Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 354: Băng Liên Cực Hàn.

Hàn Vũ Thiên dẫn đoàn người đi một đoạn đường dài, cuối cùng dừng chân tại một nhà trọ ở Mạc Hạn thành. Thành trì nhỏ bé, chật chội này hiếm khi thấy tu sĩ qua lại, mà nếu có, tu vi cũng không đạt đến Thánh Nhân Cảnh. Một cường quốc Chuẩn Thần lại xuất hiện cảnh tượng thành trì tiêu điều như vậy, đủ để thấy nơi đây đang dần lụi tàn.

Tại quán trọ, Hàn Vũ Thiên dò la được vài tin tức hữu ích. Đó là tấm bản đồ chỉ đường về Mãn Châu Quốc, phần thưởng của Thiên Tân Đế Quốc dành cho những ai săn được Nguyệt Chu Hoàng Tổ, và cuối cùng, một gốc Băng Liên Cực Hàn đã xuất hiện, tọa lạc giữa hai tòa băng sơn hẻo lánh nơi biên giới Đông Thắng Quốc.

"Xem ra ta phải ở lại đây một thời gian. Nếu đạt được Băng Liên Cực Hàn, ta sẽ có thêm một linh thể nữa được sinh ra, chiến lực của ta khi đó đủ để đối phó với Thần Cảnh tầng một mà không cần tốn quá nhiều công sức."

Hàn Vũ Thiên trầm ngâm đôi chút, cuối cùng quyết định nán lại Đông Thắng Quốc một thời gian để tìm tung tích Băng Liên Cực Hàn. Hắn lập tức đến Kim Nguyên Bảo Các để thu thập thông tin chính xác nhất. Bỏ ra hàng ức vạn linh thạch, hắn mới có được vị trí chi tiết của hai tòa băng sơn. Hàn Vũ Thiên cùng đoàn người lại mất thêm bốn ngày đường để đến được một vùng băng địa. Nơi đây quanh năm băng giá lạnh lẽo, và đã có rất nhiều tu sĩ đổ về đây để tìm kiếm cơ duyên Băng Liên Cực Hàn. Trong số đó, bốn đội ngũ hùng hậu nhất đại diện cho ba thế lực mạnh nhất Đông Thắng Quốc bao gồm Bích Đào Tông, Bàng Nhược Các và Hoàng thất Lê gia.

Hàn Vũ Thiên cùng đoàn người vừa đặt chân vào băng địa thì bị một nhóm người chặn lại. Kẻ đi đầu là một lão già thản nhiên nói:

"Các ngươi đến sau phải chờ tới khi nhóm người khác trở ra rồi mới được thăm dò. Xếp hàng đi!"

Lão ta có khí tức mơ hồ của một Đạo Tổ thượng vị cảnh. Vì thấy trong nhóm người Hàn Vũ Thiên, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là Đạo Tổ trung vị Kỵ Hà, nên lão ta mới ngang ngược ép người. Hàn Vũ Thiên cười cười nói:

"Tìm kiếm cơ duyên mà cũng phải xếp hàng chờ lượt sao? Lời của đạo hữu đúng là chỉ có kẻ ngu mới nói được như vậy."

Lời vừa dứt, một côn mang kịch độc không nói hai lời từ sau lưng Hàn Vũ Thiên đã vọt ra. Hư ảnh ngô công do Kỵ Hà phóng ra rít gào, đập thẳng vào bụng lão, đánh lão bay xa trăm dặm, đâm sầm vào vô số tảng băng mới dừng lại được thân hình. Phần áo ở bụng bị ăn mòn, da thịt lão bốc khói xì xèo, chất độc ngấm vào khiến lão cảm nhận được cơn đau không thể tả. Lão già ôm bụng, dùng linh lực thúc đẩy độc tố ra ngoài, nét mặt giận dữ nói:

"Ngươi muốn c·hết?!"

Dù độc tố của Kỵ Hà mạnh mẽ nhưng cũng không thể trực tiếp hạ được một Đạo Tổ thượng vị như lão già. Khí tức hùng hậu như biển cả của lão già bùng nổ, khiến rất nhiều tu sĩ yếu hơn phải run rẩy sợ hãi. Kỵ Hà nhếch môi, vẻ mặt tràn đầy chiến ý nói:

"Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thực lực thật sự. Bội Ước Thực Quỷ, Tam Quỷ Hóa!"

Hai bóng người khác biệt xuất hiện trái phải Kỵ Hà, chính là hai thực quỷ mà hắn đã luyện hóa được từ pháp kỹ của mình. Tu vi của chúng cũng là trung vị Đạo Tổ, tản ra khí tức tà ác đến cực điểm, khiến mọi người xung quanh phải lùi lại vài bước. Lão già trầm mặc, giọng nói càng thêm lạnh lẽo:

"Ngươi tu luyện tà công, tuyệt đối không thể lưu lại!"

Kỵ Hà cười nhạt nói:

"Đánh bại được ta rồi hãy nghĩ đến chuyện lưu lại hay không!"

Kỵ Hà dậm chân, ba thực quỷ dung nhập làm một, tản ra khí tức bá đạo. Đây không chỉ đơn thuần là gộp ba làm một, mà thực lực hiện tại đã có thể sánh ngang với Đạo Tổ thượng v�� thông thường. Kỵ Hà nắm giữ không chỉ là pháp kỹ đặc biệt khác người, nó là của một vị thần linh tuyệt thế chuyên luyện hóa thi khôi. Tuy không rõ danh tính, nhưng vào thời kỳ đó, hẳn đó là một vị thần đức cao vọng trọng. Bản thân Kỵ Hà, ở cảnh giới Đạo Tổ trung vị, đã không thể so sánh với tu sĩ phổ thông; kết hợp thêm công pháp thần linh, hắn đã vô địch ở cảnh giới trung vị. Lần này, với thực quỷ đã giúp thực lực chạm đến Đạo Tổ thượng vị, hắn hẳn là có thể đấu một trận với lão già.

Lão già sắc mặt ngưng trọng, không còn xem thường đối thủ, lập tức bùng nổ khí thế cùng Kỵ Hà lao vào trận chiến kịch liệt, khiến đại địa nứt toác, băng đá văng lên tứ tung. Vô số tu sĩ không chống đỡ nổi, bị dư ba của cuộc chiến giữa hai vị Đạo Tổ thượng vị đánh bay ra ngoài. Mấy thế lực xung quanh chỉ đứng quan sát cuộc chiến, không có ý định nhúng tay vào. Một người trong số đó bỗng phát hiện ra, nói:

"Hình như bọn chúng không phải người của Đông Thắng Quốc. Tới từ một quốc gia lân cận sao?"

"Kẻ từ nơi khác tới muốn t·ranh c·hấp cơ duyên của chúng ta?"

"Nực cười, chúng nghĩ chúng là ai chứ?"

Giữa không khí hỗn loạn bởi cuộc chiến của hai vị Đạo Tổ, rất nhiều kẻ đã dâng lên sát cơ đối với đám người Hàn Vũ Thiên. Họ là nhóm người duy nhất không thuộc thế lực Đông Thắng Quốc, nên rất dễ dàng bị nhận ra. Hàn Vũ Thiên đứng yên một chỗ, thở ra một hơi nặng nề, cười nói:

"Lại có sát ý, xem ra lại phải giải quyết một chút phiền phức."

Hắn đã sống bao nhiêu năm, sát ý trên người vượt xa tất thảy chúng sinh. Đối với sát ý, hắn là kẻ có thể cảm nhận nhạy bén nhất. Chỉ cần một thoáng, hắn đã biết được kẻ mang sát ý từ phương hướng nào tới. Hàn Vũ Thiên trong tay rút ra Cửu Hàn Kiếm, đôi mắt hửng hờ nhìn chúng sinh như nhau.

Kỵ Hà vung ra một đòn đẩy lui lão già, thì phía sau, một cơn bão lôi điên không biết từ bao giờ đã xuất hiện. Nguy cơ ập tới khiến Kỵ Hà sắc mặt kinh hãi, không thể tránh né, đành chuẩn bị dùng thân thể chống cự. Một đạo kiếm quang âm hàn từ nơi khác chém tới, ngăn cản thế tiến của lôi bão. Kỵ Hà đưa mắt nhìn tới, thì ra Hàn Vũ Thiên đã ra tay.

"Trở về."

Kỵ Hà lập tức từ bỏ chiến đấu, quay trở về bên cạnh Hàn Vũ Thiên. Hắn có thể cảm nhận được kẻ ra tay là một viên mãn Đạo Tổ, là cấp bậc tu sĩ mà hắn không thể động đến. Từ trong cơn bão, vang lên một tiếng kinh hô:

"Thật không ngờ, trẻ tuổi như vậy mà đã là viên mãn Đạo Tổ!"

Cơn bão tan biến, lộ ra thân ảnh một trung niên áo bào tím, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Thiên. Lão già thấy người trung niên này, lập tức ôm quyền thi lễ, nói:

"Vân Lạc Thất trưởng lão."

Vân Lạc Thất trưởng lão của Bích Đào Tông uy danh hiển hách với tài năng sử dụng lôi đình ở đỉnh cao đại lục. Chiến lực viên mãn có thể so tài với Bán Thần một lúc mà không bị áp chế. Ông là vị trưởng lão trẻ tuổi nhất Bích Đào Tông, cũng là người mang đến tương lai cho Bích Đào Tông, được tông chủ và các trưởng lão tín nhiệm vô cùng.

Vân Lạc trưởng lão nhìn lão già, thản nhiên nói:

"Ngươi lui ra đi, đám người xâm nhập này để ta giải quyết."

Sự tự tin của Vân Lạc khiến mọi người vô cùng tán thưởng. Hàn Vũ Thiên cũng kinh ngạc khi thấy được một kẻ có thiên phú tu luyện lôi điện. Lôi hệ vốn hiếm thấy, lại khó tu thành. Nếu có kẻ thành công thao túng lôi hệ, thì cũng đã thành một bậc cường giả cao cao tại thượng. Từ lúc trùng sinh, những kẻ tu lôi hệ hắn gặp qua cũng không có mấy người.

"Tiểu tử, giơ tay chịu trói!"

Vân Lạc nhìn Hàn Vũ Thiên với ánh mắt kiêu ngạo không gì sánh bằng. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Dựa vào mình ngươi, e là còn chưa đủ tư cách."

Vân Lạc trừng mắt, một tia lôi điện chớp động giáng xuống chỉ bằng một ánh nhìn của hắn. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, một đạo hắc lôi cũng chui ra, cùng với tử lôi kia oanh phá vào nhau. Khí tức hủy diệt vừa chạm đã khiến bầu trời chia làm hai nửa.

"Hắn cũng là lôi hệ tu sĩ."

"Như thế nào?"

"Hắn cũng thao túng được lôi điện."

"Lại còn mạnh ngang với Vân Lạc!"

Rất nhiều phe phái của Đông Thắng Quốc kinh ngạc trố mắt nhìn không thôi. Hàn Vũ Thiên vung tay, bầu trời lập tức âm u, từng tiếng sét ầm ầm vang lên trong không khí. Tức thì, vô số đạo hắc lôi giáng xuống mặt đất như thiên tai. Vân Lạc cau mày, một chân dậm xuống, khí vực mở ra. Tổ huyết lưu chuyển, tử lôi trong chớp mắt khuếch tán, tranh phong cùng với hắc lôi. Lôi minh tranh hùng, bất luận là ai cũng sợ hãi tránh lui như thấy được kiếp lôi giáng thế. Chỉ vỏn vẹn một lần bùng nổ khí tức đã tàn phá hơn ngàn dặm xung quanh, đủ để thấy sức mạnh công phá của lôi hệ tu sĩ cường đại ra sao.

"Lôi Thiểm!"

Vân Lạc là người ra tay đầu tiên, một quyền đấm ra cương lôi rít gào. Hàn Vũ Thiên đứng yên tại chỗ, chỉ nhấc ngón tay điểm một cái, hắc lôi trên trời giáng xuống, ngăn cản tử lôi của Vân Lạc một cách dễ dàng. Hắn còn chưa dùng khí vực đã dễ dàng áp đảo được Vân Lạc. Cũng xem như kẻ này có chút thiên phú, nhưng tính tình như vậy rất khó để thành đại sự sau này. Trước mắt, còn tự mình tới gây chuyện, Hàn Vũ Thiên cũng không muốn lưu người.

"Lôi Thần Tái Thế!"

Hắc lôi ầm ầm giáng xuống đại địa bên dưới, truy kích Vân Lạc không rời. Tốc độ của Vân Lạc phải nói là cực nhanh bởi lôi điện hộ thể, vẫn đang liên tục tránh né. Nhưng một mình hắn cũng không tránh được mấy trăm đạo hắc lôi, trực tiếp bị dính phải công kích. Tiếng kêu thảm thiết cùng với cơ thể bị cháy xém nhiều chỗ. Hắn rơi xuống hư không, mắt chỉ còn tròng trắng, đã hoàn toàn bất tỉnh. Đột nhiên, hư không xoẹt ra một hắc lôi hình đầu rồng, âm thanh rầm rầm phát ra, nói:

"Một chút lôi điện này của ngươi chỉ đáng làm thức ăn cho ta."

Lôi long há miệng, một ngụm nuốt lấy Vân Lạc đang mất ý thức giữa hư không. Đột nhiên phương xa bùng nổ khí cơ kinh người, một bàn tay cự đại muốn chộp lấy, nhưng hắc lôi lóe lên đã chui vào ống tay áo của Hàn Vũ Thiên. Người vừa ra tay là Tam trưởng lão Vân Nhạn, huynh đệ ruột thịt của Vân Lạc trưởng lão. Tu vi của lão chính là Bán Thần, uy chấn bát phương. Vân Nhạn thần sắc tối sầm, giọng nói trầm thấp:

"Thả đệ đệ của ta ra, ta sẽ tha ngươi một con đường sống."

Mọi người vốn biết tính tình của Vân Nhạn cổ quái, nhưng lại bao che bất chấp với vị đệ đệ duy nhất là Vân Lạc. Có lần Vân Lạc đắc tội Tứ trưởng lão suýt bị đánh chết, chính Tam trưởng lão này đã ra tay, cùng Tứ trưởng lão đấu một trận kéo dài hai năm trong Bích Đào Tông. Phải có Nhị trưởng lão can thiệp mới ngăn cản được cuộc chiến vô nghĩa kia. Hiện tại Vân Lạc bị đánh cho sống chết không rõ, thì Vân Nhạn sẽ biểu hiện ra sao là điều ai cũng rõ.

Hàn Vũ Thiên nhìn Vân Nhạn trên bầu trời, vẻ mặt bình thản nói:

"Kẻ động thủ với ta đều không có kết cục tốt, ngươi cũng muốn thử sao?"

"C·hết!"

Vân Nhạn không còn kiên nhẫn, một quyền mang theo thần lực đấm tới. Thần lực dù chỉ một tia nhỏ nhoi cũng đủ để giết vài trăm tên Đạo Tổ viên mãn trong nháy mắt. Hàn Vũ Thiên không có hành động nào, chỉ nhàn nhạt nhìn quyền kình đánh tới. Đại địa xung quanh đột nhiên ánh lên sắc thổ hoàng, một màn thổ khí ngưng kết, ngăn cản một quyền của Vân Nhạn.

"Cái gì?!"

Vân Nhạn kinh ngạc, không ngờ tới một đòn có thể diệt đi trăm tên Đạo Tổ viên mãn lại bị một màn sáng mỏng manh ngăn cản.

"Còn kẻ khác nữa sao?"

Những người quan chiến cảnh giác xung quanh, vẻ mặt ngưng trọng không thôi. Dưới chân Hàn Vũ Thiên đột nhiên đất rung nhẹ, một đầu cự lang hình thành từ thổ hoàng xuất hiện. Hướng Quản Hi nhìn chằm chằm vào Vân Nhạn nói:

"Dựa vào ngươi cũng dám phách lối?"

Vân Nhạn thấy chỉ là một con sói thì vô cùng xem thường, nói:

"Chỉ là chó hoang cũng dám sủa bậy?"

Hướng Quản Hi tru lên một tiếng, đại địa phóng lên vô số gai đá, linh hoạt như trường xà truy kích Vân Nhạn trên không trung. Vân Nhạn liên tục tránh né, cũng phá đi rất nhiều thổ nhận nhưng không phá được hết. Chưa kịp ngăn kích này thì công kích khác đã tới. Một đạo thổ hoàng quang đâm sầm vào Vân Nhạn, khiến hắn bay ngược ra ngoài.

Đầu yêu lang này thật sự khiến mọi người kinh ngạc không thôi, chỉ vừa xuất hiện đã đả thương được vị Bán Thần uy danh của Đông Thắng Quốc bọn họ. Vân Nhạn đứng dậy, vẻ mặt khó chịu, phun ra một ngụm máu trên đất. Hắn không thể ngờ được con yêu lang kia lại lợi hại ngoài sức tưởng tượng của mình. Nhị trưởng lão Nhạc Cổ Hà xuất hiện trước mặt Vân Nhạn, thanh âm nhàn nhạt nói:

"Kẻ này ẩn giấu tu vi quá sâu, khí tức hư ảo không rõ ràng, chỉ như Đạo Tổ, nhưng có thể dễ dàng đánh lui Bán Thần. Ta đoán kẻ này có tu vi Chuẩn Thần khá cường đại."

Cùng lúc đó, thân ảnh của một vài vị Chuẩn Thần khác của các thế lực cũng xuất hiện. Họ cuối cùng quyết định liên thủ tiêu diệt tên thiếu niên thần bí này, bởi nếu cứ để hắn hoành hành bá đạo như vậy chính là xem thường Đông Thắng Quốc của họ. Mà họ không hề hay biết, ở Đông Thắng Quốc này, không có kẻ nào có thể đánh bại được Hàn Vũ Thiên. Trừ khi là tồn tại Thần Cảnh có thể cùng hắn giao phong, thì những kẻ không phải thần linh này đơn giản là không phải đối thủ của hắn.

"Thiếu niên trẻ, ngươi gây rối đủ rồi. Khoanh tay chịu trói sẽ được khoan hồng."

Một lão già vương gia Lê gia cất tiếng khuyên nhủ. Hàn Vũ Thiên lại không để lời lão vào tai, mà cười nói:

"Các ngươi còn chưa có tư cách đó. Vượt qua được những người này thì hãy tính tới việc ra tay với ta."

Vừa dứt lời, bốn thân ảnh to lớn khác đột nhiên xuất hiện. Một đầu hắc long từ trong miệng phun ra Vân Lạc. Vân Nhạn cảm nhận được Vân Lạc còn sống, chỉ là lôi hệ chi lực toàn bộ đã bị thôn phệ. Thiên phú mà đệ đệ và hắn tự hào chỉ trong một cái nháy mắt đã hoàn toàn tiêu biến. Vân Nhạn phẫn nộ, toàn lực lao tới hắc long, ý định giết đi nó để trả thù cho đệ đệ.

"Vân Nhạn, không được manh động!"

Nhạc Cổ Hà không ngờ tới Vân Nhạn lại kích động ra tay, không kịp ngăn cản. Vân Nhạn trường kiếm lóe lên, lực lượng mạnh nhất từ trước tới giờ chưa từng có nhắm tới cổ hắc long chém tới. Nhưng lại có một thân ảnh nóng rực xuất hiện trên đỉnh đầu hắn. Nhìn thì chính là long trảo cháy rực.

"Nè, ngươi mất cảnh giác rồi đó."

Uy Lân giáng long trảo xuống, đập bẹp Vân Nhạn xuống mặt đất. Khi nhấc chân lên, toàn thân hắn đã cháy đen nhưng vẫn còn hơi thở sự sống. Uy Lân trong bộ dạng hỏa long vô cùng dũng mãnh. Thanh Tuyền thì trong bộ dạng thủy long, cùng ở bên cạnh. Mộc Thiên từ một gốc cây cũng chuyển đổi thành mộc long. Hướng Quản Hi cũng từ từ biến đổi thành thổ long.

Năm đầu cự long vây quanh Hàn Vũ Thiên, khiến hắn trông như một đế vương, thiên địa chúng sinh đều phải quỳ xuống kính phục. Lôi, thủy, hỏa, thổ, mộc — năm thuộc tính cường đại bộc phát, dọa cho những tu sĩ kia sợ hãi phải lui lại không ngừng.

Bản dịch này được phát hành bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free