Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 327: Hồn và thể hợp nhất.

Hàn Vũ Thiên liên tục công kích, còn các trưởng lão cũng không ai chịu kém cạnh. Bọn họ chỉ là không ngờ giao chiến lâu đến vậy mà sức lực của Hàn Vũ Thiên vẫn dồi dào, dù có tìm cách đoạt lấy thế nào cũng không thể chạm vào bảo kiếm kia. Từ Nghiêm Hiếu truyền âm nói:

"Muốn bảo vật thì phải toàn lực, các ngươi đông người như vậy chẳng lẽ lại sợ tông môn giáng xuống trừng phạt sao?"

Mấy vị trưởng lão nghe được truyền âm, suy nghĩ một lát rồi đồng loạt bạo phát toàn lực, làm cho thiên địa biến sắc. Thuận Tâm bên dưới tái mét mặt mày, quát lớn:

"Sư tôn, buông bỏ bảo kiếm đi!"

Hàn Vũ Thiên toàn thân lấp lánh lam quang, một luồng băng hàn chi khí phóng ra, mang theo hình ảnh phượng hoàng khiếu thiên vũ động sau lưng. Hắn nhìn đám trưởng lão rồi cười nhạt nói:

"Những kẻ có mặt hôm nay, về sau ta nhất định sẽ không tha mạng!"

"Ăn nói ngông cuồng, chịu chết đi!"

Một kiếm hạ xuống, kết liễu sinh mạng của tên trưởng lão dẫn đầu, khiến chúng trưởng lão kinh sợ lùi về sau, không dám vọng động. Hàn Vũ Thiên thu hồi khí tức, nhìn lên bầu trời đã có hai thân ảnh xuất hiện. Trung Nguyên sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh nói:

"Náo loạn tông môn, tham tài cướp bảo, giết hết cho ta!"

Lời này vừa dứt, từ sâu bên trong ngoại môn Bích Ly Tông lao ra thêm mấy chục đạo thân ảnh. Toàn bộ đều có tu vi Thánh Nhân thượng vị, kẻ trước kẻ sau khí thế ngút trời, chấn động cả không gian. Trung Nguyên đứng giữa không trung, nhìn đám trưởng lão bị vây vào giữa, lắc đầu nói:

"Để các ngươi làm trưởng lão ngoại môn đúng là sai lầm của chúng ta, giết hết đi."

Đám trưởng lão kia còn chưa kịp mở lời đã bị mấy chục vị Thánh Nhân thượng vị cùng nhau vây giết, chết không kịp trăn trối. Cảnh tượng máu tươi của Thánh Giả văng tung tóe khắp bầu trời đã khắc sâu vào trong tâm khảm của mỗi người có mặt ở đây. Hàn Vũ Thiên lạnh nhạt bước xuyên qua cơn mưa máu ngập trời, hướng về phủ đệ mà đi. Trung Nguyên thấp giọng nói:

"Từ nay về sau, bọn họ mới chính thức là ngoại môn trưởng lão."

Hàn Vũ Thiên vừa đặt chân xuống phủ liền ném kiếm cho Thuận Tâm nói:

"Thứ ta tạo ra, trừ khi ta tự nguyện, nếu không dù là thiên đạo cũng không cướp được. Ta mệt rồi, cần bế quan."

Hắn bước vào trong chính phủ, cánh cửa đóng chặt. Một luồng lam quang phong bế cửa phủ. Trung Nguyên thở dài nói:

"Tranh tài đệ tử coi như kết thúc, vị trí trưởng lão không thay đổi."

Mọi thứ trở nên yên lặng, ai nấy đều trở về, không còn ai ở lại trố m��t kinh ngạc nữa. Hàn Vũ Thiên ngồi trong một mật thất dưới phủ, suy ngẫm một chút rồi nói:

"Cuối cùng vẫn phải dung hòa linh hồn và nhục thể làm một, nếu không tu vi của ta càng về sau sẽ càng chậm rãi phát triển. Dù biết phong bế linh hồn thì không còn có thể dựa vào nó để diệt sát kẻ địch, nhưng không phong ấn thì sự khác biệt về tu vi giữa linh hồn và nhục thể sẽ khiến con đường tu luyện của ta bị trì trệ."

Hàn Vũ Thiên nói rồi kết pháp ấn, sau đó vẽ dưới mặt đất những cổ ngữ huyền bí tạo thành một đại trận kỳ lạ. Trận pháp lóe lên, liền có chín cái vòng tròn xuất hiện dưới chân hắn. Mỗi một vòng tròn, từ nhỏ đến lớn, đều có năm điểm, mỗi điểm lại xuất hiện một đạo dây xích. Ba cái vòng tròn ngoài cùng to nhất, có màu kim và lam hòa lẫn vào nhau, đang dùng mười lăm đạo dây xích trói lấy thần hồn của Hàn Vũ Thiên. Tu vi linh hồn vốn là Giới Nguyên Cảnh viên mãn cũng bắt đầu giảm mạnh, tuột đi mấy đại cảnh giới chỉ còn Viễn Cổ tu vi. Chưa dừng lại ở đó, ba vòng tròn cỡ trung cũng bắt đầu xoay chuyển, phóng ra dây xích trói lấy thần hồn của Hàn Vũ Thiên thêm lần nữa. Vòng tròn vốn trắng xóa đã bắt đầu chuyển thành huyết sắc rồi hòa vào hắc sắc. Ba vòng tròn nhỏ trong cùng cũng chờ lúc tu vi linh hồn của Hàn Vũ Thiên hạ xuống Thủy Tổ thì quấn xiềng xích lên thần hồn hắn lần nữa, ba đạo vòng tròn kia hóa thành lục sắc.

"Cấm Hồn Phong Linh, Cửu Tầng Luân Phệ Hoàn!"

Chín cái vòng luân dưới chân của Hàn Vũ Thiên xoay chuyển kịch liệt, từng cái bắt đầu lơ lửng trước thần hồn hắn, sau đó tạo thành chín tầng trên cơ thể từ đỉnh đầu tới bàn chân. Một lúc sau, chỉ thấy mọi thứ tan biến, thần hồn của Hàn Vũ Thiên vẫn như cũ không còn dấu hiệu bị trói buộc. Hắn ngồi xếp bằng, tu vi nhục thể và tu vi linh hồn lúc này tương đồng, đều là Đạo Tổ trung vị cảnh. Hàn Vũ Thiên nhanh chóng bắt đầu bước cuối cùng chính là hồn và thể dung hợp.

Thời gian trôi qua một tháng, hai tháng, nửa năm rồi lại một năm. Thuận Tâm và Lục Nhan đều ngày ngày ngóng nhìn chính điện mong chờ sư tôn xuất quan. Hai người chăm chỉ luyện tập và tu luyện, tu vi cũng đã đạt tới Vũ Cảnh viên mãn, có thể nói là đã ngang bằng tu vi với sư tôn. Nhưng bọn họ vẫn thật sự rất nể phục vị sư tôn này, cũng không vì thế mà kiêu ngạo, phách lối. Thời gian lại trôi qua hai năm. Thuận Tâm đang tĩnh dưỡng chợt mở bừng mắt, không kìm nén được nữa mà đứng dậy nói:

"Không được, nếu cuộc chiến với các trưởng lão lúc trước đã khiến sư tôn trọng thương, bế quan đến tận bây giờ còn chưa xuất hiện, thì chỉ còn cách xông vào giúp sư tôn trị thương. Lục Nhan, chúng ta đi!"

"Thủy Liêm Thất Tinh Trảm!"

Thuận Tâm nhảy lên, chém ra bảy đạo kiếm ý lam sắc giáng xuống màn sáng phòng ngự ở chính điện. Lục Nhan ngưng tụ một thương ngân sắc, quang mang chói lọi, lao thẳng tới màn sáng cùng với Thuận Tâm liên thủ phá trận.

"Thiên Thương Xuyên Phá!"

Màn sáng dưới công kích toàn lực cũng rạn nứt rồi vỡ ra. Hai người lập tức xông vào nhưng chưa kịp vào sâu mấy bước đã bị một đạo kinh phong ập tới thổi bay ra ngoài. Bầu trời dị tượng ầm ầm, mấy đạo kinh lôi nhắm xuống bên dưới phủ mà giáng xuống liên ti���p, làm cho phủ đệ này sụp đổ. Cũng may đạo kinh phong vừa rồi đã thổi bay Thuận Tâm và Lục Nhan ra khỏi phủ đệ, bằng không hai người bọn họ cũng đã chôn thây ở đó rồi.

Tiếng sấm chói tai kinh động toàn bộ ngoại môn đệ tử, khiến vô số ánh mắt đổ dồn về. Hàn Vũ Thiên từ đống phế tích chậm rãi bước ra, toàn thân không chút hao tổn, lại còn có vẻ cường đại hơn trước. Hắn nhìn hai đệ tử bên ngoài, trầm giọng nói:

"Không phải ta nói đừng làm phiền lúc ta tĩnh tu sao? Nếu không phải vào đúng khoảnh khắc vừa rồi ta kịp thời ra tay đánh lui các ngươi trước khi lôi kiếp buông xuống thì e là hai đứa không giữ nổi tính mạng. Đại trận tạo ra là để dẫn động lôi kiếp, vậy mà lại bị hai đứa phá hỏng, xem phủ đệ của ta ra nông nỗi này rồi."

Lục Nhan gãi gãi đầu, nũng nịu nói:

"Sư tôn, bọn con lo sư tôn bị trọng thương trong trận chiến trước, e có chuyện chẳng lành nên mới động thủ xông vào, chứ không có ý làm trái lời sư tôn."

Thuận Tâm cúi đầu, vẻ mặt nghiêm trang nói:

"Sư tôn, là lỗi của đệ tử không nghe lời, xin ngài đừng trách phạt Lục Nhan."

Hàn Vũ Thiên thở dài, khua tay nói:

"Bỏ đi, có trách các con cũng chẳng ích gì nữa. Đây là vũ khí của Lục Nhan."

Hắn vung tay, một thanh ngân thương sắc bén vờn quanh nàng vô cùng thân thiết, không chút nào kém hơn Thủy Tinh Kiếm của Thuận Tâm. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Đây là Ngân Phá Diệt Thương, gọi là Tiểu Ngân, mau nhỏ máu nhận chủ."

Lục Nhan vui vẻ nhỏ một giọt máu vào, liền thấy ngân thương lắc lư dữ dội rồi bay lượn vài vòng xung quanh nàng. Lục Nhan cũng thích thú xoay vòng cùng ngân thương.

"Chuyện gì thế?"

"Hàn Vũ trưởng lão có sao không?"

Lúc này, mọi người mới tập trung lại bên ngoài phủ đệ đổ nát của Hàn Vũ Thiên mà quan sát. Từ Nghiêm Hiếu cũng xuất hiện để xem tiếng sấm vừa rồi có tiễn Hàn Vũ về với tro bụi không. Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn tới Từ Nghiêm Hiếu, cười nói:

"Từ huynh, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?"

Từ Nghiêm Hiếu cười gượng, cũng đã biết Hàn Vũ Thiên đã đột phá Thánh Nhân, nên hắn cũng ôm quyền đáp lễ nói:

"Ta vẫn khỏe. Xem Hàn Vũ đệ lâu ngày không gặp đã đột phá thành Thánh, đoán chừng vô cùng khỏe mạnh rồi."

Trung Nguyên xuất hiện ở bầu trời, nhìn cảnh tượng phủ đệ sụp đổ thì thở dài nói:

"Hàn Vũ, ngươi đột phá cũng nên đến chỗ khác mà độ kiếp, vạn nhất lôi kiếp đánh lung tung sẽ chết không ít đệ tử ở đây."

Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Trung Nguyên trưởng lão bớt giận, ta chỉ là không ngờ bản thân sẽ độ kiếp vào lúc này, chỉ là vạn bất đắc dĩ."

Trung Nguyên còn chưa kịp than thở thì từ bên ngoài Bích Ly Tông có một bàn tay khổng lồ giáng xuống, đâm thẳng vào đại trận hộ tông. Toàn tông rung lắc dữ dội, cùng ánh mắt kinh ngạc nhìn ra bên ngoài, nơi một đám mây đen pha trộn huyết sắc đang cuồn cuộn kéo tới. Đây vốn không phải là dị tượng tự nhiên mà là do pháp bảo tạo thành mới có uy lực mạnh mẽ đến vậy. Từ sâu trong tông môn, mười hai bóng người bay ra giữa không trung. Tam trưởng lão cùng với mười một vị trưởng lão khác đứng đó, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn lên tầng mây đen vô tận. Tam trưởng lão là Đạo Tổ trung kỳ, Tứ, Ngũ, Lục trưởng lão là Đạo Tổ sơ kỳ, Thất, Bát, Cửu trưởng lão là Chuẩn Tổ cực hạn sắp bước vào Đạo Tổ, Thập, Thập Nhất và Thập Nhị trưởng lão đều là Chuẩn Tổ, Thập Tam trưởng lão là Thánh Tông đại viên mãn còn Thập Tứ trưởng lão tu vi thấp nhất là Thánh Tông thượng kỳ. Sự xuất hiện đồng loạt của mười một vị trưởng lão ngoại môn này chính là báo hiệu cho nguy cơ trùng trùng đang ập tới. Từ trong tầng mây phát ra một tiếng cười tà ác nói:

"Ha ha ha ha ha, Tần Khương, hôm nay ta sẽ khiến Bích Ly Tông các ngươi máu đổ thành sông."

Tần Khương là tên của Tam trưởng lão, vẻ ngoài trung niên, khí phách ngút trời. Như nhận ra giọng nói này, hắn liền hừ lạnh nói:

"Nhược Du, Bất Lão Ma Điện các ngươi lại nhắm vào Bích Ly Tông là có ý gì?"

Một bóng người huyết bào từ trong tầng mây đi ra, chắp tay sau lưng cười nói:

"Hắc Ám Náo Động lần này, Bất Lão Ma Điện đã nhắm vào Bích Ly Tông các ngươi. Dù là Bán Thần thế lực cũng phải bị tận diệt."

Hàn Vũ Thiên nhướng mày, có chút tò mò nhìn Trung Nguyên trưởng lão hỏi:

"Trung Nguyên tiền bối, Bất Lão Ma Điện và Hắc Ám Náo Động là gì?"

Trung Nguyên sắc mặt ngưng trọng nói:

"Bất Lão Ma Điện là một thế lực ma giáo có thực lực cấp Chuẩn Thần, là một trong tam đại ma giáo cùng với Huyết Sát Giáo và Ma Linh Cung, dẫn đầu các thế lực ma giáo ở thế giới này. Còn Hắc Ám Náo Động do ma giáo phát động, nhằm thôn phệ các thế lực khác để cướp đoạt tài nguyên, khiến sinh linh chết vô số kể. Dù các thế lực chính đạo đã dốc sức ngăn cản, Hắc Ám Náo Động vẫn chỉ có thể bị hạn chế, ngàn năm mới xảy ra một lần, chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn."

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free