(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 35: Trận pháp Liên Ly Diệt Chủng.
Vạn Niên cung được Thanh Hoa lâu bảo hộ, tạm thời đã an toàn trước đại quân hùng hậu kia.
Thế nhưng chính vì vậy mà Bát Quan thành lại phải đối mặt với một nhánh đại quân khác vừa gia nhập chiến trường.
"Chà, vẫn còn kịp."
Một thiếu niên tóc trắng hạ xuống từ không trung, giọng nói phiêu miểu.
Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân xuống, một luồng Âm Sát khí đã tỏa ra đè ép, khiến áp lực lên đám người Hàn Phi tăng lên không ít.
"Nhóc con, không về bú sữa mẹ lại xuất hiện ở đây làm trò mèo sao?"
Hàn Phi chế giễu, nhưng nét mặt lại cảnh giác vô cùng. Hàn Vũ Thiên mỉm cười thản nhiên nói:
"Trò mèo ta làm ra đã khiến Liên Ly tông sắp đại bại rồi đấy."
Hàn Phi hừ lạnh:
"Ăn bậy nói bạ. Liên Ly tông không có Hàn gia áp chế thì hẳn là kẻ bất bại ở chiến trường Bát Quan chứ."
Hàn Vũ Thiên cười:
"Chuyện ở Bát Quan để sang một bên, ngươi thử nhìn phía sau xem."
Hàn Phi hừ lạnh quay người lại thì đã có một đạo kiếm quang xoẹt qua, cắt lìa đầu khỏi cổ, máu tươi bắn tung tóe.
Triệu Lệ Diễm lướt qua từng bóng người, tất cả đều ngã xuống với vô số vết chém trên thân.
Một nam tử toàn thân kim bào rút kiếm chém tới.
"Tỏa Hồn Liệp Sát!"
Người này lướt qua, xuyên qua thân thể những kẻ phản bội Hàn gia. Bọn họ không bị thương nhưng từ cơ thể lại bị rút ra một luồng khí tức màu lam.
Nam tử kim bào kia nắm lấy mấy chục đạo linh hồn trong tay, một kiếm chém xuống khiến từng thân thể những kẻ bị bắt đi linh hồn đều ngã gục, linh hồn hôi phi yên diệt, không thể đầu thai chuyển thế.
Một cây kim dài bằng một thanh kiếm, từ từ xuyên qua tim từng người mà không ai hay biết.
"Lòng tham của các ngươi, ta sẽ giúp khâu vá nó lại."
Một đoạn chỉ hình thành từ pháp lực siết chặt quả tim của từng người. Nam tử kia cầm cây kim lớn kéo mạnh một phát, từng quả tim theo đó văng ra khỏi cơ thể những kẻ kia.
Những quả tim đen ngòm trông vô cùng gớm ghiếc. Nam tử kia dùng cây kim lớn của mình chọc bể từng quả tim còn đang đập.
"Tham Lam kiếm này thật đặc biệt đấy, sư phụ."
Nam tử cầm cây kim dài bằng thanh kiếm cười nói. Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp:
"Triệu Diễm Lệ, Trương Tuân Vinh, Thanh Hiên, không phải ta đã lệnh cho các ngươi bế quan sao?"
Trương Tuân Vinh, tức nam tử kim bào, cười nói:
"Bọn con suốt ngày ở núi tu luyện, sư tôn cũng nên để đồ nhi của mình hoạt động tay chân chứ."
Hàn Vũ Thiên chỉ về phía Bát Quan thành nói:
"Hoạt động tay chân thì tới đó một chuyến đi."
"Tuân lệnh."
Ba người tỏ vẻ hứng thú, lập tức bay về chiến trường Bát Quan thành. Hàn Vũ Thiên vung tay lên liền phá bỏ được trận pháp vây khốn Hàn gia.
"Việc ở đây cứ giao cho ta, các ngươi trở về Bát Quan thành giúp bọn họ đi."
Hàn Vũ Đạo gật đầu, dẫn người của Hàn gia lập tức quay về Bát Quan thành. Hàn Vũ Thiên nhìn một đám tàn dư phản bội, lòng có chút chán ghét liền đuổi theo phía sau.
Chiến trường Bát Quan thành đang đến đỉnh điểm, thi thể rải rác khắp nơi trong thành. Thống soái của Liên Ly tông quát lớn:
"Cho gọi trận pháp Liên Ly Diệt Chủng."
Mệnh lệnh vừa ra, một đại trận từ trên trời giáng xuống, được 101 người hình thành, khí độc tỏa ra ập xuống chiến trường, bao trùm cả vùng.
"Hừ, Liên Ly Diệt Chủng thì có gì ghê gớm lắm sao? Băng Liên Hoành Vũ."
Từ trong Bát Quan thành, một bóng người vọt lên. Băng liên trong tay người này bắt đầu khuếch đại, lớn bằng trận pháp của Liên Ly tông.
"Là gia chủ Hàn Ma Viêm!"
Từng tiếng kinh hô vang lên trên chiến trường. Thứ bọn họ lo nhất chính là đại trận Liên Ly Diệt Chủng, nhưng giờ khắc tinh của nó từ Hàn gia đã xuất hiện, vậy có thể yên tâm chiến đấu rồi.
"Còn một tên ở trong thành à?"
Thống soái Liên Ly tông hơi kinh ngạc, nhưng cũng cười lạnh nói:
"Một người muốn ngăn cản cả một đại trận, suy nghĩ ấu trĩ quá đây."
Nhưng để cho thống soái Liên Ly tông thất vọng, Hàn Ma Viêm đã chặn đứng được Liên Ly Diệt Chủng của Liên Ly Tông, dù có phần chật vật.
"Hừ, một tên ngu xuẩn tìm chết, xem ngươi cầm cự được bao lâu."
Kẻ đứng ở hạch tâm chế ngự Liên Ly Diệt Chủng cười vô cùng tà ác.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.