Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 344: Thổ Hoàng Khí.

Tại hoàng đô Mãn Châu Quốc, Vân Chính điều động đại trận hoàng thất, tạo ra một đầu thần long tràn ngập uy thế bức người, điên cuồng công kích Bì Lâm. Bì Lâm liên tục rơi vào thế yếu, bị đánh lui không có sức hoàn thủ. Mãn Châu Quốc có nội tình hơn vạn năm, mà hoàng đô lại là nơi đặc biệt ẩn chứa vô số thủ đoạn mà nhiều đời hoàng đế để lại. Đặc biệt nhất chính là đại trận Kim Long Phi Thiên này, do một vị lão tổ Thần Cảnh thượng vị truyền lại cho hậu bối. Đến tận bây giờ, dù đã mấy vạn năm trôi qua, nó vẫn mạnh mẽ phi thường. Tuy không còn đủ sức đối chọi với Thần Cảnh, nhưng áp chế hoặc tiêu diệt vài Chuẩn Thần thì vẫn có thể. Bì Lâm thân là hoàng đế một nước, nội tình cũng không kém hơn Vân Chính. Bảo vật hộ thân trên người hắn nhiều vô số kể, mỗi khi sắp bị sát chiêu đánh trúng, lại có từng kiện từng kiện lao ra ngăn cản, nhờ vậy mà hắn vẫn còn giữ được mạng. Nếu là ở hoàng đô Mộng Thiên Quốc, thì Vân Chính mới chính là kẻ bị đánh; đáng tiếc, đây lại là lãnh địa của Mãn Châu Quốc.

"Bì Lâm, bảo vật của ngươi cũng có giới hạn. Tiếp tục vùng vẫy cũng không sống được bao lâu nữa. Trẫm nể mặt ngươi là hoàng đế một nước, nếu có thể tự vẫn để giữ thể diện thì nên làm đi."

Bì Lâm cười nhạt một tiếng, vẻ mặt có chút xem thường đáp:

"Nội tình Mộng Thiên Quốc, các ngươi làm sao biết được gốc gác nó thâm sâu tới cỡ nào chứ? Một Mãn Châu Quốc nhỏ bé không có Thần Cảnh chống lưng mà lại dám ngông cuồng, tất phải nhận lấy hậu quả khôn lường. Ta chỉ cần kiên trì chờ ngài ấy càn quét hết những kẻ còn lại rồi đến đây, thì sớm muộn gì hoàng đô này cũng thành một đống phế tích."

Vân Chính thoáng hiện tia lo lắng trong mắt nhưng vẫn giữ một nét bình tĩnh lạ thường, nói:

"Ngươi đúng là một kẻ ngu muội. Chưa từng nghe qua có một vị Thần Cảnh ma tộc xâm chiếm Mãn Châu Quốc đều đã bị bọn ta đẩy lui rồi sao? Xem ra cái các ngươi gọi là thông tin tình báo cũng chỉ là chuyện của mấy trăm năm trước đây, chứ không hề nắm bắt được thời điểm hiện tại bọn ta đã phát triển đến mức nào rồi sao?"

Bì Lâm nghe thấy lời này, lòng có chút dao động, cũng nghi ngờ rằng tin tức mà những kẻ kia cung cấp đã từ rất lâu rồi; bằng không, sao lại có cái gọi là Vạn Niên Cung tồn tại nhiều cường giả Đạo Tổ như vậy? Nhưng hiện tại, đã phóng lao thì phải theo lao, dù thế nào cũng phải cùng Mãn Châu Quốc cá chết lưới rách. Bì Lâm hừ lạnh một tiếng, hai kiện thần khí lập tức từ trong ống tay áo bay ra. Đúng vậy, chính là thần khí chân chính mà tổ tiên Bì gia đã lưu l��i cho hậu bối. Vân Chính cũng không khỏi kinh ngạc; thần khí vốn là thứ được cất giữ rất kỹ, không thể tùy tiện lấy ra, vậy mà Bì Lâm lại mang theo cả hai kiện vũ khí tổ tiên để lại, không hề giữ lại món nào trấn thủ hoàng đô. Điều này cho thấy rõ quyết tâm chiếm đoạt Mãn Châu Quốc của hắn lớn đến cỡ nào. Tham vọng cùng quyết đoán như thế khiến Vân Chính cũng cảm thấy sợ hãi, trong lòng thầm nghĩ may mắn vừa rồi đã sớm đưa hắn tới đây, bằng không, khi hai kiện thần khí này xuất ra, những cao thủ khác e là khó chống đỡ nổi dù chỉ một hai chiêu.

"Long Du Cửu Thiên!"

Vân Chính vung tay, kim long rít lên, há to miệng nuốt chửng Bì Lâm, lao thẳng lên cửu thiên. Từng tiếng ầm ầm phát ra trong tầng mây, rồi lại nhanh chóng yên lặng không tiếng động. Kim long từ trong tầng mây trở về, trên thân đã có một vết chém. Nhìn vào là biết Kim Long Phi Thiên trận đã bị hao tổn không nhỏ. Vân Chính hừ một tiếng, thu kim long trở về tâm mạch của hoàng đô. Hắn lại hướng về bức tượng lão tổ Vân Gia trong vị diện phía sau hoàng cung mà quát lớn:

"Trẫm, hoàng đế Mãn Châu Quốc, xin thỉnh thần khí Kim Long Hoàng Thiết Côn giết giặc!"

Bức tượng cầm trường côn lóe lên thần uy. Từ trong bay ra một cây côn vàng kim óng ánh. Vân Chính xoay người bắt lấy côn trong tay, uyển chuyển vài vòng, quét ngang thiên địa, như trở thành một vị thần linh chân chính. Bầu trời xé toạc, để lộ Bì Lâm với một tay cầm trường kích, tay kia là trường kiếm. Hai kiện thần khí này vậy mà đều là binh khí chiến đấu, không hề có khả năng phòng thủ. Vân Chính đạp vào không trung, không gian rạn nứt chấn động kịch liệt. Ngay lập tức, một cổ hoàng uy sâu thẳm bên trong hoàng đô chui ra ngoài, bao phủ lấy cơ thể hắn. Một hoàng đế của một đại quốc đương nhiên đã nắm giữ rất nhiều bí thuật được che giấu trong hoàng đô. Thực lực của hắn cũng sắp chạm tới ngưỡng Thần Cảnh, thần uy chân chính đã bắt đầu mơ hồ ẩn hiện.

"Ngươi cũng sắp bước ra một bước đó rồi?"

Bì Lâm kinh ngạc nhìn Vân Chính. Mấy vạn năm tranh chấp, hắn tự cho rằng Mộng Thiên Quốc nội tình thâm sâu hơn Mãn Châu Quốc rất nhiều, cơ bản là mạnh nhất trên lục địa này. Nhưng không ngờ tới ở trong Mãn Châu Quốc lại có kẻ sắp thành thần, sắp đuổi kịp Mộng Thiên Quốc, không còn là quốc gia hạng hai như trước. Ngay cả Bì Lâm hắn cũng không có tự tin cả đời này sẽ bước vào Thần Cảnh. Khí tức của Vân Chính bộc phát sớm đã có một tia thần uy chân chính hiện ra, lại thêm trận pháp gia trì khiến nó càng rõ ràng hơn rằng hắn sắp bước vào thần cảnh. Vân Chính tay cầm trường côn, nét mặt nghiêm nghị nói:

"Bước ra được hay không còn tùy vào trận chiến này. Nếu ta bại, con đường thành thần sẽ triệt để bị cắt đứt; nếu ta thắng, ngươi chính là chiếc chìa khóa mở ra con đường phía trước."

"Được! Tốt lắm, rất tốt. Ta và ngươi đều cần có một cuộc chiến sinh tử để xem thử tiềm lực bản thân có thể đi được bao xa, tới đây!"

Hai vị hoàng đế bùng nổ tu vi, trực tiếp lao thẳng vào nhau, tạo thành chấn động rung lắc cả một hoàng đô rộng lớn. Mấy tòa kiến trúc kiên cố sụp đổ chỉ trong một cú va chạm này. Ở Đông Hoàng Tông, chỉ thấy Khư Hoàn nhìn sang Hướng Quản Hi bên này. Hắn đã trọng thương, sắc mặt tái nhợt, bên cạnh còn có vài vị Bán Thần khác cũng không hơn kém, đều trọng thương nghiêm trọng. Đông Hoàng Tông vậy mà đã mai phục hơn bảy vị Bán Thần, khiến cho Hướng Quản Hi và những vị Bán Thần bị dịch chuyển tới đây trở tay không kịp mà nhanh chóng bị thương.

Hướng Quản Hi đứng nhìn Khư Hoàn, vẻ mặt có chút tái nhợt nói:

"Không ngờ được, vì đối phó với bọn ta mà các ngươi đã chuẩn bị những thứ này từ trước sao?"

Khư Hoàn cười, trường kích trong tay đã nâng lên, nói:

"Đúng vậy, đây là sính lễ đặc biệt mà bọn ta chào đón những vị khách nhân đi đến Mãn Châu Quốc. Mà vừa hay, Đông Hoàng Tông bọn ta và Hướng gia các ngươi cũng có một chút thù hận, cũng đến lúc phải trả lại hết rồi."

Hướng Quản Hi trầm mặc một lúc, rồi cũng nhấc tay lên, cây đại đao mang theo cương phong ập tới, một đường chém ra vô tận pháp tắc. Khư Hoàn một kích đâm, hư không phá toái. Năng lượng khuếch tán cùng với đao mang bổ tới, kịch liệt bạo phát, làm cho Đông Hoàng Tông rung lắc dữ dội. Bọn họ không ngờ tới chính là sau một kích này, chỉ thấy Hướng Quản Hi bay ngược về phía sau. Đại đao trong tay lóe lên khí tức kinh người, hướng tới một nữ nhân của Đông Hoàng Tông mà bổ tới, giọng tràn đầy hung ác nói:

"Con đàn bà thối, đừng nghĩ đổi dung mạo thì ta không nhận ra ngươi. Chết đi!"

Sắc mặt Khư Hoàn đại biến, trường kích trong tay cấp tốc lóe lên, nhưng đã không kịp nữa rồi. Đại đao bổ xuống, uy áp ngập trời, vô tận pháp tắc theo đó giáng xuống. Bất luận kẻ nào cũng không thể sống sót dưới một đao này. Nữ nhân kia nét mặt bình thản, bàn tay nhẹ nhàng, uyển chuyển và mềm mại tựa như hồ điệp xuyên hoa, bắt lấy lưỡi đao. Đôi mắt Hướng Quản Hi trừng lớn, không thể tin được vào mắt mình. Nữ nhân kia câu lên một nụ cười, nói:

"Lão gia hỏa, năm đó ngươi vì ngăn cấm ta thành hôn mà không ngần ngại bỏ ra cái giá rất đắt để truy sát ta và phu quân, làm cho đứa con chưa kịp chào đời của bọn ta chết đi. Thù cũ nợ mới, giải quyết tại đây!"

Tu vi của nàng ta bùng nổ, một thân Chuẩn Thần thực lực được che giấu đã lâu cuối cùng đã bộc phát. Uy áp cuồng bạo như ma đầu chứa đầy uất hận cuối cùng bộc phát, làm cho tất cả mọi người nhìn thấy cũng đều sợ hãi vô cùng. Hướng Quản Hi sắc mặt trầm xuống, tay vỗ lên đại đao, đẩy lui nàng ta ra. Phía sau lại truyền tới một cổ khí tức sắc bén làm hắn hơi rùng mình, cũng lập tức phản ứng lại, lách người tránh thoát. Trong chớp mắt, một thanh trường kích xuyên qua.

"Đền mạng cho con ta!"

Nàng ta xuất hiện bên cạnh, một thanh minh kiếm tràn ngập âm u quỷ dị quét tới, không chút lưu thủ nào đối với Hướng Quản Hi. Hắn mới tránh thoát công kích của Khư Hoàn, làm gì còn thời gian để tích súc lực lượng ngăn cản thêm một kích này. Đôi mắt tàn nhẫn của Hướng Quản Hi lóe lên hào quang kỳ lạ. Hắn lách người để cho minh kiếm kia chém đứt đi một tay. Đại đao ở tay còn lại lần nữa mang theo phong mang bổ tới không chút do dự. Nữ nhân kia dùng toàn lực tấn công, không hề có một chút phòng thủ nào trên người. Nếu nhận lấy một đao này e là cũng phải nhận lấy thương tích không nhỏ. Thời khắc bọn họ nghĩ nữ nhân kia sắp phải nhận một đao, thì đột nhiên hư không vặn vẹo trở nên quỷ dị, tràn ngập u minh chi lực. Nàng ta vậy mà biến mất. Thứ Hướng Quản Hi chém vào đơn giản chỉ là một cái tàn ảnh đang dần tiêu tán.

"Châu Sa, ngươi vậy mà tu luyện thành công U Minh Huyền Linh Quyết cùng U Minh Uẩn Linh Thể."

Hướng Quản Hi thần sắc ngưng trọng, tìm kiếm xung quanh. Châu Sa xuất hiện ở một nơi khác, nhìn Hướng Quản Hi. Thanh minh kiếm bên cạnh rung lên liên hồi như muốn chém tận giết tuyệt. Khư Hoàn tay nắm trường kích, huyễn hóa ra vô tận trường kích, phi thẳng đến, nói:

"Vạn Kích Phá Pháp."

"U Minh Bách Nhất."

Châu Sa bên này minh kiếm lóe lên, thân ảnh lao đến đã áp sát Hướng Quản Hi. Hai bên công kích ép hắn vào giữa. Với kinh nghiệm sa trường của mình, Hướng Quản Hi rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Toàn thân chấn động, một cổ thổ nhưỡng kinh người bộc phát, bạo phát tứ phía, ngăn cản công kích của hai người bởi một tầng thổ khí dày đặc. Có thể nói, phòng ngự đó sánh bằng một kiện khải giáp Chuẩn Thần đỉnh phong, hay gần siêu việt cảnh giới Chuẩn Thần. Khư Hoàn sắc mặt biến đổi, kinh sợ nói:

"Châu Sa, cẩn thận! Đây là Thổ Hoàng Cương Khí sở học cả đời của Hướng Quản Hi."

Châu Sa híp mắt lại, cơ thể lấp lánh u minh, trong một thoáng đã thoát khỏi phạm vi trăm trượng cùng với Khư Hoàn. Nhanh chóng bày ra phòng ngự, kéo theo trận pháp lưu chuyển để chuẩn bị đón đỡ bạo phát kịch liệt đang đến. Nhưng một màn làm cho mọi người trợn mắt há hốc mồm chính là Hướng Quản Hi không hề bạo phát, mà mang theo một thân thổ hoàng khí, bắt lấy những vị Bán Thần, phóng thẳng ra ngoài. Hắn ý đồ chạy trốn, không muốn lưu lại đây thêm một phút nào nữa. Là kẻ trải qua nhiều cuộc chiến, lão biết rõ đứng ở sân nhà của địch nhân không khác nào đưa bản thân một chân bước vào quan tài, chạy trốn là con đường thoát thân duy nhất.

"Muốn chạy?!"

Khư Hoàn hừ lạnh, bàn tay nhấc lên, trận pháp lưu chuyển pháp tắc nổ vang. Một con cự quy to lớn được ngưng tụ giữa thiên địa. Cự thủ ngàn trượng ập xuống như trụ trời, đánh tới đám người Hướng Quản Hi. Bóng đen to lớn đập xuống khiến hắn không kịp làm ra động tác gì. Thổ hoàng khí tích súc lâu như vậy cuối cùng ầm ầm bạo liệt cùng với cái chân rùa kia. Âm thanh va chạm ầm ầm, nhưng thấy thứ kia không hề hấn gì, ngược lại bản thân hắn bị bắn ngược về sau, trở lại đại sảnh của Đông Hoàng Tông. Hướng Quản Hi nhìn xung quanh bốn phía, vậy mà đã hoàn toàn bị vây vào giữa, không còn đường thoát thân. Bình thường, vài tên Bán Thần này lão chỉ cần một đập liền giết đi dễ dàng, nhưng hiện tại bọn họ có trận pháp gia trì, dù dùng toàn lực chí ít cũng chỉ giết được một hai tên mà thôi. Như vậy, khi bản thân phân tâm, Khư Hoàn và Châu Sa sẽ tận dụng cơ hội công kích, sự sống càng thêm mong manh ít ỏi.

"Đông Hoàng Tông, triển khai Đông Hoàng Kim Quy Hỗn Nguyên Thánh Trận!"

Theo lời của Khư Hoàn, những vị Bán Thần, Đạo Tổ, Thánh Tông đứng thành từng vòng, nhìn như quy giáp, bắt đầu kết trận không chút do dự. Lực lượng khủng khiếp toát ra, ngưng tụ vô số pháp tắc. Chỉ trong một khắc, một đầu kim quy nhỏ nhắn chỉ bằng lòng bàn tay xuất hiện giữa thiên địa. Nó chậm chạp đi ở hư không, nhìn vô hại không chút uy hiếp. Nếu là ngày bình thường, Hướng Quản Hi thấy được một chiêu này nhất định sẽ cười điên chết, nhưng hắn đang ở trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Uy áp kim quy kia mang lại không hề nhỏ hơn một vị Chuẩn Thần đỉnh tiêm trên Chu��n Thần bảng đại lục. Khư Hoàn xuất hiện bên cạnh kim quy, bàn tay chậm rãi bắt lấy nó, bóp mạnh một cái liền bóp chết kim quy. Kim quang đại phóng, từng mảnh mai rùa kim sắc bắt đầu ghép lại trở thành trường thương được Khư Hoàn nắm trong tay. Uy lực chỉ kém thần khí chân chính một bước. Hướng Quản Hi dù nét mặt ngưng trọng nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, không hề sợ hãi cái uy áp từ trường thương tản ra. Hiển nhiên, hắn cũng có hậu chiêu sau cùng.

Châu Sa bên này thấy Hướng Quản Hi không có biểu hiện nào, cũng biết rõ đối phương có sát chiêu, liền lập tức thi triển chiêu thức u minh đầy trời, hóa thành ngàn vạn phi kiếm, ngưng tụ thành cự kiếm. Hư ảnh một nữ tuyệt sắc cự đại nhẹ nhàng bắt lấy cự kiếm, uyển chuyển chém xuống. Toàn lực Chuẩn Thần của nàng dồn vào một kích duy nhất này.

"U Minh Vô Tận Đoạn Sát!"

Hướng Quản Hi rơi vào thế bị nghiền ép triệt để không còn đường lui. Phía trước là kim quang lao đến, phía sau không khác biệt là u minh đoạn kiếm. Lão ta nét mặt không hề biến hóa, tay kết pháp ấn, toàn thân chui ra rất nhiều phù văn huyền ảo. Thổ hoàng khí nồng đậm lần nữa hội tụ, hấp thu đại địa lấy lão ta làm trung tâm. Toàn bộ Mãn Châu Quốc đang trải qua một hồi rung chấn kịch liệt khi thổ khí liên tục hội tụ về một điểm.

Huyết Nha Sư đột nhiên vểnh tai lắng nghe rung chấn, rồi nhìn về phía Đông Hoàng Tông. Đôi mắt lóe lên huyết quang, nó liền nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay. Nó híp mắt lại, nói:

"Thổ hoàng khí. Kẻ có thể tu được năng lực này ở khắp vũ trụ cũng rất ít, có chút ý tứ. Ta đến xem một chút, biết đâu lại có được bí pháp tu thổ hoàng cũng tốt, ha ha ha."

Sư ảnh lười biếng duỗi người một cái liền biến mất không chút tung tích. Hàn Vũ Thiên bên này cũng hơi nhướng mày nhìn về phía bên trái đang hội tụ thổ hệ điên cuồng. Công Tôn Vô Quá cũng đã bị động tĩnh cực lớn này gây chú ý, cũng không tiếp tục chiến đấu. Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

"Thổ Hoàng Địa Tâm Thể! Đã rất lâu rồi ta mới thấy được sinh linh sở hữu nhục thể hiếm có như vậy. Xem ra, Thổ Linh cũng đã được tìm thấy rồi."

Mỗi từ ngữ trong đoạn truyện này đều là thành quả lao động của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free