(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 334: Vạn Vật Ngưng Kết.
"Không ổn rồi, ta phải nhanh chóng tiếp nhận truyền thừa, bằng không tàn niệm này lần nữa ra tay chắc chắn sẽ đoạt mạng ta." Mị Dung quay đầu lao thẳng về phía Thế Giới Bất Diệt không hề do dự. Tàn hồn Sáng Thế Thần Chủ thấy có kẻ động thủ liền vung kiếm chém tới, khiến nàng ta trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi. Giữa mi tâm nàng phóng ra tử quang, hóa thành một cự thủ che tr��i, chặn đứng nhát kiếm kia. Mị Dung lại lần nữa phân thân, lần này nàng ta dồn một nửa lực lượng bản thân vào đạo phân thân kia, cả hai cùng hướng về cánh cửa Thế Giới Bất Diệt mà lao tới. Hàn Vũ Thiên không hề động thủ, vẫn chắp tay sau lưng quan sát nàng ta. Khi Mị Dung thực sự chui vào Thế Giới Bất Diệt, mấy đạo xiềng xích liền trói chặt cánh cửa kia lại. Hắn mỉm cười nhìn không gian đã khép lại, rồi nâng tay lên nói: "Ngươi trở về đi, một thời gian sau ta sẽ giải thích một ít chuyện." Hàn Vũ Thiên chạm vào Sáng Thế Thần Kiếm, nó lập tức phát sáng, thu hồi tàn niệm của Sáng Thế Thần Chủ vào bên trong. Dưới chân Hồng Uyển và Nguyên Quân, một trận pháp hắc ám chợt lóe lên. Trong lúc họ còn đang ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì xảy ra, bên trong trận pháp chui ra hai đầu khổng tước, vũ động cánh hót vang trời. Hàn Vũ Thiên điểm tay, hai đầu khổng tước đang bay giữa không trung liền dung nhập vào hắn. Tứ dực xòe ra, Hàn Vũ Thiên biến thành bộ dạng nửa người nửa ma, toát lên vẻ yêu dị. "Đã lâu rồi ta không sử dụng trạng thái này. Đ��� xem thực lực của ta có còn tiến triển không?" Tu vi của Hàn Vũ Thiên sánh ngang Đạo Tổ viên mãn, đồng nghĩa với việc đám Bán Thần Ma tộc ở đây sẽ không thể gi·ết được hắn. Tu vi bùng nổ, hắn trực tiếp lao tới chiến trường phía trên. Một tên Bán Thần tên Hoàng Khương của Huyết Sát Giáo thấy bóng người đang lao tới thì hừ lạnh nói: "Chút thực lực đó mà cũng dám xông lên à? Huyết Sát Phù!" Hoàng Khương đánh ra một đạo huyết ấn bay tới. Hàn Vũ Thiên không hề né tránh, bàn tay ngưng tụ hắc ám chi lực giáng xuống, va chạm ầm ầm mãnh liệt với huyết phù. Từ trong khói bụi, Hàn Vũ Thiên tung cánh bay tới, tốc độ gia tăng khi được lôi điện gia trì. Một trảo nhắm vào ngực Hoàng Khương chộp tới. Hoàng Khương kinh hãi, ngay lập tức khải giáp toàn thân hóa thành ánh sáng tụ về trước ngực, trở thành hộ thuẫn, tránh được một đòn hiểm. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, trảo còn lại giơ lên lần nữa đập xuống màn sáng, nhưng lại bị phản chấn đẩy lùi về sau. Hoàng Khương cười lớn, vỗ vỗ lên màn sáng rồi nói: "Đây là Phản Hồn Giáp của bản thần, chỉ dựa vào một đòn vừa rồi còn không làm nó hỏng được." Hàn Vũ Thiên tứ dực liên tục vỗ động, nhưng không nói gì, chỉ quan sát xung quanh một lượt. Hắn lúc này chợt nở một nụ cười, nói: "Ngươi vui mừng cũng đừng quá sớm, Tước Linh Vạn Vũ Chi Tâm." Những sợi lông vũ khổng tước không biết từ đâu bắt đầu rơi xuống, chậm rãi như cơn mưa đầu mùa. Hoàng Khương cau mày, cảnh giác nhìn quanh, tay vỗ lên màn sáng lần nữa, khiến nó trở thành khải giáp bọc lấy thân hắn. Hoàng Khương cau mày, tay kết pháp ấn, hô to: "Huyết Sát Hồn Linh Ngự!" Dưới chân hắn, một vòng xoáy huyết sắc xoay tròn, rồi từ từ trôi lên một hư ảnh giống Hoàng Khương như đúc, chỉ khác ở chỗ hư ảnh này có hai cái sừng bò trông rất quỷ dị. Hoàng Khương giậm chân, không ngừng cắn đầu lưỡi phun ra một ít máu, quát lớn: "Huyết Sát Thần Ảnh, Huyết Sát Chi Thân!" Hư ảnh huyết sắc kia giơ tay lên, hội tụ vô số huyết khí tức khắp nơi trên chiến trường. Đây chính là huyết dịch chảy ra trên chiến trường được chuyển hóa thành huyết khí, hội tụ về đây. Hoàng Khương nhìn Hàn Vũ Thiên, nói: "Tiểu tử, ta cho ngươi xem qua bí thuật của Thần Linh truyền lại, rất ít kẻ nhìn thấy chiêu này mà có thể sống sót, Huyết Tụ Ngưng Sát Kiếm." Lời vừa dứt, hư ảnh nắm chặt tay. Khối cầu huyết khí vốn đang ngưng tụ lập tức tiêu tán, hóa thành một trường kiếm huyết sắc trong tay hư ảnh Huyết Sát Chi Thân. Hàn Vũ Thiên ngoắc ngón tay lên, nói: "Tước Vũ Xuyên Tâm Tiễn." Những sợi lông vũ đang bồng bềnh trong không trung đột nhiên thẳng tắp, trở thành những mũi tên toàn bộ nhắm thẳng vào Hoàng Khương dưới hư ảnh Huyết Sát Chi Thân. Hàn Vũ Thiên bước một bước, hắc ám bùng phát, một đạo hư ảnh quỷ dị từ trong màn đêm trào ra, vô số ma trảo bay múa khắp bốn phương. "Phù Đồ." Tầng mây bị xé toạc, một động thiên khổng lồ mở ra, từ đó giáng xuống một bàn tay tràn ngập hào quang chính nghĩa. Hàn Vũ Thiên lại điểm tay, nói: "Ma Trấn Phù Độ, Nghịch Hóa Chúng Sinh." Những ma trảo tung bay bám lấy bàn tay tràn đầy hào quang, chỉ trong thoáng chốc đã biến hào quang thịnh thế thành hắc ám tịch mịch. Ma trảo to lớn nh��m xuống phía dưới mà chộp tới. Hoàng Khương điều khiển Huyết Sát Chi Thần hướng lên phía trên, vung kiếm chém tới, không chút sợ hãi. So về tu vi thì Hoàng Khương cao hơn, nên hắn tự tin với tạo nghệ của mình, cho rằng nắm chắc phần thắng. Ma trảo bắt lấy lưỡi kiếm, hai bên dằng co hết sức mạnh mẽ, khiến thiên địa chấn động, dị tượng nổi lên, tai ương ập tới. Ngay cả những Đạo Tổ cường giả cũng phải nhanh chóng dừng cuộc chiến, tạo ra kết giới để ngăn cản xung kích, tránh ảnh hưởng đến những người có tu vi thấp không chống cự nổi. Chỉ trong thoáng chốc, ma trảo đã có biểu hiện yếu thế, lùi về sau một nhịp. Hoàng Khương thì đắc ý cười nói: "Ngươi chỉ với chút thực lực này mà đòi đấu với bản thần, thật có chút vọng tưởng!" Hàn Vũ Thiên tung cánh bay thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây. Hắn chậm rãi nhìn xuống phía dưới, nở một nụ cười. Tay trái hắn đặt lên ngực như động tác của Phật gia, nhưng các ngón tay không khép lại với nhau; tay phải kết nhị chỉ đặt trước mặt. Tứ dực vỗ mạnh, đánh tan tầng mây bên dưới, để lộ ra một khoảng trời trơ trọi, có thể nhìn được toàn cảnh bên dưới. Những người chứng kiến cảnh tượng này nhìn lên trời, đôi mắt mở to muốn lồi ra ngoài. Bầu trời phía sau Hàn Vũ Thiên chính là hư ảnh to lớn vạn dặm của hắn, với sáu cánh tay đang làm động tác chuẩn bị vồ ra. "Ta mượn sức mạnh của hắc ám, phỏng theo uy năng Thần Phật, tạo ra một bản Thiên Thủ Phù Đồ của ma đạo. Tuy uy năng không bằng Thiên Thủ Phù Đồ chân chính, nhưng Ma Trấn Phù Đồ này cũng đủ để khiến kẻ ở thế giới này khiếp sợ." Hàn Vũ Thiên đứng trên đỉnh đầu của ma tượng, ngón tay điểm xuống lần nữa. Mấy trăm cái ma trảo, uy lực không kém hơn so với cái đầu tiên, đã ầm ầm lao xuống. Hoàng Khương không hề mất bình tĩnh, mà ngược lại càng trở nên thông suốt. Hắn bạo phát tu vi, Huyết Sát Chi Thân nhất kiếm phá hủy ma trảo đã giằng co bấy lâu, rồi lại ngưng tụ toàn lực nhắm lên phía bầu trời, chém ra vô số huyết quang sắc bén. "Huyết Sát Đoạn Liệt Trảm!" Huyết quang cùng ma trảo va chạm giữa không trung, nổ ầm ầm liên tục. Một vị Bán Thần của Ma Linh Cung rời bỏ chiến đấu với Bích Ly tông chủ, hướng về bên này trợ giúp. Từng đạo lục quang kỳ quái được đánh ra, ngăn cản ma trảo như mưa giáng xuống. Hàn Vũ Thiên nắm lấy Sáng Thế Thần Kiếm, ngưng tụ bạch quang chói sáng, chém ra một đạo bạch quang sắc bén nhắm thẳng vào Huyết Sát Chi Thân: "Thiên Sát, Thiên Phạt Nhân Gian!" Một đòn bất ngờ giáng xuống khiến Huyết Sát Chi Thân khựng lại, khổ sở chống chọi. Hoàng Khương cũng khụy chân theo, bởi hắn và hư ảnh như đồng mệnh tương liên. Từ Đạo hừ lạnh. Lục quang chiếu sáng tà dị, một cây chiến phủ từ trong yêu quang lao ra, nhắm thẳng vào Hàn Vũ Thiên, lao tới như bay. Hàn Vũ Thiên cười nhạt, từ trong lòng bàn tay phóng ra một cây lôi thương, va chạm với chiến phủ. Hai thanh binh khí giao nhau, lập tức bay ra ngoài. Hàn Vũ Thiên cũng không tiếp tục dằng co, liền điều khiển ma tượng nhắm xuống phía dưới, nói: "Vạn Ma Lưu Tinh Pháp!" Ma tượng cử động, lao thẳng xuống nhắm vào Huyết Sát Chi Thân. Từ Đạo muốn ngăn cản, nhưng Hàn Vũ Thiên đột nhiên xuất hiện, tay cầm lôi thương, cùng hắn đối kháng mấy trăm chiêu trên khắp chiến trường. Tôn Ngọc Âm ở bên này thấy cảnh tượng đó thì có chút kinh ngạc, nói: "Chỉ trong thời gian ngắn đột phá Đạo Tổ viên mãn mà chiến lực còn mạnh ngang Bán Thần, cuối cùng kẻ này tới từ đâu?" Bích Ly lão tông chủ vung một quyền, quấn lấy Tôn Ngọc Âm tiếp tục cuộc chiến, cười nói: "Đó là lão đệ của ta, bản sự cực lớn có thể tiêu diệt tam giáo các ngươi." Hàn Vũ Thiên có tốc độ nhanh, thân thủ linh hoạt cùng thương pháp lợi hại hơn người, khiến Từ Đạo và cây chiến phủ trong tay hắn không thể theo kịp, phải chịu không ít vết thương ngoài da. Từ Đạo nghiêng đầu tránh thoát được mũi thương, hắn tức giận, cây chiến phủ trong tay lóe ra từng sợi lục quang, sau đó quật ra bốn phía như roi mây. Hàn Vũ Thiên tránh đòn, đưa tay về phía Lôi Linh nói: "Tới đây!" Lôi Linh đang chiến đấu với một vị Đạo Tổ trung vị, bỗng hóa thành hắc lôi, lao tới bàn tay của Hàn Vũ Thiên, gia trì lên trên. Hàn Vũ Thiên xoay lôi thương một vòng, làm tư thế ném nhắm vào Từ Đạo. Bầu trời ầm ầm, hắc lôi liên tục giáng xuống lôi thương trong tay hắn, khiến uy lực mỗi lúc một tăng. Thanh Tuyền thấy cảnh này cũng không chần chừ, lập tức vung tay. Từng cơn mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống, khiến trọng lực xung quanh tăng nhanh chóng. Hay nói đúng hơn, trọng lượng của hạt mưa nặng hơn rất nhiều so với thông thường, làm cho cơ thể những người trong tầm ảnh hưởng bị mưa thấm vào trở nên nặng nề vô cùng. "Lôi Long Bạo Tạt, Thương Phá Cửu Thiên!" Hàn Vũ Thiên ném ra một thương, xuyên thủng không gian, tạo thành từng vết rách lớn giữa thiên địa, khiến mọi người trố mắt mà nhìn. Tôn Ngọc Âm, ngay khoảnh khắc trước khi Hàn Vũ Thiên ném thương, đã lập tức ra hiệu cho những người khác nhanh chóng tới chiến trường. Hắn một mình ở đây ngăn cản. Bích Ly lão tông chủ cũng muốn ngăn cản, nhưng không ngờ tới, Tôn Ngọc Âm lại có thể mượn nhờ lực lượng của Ma Thiên Trấn Ngục Đạo, trực tiếp đánh ngang cơ với lão. "Tử Cực Thánh Hồn Thể." "Cẩn thận!" Bích Ly lão tông chủ cũng chỉ kịp hét lên một câu như vậy, rồi cùng Tôn Ngọc Âm lập tức lao vào chiến đấu khốc liệt, không ai chịu nhường ai. "Huyết Sát Bất Dung Thứ." "Huyết Sát Phệ Linh Tà." "Tử Thiên Ám Hồn Trảm." "Ma Cực Tinh Vong." "Vong Niệm Tà Hồn." "Tà Luân Diệt Vân Trảm!" "Tru Thiên Hồn Liệp Thương." Bảy đòn công kích từ bốn phía hội tụ về phía Hàn Vũ Thiên, đều mang theo uy áp đáng sợ tột độ của Bán Thần Cường giả. Dù có tu vi Bán Thần, đứng trước công kích của bảy vị cùng cấp độ thì cũng khó tránh khỏi cái chết. Hàn Vũ Thiên đứng đó. Không gian đột nhiên an tĩnh, mọi vật xung quanh bắt đầu chậm lại, cho đến khi tốc độ di chuyển của tất cả mọi người chậm hơn cả sên. Hắn nhìn xung quanh, thở ra một hơi, nói: "Dựa vào các ngươi thì cũng không chạm vào được ta. Lưu Tinh Phán Quyết!" Hàn Vũ Thiên di chuyển tự do, ném một khối lưu tinh lên bầu trời, rồi nó nổ vang, hóa thành vô số lưu tinh nhỏ khác. Nhưng chúng rơi được nửa đường thì cũng ngưng kết lại. Rõ ràng là đã rơi vào trong phạm vi trì trệ của lĩnh vực. Hàn Vũ Thiên lần nữa vung tay, lông vũ khổng tước hiện ra giữa không trung, bao vây lấy những kẻ đang vây công hắn. Hoàng Khương ngón tay khẽ động, ánh mắt cũng từ từ hướng về phía Hàn Vũ Thiên, tức giận trong lòng gào thét nói: "Đáng chết, đây là lĩnh vực gì mà khiến cơ thể ta chậm chạp đến mức độ này? Kỹ năng của hắn hoàn toàn không thể tránh thoát được!" "Một chút nữa thôi, chúng ta có thể tự do di chuyển rồi." Các Bán Thần tu sĩ và Chuẩn Thần ngón tay đã có thể động đậy, nhưng vẫn còn trì trệ. Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nói: "Ta đã cho các ngươi cử động rồi sao? Tinh Thần Ngưng Đọng, Băng Thiên Khai, Vạn Vật Ngưng Kết!" Đôi mắt Hàn Vũ Thiên khuếch tán hàn quang, đông kết không gian, khiến toàn bộ mọi thứ xung quanh ngưng lại, bao gồm cả pháp tắc. Hắn lao tới Hoàng Khương đầu tiên, ma trảo không chút lưu tình, nhắm chuẩn mà tới. Đột nhiên, hư ảnh trận nhãn giữa bầu trời rung lắc dữ dội, phóng ra tử quang bao bọc lấy Hoàng Khương. Hàn Vũ Thiên dừng thân hình lại, nhìn Ma Thiên Trấn Ngục Đạo giữa không trung, hừ lạnh nói: "Ngươi ở bên trong còn không an phận, còn muốn đối đầu với ta lần nữa, đúng là không biết tốt xấu! Thiên Địa Nhân Tam Sát Kiếm, Tam Ý Định Thiên Hạ!" Một kiếm quét ngang trời, khiến thương khung như muốn sụp đổ. Ma Thiên Trấn Ngục Đạo rung lắc dữ dội, hóa thành hộ thuẫn ngăn cản công kích kia. Khi vết nứt lan tràn, hộ thuẫn vỡ từng mảnh vụn, thì một bàn tay từ trong bí cảnh thò ra ngoài. Ngón tay cong lên búng ra một đạo tử quang. Bàn tay ngọc kia chậm rãi thu về, một âm thanh nhu mì vang lên, cười nói: "Tiểu tử, ta sắp đạt được truyền thừa hoàn mỹ rồi, đợi ta thêm chút nữa sẽ cùng chơi với ngươi."
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm tâm huyết của đội ngũ truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.