(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 33: Chúng ta trúng kế rồi!
Hàn Xuyên đối đầu với Hàn Tô Lâm, một tu sĩ Thiên Cảnh sơ kỳ, trên tay là đôi song kiếm. Sau hơn hai mươi hiệp giao tranh, cả hai vẫn bất phân thắng bại.
"Hàn Xuyên, ngươi đừng hòng nhắc đến tình xưa nghĩa cũ với ta. Dù gì thì ta trở về cũng chỉ để chiếm đoạt cơ ngơi của ngươi thôi!"
Hàn Tô Lâm cười khẩy nhìn Hàn Xuyên. Năm xưa hắn rời khỏi gia tộc, quả thực không còn coi Hàn gia là nhà. Giờ đây trở về, mục đích duy nhất là tranh đoạt nửa quyển Băng Tiên Điển còn lại để tăng cường tu vi.
Hàn Xuyên thở dài, đặt chéo đôi song kiếm trước ngực rồi nói:
"Ta không có ý lưu tình với ngươi, chỉ là..."
Lời còn chưa dứt, đồng tử Hàn Tô Lâm chợt co rút. Hắn vội quay đầu nhìn lại thì giật mình khi Hàn Xuyên đã ở phía sau lưng, đôi song kiếm cũng đã tra lại vào vỏ.
"Để ngươi vùng vẫy một chút thôi, Băng Liên Trảm Hư Quyết."
Hàn Xuyên vừa dứt lời, Hàn Tô Lâm đã bị cắt đứt tứ chi, đầu lìa khỏi cổ, máu văng tung tóe. Đến tận lúc chết, hắn vẫn không thể ngờ mình lại gục ngã dưới tay Hàn Xuyên một cách bất ngờ như vậy.
"Ngươi nghĩ phản bội rồi quay lại xin tha thứ là xong sao?" Hàn Tuyên ung dung đứng trước mặt người trung niên kia, không chút sợ hãi. Người này chính là Hàn Lân, từng là bạn chi giao với hắn.
"Nếu trở về không được chấp nhận, vậy thì bọn ta đành chiếm lấy Hàn gia thôi."
Hàn Lân hừ lạnh, vung trường đao chém tới. Hàn Tuyên biến mất, rồi thoắt cái đã xuất hiện sau lưng hắn, cất tiếng:
"Tổ địa mà ngươi cũng dám chiếm, thật không còn xem Hàn gia là máu mủ rồi."
Chiếc quạt trong tay khẽ phất, lập tức những băng nhọn xuyên thấu người Hàn Lân. Hàn Tuyên nhìn người bạn chi giao của mình bị đâm chi chít mấy chục lỗ, thở dài nói:
"Chiếu lệnh đã ban, kẻ phản bội đồng tộc sẽ phải nhận lấy cái chết. Vốn dĩ ta không hề muốn giết ngươi đâu."
Miệng tràn máu tươi, Hàn Lân nhìn Hàn Tuyên, cười khẩy nói:
"Xem như đường ta chọn đã sai, nhưng ít ra cũng muốn ngươi theo cùng."
Hàn Lân bật dậy như cung tên, lao thẳng về phía Hàn Tuyên. Nét mặt Ngũ gia chủ Hàn gia vẫn bình tĩnh như nước. Chỉ một cái phất quạt, Hàn Tuyên đã biến mất, rồi xuất hiện trên một mái nhà gần đó, cất tiếng:
"Bao nhiêu năm giao hữu rồi, ngươi vẫn nghĩ ta sẽ cao ngạo khoanh tay nhìn đối thủ tự mình bỏ mạng sao?"
Lời Hàn Tuyên vừa dứt, những băng gai đã vây kín Hàn Lân vào giữa.
"Tạm biệt."
Ánh mắt Hàn Tuyên thoáng chút tiếc nuối, nhưng chiếc quạt vẫn hạ xuống. Những băng gai xuyên thấu người Hàn Lân, biến hắn thành một khối lỗ chỗ như tổ ong.
Ở một chiến trường khác, Hàn Vận Lai tay cầm cây chùy gai nặng ngàn cân, nện thẳng xuống người một trung niên đang vác rìu.
"Ngươi nghĩ mình còn mạnh lắm sao? Xem lại bộ dáng năm đó của ngươi làm ta chán ghét!"
Hàn Vận Lai phẫn nộ, dồn toàn bộ sức lực vào cây chùy gai trong tay, giáng xuống một đòn quyết định. Người trung niên cầm rìu cố sức chống đỡ, nhưng cây rìu của hắn đã vỡ vụn.
Thế chùy không hề suy giảm, nện thẳng vào ngực gã trung niên, khiến hắn bay thẳng xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm.
"Ta không còn là Hàn Vận Lai của ba mươi năm trước, vậy nên ngươi đi chầu Diêm Vương đi là vừa."
Một chùy mang theo khí băng hàn kinh người nện xuống. Hư ảnh một con ác lang hiện lên, gầm gừ vồ tới gã trung niên.
Một đòn này trực tiếp biến gã trung niên thành thịt vụn. Hàn Vận Lai thu lại cây chùy, ánh mắt lạnh lẽo không một chút thương xót nhìn đám bầy nhầy.
"Toàn bộ rút lui cho ta!" Hàn Phi quát lớn. Thân hình hắn khẽ chớp động, đẩy Hàn Vũ Đạo ra. Mấy tộc nhân phản bội nhanh chóng rút khỏi Bát Quan thành.
"Giết!" Hàn Vũ Đạo chỉ kiếm, thân hình già nua nhưng vẫn thoăn thoắt chớp động đuổi theo. Hàng trăm người Hàn gia cũng theo sau, truy kích đám phản bội ra khỏi thành.
Hàn Ma Viêm chẳng biết từ lúc nào đã ngồi trên cửa chính Hàn gia. Hắn có chút lo lắng nhìn các huynh đệ truy đuổi đám phản tặc, nhưng bản thân lại phải gánh vác trọng trách bảo vệ Hàn gia khỏi sự dòm ngó của các tộc khác trong Bát Quan thành.
Truy sát hơn mười dặm, cuối cùng đám người Hàn Phi dừng lại. Hàn Vũ Đạo cũng ngừng bước, nhưng là trước một trận pháp khổng lồ.
"Ha ha ha, ngươi vẫn hiếu thắng như xưa nhỉ, Hàn Vũ Đạo."
Hàn Phi vẻ mặt vô cùng thoải mái, nhìn đám người Hàn gia Bát Quan đang bị nhốt trong trận pháp.
"Có giỏi thì thu trận, đánh với bọn ta đến sống chết đi!" Hàn Vận Lai vô cùng tức giận, vung chùy đập mạnh lên đại trận. Hàn Phi cười nói:
"Tiểu tử Hàn Vận Lai ngươi vẫn không có não sao? Nhốt các ngươi ở đây chỉ là phụ thôi. Việc chính là Bát Quan thành sẽ thuộc về tay Liên Ly tông!"
"Cái gì?" Toàn bộ đám người Hàn gia đều kinh hãi không thôi. Liên Ly tông vốn là một tông môn luôn dòm ngó Bát Quan thành, nhưng vì công pháp của Hàn gia có thể khắc chế, nên trước nay vẫn không dám động thủ.
"Thì ra, các ngươi hợp tác với Liên Ly tông để chiếm Bát Quan sao?" Đôi mắt Hàn Vũ Đạo đỏ ngầu, tràn ngập sát ý nhìn Hàn Phi. Hắn không ngờ Hàn gia và Liên Ly tông vốn không đội trời chung, vậy mà kẻ trước mắt lại hợp tác với cừu địch!
Hàn Phi vô cùng đắc ý nói: "Không chỉ là Bát Quan thành, bọn ta còn nhắm tới cái Vạn Niên cung đang xây nữa."
Sắc mặt Hàn Vũ Đạo âm trầm, quát lớn: "Dùng mọi cách phá trận, mau chóng trở về ứng cứu Bát Quan thành! Chúng ta trúng kế rồi!"
"Tên vô sỉ! Đợi năm người bọn ta thoát khỏi trận này, ta sẽ giết ngươi tế tổ!" Hàn Tống tức giận gầm lên, vung thương đâm mạnh vào trận pháp. Hàn Phi nhướng mày, cười khinh thường đáp:
"Thoát khỏi trận trước rồi hãy nói."
Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.