Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 336: Mị Dung thành Thần.

Hàn Vũ Thiên ngưng tụ một đạo năng lượng phong ấn kinh người, định phong cấm Ma Thiên Trấn Ngục Đạo. Bỗng nhiên, không gian chấn động, một bóng người quen thuộc đột ngột xuất hiện phía sau lưng hắn. Hàn Vũ Thiên không kịp quay đầu, lập tức đánh một đạo phong ấn thẳng lên người mình. Một bàn tay chộp vào màn phong ấn rồi bóp mạnh, lập tức phá hủy nó. Hàn Vũ Thiên cũng nhanh chóng né tránh, mang theo Bích Ly lão tông chủ. Hai người quay đầu nhìn lại, thì ra chính là Mị Dung với khuôn mặt tràn đầy hào hứng nhìn họ.

"Sao nào? Thấy bộ dạng này của ta đẹp không?"

Bộ dạng nàng ta lại một lần nữa thay đổi khiến mọi người không khỏi kinh ngạc. Chiến giáp màu tím tràn đầy hào quang quỷ dị, toát lên vẻ tà ác không thể tả. Mái tóc xám khói tung bay, khiến ai nhìn cũng phải sợ hãi trước uy thế kinh người của nàng. Hàn Vũ Thiên trầm mặc nói:

"Tiếp nhận truyền thừa nhanh đến vậy, thiên phú của ngươi hẳn là có thể sánh với nàng ta. Đáng tiếc, căn cơ so với nàng ta thì còn quá kém, thiên phú cũng không thể bù đắp vào được."

"Tiểu tử, ta đây thấy ngươi có tài. Nếu ngươi chịu gia nhập ma giáo, nhận lấy nô ấn trở thành tay sai cho bản thần, vậy thì mạng ngươi có thể giữ lại."

Hàn Vũ Thiên không nói lời nào, vẻ mặt tĩnh lặng quan sát xung quanh một lượt, trong lòng tràn đầy sự ngưng trọng. Mị Dung khoanh tay, vẻ mặt điềm tĩnh chờ đợi câu trả lời của hắn. Hiện tại, nàng đã là Thần Cảnh, có thể nắm bắt sinh tử tồn vong của toàn bộ chiến trận, chỉ một cái búng tay cũng có thể diệt sạch tất thảy. Tôn Ngọc Âm, thân mang thương thế, dẫn theo đám cao tầng ba thế lực ma giáo bay đến. Mị Dung thấy sư phụ bị thương trầm trọng như vậy, liền tiện tay vung lên, một luồng thần lực tinh thuần truyền vào, nhanh chóng giúp hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong. Mị Dung nhìn ba cỗ thi thể Bán Thần trên mặt đất, thở dài nói:

"Tên này vậy mà dưới sự vây công của chín vị Bán Thần lại g·iết được ba vị mà không hề nhận chút thương tổn, quả là đáng nể. Nhưng Ma Thiên Trấn Ngục Đạo đã thôn phệ Vong Linh Địa Sát Đồ, hắn có g·iết thêm bao nhiêu Bán Thần đi nữa cũng chẳng thấm vào đâu."

Dưới mặt đất, những cốt trảo trồi lên kéo ba cỗ thi thể Bán Thần xuống. Một lát sau, ba cỗ quan tài lại nổi lên, nắp bật mở, lần lượt bước ra ngoài chính là Hoàng Khương, Tử Nghiêm và Từ Đạo. Ba vị Bán Thần vốn đã c·hết nay được hồi sinh thành vong linh, thực lực thậm chí còn mạnh hơn khi sống, có thể sánh ngang cấp bậc Chuẩn Thần. Bích Ly lão tông chủ sắc mặt âm trầm, không còn hi vọng, nói:

"Lão đệ, khí tức của ba kẻ được triệu hồi đã có thể so với Chuẩn Thần. Ta sẽ mở đường, đệ hãy dẫn theo một vài đệ tử cốt lõi của Bích Ly Tông rời đi."

Hàn Vũ Thiên thấy vị lão tông chủ này định đốt cháy sinh mệnh liền ra tay ngăn lại, thản nhiên nói:

"Lão đại, không phải ta đã nói hôm nay chúng ta chính là kẻ thắng cuộc sao? Thứ đó tới rồi."

Không gian bỗng vỡ vụn, mở ra một cánh cổng huyết sắc kinh người, thu hút toàn bộ sự chú ý. Mị Dung cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị quan sát cánh cổng kia. Một bóng dáng khổng lồ chậm rãi bước ra, ngạo nghễ xuất hiện. Huyết Nha Sư liếc nhìn chiến trường trước mặt, và lóe lên một tia sáng tham lam vô cùng. Hàn Vũ Thiên nhìn thấy Huyết Nha Sư thì thở dài nói:

"Để ngươi thoát khỏi thế giới đó, không ngờ chỉ mới vài năm đã một bước thành Thần Cảnh trung vị rồi. Nếu cho ngươi thêm chút thời gian, e là đã có thể phi thăng tới trung cấp thế giới."

Huyết Nha Sư không chỉ nổi tiếng bởi việc ham thích sưu tầm bảo vật mà còn là một ác thú viễn cổ, thôn phệ máu huyết sinh linh để bồi dưỡng cặp nanh sắc nhọn của nó. Sự xuất hiện bất ngờ của một Thần Cảnh trung vị đã làm Mị Dung thay đổi sắc mặt. Huyết Nha Sư há miệng, một lực hút kinh người bắt đầu hấp thu vô số thi thể cùng máu huyết trên mặt đất. Hàng vạn thi thể chưa hóa thành vong linh đều bị nó một ngụm nuốt chửng. Huyết Nha Sư đột nhiên gầm lên giận dữ nói:

"Không đủ! Mùi huyết tinh ở đây nồng đậm mà sao lại chỉ lèo tèo vài cỗ thi thể thấp kém như vậy? Rõ ràng ta cảm nhận được ba cỗ thi thể Bán Thần mới từ bỏ bế quan tới đây, cuối cùng là kẻ nào đã c·ướp mất, gào!"

Tiếng sư hống vang trời, tất cả thất khiếu đều chảy máu dưới thần uy vô tận, không ai chống đỡ nổi. Ngay cả Mị Dung hay Hàn Vũ Thiên cũng không ngăn cản được tiếng hống này ảnh hưởng. Hàn Vũ Thiên vung tay, một đạo cương phong âm hàn quét ngang, khiến Huyết Nha Sư đột nhiên ngưng tiếng gầm, chú ý đến h���n nói:

"Khí tức này? Ngươi là kẻ năm đó sao?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nhìn Huyết Nha Sư nói:

"Ta biết ngươi sẽ tới đây, ta cũng biết ba cỗ thi thể Bán Thần kia đang ở đâu."

Nói xong, hắn liền chỉ tay về phía ba vong linh cường giả vừa được hồi sinh nói:

"Bọn chúng đều đã hóa thành vong linh rồi, ngươi nếu muốn thôn phệ e rằng không được. Chỉ còn một cách khác thôi, đó là g·iết kẻ triệu hồi."

Hắn chỉ tay về phía Mị Dung trên không, khiến ánh mắt hoàng kim của Huyết Nha Sư nhìn tới, tạo thành uy áp vô hình đối với nàng. Mị Dung hừ lạnh, Tử Vong Chu Yếm được nàng rút ra. Nàng vung tay, Ma Thiên Trấn Ngục Đạo phía sau mở toang trận nhãn. Huyết Nha Sư thấy nàng ta làm ra chuẩn bị thì không khỏi khinh thường nói:

"Oa nhi, ngươi xem thường bổn vương quá rồi. Bạo Huyết Vương Uy!"

Huyết Nha Sư dậm một chân xuống đất, phóng ra uy áp gầm lên, huyết âm khuếch tán tứ phía. Hàn Vũ Thiên cong ngón búng ra một đạo xiềng xích, lập tức khóa chặt tai mọi người. Toàn bộ âm thanh đều bị ngăn cách, không bị ảnh hưởng bởi tiếng gầm uy mãnh này. Nhưng bọn họ cũng không thể hoàn toàn tránh khỏi mà bị sức mạnh khủng kh·iếp đè nặng cơ thể, đều nằm rạp trên đất. Đám vong linh binh sĩ nghe được âm thanh càng thê thảm hơn rất nhiều, trực tiếp thất khiếu chảy máu, cơ thể phình lên rồi nổ tung ầm ầm. Mị Dung điều khiển Tử Vong Chu Yếm xoay tròn phía sau lưng, phóng ra tử quang chói sáng.

"Tử Cực Thần Đạo Quang!"

Huyết âm cùng với tử quang liên tục v·a c·hạm, hiện rõ sự chênh lệch cực lớn giữa Thần Cảnh trung vị và Thần Cảnh hạ vị. Mặc dù Mị Dung mang trên mình hai bảo vật thần cấp là Ma Thiên Trấn Ngục Đạo và Tử Vong Chu Yếm, nhưng lại không thể đối đầu trực diện với Huyết Nha Sư. Huyết Sư chỉ mới dùng một chút thủ đoạn đã áp chế nàng ta. Chuyện này đúng thật là đã ngoài dự tính của nàng, vốn dĩ quyền sinh tử đã nằm trong tay, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã tuột khỏi tay nàng.

Hàn Vũ Thiên cau mày, cũng không ngờ được sức mạnh của Huyết Nha Sư còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Dù là Thần Cảnh trung vị đối đầu với Thần Cảnh hạ vị mang theo hai món bảo vật thần cấp cũng không thể dễ dàng áp chế tới mức này. Huyết Nha Sư thấy đối phương vẫn chưa bị một kích áp chế thì trong mắt lóe lên một tia sát cơ, gầm lên một tiếng:

"Huyết Đao!"

Chiếc đuôi của Huyết Nha Sư quất về phía trước, hóa thành một luồng huyết khí sắc bén lao thẳng tới xé nát không gian. Mị Dung sắc mặt đại biến, Ma Thiên Trấn Ngục Đạo sau lưng lập tức phóng tia tử quang kinh diễm. Nàng ta ngưng tụ Tử Vong Chu Yếm, xoay vòng ném tới, cùng với huyết đao va chạm kịch liệt, tạo ra tiếng ầm ầm. Mị Dung bay ngược ra ngoài, phun máu, vẻ mặt tái nhợt, chỉ trong một kích đã trọng thương. Huyết Nha Sư hừ lạnh nói:

"Dựa vào một mình ngươi còn không có khả năng ngăn cản một kích của bổn vương. Thêm vài vị Thần Cảnh thượng vị mới may ra ngăn cản được một chút. Ha ha ha, giờ thì ngoan ngoãn giải ấn chú vong linh trên quân đoàn vong linh để bổn vương thôn phệ, nếu bổn vương vui vẻ sẽ tha cho các ngươi một mạng."

Nhậm Thanh Hoa cau mày lập tức nói:

"Mị Dung không được, đó là chiến lực mấu chốt để chúng ta thắng trận này, đừng nghe lời nó."

Mị Dung liếc nhìn Nhậm Thanh Hoa, hừ lạnh nói:

"Vậy ngươi đánh bại được hắn sao?"

Nhậm Thanh Hoa trầm mặc không nói. Hai kích đã đánh trọng thương Mị Dung, người đã đạt tới Thần Cảnh. Nếu hắn xuất thủ, e rằng con huyết sư chỉ cần một ngụm là nuốt sống hắn. Mị Dung giơ tay hướng Ma Thiên Trấn Ngục Đạo nắm lại nói:

"Vong Linh Triệu Hồi, Giải!"

Ma Thiên Trấn Ngục Đạo vốn là một màu tử sắc, dần dần hóa thành màu xám xen lẫn màu đen, tạo thành lực hút thôn phệ toàn bộ tử khí trên chiến trường. Linh hồn bị nhốt trong thân xác vong linh cũng bị hút lấy, khiến những vong linh cường hãn biến thành những thi thể ngã la liệt trên mặt đất. Mị Dung làm xong động tác, lại nhìn về phía Huyết Nha Sư nói:

"Được rồi chứ?"

Huyết Nha Sư cười nói:

"Tốt, ngươi rất biết thời thế, cút đi."

Tôn Ngọc Âm đứng ở bên cạnh Mị Dung, vẻ mặt có chút không đành lòng, lại thở dài nói:

"Mị Dung, con thật sự cam tâm để quân đoàn vong linh, một lực lượng có thể hủy diệt cả một đại quốc, bị con yêu thú kia nuốt chửng hết sao?"

Mị Dung trầm mặc một lúc lâu mới thở dài nói:

"Sư tôn, núi xanh còn đó chúng ta không cần phải lo thiếu củi đốt, rút lui bảo toàn chiến lực trước đã."

Nàng ta vung tay, Ma Thiên Trấn Ngục Đạo mở ra một không gian huyền ảo ẩn chứa bên trong. Mị Dung nhìn về phía các thành viên tam đại ma giáo nói:

"Toàn quân nghe lệnh, rút lui!"

Đám người tam đại ma giáo cũng lập tức lao vào bên trong không gian tử sắc không chút do dự. Huyết Nha Sư nhìn không gian được mở ra, lập tức cười nói:

"Ha ha ha ha, thú vị, thú vị lắm!"

Tôn Ngọc Âm định bước vào thì đột nhiên bị một luồng lực lượng vô hình ngăn cản lại. Hắn quay đầu nhìn Mị Dung, chỉ thấy ánh mắt nàng ta có chút ảm đạm. Tôn Ngọc Âm biết chuyện không tốt liền truyền âm nói:

"Mị Dung, cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?"

Mị Dung trước giờ chưa từng giấu sư tôn điều gì, cũng thở dài nói:

"Con cũng chưa nhận được truyền thừa hoàn chỉnh nhưng đã tiêu hao quá nhiều lực lượng của Ma Thiên Trấn Ngục Đạo. Nó cần phải được thôn phệ sinh mệnh để trở về đỉnh phong mới có thể nhận được truyền thừa hoàn mỹ của Tử Cực Thần."

Tôn Ngọc Âm trong mắt có một tia kinh ngạc và cau mày truyền âm nói:

"Con muốn hi sinh hết thảy tam giáo để làm bàn đạp cho mình sao?"

Mị Dung yên lặng một lúc lâu mới nói:

"Sư tôn, người không trách con chứ?"

Tôn Ngọc Âm trầm ngâm hồi lâu, lắc đầu nói:

"Con đường trở thành cường giả quá gian nan, lòng người rồi sẽ thay đổi. Mọi thứ đều đã là vận mệnh sắp đặt, ta cũng không thể trách con được."

Từ phía xa bay tới một nữ ma đầu trẻ tuổi đáng yêu, vô cùng vui vẻ nói:

"Tỷ tỷ, vừa rồi tỷ trọng thương ta còn tưởng tỷ sẽ c·hết. Cũng may là tỷ không sao, thật may mắn quá rồi."

Mị Dung vuốt nhẹ má của tiểu ma nữ, cười nói:

"Tỷ tỷ không sao, muội vào trong cùng với mọi người đi, chúc muội bình an."

Tiểu ma nữ kia gật đầu không chút nghi ngờ, lao thẳng vào bên trong không gian. Tôn Ngọc Âm nhìn theo bóng dáng, nét mặt cũng không khỏi bi thương. Dù là một đại ma đầu g·iết người vô số, không chút thương tiếc, nhưng khi người phải c·hết lại là thân nhân của mình, cảm giác đau thương dù có cố gắng đè nén cũng không thể nào mất đi. Hắn nhìn lại thì đã thấy một giọt nước mắt khẽ lăn trên má Mị Dung. Tôn Ngọc Âm ngón tay khẽ động, khiến giọt lệ kia hóa thành hư vô, truyền âm nói:

"Không được thể hiện cảm xúc ra bên ngoài."

Trên không trung, cuối cùng chỉ còn lại ba vị Chuẩn Thần, Tôn Ngọc Âm và Mị Dung. Tôn Ngọc Âm thản nhiên nói:

"Chúng ta đi."

Ba người sóng vai bước đi, chuẩn bị bước vào thì Tôn Ngọc Âm đột nhiên dừng bước. Hắn nhìn bóng lưng hai lão ma đầu đã cùng hắn ngự trị tam đại ma giáo nhiều năm, nhưng cuối cùng vẫn dứt khoát ra tay, song chưởng vỗ mạnh, lập tức đánh hai tên Chuẩn Thần bay thẳng vào trong không gian. Âm thanh đau đớn của Nhậm Thanh Hoa từ bên trong truyền ra nói:

"Tôn Ngọc Âm, Mị Dung bỉ ổi! Các ngươi sẽ... không! Ta chưa muốn c·hết! Aaaa."

"Ngươi bỏ qua tình nghĩa vạn năm, nhất định sẽ nhận lấy quả báo! Aaaa."

Âm thanh của Lâm Vũ Động truyền ra cũng nối tiếp tiếng kêu thê thảm của Nhậm Thanh Hoa. Ma Thiên Trấn Ngục Đạo bừng sáng tử sắc nồng đậm hơn trước gấp mấy lần, như một vầng mặt trời chiếu rọi thương khung. Huyết Nha Sư đang thôn phệ những thi thể thì đột nhiên hừ lạnh nói:

"Chói mắt quá đấy."

Ánh sáng màu tím rất nhanh đã thu hồi về. Mị Dung vung tay, thu hồi Ma Thiên Trấn Ngục Đạo vào mặt dây chuyền hình con mắt trên cổ nàng. Tôn Ngọc Âm nhìn Bích Ly lão tông chủ nói:

"Hẹn ngày tái ngộ."

Bích Ly lão tông chủ híp mắt lại nói:

"Đương nhiên sẽ tái ngộ. Ta sẽ không thể để cho tên ma đầu ngay cả người thân hay bằng hữu cũng g·iết không gớm tay tồn tại."

Tôn Ngọc Âm không nói gì, liền bị Mị Dung kéo đi, xé rách không gian rồi biến mất ở một nơi khác. Hàn Vũ Thiên nhìn Huyết Nha Sư đang ăn rất hăng say, thản nhiên nói:

"Con mèo nhà ngươi, làm sao trong thời gian ngắn như vậy đã đột phá Thần Cảnh rồi?"

Huyết Nha Sư thôn phệ xong cỗ thi thể Bán Thần cuối cùng thì thản nhiên nói:

"Ta đây là có được thiên địa tạo hóa, vô tình tìm được một giọt máu của một con địa long cấp độ Thần Hoàng. Uống vào mới nhanh chóng đột phá."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

"Không trách được..." Hắn đột nhiên cau mày nói: "Thần Hoàng? Còn có cả yêu thú Thần Hoàng còn tồn tại sao?"

Huyết Nha Sư lười biếng duỗi người nói:

"Có, nó còn là một con địa long vô cùng mạnh. Ta đoán là mạnh hơn tất cả Thần Hoàng bách tộc liên thủ."

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free