát bụi, không để lại bất kỳ thứ gì.

Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Chúng ta chỉ gặp qua một lần, làm thế nào mà Lục Hạch ngài lại đến để đưa cho ta lệnh bài này?"

Lục Hạch chắp tay sau lưng, trầm ngâm một lát rồi nói:

"Sao thiên tài chí tôn lại không thể có được danh ngạch bước vào Chân Mộc Thổ Giới cơ chứ? Huống hồ Nam Minh Thần Cung cũng xuất phát từ nhân tộc, mà ngươi lại là một phần trong đó, càng xứng đáng có được lệnh bài này hơn bất kỳ ai. Lão phu cùng chư vị trưởng lão và Cung chủ Nam Minh đều đồng thuận với quyết định này. Hẹn một tháng nữa sẽ gặp ngươi ở Nam Minh Thần Cung."

Lục Hạch không lưu lại lâu, y vung tay, một lệnh bài cổ xưa chạm khắc tinh xảo liền bay đến trước mặt Hàn Vũ Thiên. Hắn không từ chối, lập tức nắm lấy, trên mặt thoáng hiện vẻ hài lòng. Hàn Vũ Thiên ngắm nhìn lệnh bài, trong lòng suy ngẫm một lát rồi mỉm cười nói:

"Đã đến lúc đưa bọn họ đến đây rồi."

Thân ảnh hắn biến mất khỏi đại điện. Rất nhiều cao thủ từ Vạn Niên Cung cũng lập tức bay vút ra ngoài, theo về một hướng. Vạn Niên Cung giờ đây, ngoại trừ vài đệ tử canh cửa, không còn một bóng người. Hàn Vũ Thiên dẫn theo mấy trăm cao thủ Đạo Tổ, vài chục vị Bán Thần và mấy vị Chuẩn Thần của Vạn Niên Cung, hướng thẳng về phía Huyết Chu Nhai. Đoàn người đi qua lãnh thổ Hỗn Nguyên Thánh Quốc, ai gặp cũng phải cung kính cúi đầu.

"Thiên tài chí tôn đang dẫn người của mình đi đâu vậy?"

"Đội hình cỡ này là đi chiến đấu với một thế lực nào đó sao?"

"Vì sao lại không dẫn theo Thần Cảnh?"

"Đó không phải là hướng của Huyết Chu Nhai sao?"

Đoàn người Hàn Vũ Thiên lướt nhanh qua thiên địa như một vệt sao băng, cuối cùng đã đến biên giới Huyết Chu Nhai. Hắn vung tay, một lệnh bài bay vút tới kết giới, lập tức khiến nó mở ra một lỗ hổng, cho phép đoàn người bay vào bên trong. Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân xuống đất, vô số bóng dáng tà tu đã lao tới như dã thú đánh hơi thấy mồi ngon. Hắn chỉ bộc phát khí tức, một luồng hàn băng quét ngang, lập tức hóa toàn bộ thành tượng băng, sinh cơ tiêu tán. Ngay cả Đạo Tổ viên mãn cũng chỉ trong một thoáng đã chết dưới tay hắn, không kịp phản kháng. Hắn hóa thành lam quang, hướng thẳng về tọa độ đã lưu lại khi vừa đặt chân lên Thiên Nhân đại lục. Trên đường đi, bọn họ đã giết vô số tà tu có ý đồ vây công, sau một thời gian, không ai còn dám đến trêu chọc đoàn người sát thần này nữa. Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân xuống mặt đất cằn cỗi, liền phóng ra pháp tắc chi lực mạnh mẽ tinh thuần. Không gian pháp tắc chuyển động, từ trong ống tay áo bay ra bốn đạo dây xích màu xám, bắt đầu đâm vào trong không gian rồi từ từ kéo ra, nới rộng vùng không gian hư vô kia.

Vết nứt hư không bắt đầu xé toạc, liên kết với một vùng đất khác. Nhìn vào, đó chính là cổng không gian dẫn về phế địa. Hàn Vũ Thiên phóng xuất thần niệm, quét ngang thiên địa ngàn vạn dặm bên trong phế địa, đã thấy được một cảnh tượng mà hắn không ngờ tới nhất: Vạn Niên Cung ở nơi đó đang bắt đầu một cuộc đại đồ sát quy mô cực lớn. Nhưng không phải là đồ sát bách tộc, mà là đang cùng với hư không thú tiến hành chiến đấu vô cùng ác liệt. Kính Sự, vốn là kẻ gác cửa không gian truyền tống, cũng đã bỏ việc thủ hộ, tham gia cùng người phế địa ngăn cản đợt tấn công như vũ bão của hư không chi thú. Với vẻ mặt khó coi, Hàn Vũ Thiên lập tức hóa thành lam quang bay thẳng vào trong, đồng thời dẫn theo toàn bộ người Vạn Niên Cung trở về phế địa.

Kiều Nguyệt Nga, với tu vi Thiên Tổ, cùng Hàn Vũ Thanh, hai cha con sát cánh bên nhau, dẫn đầu toàn bộ phế địa chiến đấu với hư không thú. Hàn Vũ Thanh, trường kiếm trong tay, phóng xuất song chi lĩnh vực kiếm và băng bạo, trong thoáng chốc, mưa kiếm bão tuyết quét sạch hơn ngàn vạn hư không thú lâu la. Cự kiếm xé toạc tầng mây, nhắm thẳng tới một đầu hư không thú với vẻ ngoài lai cừu và bọ. Song nhận sắc bén của nó chém ra liên tiếp chục đạo ám quang, cùng với đại kiếm của Hàn Vũ Thanh va chạm, làm cho không gian rạn nứt, rung lắc dữ dội không thôi. Kiều Nguyệt Nga bên này cũng không hề kém cạnh, từng đạo cánh hoa bay khắp chiến trường như những lưỡi kiếm sắc bén, chém chết vô số hư không thú. Nàng cũng đang đối đầu với một con trường xà có bốn chiếc chân sắc bén như bọ ngựa. Nó hung ác điên cuồng tấn công nàng, nhưng nàng vẫn chiếm ưu thế về tốc độ, liên tục tránh thoát. Nàng nhất kiếm khuynh thành, chúng sinh bị mê hoặc bởi bộ dáng yêu kiều kia. Kiếm quang mang theo lực lượng mạnh mẽ cắt đôi cự mãng thành hai khúc. Nhưng điều không ngờ tới là cự mãng bọ ngựa kia lại không chết, bốn chiếc thủ nhận hướng thẳng tới ngực nàng mà đâm tới.

"Nguyệt Nga!"

"Mẫu thân!"

Hàn Vũ Thanh và Hàn Vũ Đạo không kịp ứng cứu, chỉ có thể kêu to một tiếng cảnh báo. Kiều Nguyệt Nga sắc mặt khó coi, biết chắc mình không thể thoát khỏi đòn này, định dùng thân mình mạnh mẽ chống đỡ. Nhưng đột nhiên, một bàn tay ôm lấy eo nàng, truyền đến một hơi ấm quen thuộc. Hàn Vũ Thiên xuất hiện, hàn khí quét ngang tứ phía, đóng băng con hư không thú trước mắt. Thủ nhận sắc bén chỉ còn cách Kiều Nguyệt Nga một đốt ngón tay đã ngưng kết, cơ thể đang định nối lại của nó cũng bị băng phong. Hắn vung tay, phá tan những bức tượng băng thành tro bụi, không còn khả năng khôi phục. Kiều Nguyệt Nga ánh mắt rung động, nhìn khuôn mặt mà nàng hằng đêm nhung nhớ, cuối cùng đã thực sự trở về bên mình. Hàn Vũ Thiên nhìn nàng cười nói:

"Nương tử, xin lỗi ta đến trễ."

Kiều Nguyệt Nga lắc đầu, một giọt lệ bất chợt rơi xuống, nói:

"Không, chàng đến thật đúng lúc."

"Phụ thân!"

"Thiên nhi."

"Lão Cung chủ."

Hai nhi tử Hàn Vũ Thiên vui mừng khôn xiết. Hàn Vũ Thanh, Hàn Vũ Đạo cùng bốn vị lão nhân Hàn gia cũng kinh hỷ không thôi. Những thuộc hạ trung thành, thấy Cung chủ trở về, cũng lập tức quỳ xuống cung kính, không hề có chút tạp niệm nào. Tiêu Nhiên đang định cất tiếng hỏi thì một đạo hỏa long từ cửu thiên giáng hạ, trong nháy mắt tiêu diệt trăm vạn hư không thú, tạo thành sóng khí nóng rực thổi quét xung quanh. Tiêu Hạo đạp lên thi thể cháy đen của một đầu hư không thú Bán Thần, mỉm cười nói:

"Mẫu thân, hài nhi đã trở về."

Trên bầu trời, vô số thiên thạch màu tím ầm ầm giáng xuống khắp phế địa. Hàn Vũ Thanh chém giết hai đầu hư không thú thủ lĩnh, vẻ mặt ngưng trọng nói:

"Bọn chúng lại tới. Đợt mưa sao băng này còn nhiều hơn hai lần trước gấp vài lần. Nếu cứ tiếp tục, e là không ai trong chúng ta còn sức chiến đấu."

Bọn họ đã chiến đấu liên tục như vậy được một năm. Dù là cường giả Thiên Tổ, nếu cứ chiến đấu không ngừng nghỉ cũng sẽ bị bào mòn đến chết. Đám quái vật này cứ đợt này tới đợt khác điên cuồng công kích, không cho bọn họ thời gian nghỉ ngơi. Ba đại lục khác cũng gặp không ít khó khăn trong việc ngăn chặn hư không, chứ đừng nói tới những tiểu quốc đảo ngoài kia. Một cái đuôi to lớn quất ngang bầu trời, đã phá hủy chục vạn thiên thạch. Đằng Xà Thiên Thế Cố Mạch cười nói:

"Các ngươi cứ khôi phục lực lượng, chuyện ở đây giao lại cho bọn ta là được."

Mấy trăm thân ảnh đồng loạt xuất hiện giữa không trung, tu vi thấp nhất là Đạo Tổ, cao nhất là Chuẩn Thần. Khi những người này xuất hiện, đám người Vạn Niên Cung reo hò trong vui sướng. Đây chính là những cao tầng đi theo Hàn Vũ Thiên đã trở về đây. Từng nhóm người tản ra, với khí thế kinh khủng, chia nhau ra bốn phía, điên cuồng tiêu diệt những thiên thạch đang rơi xuống. Có mấy vạn thiên thạch rơi xuống mặt đất, nổ tung, sau đó vô số hư không thú lớn nhỏ đủ loại bò ra, rít gào khát máu, tấn công sinh linh sống. Hàn Vũ Thiên đứng giữa không trung, nhìn màn mưa sao băng trước mắt, khẽ cau mày không thôi. Hắn không ngờ hư không thú vốn nên xuất hiện dưới mặt đất, sao lại đột nhiên giáng xuống từ trên trời như tai họa thiên ngoại. Hắn vung tay, lôi đình phóng ra, triệt tiêu hơn trăm vạn lưu tinh. Nhưng không ngờ, đợt tấn công của hư không thú lần này quá mạnh mẽ, số lượng đã lên đến mấy chục tỷ, căn bản là không thể tiêu diệt hết được.

Bầu trời xé toạc, một quả lưu tinh khổng lồ nhất giáng xuống, khiến nét mặt Hàn Vũ Đạo đại biến, nói:

"Thiên nhi cẩn thận! Quả lưu tinh đó ẩn chứa quái vật cao thủ bên trong, tuyệt đối không được để nó chạm đất."

Hàn Vũ Thiên nắm Cửu Hàn Kiếm trong tay, bắt đầu hóa thành chín bóng mờ với làn khói mờ ảo, hắn cười nhạt nói:

"Đương nhiên thứ đó không thể rơi xuống đây được. Cửu Ảnh Băng Đoạn Bách Sát!"

Chín làn khói biến mất, lần nữa xuất hiện đã vây quanh lưu tinh khổng lồ. Chín bóng mờ liên tục chớp động, chém ra vô số nhát kiếm nhanh đến mức ngay cả Chuẩn Thần hay Thiên Tổ cũng không thể nhìn rõ tốc độ ra đòn như vậy. Hàn Vũ Thiên lần nữa đứng giữa không trung, chín bóng mờ hợp lại thành một. Cũng là lúc lưu tinh vỡ tan tành thành từng mảnh vụn, sau đó hóa thành cát bụi bay giữa trời xanh. Hàn Vũ Thiên bước ra một bước, đã vượt ra ngoài vạn trượng, nhìn lên bầu trời màu tím phía sau làn mây. Hắn phát hiện một vòng xoáy không gian màu tím, liên tục có lưu tinh hư không giáng xuống không ngừng. Hàn Vũ Thiên một kiếm ngưng tụ lôi đình, chém vào bên trong, tạo thành một tiếng nổ vang trời. Vòng xoáy hư không khép lại, không còn tiếp tục có lưu tinh hư không nữa.

Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc thì vòng xoáy kia lại lần nữa hiện ra, khiến Hàn Vũ Thiên không khỏi cau mày. Một đòn vừa rồi mang theo hủy diệt chi lực đáng sợ nhất của lôi điện, vậy mà lại không thể khiến không gian kia khép lại. Lần này, Hàn Vũ Thiên lấy ra Thiên Dương Hỏa Kiếm, ngưng tụ lôi điện và hỏa diễm, tung một kích xuyên vào không gian tối đen kia, giết chết rất nhiều hư không thú đang định chui ra bên ngoài. Miệng vòng xoáy lần này bị hỏa diễm thiêu đốt đã đóng lại, nhưng chỉ lâu hơn ban đầu một chút, nó lại lần nữa mở ra. Hàn Vũ Thiên lần này đã hơi khó chịu, liền hóa thành chín đạo bóng mờ, xông thẳng vào không gian vòng xoáy. Nơi đây tịch mịt u tối, chỉ có những đốm sáng màu tím quỷ dị kêu lên từng tiếng rít phấn khích. Hàn Vũ Thiên vung tay, một vầng thái dương chiếu sáng không gian trong đấy. Hắn thấy được có rất nhiều hư không thú đang điên cuồng chạy ra bên ngoài, còn thấy được chín tháp trụ có chứa đựng không gian chi lực. Hắn đoán đó chính là thứ khiến cho cổng không gian này liên tục duy trì.

"Phá hủy những thứ này trước."

Chín bóng mờ hướng về chín cái tháp trụ mà tấn công. Trên đường đi, chúng giết chết vô số hư không thú, cũng chạm mặt một vài hư không cấp thủ lĩnh, phải mất một ít lâu mới tiêu diệt được. Ngay khi sắp phá hủy được tháp trụ thì chín đạo sắc tím quỷ dị lóe lên, ngăn cản chín đạo bóng mờ ra tay. Hàn Vũ Thiên lùi ra sau, vẻ mặt ngưng trọng nói:

"Vậy mà lại là Thần Cảnh tầng 1."

Nơi đây trấn giữ chín tháp trụ, lại là chín con hư không thú cấp bậc Thần Cảnh. Hàn Vũ Thiên cũng không sợ hãi, chỉ là cảm thấy hơi khó khăn khi phải giải quyết một đám Thần Cảnh mà thôi. Hắn vung tay, Vạn Pháp Bất Xâm bao phủ toàn bộ khuôn viên vạn dặm, thực lực của toàn bộ hư không thú đều giảm đi một nửa. Nhưng hư không căn bản không hề quan tâm đến việc thực lực bản thân bị giảm, mà vẫn theo bản năng khát máu, điên cuồng lao về phía sinh vật sống. Chín bóng ảnh lướt vào trong đám hư không, chỉ trong chớp mắt đã mở ra một con đường máu, lao đến chín tháp trụ mà chém giết. Rất nhiều thủ lĩnh hư không xuất hiện ngăn cản bước tiến của hắn. Chín đạo hư ảnh quỷ dị biến mất rồi lại xuất hiện, ngay cả đám thủ lĩnh cũng không thể nắm rõ hành tung, liên tục bị tiêu diệt hết con này đến con khác. Số lượng đông đảo làm cho tiến độ của Hàn Vũ Thiên có một chút chậm lại. Ngay khi áp sát tháp trụ, một đầu hư không thú cấp Thần ẩn mình trong đám đông bay ra ngăn cản. Hắn tung một quyền, mang theo thiên địa pháp tắc oanh phá vùng trời hư không, đánh lui hư không thú Thần Cảnh ra ngoài. Dù thực lực của bọn chúng đã bị giảm một nửa do Vạn Pháp Bất Xâm, nhưng suy cho cùng bản chất vẫn là một sinh linh Thần Cảnh. Bị giảm một nửa, chúng vẫn có thực lực có thể một cái phất tay gạt bỏ Chuẩn Thần Vương trong nháy mắt. Hàn Vũ Thiên biến mất, lần nữa xuất hiện đã áp sát tháp trụ, trong tay cầm Sáng Thế Thần Kiếm tản ra quang minh sáng tạo chi lực mạnh mẽ tinh thuần, khiến đám hư không thú vốn tàn ác điên cuồng lại sợ hãi rụt rè trong tức khắc. Đây chính là lực lượng có thể áp chế được sức mạnh hư không. Hàn Vũ Thiên một kiếm bổ ra, chém đổ một trong chín tháp trụ. Hư không thú cấp Thần chật vật đứng dậy, gầm lên một tiếng sợ hãi, điên cuồng phóng tới ôm lấy tháp trụ muốn nối nó lại như cũ. Nhưng thứ kia đã hoàn toàn bị phá hủy, không gian chi lực bên trong đang ào ạt tuôn ra thiên địa. Một luồng sắc tím quỷ dị từ nơi sâu thẳm xoẹt tới, trực tiếp lấy mạng hư không thú kia. Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:

"Hóa ra ta không cần giết các ngươi, chỉ cần tháp trụ bị hủy thì các ngươi sẽ đơn giản bị một loại quy tắc nào đó giết chết."

Hàn Vũ Thiên nhận biết được tia sáng quỷ dị kia chính là một loại quy tắc mà có lẽ cao tầng của hư không đã đặt ra cho chín kẻ bảo vệ tháp trụ nơi đây. Hắn vung tay, băng hoàng và băng long uốn lượn giữa không trung, gầm lên một tiếng khí thế thao thiên, lần nữa xông tới tháp trụ gần nhất. Phía bên kia, một bóng mờ của hắn đã chiến đấu vô cùng ác liệt với một Thần Cảnh hư không. Nhưng suy cho cùng, bóng mờ kia chỉ mang một phần lực lượng của hắn, không thể mạnh mẽ đối cứng, mà liên tục dùng tốc độ đánh rồi lại tránh né. Hàn Vũ Thiên tung một quyền, hải dương vô tận đè ép thiên không như đại thảm họa sóng thần hiện ra ở trời cao. Sóng lớn điên cuồng ập tới, mạnh mẽ mà trong nhu có cương, càn quét ức vạn hư không thú xung quanh. Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền được hắn vung ra đơn giản là huyền diệu hơn cả vị Thần Hoàng sáng tạo ra nó. Một quyền đại hải nhấn chìm thương khung vô tận, pháp tắc lưu chuyển theo sóng kình, đập thẳng vào hư không thú Thần Cảnh, cũng mang theo nó đâm thẳng vào tháp trụ thứ hai. Đùng đùng! Tiếng va chạm mạnh mẽ theo sau là tiếng răng rắc do đất đá nứt ra, mang theo tháp trụ rơi xuống bên dưới, đè chết thêm vô số hư không thú không kịp trốn chạy. Hư không thú kia rít lên một tiếng không cam lòng, lần nữa bị quy tắc hư không giết chết. Hắn thu hồi bóng mờ ở đây, rồi nhắm đến phương hướng khác mà tới. Với thực lực hiện tại của hắn, ngoại trừ thần linh trung vị đỉnh phong trở lên, không kẻ nào có thể ngăn được bước tiến này. Hàn Vũ Thiên thế đi không giảm. Có hai đầu băng hoàng và băng long hỗ trợ dọn đường, hắn cũng đỡ mất thời gian động thủ. Tháp trụ thứ ba đã ở ngay trước mắt. Lần này, Hàn Vũ Thiên không hề do dự, quyền ý phát ra băng hàn chi lực, khiến thiên địa vạn vật, bao gồm cả không gian xung quanh, đều ngưng kết. Hàn Long Băng Thánh Quyền đấm ra, mang theo cự long rít gào, vồ lấy hư không thú Thần Cảnh thứ ba, lao về hướng tháp trụ. Tháp trụ thứ ba sụp đổ, lại thêm một đầu sỏ bị tiêu diệt bởi chính quy tắc của mình. Hàn Vũ Thiên sắc mặt đại biến, nhìn vào chỗ sâu trong hư không như cảm nhận được có thứ gì đang đến, liền vung tay thu hồi những bóng mờ kia lại. Sáng Thế Thần Kiếm bay lên không trung, hóa thành một hư ảnh to lớn, uy nghiêm cầm lấy Sáng Thế Chi Kiếm, đó chính là Sáng Thế Thần Chủ Nhạn Lạc. Hàn Vũ Thiên vẻ mặt nghiêm túc, nguyên lực không ngừng rót vào thần kiếm, điểm tới một chỉ, quát:

"Sáng Tạo Bất Diệt, Vĩnh Hằng Bất Biến, Phá!"

Một kiếm quét ngang, gạt bỏ hơn tỷ hư không thú, chém nát sáu tháp trụ còn lại, khiến không gian kịch liệt rung lắc. Một tiếng rít chói tai từ phía xa truyền tới, với tốc độ cực nhanh đã đuổi kịp đến đây. Hàn Vũ Thiên đạp lôi điện, tốc độ tăng vọt, hướng về vòng xoáy không gian đang nhanh chóng đóng lại phía sau. Bàn tay sắc nhọn màu tím sẫm chuẩn bị bắt lấy chân của Hàn Vũ Thiên thì một luồng sáng thế chi lực bộc phát, đánh bật bàn tay kia ra. Nhạn Lạc hiện thân, mang theo Hàn Vũ Thiên dùng tốc độ nhanh nhất để đào thoát. Khoảng cách còn ngàn dặm, chớp động một cái liền thoát ra được khỏi thế giới này. Nhưng vào thời điểm này, một ngàn dặm lại càng thêm khó khăn. Phía sau lại truyền tới rất nhiều tiếng gào thét của hư không thú cấp bậc Thần Đế. Nhạn Lạc hừ lạnh, tung một quyền về sau lưng.

"Sáng Tạo Vô Tận Quyền!"

Một quyền mang theo năng lực tịnh hóa cực kỳ cường đại, chỉ đơn giản tản ra khí tức đã tiêu diệt thêm vài chục tỷ hư không thú lâu la. Đấm về phía sau, đám hư không thú Thần Đế rít lên một tiếng sợ hãi, quay đầu bỏ trốn vào chỗ sâu nhất của không gian. Cuối cùng, vào thời khắc không gian đóng kín, bọn họ cũng đã kịp trở về phế địa. Hàn Vũ Thiên nhìn không gian đóng kín không còn lưu lại bất cứ dấu vết nào, cũng thở ra một hơi trọng khí. Vừa rồi đúng là nguy hiểm vượt ngoài dự đoán của hắn. Mấy đầu Thần Đế hư không thú đồng loạt truy sát, nếu không phải Nhạn Lạc vào thời khắc tối hậu quan đầu thức tỉnh kịp lúc thì e là Hàn Vũ Thiên phải bỏ ra đại giới để tẩu thoát.

Không gian khép lại, không còn hư không thú xuất hiện. Đám người ở phế địa cũng nhanh chóng dọn dẹp tàn dư hư không, sau ít ngày đã hoàn toàn xóa bỏ những ác thú kia. Hàn Vũ Thiên đứng ở đỉnh Vạn Niên Cung, quét ngang chúng sinh thiên địa, cũng đã thấy được hoàn cảnh nơi đây thay đổi không ít. Hoang tàn đổ nát chỉ trong một năm giao thủ với hư không, những sinh linh ngoài tứ đại lục vẫn đủ sức duy trì ra thì chẳng còn kẻ nào sống sót. Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi trọng khí, nói:

"Chúng ta đã không thể tiếp tục ở lại đây được nữa. Đám hư không thú kia rồi sẽ quay trở lại vào thời gian sớm nhất, hãy sắp xếp chuẩn bị rời khỏi thế giới này."

Mọi người bên dưới bàn tán dữ dội. Rất nhiều người tràn ngập nghi hoặc, trong khi một số ít lại không hề bất ngờ, bởi những thế lực không bất ngờ chính là những thế lực đã có người theo chân Hàn Vũ Thiên bước vào một vùng thế giới mới. Giờ đây, Hàn Vũ Thiên trở lại, vẫn như cũ giúp cho bọn họ một lần nữa thoát ly khỏi thế giới này. Trong lúc đám người còn đang bàn tán xôn xao thì một bóng người lặng lẽ rời đi. Hàn Vũ Thiên cười nhạt một tiếng nói:

"Kính Sự đại nhân, chậm đã."

Kính Sự vốn chuẩn bị rời đi thì toàn thân cứng lại, cảm nhận một luồng hàn khí lạnh lẽo quét ngang, khiến thân thể hắn muốn cử động cũng không được. Hàn Vũ Thiên giơ ngón tay lên điểm một cái, Kính Sự đã biến mất, lần nữa xuất hiện chính là ở ngay trước mặt hắn. Hàn Vũ Thiên nhìn vào đôi mắt sợ hãi của Kính Sự cười nói:

"Thật không may, năm đó ngươi động thủ với ta nhưng bất thành. Hiện tại, bản cung chủ có nên giết ngươi hay không đây?"

Kính Sự tuy run rẩy, nhưng giọng vẫn rất bình thản, còn kèm theo chút nghi ngờ, nói:

"Tần Thạch Vỹ lão thần lẽ nào năm đó không giết ngươi?"

Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Đương nhiên. Bản cung chủ phước lớn mạng lớn, nhờ vào lão nhân đó mà thoát khỏi một kiếp, đến được Thiên Nhân đại lục, đạt được tạo hóa, mới quay về đây tìm ngươi."

Kính Sự vận dụng toàn thân lực lượng, lấy từ túi trữ vật ra một lệnh bài, nói:

"Người của phế địa đúng là những kẻ bị nguyền rủa! Chỉ bằng vào thời gian ngắn mà ngươi đã đạt thực lực cỡ này. Nếu để các ngươi xuất hiện trên Thiên Nhân đại lục thì sẽ gặp rắc rối to. Phải mau nói cho các vị trưởng lão biết, có đúng không?"

Hàn Vũ Thiên đọc ra suy nghĩ của Kính Sự, khiến hắn vẻ mặt kinh hãi không thôi. Hàn Vũ Thiên một kích phát nát lệnh bài đang định đào tẩu kia. Bàn tay giơ lên, một luồng hàn khí kinh người giam cầm Kính Sự thành một khối pha lê nhỏ bằng lòng bàn tay. Hàn Vũ Thiên thu khối cầu vào trong ống tay áo, thấp giọng nói:

"Thông tri cho ba đại lục khác, tập hợp tại Thiên. Ba ngày sau xuất phát."

Trong ba ngày này, Hàn Vũ Thiên đã luyện chế thuyền hạm không gian bằng tài liệu không gian. Dựa vào số lượng người hiện tại của bốn đại lục, dù hắn có thần thông cỡ nào cũng không thể đưa được tất cả cùng đi, trừ khi có chiến hạm đủ nhiều và đủ khả năng vượt qua không gian cấm chế của đại trận.

Thời gian ba ngày tr��i qua, những người ở bốn đại lục cũng tập hợp đông đủ. Bốn chiếc thuyền hạm ngàn trượng, bên trong ẩn chứa không gian pháp tắc, đủ chứa được tất cả mọi người có mặt tại đây. Hàn Vũ Thiên vung tay, thuyền hạm mở cổng, từng bóng người bay vút vào bên trong. Đoàn người đông như kiến quét ngang thiên địa mà đến, mất hơn ba ngày toàn bộ mới vào được bên trong. Hàn Vũ Thiên điểm lên ba chiếc thuyền hạm, chúng bắt đầu di chuyển, hướng đến cổng không gian nơi Kính Sự từng trấn giữ. Khi đến được cổng không gian, Hàn Vũ Thiên vung tay, khối băng ngọc nhốt Kính Sự từ trong ống tay áo bay ra ngoài, rơi phía trước cổng không gian. Chỉ một điểm của hắn, khí tức của Kính Sự trào ra ngoài, cưỡng ép cổng lớn mở rộng. Ba chiếc thuyền hạm tiến sâu vào bên trong không có trở ngại nào. Còn Kính Sự ở trong băng ngọc, cơ thể điên cuồng bị hút cạn vì sử dụng lực lượng thôi động thần khí. Cổng không gian này chính là một kiện thần khí chân chính, lấy thực lực của Chuẩn Thần miễn cưỡng kích hoạt nhất định sẽ phải lãnh hậu quả chính là cái chết cận kề. Hàn Vũ Thiên không hề quay đầu, âm thanh uy nghiêm truyền vào trong ba chiếc thuyền hạm, nói:

"Nghe cho kỹ đây! Các ngươi chưa từng biết đến nơi gọi là Thiên đại lục, các ngươi chưa từng nghe qua nơi nào được gọi là phế địa, và phế địa là nơi chưa từng tồn tại trong Tô Lăng giới. Thứ duy nhất các ngươi nhận thức được chính là Vạn Niên Cung ở Thiên Nhân đại lục. Nhớ cho thật kỹ lời ta nói, đây là một cuộc sống, một cuộc đời mới của các ngươi. Nếu dám hé nửa lời, đừng trách vì sao bản thân lại chết thảm."

Nhạn Lạc đột nhiên xuất hiện bên cạnh Hàn Vũ Thiên, nhìn về phía phế địa. Bàn tay chậm rãi nâng lên, một quyền mang theo sức mạnh vô thượng của Thần Tổ đại năng, nhất kích hướng về phế địa mà đấm ra. Quyền ý đơn giản, nhưng khi chạm vào mặt đất của phế địa, đã hoàn toàn hủy diệt quê hương của tất cả mọi người. Bên trong thuyền hạm, tất cả mọi người đều có thể thấy được cảnh tượng hủy diệt ở bên ngoài. Phế địa đang sụp đổ bởi vì một quyền của thần linh, pháp tắc rung chuyển từng đạo từng đạo tán loạn, kèm theo đó là sự hủy diệt vô tận của màn đêm u tối không thấy điểm cuối, từng hố đen cắn nuốt thiên địa vạn vật. Ai nhìn vào cũng lòng tràn đầy bi thương, không nỡ nhìn quê hương mình bị sụp đổ ngay trước mắt. Nhưng ai cũng hiểu rõ, nếu không rời bỏ quê hương thì kết cục của bọn họ trong tương lai chính là như phế địa kia, hoàn toàn bị chôn vùi vào hố đen vĩnh cửu. Kính Sự ở trong băng cầu gào thét không cam lòng, cũng triệt để bị hút khô rồi cùng với phế địa chôn vùi vào vòng xoáy vô tận. Cánh cửa khép lại cũng là lúc bọn họ nắm chặt tay, trong mắt đầy quyết tâm phải sống một cuộc đời mới thật tốt, không được vì quá khứ ảnh hưởng đến con đường tương lai sau này.

Hàn Vũ Thiên cũng thở ra một hơi trọng khí. Bản thân hắn không nỡ hủy diệt nơi mình sinh ra, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành phải làm như thế. Phế địa đã bị hư không thú để mắt tới, không bao lâu sẽ hứng chịu đại kiếp diệt vong, chi bằng hắn trực tiếp hủy diệt phế địa, mang theo vô tận hư không thú cư trú bên trong nó, chôn vùi cùng nơi đó. Kỳ thực, việc phế địa bị hủy diệt cũng đã mang theo hàng tỷ con hư không thú cùng chết theo. Một nước đi này bất luận là ai cũng không thể ngờ tới được.

Từ trong hư không tĩnh mịch, một đôi mắt bừng tỉnh, con ngươi màu tím quỷ dị phát sáng. Giới chủ Tô Lăng giới Nhiếp Bạch Hạc, vốn nhàn nhã, nay đã ngồi thẳng lưng, hừ lạnh nói:

"Tên cặn bã hèn mọn, vậy mà một kích hoàn toàn hủy đi trận pháp mà bản giới chủ mất ngần ấy thời gian huyễn hóa ra. Chỉ một đòn này của hắn đã làm cho kế hoạch của chúng ta bị hủy hoại một nửa. Hôm nay ta sẽ không để tên cặn bã đó sống sót!"

Nhiếp Bạch Hạc, bàn tay sắc nhọn giơ vào không gian, ý đồ tiêu diệt Hàn Vũ Thiên. Nhạn Lạc cảm nhận được hư không rung động, lập tức nắm lấy Sáng Thế Thần Kiếm, nhất kích chém ra mang theo sáng thế pháp tắc, đánh thẳng vào vùng không gian kia. Nhiếp Bạch Hạc cảm thấy một trận đau đớn, thu tay lại, nói:

"Sáng tạo pháp tắc? Ngoài Sáng Thế Thần Chủ đã chết kia ra, lại còn có kẻ sử dụng được sáng thế lực lượng ư?"

Nhiếp Bạch Hạc lần nữa ra tay, nhưng lại bị một luồng lục quang đánh ra ngăn cản. Một thanh niên lục bào, ngũ quan tinh diễm, chân trần, không biết từ khi nào đã đứng giữa vùng đất u tối của hư không. Nhiếp Bạch Hạc đứng dậy, vẻ mặt giận dữ, nói:

"Lại là ngươi!"

Thanh niên lục bào đứng giữa hư không, quan sát đám hư không thú bên dưới, thản nhiên nói:

"Chào, đã lâu không gặp, Bạch Hạc huynh."

Nhiếp Bạch Hạc bạo nộ, hư không chi lực mạnh mẽ, đôi mắt mang theo sát ý, quát:

"Chính là ngươi đã phong ấn ta lại vào lúc ở bí cảnh Bách Thần. Vậy mà giờ đây lại dám bước vào lãnh địa của hư không, không sợ mình chết không có chỗ chôn sao?"

Thanh niên lục bào mỉm cười nói:

"Lúc trước huynh làm Giới chủ, ta còn sợ huynh ba phần vì được thiên đạo ban phúc. Hiện tại thì huynh dấn thân vào hư không, lại bị thiên đạo bài trừ năng lực thần chủ trong cơ thể. Huynh nói xem, Trần Thế Hào ta lại lấy gì để sợ huynh đây?"

Trần Thế Hào đùa giỡn với một chiếc lá xanh mướt trong tay, vẻ mặt cười cợt, không hề đặt Nhiếp Bạch Hạc vào trong mắt mình. Nhiếp Bạch Hạc hừ lạnh nói:

"Ngươi đã đến đây thì nộp mạng đi! Xông lên cho ta!"

Từ bốn phía nổi lên những gợn sóng khí tức kinh người, hơn mười đầu Thần Tổ và ba mươi đầu Thần Đế hư không thú điên cuồng lao thẳng về phía Trần Thế Hào. Bốn đầu Thần Hoàng cũng mai phục từ trước ở sau lưng, tung một đòn chí tử. Trần Thế Hào lại mặc nhiên không hề quan tâm tới những công kích kia, bao gồm cả Nhiếp Bạch Hạc đang phóng tới. Hắn chậm rãi chạm nhẹ lên chiếc lá, một luồng sóng màu xanh biếc khuếch đại ra tứ phía, triệt tiêu toàn bộ công kích của hư không thú, đẩy lui toàn bộ, còn để cho bọn chúng bị những tia sét màu lục tràn đầy sinh mệnh lực làm tê liệt. Nhất Thi kinh sợ nói:

"Ất Mộc Lôi Cương? Ngươi làm thế nào tu luyện được mộc lôi chi hệ?"

Ất Mộc Lôi Cương là một lôi hệ cường đại, dùng để triệt tiêu toàn bộ tà thuật trên thế gian, là một trong số ít thứ có thể khắc chế được hư không thú. Trần Thế Hào cười nói:

"Một đám sâu mọt mà thôi, đừng hòng hủy diệt được một phương thế giới này! Lôi Minh Mộc Huyễn Tru Diệt Tà, Long Khiếu!"

Chân long màu xanh biếc hiện thân, ánh sáng mộc lôi chiếu rọi hư không u tối, một luồng lực lượng khủng khiếp quét ngang qua vùng đất hư không này. Chân long gầm thét như bá chủ vùng trời, lao thẳng xuống hướng Nhiếp Bạch Hạc. Tất cả hư không thú thấy vậy, hoảng sợ lập tức lao đầu tới, dùng toàn bộ sức mạnh của mình bảo hộ Nhiếp Bạch Hạc. Thi thể tan rã không ngừng, ức vạn con, bao gồm cả đầu lĩnh Thần Cảnh cũng xả thân cứu chủ. Nhiếp Bạch Hạc trầm mặc, toàn thân nổi lên một luồng lực lượng tinh thuần không thuộc về hư không. Hắn như hòa vào thiên địa, như quân vương thế giới, sức mạnh Giới Chủ bạo phát trên người hắn. Trần Thế Hào đôi mắt lóe sáng, dường như chờ đợi khoảnh khắc này, bàn tay xoay chuyển, cũng có một luồng lực lượng thế giới trong hai lòng bàn tay. Lực hút kinh người túa ra, lập tức hấp thu lấy lực lượng thế giới của Nhiếp Bạch Hạc. Đám hư không thú Thần Hoàng cuối cùng đã nhận ra điểm bất thường, lập tức vung ra công kích mạnh nhất nhắm tới thanh niên lục bào, nhưng chân long hư ảnh nổ tung tạo thành một màn sáng mộc lôi ngăn cản hết thảy công kích. Nhiếp Bạch Hạc sắc mặt kịch biến, hoảng hốt nói:

"Ngươi làm thế nào có thể hấp thu được lực lượng thế giới? Lẽ nào ngươi cũng có trong mình hạt giống Giới chủ?! Không thể nào, cái giới linh chết tiệt kia không thể đủ khả năng tạo ra một hạt giống thế giới thứ hai được, bằng cách nào chứ?"

Trần Thế Hào cười nói:

"Bằng vào một điều huyền diệu nào đó, giới linh đã khôi phục lại một nửa lực lượng và tạo ra hạt giống thế giới lần nữa. Và thứ nó chọn chính là ta, người sẽ tiêu diệt ngươi, Nhiếp Bạch Hạc."

Phải nói rất lâu về trước, Trần Thế Hào không biết vì sao, trong lúc bảo hộ Thế Giới Linh, thì một luồng lực lượng kinh người quét ngang thiên địa, biến một thế giới sắp héo mòn trở nên hưng thịnh trở lại. Thế Giới Linh cũng nhờ vào một lần biến đổi đó mà khôi phục được không ít thương thế, và trao cho hắn hạt giống thế giới mới. Trần Thế Hào không biết vì sao, nhưng hắn nghĩ Hàn Vũ Thiên cũng có liên quan đến việc này. Lực lượng thế giới bên trong cơ thể Nhiếp Bạch Hạc rất nhanh đã bị bóc ra hết. Tiếp theo chính là một hạt giống từ trong thức hải của hắn bị lôi ra. Bên trong hạt giống chứa đựng thế giới bản nguyên đang cùng với Trần Thế Hào từ từ đồng hóa, luyện thành một thể. Một luồng lực lượng chí cường là quân chủ thiên địa giáng lâm, tạo thành khí tức mạnh mẽ vượt xa Thần Hoàng gấp trăm vạn lần. Kim Thần của Tô Lăng giới lần nữa được sinh ra. Trần Thế Hào chắp tay sau lưng, nhìn Nhiếp Bạch Hạc bên dưới với vẻ mặt đang hoảng sợ, cười nói:

"Nhiếp huynh, đến lúc phải chịu chết rồi."

Nhiếp Bạch Hạc đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống lòng bàn tay của mình, vẻ mặt không cam lòng. Nhưng đột nhiên hắn cười phá lên, hư không chi lực xung quanh điên cuồng hội tụ lại bên trong cơ thể của Nhiếp Bạch Hạc như đại hải mênh mông không bao giờ dứt. Nhiếp Bạch Hạc bạo phát hư không mạnh mẽ, đôi mắt bỡn cợt nhìn Trần Thế Hào, nói:

"Tiểu đệ ơi là tiểu đệ, đa tạ ngươi đã rút thứ phiền phức đó ra khỏi cơ thể của ta. Hạt giống thế giới đã kìm hãm hư không chi lực trong người ta quá lâu rồi. Nhiều năm như vậy, thứ ta chờ đợi chính là phá hủy thứ hạt giống rác rưởi kia. Nhưng thật không ngờ tiểu đệ ngươi lại giúp ta một tay. Ân này như khó báo. Giờ Nhiếp Bạch Hạc ta cùng với hư không đã hoàn toàn liên kết thành một thể, không có ai ngăn cản được nữa!"

Những hư không thú có linh trí cũng cười phá lên, xem thanh niên lục bào như một tên ngốc. Trần Thế Hào mỉm cười, thản nhiên nói:

"Ngươi trở thành hư không hoàn chỉnh, ta đây mới có thể phong ấn Nhiếp huynh lại chứ."

"Không tốt, cản hắn lại!"

Nhiếp Bạch Hạc chớp động thân hình, lần nữa lao đến, cùng với khí thế kinh khủng, chỉ trong một khắc đã đạt tới Kim Thần tu vi. Trần Thế Hào bàn tay lật lại, mang theo bản nguyên thế giới lôi mộc, nhắm thẳng xuống bên dưới. Hắn vung xuống lôi điện tản phát khắp nơi, không cho bất luận một khí tức hư không nào chui lọt qua, tạo thành một vùng phong ấn rộng lớn, giam giữ toàn bộ hư không thú vào trong. Nhiếp Bạch Hạc một quyền vỗ vào lôi điện, ầm một tiếng chấn động, vậy mà hắn đã bị đánh bay ra ngoài. Nhiếp Bạch Hạc phẫn nộ gào lớn, một luồng hư không chi lực mạnh mẽ tàn phá xung quanh, kèm theo đó là ngàn vạn trảo thủ đâm thẳng vào kết giới không ngừng. Nhưng mọi thứ va chạm vào lập tức hóa thành hư vô. Trần Thế Hào cười nói:

"Một mình ta không thể triệt tiêu được gốc gác của hư không. Nhưng đợi khi những vị trong lời tiên tri kia phát triển, thì các ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi Tô Lăng giới này."

Nói xong, hắn quay đầu biến mất, bỏ lại vùng kết giới mà hư không thú phải mất một khoảng thời gian khá dài mới có thể phá hủy được. Nhiếp Bạch Hạc giận dữ điên cuồng vung công kích vào kết giới, gào thét không ngừng. Vẻ căm hận không hề che giấu mà càng bộc lộ dữ dội hơn, đánh ra công kích làm liên lụy tới mấy trăm vạn con hư không thú khác hóa thành tro bụi. Một vùng không gian xé toạc. Hàn Vũ Thiên đã thiết lập tọa độ chính là Huyết Chu Nhai, ba đại chiến hạm chui ra. Đã có sẵn một người đứng đợi, chính là Mạc Can. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Ngươi thông báo cho đám người Như Ý, cùng ta trở về Vạn Niên Cung, và mang theo nàng ta nữa."

Mạc Can nhận lệnh, biến mất không thấy khí tức. Đoàn người trên chiến hạm tiếp tục tiến thẳng về phía Hỗn Nguyên Thánh Quốc. Không quá một canh giờ sau, Như Ý, Mạc Can, Tịch Dận, Hồng Hoa Y và sáu thủ hạ đã đuổi kịp thuyền hạm, hạ xuống bên cạnh Hàn Vũ Thiên. Hồng Hoa Y đã có thay đổi rõ rệt, toàn thân huyết sắc, lại có hai đầu huyết long nhỏ nhắn xoay quanh cơ thể yêu kiều. So về nhan sắc, nàng cũng có thể được xem là sánh ngang với lão phu nhân Cung chủ Kiều Nguyệt Nga. Đám người vừa tới mang theo huyết khí nồng đậm, khiến những người khác nhìn vào không hề có chút thiện cảm nào. Hàn Vũ Thiên nhìn đám người, thản nhiên nói:

"Những người mạnh nhất hãy chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ tham gia một trận đấu để tranh giành danh ngạch vào Chân Mộc Thổ Giới. Nơi đó có rất nhiều thiên tài địa bảo, sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường tu luyện."

Ba chiếc thuyền lớn ngự không lướt qua thiên địa Huyết Chu Nhai, dẫn tới vô số ánh mắt tham lam của đám tà tu. Bọn chúng kết bè kéo phái, hơn trăm vạn người từ khắp nơi ồ ạt lao tới. Tiểu Bảo lóe lên, đã đứng ở trước mũi thuyền. Bàn tay vung ra, cửu thải quang sắc hóa thành lá chắn, ngăn cản công kích của đám tà tu lên ba chiếc thuyền. Một đường thẳng tiến, không có bị ảnh hưởng bởi đám quấy rối. Nhưng đột nhiên, bầu trời chấn động, cự thủ huyết khí cùng với cự quyền hắc ám phá mây mà xuống, nhắm tới thuyền mà đánh.

Những người trên thuyền cảm nhận được khí tức này, đồng loạt run sợ, không dám đối mặt mà lập tức có ý định quỳ xuống. Hàn Vũ Thiên bình thản đứng đó, toàn thân tản ra một luồng lực lượng nhu hòa, nâng đỡ đám người để họ không bị khí thế kia ép chết. Thần uy suy cho cùng vẫn là thứ có thể nghiền ép phàm nhân thành thịt vụn, cũng không thể chủ quan. Màn sáng cửu thải bị uy áp phá vỡ thành mảnh vụn. Tiểu Bảo lùi về sau vài bước, nét mặt tái nhợt, miệng tràn máu tươi, nói:

"Đây là uy lực gì? Lẽ nào còn mạnh mẽ hơn cả Chuẩn Thần?"

Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn công kích, vẻ mặt bình thản nói:

"Chỉ là Thần Cảnh mà thôi. Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền!"

Hắn đấm ra một quyền mang theo hải lãng kinh thiên, mang theo uy áp Chí Tổ, phong ấn pháp tắc vạn vật. Thần uy bị giam giữ, một quyền của Hàn Vũ Thiên lại có thể mạnh mẽ đối đầu với hai luồng lực lượng thần linh. Khói bụi tiêu tán, hai thân ảnh già nua xuất hiện, nhìn rất ghê rợn. Hồng Hoa Y sắc mặt đại biến, run giọng nói:

"Là Đàm Ma Lão Lão và Tăng Nguyệt Thiền? Hai lão quái vật này lại nhắm vào chúng ta sao?"

Đàm Ma Lão Lão thân hình khô khốc, nước da xanh lè, trông vô cùng đáng sợ, không khác nào ma quỷ. Tăng Nguyệt Thiền tóc dài xõa vai, vận áo rộng thùng thình, răng nanh lộ ra nhìn như cương thi. Hai trảo sắc nhọn tản ra âm khí nặng nề, oán niệm khó phai. Đàm Ma Lão Lão cười hắc hắc nói:

"Không ngờ Chí Tôn nhân tộc trẻ tuổi lại đích thân tới Huyết Chu Nhai, còn mang theo nhiều người đến vậy. Lâu rồi ta không thống khoái ăn một thiên tài trẻ tuổi."

Tăng Nguyệt Thiền bên cạnh đưa bàn tay nhăn nheo sắc nhọn ra, chỉ về hướng Hồng Hoa Y nói:

"Tiện nhân! Ngươi tu luyện tà đạo mà lại dám ngồi chung một chỗ với đám người tự cho chính đạo đáng ghét này. Đợi khi hai lão đánh giết Chí Tôn thiếu niên rồi sẽ bắt ngươi tra tấn thống khoái vì sự phản bội này."

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, vô cùng bình thản, cười nói:

"Hai vị, thực lực của các ngươi còn không đủ tư cách giữ chân được ta đâu."

Hắn lại quay đầu nhìn về phía Tiêu Hạo, nói:

"Ngươi dẫn bọn họ trở về Vạn Niên Cung trước. Ta ở lại đây chơi với hai lão già này một chút."

Nói xong, thân hình hắn chớp động, đã đứng đối diện hai lão ma đầu. Hàn Vũ Thiên bùng nổ hàn khí, bao trùm ngàn vạn dặm, lấy hai lão quái làm trung tâm, điên cuồng xoay chuyển như trong tâm bão. Đàm Ma Lão Lão và Tăng Nguyệt Thiền vẻ mặt cau chặt, nói:

"Cái gì đây? Thần Vực của hắn? Không đúng, chỉ là Khí Vực sao lại mạnh mẽ đến mức này?"

"Không hổ là Chí Tôn nhân tộc. Hôm nay, hãy để hai lão già mở mang tầm mắt đi!"

Hai lão già trái phải vây công, thần uy bộc phát dồn Hàn Vũ Thiên vào giữa. Một đầu huyết điệt toàn thân chi chít những cái miệng sắc nhọn cùng với một đầu miêu ưng hư ảnh tản ra một mùi thối rửa đáng sợ. Hàn Vũ Thiên sắc mặt không hề thay đổi, một đầu băng hoàng rít lên phượng minh, vũ động bay ra nhắm đến huyết điệt đánh tới. Băng long uốn lượn, bão tuyết ngập trời nhắm tới miêu ưng công kích. Hàn Vũ Thiên cũng song quyền đối cứng, một lần nữa va chạm, tạo ra vô số sóng kình mạnh mẽ quét ngang tứ phía. Không ít kẻ tu vi thấp bé bị dư chấn lan đến, hóa thành tro tàn bay theo gió. Cuộc chiến thần linh, chưa thành thần tuyệt đối không thể nhúng tay vào. Phàm nhân hứng chịu hạo kiếp, rất nhiều kẻ bỏ mình. Tà tu tránh né thần chiến, truy giết theo ba chiếc thuyền đang rời đi kia. Người của Vạn Niên Cung cũng không phải là nhà hiền giả mà để mặc cho đám tà tu muốn làm gì thì làm. Cao thủ Vạn Niên Cung hộ tống trên thuyền phản kích đám tà tu, giết đi không ít kẻ chán sống, đệ tử thì duy trì trận pháp hộ thuyền, không để công kích làm hư hao phương tiện của họ.

"Băng Liên Tuyết Nhiên."

Hàn Vũ Thiên chém ra một kiếm, không gian ngưng kết, đóa băng liên tuyệt diễm xoay tròn lao tới. Đàm Ma Lão Lão không hề sợ hãi, lấy ra ma đao một đường bổ tới mang theo huyết sát ngập trời. Nhưng khi va chạm vào băng liên, lại bị tịnh hóa huyết khí tiêu tán, ma đao đông cứng lan tới cán vũ khí. Đàm Ma Lão Lão buông tay, vẻ mặt hoảng sợ nói:

"Băng hàn có thể đông cứng cả thần khí? Ngươi dùng yêu thuật gì?"

Tăng Nguyệt Thiền từ phía sau một rìu bổ xuống không chút do dự. Hàn Vũ Thiên đột nhiên tiêu tán, hóa thành làn sương tuyết thổi ngang qua mặt của Tăng Nguyệt Thiền. Một kiếm xuyên vào ngực của hắn, hàn khí xâm nhập điên cuồng tàn phá. Đàm Ma Lão Lão một chưởng đánh lui Hàn Vũ Thiên, vẻ mặt không thể tin được, nói:

"Ta không thể cảm nhận được sự chuyển động của hắn. Mà thực lực của chúng ta hình như bị giảm đi một nửa. Ở trong lĩnh vực này, chúng ta không phải là đối thủ của hắn."

Tăng Nguyệt Thiền thở ra toàn là sương trắng lạnh lẽo, cũng ngưng trọng nói:

"Không hổ là Chí Tôn nhân tộc, tuổi trẻ tài cao, bằng vào Đạo Tổ cảnh có thể áp chế được Thần Cảnh tầng 3 đỉnh phong. Chúng ta đi!"

Hai lão già biết không có Thần Vực bảo hộ, nhất định không thể đánh bại được Hàn Vũ Thiên, đành chọn cách rút lui. Thân hình lóe lên, đã hóa thành hai đoàn quang sắc bay đi. Hàn Vũ Thiên cũng không ngăn cản bọn họ, hay đúng hơn là không thể lưu được. Tuy hắn có thể đánh bại được Thần Cảnh, nhưng cũng không thể hoàn toàn giết chết hoặc ngăn cản họ chạy trốn. Trừ khi Hàn Vũ Thiên bỏ ra một chút vốn liếng, dùng một chút cấm kỵ chi pháp mới có thể lưu mạng của Thần Cảnh lại. Hắn cũng không tiếp tục truy sát, mà theo hướng thuyền hạm đã rời đi mà đuổi tới. Hàn Vũ Thiên bay được một đoạn thì dừng lại, thân hình cách đó vạn dặm dâng lên một luồng thần lực huyền diệu. Hắn kinh ngạc mà không thể ngờ tới được mình sẽ gặp phải người của Phật gia ở đây. Đúng vậy, không nhầm lẫn vào đâu được, phía bên kia đang truyền từng hồi tiếng kinh vãn sinh cùng với kim quang Phật pháp huyền diệu mà an lạc.

Một người đội mũ rộng vành rách rưới, chân trần bước đi trên mặt đất khô cằn bên dưới, tay cầm gậy chống, tay còn lại đặt trước ngực, vừa bước vừa tụng từng hồi Phật pháp vô biên vô ngã. Tà tu xung quanh, nghe thấy tiếng tụng niệm liền ôm đầu gào lên, vẻ mặt thống khổ, lăn lộn trên đất như dã thú. Những kẻ tu vi thâm sâu thì vẻ mặt chán ghét, hướng về hòa thượng vô danh nhất kích đánh ra. Chỉ trong nháy mắt đã có ngàn vạn công kích từ tứ phía nhắm vào một mình hắn. Hòa thượng dừng bước, miệng vẫn tụng kinh văn, tay cầm trượng gỗ giơ qua khỏi đầu sau đó đập xuống mặt đất. Kinh văn chói sáng, kim quang lấy hòa thượng làm trung tâm, khuếch tán tứ phía, hóa giải toàn bộ công kích. Tên hòa thượng này cũng dừng việc đặt tay trước ngực, mà ngưng tụ kim quang. Phía trước chính là một ma đầu tu vi Đạo Tổ thượng vị đang cầm thi thể ăn ngấu nghiến. Khi nghe thấy kinh văn, trong đầu hắn điên cuồng xoay tròn, cũng là phẫn nộ nhìn lấy kẻ trước mắt. Ma đầu rít lên từng tiếng ghê rợn, quăng thi thể trong tay, lao thẳng tới phía trước. Hòa thượng bước đi vững chãi, không nhanh không chậm, tới khi ma đầu lao tới giơ lên vuốt nhọn thì hòa thượng đã vào tư thế vung chưởng.

"Phật Độ Chúng Sinh, Kim Ấn Chưởng!"

Chính giữa chưởng ấn của hòa thượng hiện ra kim sắc ký tự Phật gia, không lẫn vào đâu được, vung tới. Ma đầu hung ác cũng là vung trảo mang theo oán niệm kinh người, va chạm cùng với kim quang Phật ấn. Tiếng gió gào thét như tiếng kêu gào thảm thiết do linh hồn oán niệm hình thành. Hòa thượng, nét mặt giấu bên dưới nón rộng vành, ngưng trọng nói:

"Oán niệm quá lớn, không thể lưu ngươi lại nhân gian, bằng không sẽ lại có thêm rất nhiều người vô tội bị sát hại! Vãn Sinh Ấn Chú, Cực Lạc Tử Giới!"

Hòa thượng gạt chân, đá trượng gỗ lên không, đâm xuyên qua lớp năng lượng giao động, trực tiếp hất tay của ma đầu ra. Thân hình nhẹ nhàng nhảy lên, ngón tay nhanh nhẹn điểm lên từng huyệt đạo trên cơ thể ma đầu, khiến hắn đơ người ra tại chỗ. Một lúc lâu sau, toàn thân hắn lỗ chỗ đóm sáng kim sắc. Ma đầu hoảng sợ rít lên nói:

"Tiểu tử, ngươi làm gì với ta vậy? Ta đau khổ quá! Ta không muốn phải chịu... Gì chứ? Các ngươi không phải đã bị ta giết rồi sao? Đừng lại gần ta, mau cút đi, không được, ahhh!"

Toàn thân ma đầu phát sáng, vô số kim quang bao bọc lấy cơ thể hắn, rồi một lúc sau lóe lên rồi tiêu tán. Ma đầu đã trở lại thành hình người, không còn tà khí quấn thân, cũng không còn oán niệm bám mãi không dứt. Hòa thượng gõ nhẹ trượng gỗ xuống đất ba cái, thì thi thể kia đã hóa thành hồ điệp với nhiều màu sắc bay đi. Hàn Vũ Thiên ở xa thấy được cảnh này, vô cùng hứng thú, nói:

"Có chút ý tứ. Tu vi không cao nhưng lĩnh hội về Phật pháp không tệ chút nào. Ta tới thử ngươi một chút! Phật Độ Hóa Liên Chưởng!"

Hàn Vũ Thiên bốc lên kim quang chói sáng, mang theo Phật đạo trải dài vô tận, hướng về phía hòa thượng mà tới. Hòa thượng như cảm ứng được nguy cơ, lập tức bỏ trượng gỗ vào thế thủ. Toàn thân bạo phát kim quang hưng thịnh cùng với văn tự Phật gia quấn thân, toàn lực phòng thủ, tay kết Phật ấn, quát:

"Kim Thân Thần Phật!"

Hòa thượng vừa làm xong phòng ngự thì cũng là lúc Hàn Vũ Thiên xuất hiện mang theo Phật thủ có thể độ hóa vạn vật thế gian. Kim quang va chạm chói sáng tới cực điểm, tạo thành chấn động rung chuyển đại địa trăm dặm xung quanh. Hàn Vũ Thiên kinh ngạc, cười nói:

"Phản ứng rất tốt, ha ha ha!"

Chiếc mũ rộng vành bị gió lớn thổi bay, để lộ ra một khuôn mặt trắng nõn, vậy mà là một hòa thượng trẻ tuổi. Hòa thượng vẻ mặt cũng là tràn đầy kinh ngạc khi thấy được có kẻ thứ hai sử dụng được Phật pháp ngoài mình ra.

Truyen.free xin giữ bản quyền cho những dòng chữ này, mong độc giả tôn trọng công sức biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free