(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 351: Ngọc Thanh Tâm Thánh Tử.
Độc Nữ Ách Vân Dạ Nhi cau mày, thực sự không thể ngờ tình huống này. Một gốc Hồn Dược đổi lấy tạo hóa Thiên Thánh thì còn trân quý hơn viên Độ Lôi Hóa Tông Đan trong tay nàng. Nhưng cuối cùng nàng vẫn thở dài một hơi, quay người rời khỏi buổi đấu giá. Hàn Vũ Thiên nhìn xuống đám đông bên dưới, thản nhiên nói:
"Còn ai muốn đấu giá?"
"Một viên Thủy Phách Âm Thạch."
Bích Họa Tiên Tử đột nhiên lấy ra một viên đá màu xanh biển chói sáng, tản ra lực lượng thủy hệ nồng đậm, sâu thẳm như đại dương. Hàn Vũ Thiên liếc mắt một cái, trong lòng cũng khẽ động. Đây chính là thứ tài nguyên mà Thanh Tuyền đang cần để giúp thăng cấp Cửu U Minh Thủy của nàng. Hàn Vũ Thiên vẫn giữ bình tĩnh, thản nhiên nói:
"Thủy Phách Âm Thạch? Không tệ. Còn ai xuất ra bảo vật cao hơn không?"
Mọi người im lặng, cũng thấy rõ không ai mang theo vật phẩm cao quý hơn Thủy Phách Âm Thạch của Bích Họa Tiên Tử. Hàn Vũ Thiên vung tay thu Thủy Phách Âm Thạch về, hắn cũng ném viên Độ Lôi Hóa Tông Đan thứ hai cho nàng. Trong mắt nàng ánh lên một tia mong chờ. Không nán lại đấu giá thêm, nàng ôm quyền thi lễ rồi rời đi. Hàn Vũ Thiên nhìn đám người bên dưới, thản nhiên nói:
"Đây là viên cuối cùng. Các vị còn ai muốn trao đổi với ta không?"
Hỏa Vân Sơn và Trận Lục là hai người duy nhất còn sót lại của hai đại Thánh Quốc. Các gia tộc lớn đều mang theo rất nhiều tài nguyên có thể đổi lấy viên đan dược kia, nhưng không ai muốn đắc tội với hai đại Thánh Quốc nên chỉ đành cắn răng chờ đợi họ từ bỏ rồi mới dám nhúng tay vào. Trận Lục ôm quyền nói:
"Tiền bối, Vân Phượng Thánh Quốc bọn ta có vô số đồ tốt, nhưng phiên đấu giá này vãn bối không chuẩn bị nhiều đồ vật mang theo. Nếu tiền bối nguyện ý đi theo vãn bối trở về Thánh Quốc để lấy tài nguyên trao đổi, nhất định sẽ lấy ra vật phẩm làm tiền bối hài lòng để đổi lấy Độ Lôi Hóa Tông Đan."
Rất nhiều người nhận ra thâm ý trong lời nói của Trận Lục. Nếu Hàn Vũ Thiên đi theo vị Thánh Tử này về Thánh Quốc, với thế lực đỉnh phong bên trong, đừng nói là Chuẩn Thần Vương như vị thần bí nhân trước mắt, ngay cả Thần Cảnh viên mãn như cự long cũng phải co mình khép nép. Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:
"Người trẻ tuổi, ta không có nhiều thời gian để đến Thánh Quốc của ngươi. Không có đồ trao đổi thì tốt nhất đừng mở miệng đòi hỏi với bản tọa."
Nụ cười của Trận Lục cứng lại trên mặt. Hắn không ngờ đối phương lại không hề nể mặt Vân Phượng Thánh Quốc mà nhường hắn viên đan dược này. Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nhìn về phía đám đông nói:
"Nếu không còn ai ra giá, ta sẽ cất nó đi."
Cánh cửa bên ngoài đột nhiên mở toang. Một đoàn người mang theo khí thế ngút trời bước vào, toát ra vẻ uy nghiêm không gì sánh nổi. Sắc mặt Trận Lục biến đổi kịch liệt khi thấy người tới. Hắn lập tức đứng dậy, ôm quyền nói:
"Ngọc Thanh Tâm Thánh Tử, huynh sao lại đích thân tới đây?"
Ngọc Thanh Tâm, một trong Bát Hoàng Thánh Tử, bài danh thứ sáu, mang danh Lục Cường Thánh Tử. Với tu vi Thánh Tông, hắn đứng ở vị trí thứ 20 trong hàng ngũ Thánh Tông trẻ tuổi nhất đại lục. Dù không nằm trong Hoàng Kim Thiên Kiêu Bảng như Trận Lục, nhưng hắn lại là người thuộc Thánh Tông Bảng, một cấp bậc vượt xa Trận Lục một đại cảnh giới. Mỗi cảnh giới đều sẽ có một bảng xếp hạng riêng trên đại lục, được chia thành ba tầng: Hạ, Trung, Thượng. Tầng Hạ đại diện cho thế hệ trẻ tuổi nổi bật nhất; tầng Trung gồm những người đã ở tuổi trung niên, dựa trên tuổi tác ở cảnh giới hiện tại và thực lực, uy danh trong cùng cảnh giới làm thước đo; còn tầng Thượng là các lão quái vật đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, tu vi không ai có thể vượt qua trong cùng cảnh giới mới được góp mặt. Việc hắn nằm trong Hạ Bảng Thánh Tông đại lục, xếp hạng 20, đủ thấy thiên phú của Ngọc Thanh Tâm còn cao hơn Trận Lục một bậc. Dù uy danh không bằng, nhưng địa vị của Lục Cường Thánh Tử trong Thánh Quốc lại vượt xa Bát Cường Thánh Tử, điều này giải thích vì sao Trận Lục lại cung kính đến thế.
Ngọc Thanh Tâm là nam tử thanh tú nhất trong Bát Hoàng Thánh Tử. Một nụ cười của hắn có thể khiến ngàn vạn thiếu nữ phải điêu đứng, nối đuôi nhau xin về làm tỳ nữ. Ngọc Thanh Tâm cười nhẹ nói:
"Ta có việc đi ngang qua, nghe nói tiểu đệ cũng đang ở đây nên mới tới xem đệ đang làm gì, cũng vô tình nghe thấy vài lời của kẻ không biết trời cao đất dày."
Lời của Ngọc Thanh Tâm là đang ám chỉ Hàn Vũ Thiên đang đứng trên bục đấu giá. Vốn dĩ Bát Hoàng Thánh Tử không có thân thiết như lời nói của Ngọc Thanh Tâm, nhưng uy nghiêm của Vân Phượng Thánh Quốc bị một kẻ vô danh xem thường thì một kẻ mang danh Thánh Tử như hắn cũng không thể đứng ngoài xem náo nhiệt. Lão già bên cạnh hừ lạnh một tiếng. Một luồng hơi thở thần linh tràn ra, khiến những người có mặt trong khán phòng đều kinh sợ, run rẩy quỳ rạp xuống đất. Toàn bộ sảnh đấu giá chỉ có duy nhất hai người đứng vững trước hơi thở thần linh chính là Hàn Vũ Thiên và Mạc Đỉnh Chi ở trên bục đấu giá. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, thở ra một hơi hàn khí khiến không gian xung quanh lập tức hóa thành băng vực. Hắn giơ bàn tay lên, bóp mạnh về phía Ngọc Thanh Tâm. Vô số băng nhận sắc bén hiện ra trong không gian xung quanh, lao đến. Lão già bên cạnh hừ nhẹ, kiếm trong tay lóe lên ngũ sắc quang mang, quét ngang tứ phía, ngăn cản công kích như vũ bão của Hàn Vũ Thiên.
Hắn đưa tay vào hư không, một ngọn lửa từ trong ống tay áo quấn quanh rồi bay tới lòng bàn tay hắn. Bàn tay nắm lấy ngọn lửa, nó lập tức bùng lên dữ dội như thái dương. Hắn tung một chưởng về phía lão già kia. Kiếm của lão cũng nhanh chóng nghênh đón, như thể xem một chưởng kia chỉ là hư vô. Chưởng lực vừa chạm vào, hỏa diễm nổ vang. Toàn bộ người trong đấu giá hội lập tức bị đánh bay, ngay cả Mạc Đỉnh Chi cũng không ngoại lệ, bị văng về phía sau. Nhưng hai hộ vệ trung niên bên cạnh Ngọc Thanh Tâm và lão già đối cứng với một chưởng của Hàn Vũ Thiên thì lại không bị đánh bay ra ngoài. Họ chỉ lùi về sau vài bước, vẫn đang dùng tay chống lưng cho Ngọc Thanh Tâm. Hiển nhiên, ba kẻ này đều là cường giả Thần Cảnh của Vân Phượng Thánh Quốc, được phái ra để bảo vệ Ngọc Thanh Tâm.
Hàn Vũ Thiên cười nhạt, tay còn lại giơ lên, hắc lôi lóe sáng. Một chưởng vỗ xuống, lập tức khiến lão già kia không kịp trở tay, ăn trọn một đòn lôi đình, bay ngược về sau mười bước chân mới dừng lại được thân hình. Hàn Vũ Thiên loé lên, bàn tay chộp tới cổ của Ngọc Thanh Tâm. Hộ vệ trung niên phía sau hừ lạnh, một quyền vung ra, ngăn cản thế tiến của trảo này.
Kẻ còn lại nhảy vọt lên, một quyền công kích tới đỉnh đầu của Hàn Vũ Thiên. Nhưng quỷ dị thay, thứ mà hai người chạm vào lại chỉ là tàn ảnh. Hàn Vũ Thiên không biết từ lúc nào đã xách cổ áo Ngọc Thanh Tâm nhấc bổng lên. Vừa rồi, ngay khoảnh khắc tay của hộ vệ kia vươn ra, Hàn Vũ Thiên đã thi triển Băng Ảnh Tam Bộ, một bước đã biến mất. Lão già và hai hộ vệ sắc mặt đại biến, quay đầu nhìn lại. Hàn Vũ Thiên nhìn Ngọc Thanh Tâm trong tay, cười nói:
"Ngươi dựa vào Thánh Quốc phía sau mà phách lối như vậy, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một trận."
"Thả Thánh Tử ra!"
Lão già bước ra một bước, tu vi Thần Cảnh tầng 1 lập tức bạo phát, muốn trực tiếp bắt lấy Hàn Vũ Thiên. Nhưng lão còn chưa kịp động thủ thì tay Hàn Vũ Thiên đã nắm lấy mặt Ngọc Thanh Tâm, bóp mạnh. Chỉ nghe thấy tiếng rắc giòn tan, xương sọ của Ngọc Thanh Tâm, Lục Cường Thánh Tử, đã bị nứt. Lão lập tức kinh hãi, không dám tiến lên thêm một bước nào nữa. Tốc độ lão động thủ nhất định sẽ không thể bắt kịp tốc độ hạ sát của tên thần bí nhân trước mắt. Hàn Vũ Thiên vẫn nắm lấy mặt Ngọc Thanh Tâm, chân khẽ dậm xuống. Lập tức có thêm ba thân ảnh y hệt hắn và Lục Cường Thánh Tử xuất hiện, khiến những người chứng kiến cảnh tượng này đều trợn mắt há hốc mồm, dùng mắt thường hay tinh thần cũng không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
"Tam Huyễn Sương Ảnh."
Thân ảnh Hàn Vũ Thiên lấp lánh, bay về bốn phía khác nhau. Ba người hộ vệ lập tức sắc mặt kinh biến, chia nhau đuổi theo nhưng đã để lọt một bóng người. Lão già tức giận nhìn sâu vào bên trong Kim Nguyên Bảo Cát, quát lớn nói:
"Ngươi còn không mau ngăn hắn lại! Nếu Thánh Tử bị bắt ở đây thì Kim Nguyên Bảo Các của ngươi sẽ phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho Vân Phượng chúng ta!"
Từ sâu bên trong Kim Nguyên Bảo Cát đột nhiên truyền ra tiếng thở dài. Một đạo thân ảnh không biết từ lúc nào đã chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên. Người đó, một nam tử trung niên với dáng vẻ nho nhã, nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, mỉm cười nói:
"Các hạ xin thứ lỗi, ta không thể để ngươi đem vị Thánh Tử của Vân Phượng Thánh Quốc đi. Nơi đây là lãnh địa của chúng ta. Nếu để các hạ bắt người đi, Kim Nguyên Bảo Các của ta sẽ gặp không ít rắc rối từ phía bọn họ."
Hàn Vũ Thiên nhìn trung niên trước mắt, vẻ mặt không hề thay đổi, vẫn yên lặng lắng nghe. Mấy vị hộ vệ kia không ngờ rằng, dù đã biết có một vị Thần Cảnh tọa trấn ở Kim Nguyên Bảo Các, nhưng lại không nghĩ đó là Từ Nghiêm, một cường giả trung vị Thần Cảnh nổi danh đại lục. Từ Nghiêm bất đắc dĩ mới phải hiện thân ra mặt. Chuyện xảy ra ở đây không ảnh hưởng gì đến Kim Nguyên Bảo Các nên hắn cũng không hề xem trọng lời của mấy tên nô bộc kia nói. Nhưng Từ Nghiêm lại có giao hảo với một vị trưởng lão ở Vân Phượng Thánh Quốc, đồng thời cũng có chút quan hệ không nhỏ với Ngọc Thanh Tâm. Nếu đổi lại là Trận Lục bị bắt thì Từ Nghiêm thậm chí còn lười liếc mắt nhìn tới, nói gì đến ra mặt. Từ Nghiêm mỉm cười nói:
"Các hạ thả người, chuyện hôm nay ta dùng tính mạng để đảm bảo với ngươi, Vân Phượng Thánh Quốc sẽ không truy cứu."
Hàn Vũ Thiên nhìn Từ Nghiêm, mỉm cười nói:
"Vậy à? Việc ta làm từ trước đến nay không cần kẻ khác nhúng tay vào. Kim Nguyên Bảo Các của các ngươi đứng một bên xem là được rồi."
Tu vi của hắn hiện tại chỉ có thể đối phó với Thần Cảnh sơ kỳ, cùng lắm là sơ kỳ đỉnh phong. Nếu trực diện đối cứng với trung vị Thần Cảnh thì không quá trăm chiêu nhất định sẽ phải chịu thiệt thòi không nhỏ. Từ Nghiêm yên lặng một lúc mới nói:
"Nếu là tình huống bình thường, ta có thể để ngươi đi. Nhưng tên Ngọc Thanh Tâm này và ta có chút quan hệ. Ngươi thả hắn, ta dùng tính mạng để đảm bảo Vân Phượng Thánh Quốc sẽ không tìm ngươi gây rối."
Hàn Vũ Thiên nhướng mày, không ngờ một cường giả Thần Cảnh lại nói ra những lời như vậy. Nếu là mấy tên hộ vệ kia thì chắc chắn không thể thốt ra được lời cam đoan uy tín như vậy. Hắn nhìn Ngọc Thanh Tâm trong tay, mỉm cười nói:
"Xem như hôm nay mạng của ngươi lớn. Về sau còn dám gây chuyện thì dù có Lục Đại Thánh Quốc chống lưng, ta cũng sẽ lấy mạng chó ngươi một lần nữa."
Hàn Vũ Thiên ném Ngọc Thanh Tâm sang một bên. Hắn còn chưa kịp di chuyển thì ba luồng sát ý từ phía sau đã truyền tới. Lão giả cùng hai hộ vệ đã chờ đợi thời khắc này để động thủ. Từ Nghiêm xuất hiện, bàn tay giơ lên, dễ dàng ngăn cản lực lượng của ba vị Thần Cảnh sơ kỳ. Sắc mặt lão già có chút khó coi, nói:
"Từ Nghiêm tướng quân, ngài làm vậy là muốn chống đối Thánh Quốc để bao che hắn sao?"
Từ Nghiêm trầm giọng nói:
"Lời ta nói vừa nãy, ngươi không nghe rõ sao? Bản tướng quân cứu Thánh Tử các ngươi một mạng là vì có giao hữu với người đó. Chứ dựa vào một cái Thánh Quốc thì Kim Nguyên Bảo Các há nào để tâm chuyện đắc tội hay không đắc tội?"
Từ Nghiêm khẽ vung chưởng đẩy ba người ra xa, hừ lạnh nói:
"Người mà ta muốn bảo vệ, không ai động vào được."
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nhìn đám người ở phiên đấu giá, mỉm cười nói:
"Chư vị, chúng ta lại tiếp tục đấu giá. Ta lấy ra ba kiện binh khí Chí Thánh, giá khởi điểm năm trăm vạn linh thạch. Mỗi lần ra giá không được ít hơn mười vạn. Có thể dùng phương thức vật đổi vật để trao đổi."
Mọi người vừa thấy thánh uy từ ba món vũ khí toát ra liền lập tức quên đi chuyện vừa rồi. Từng người đứng dậy, điên cuồng ra giá, không còn vẻ mặt tái nhợt như lúc trước nữa. Mạc Đỉnh Chi cũng bước ra từ bên trong, vẻ mặt có chút tái nhợt. Nàng là người đứng gần phạm vi ảnh hưởng của một chiêu vừa rồi, hiển nhiên đã chịu chút thương thế.
Nàng biết Hàn Vũ Thiên mạnh, nhưng mạnh đến độ có thể ngăn cản một kích của Thần thì ngay cả nàng cũng không thể nghĩ tới. Ngay cả Mạc Đỉnh Chi cũng không tự tin ngăn cản một kích tùy tiện của thần linh, vậy mà Hàn Vũ Thiên lại đối cứng trực diện. Điều đó đủ thấy sự chênh lệch thực lực quá lớn giữa nàng và hắn.
Người của Vân Phượng Thánh Quốc cũng không muốn nán lại Kim Nguyên Bảo Các, lập tức đưa hai vị Thánh Tử cùng nhau rời đi trong sự mất mặt chưa từng có của một Thánh Quốc vô thượng. Thân phận của Từ Nghiêm đặc thù nên bọn họ không dám tùy tiện ra tay. Nhưng bọn chúng không hề biết chính sự đặc thù ấy của Từ Nghiêm và mối quan hệ giữa hắn với Vân Phượng Thánh Quốc đã cứu hai tên Thánh Tử này một mạng. Bằng không, Hàn Vũ Thiên tự tin rằng dù không đánh được ba vị Thần Cảnh sơ kỳ hộ vệ, nhưng giết hai vị Thánh Tử thì không quá khó, chỉ cần một ý niệm là đủ để diệt sát.
Thời gian đấu giá ba kiện Chí Thánh Khí rất nhanh đã kết thúc. Một kiện thuộc về Mộc Gia, kiện thứ hai của Mã Gia, và kiện cuối cùng thuộc về một vị tán tu trong đám đông. Hàn Vũ Thiên thu về Mộc Dương Thụ Tâm Yêu, Lôi Đình Huyền Thiết và Thổ Trọng Thiết. Ba món linh bảo này vừa hay có thể giúp ba đạo linh thể kia tăng tiến một bậc. Phiên đấu giá cứ thế kết thúc, kèm theo đó là tin đồn về một thần bí nhân không sợ trời không sợ đất, cùng lúc đắc tội với hai thế lực lớn là Vân Phượng và Phúc Hải Thánh Quốc. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, đại lục đã bắt đầu chấn động, muốn biết kẻ gan to bằng trời như vậy rốt cuộc là ai.
Mọi quyền lợi xuất bản đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.