Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 319: Gọi ta là Hàn Vũ.

Hồng Hoa Y bị ép nằm rạp trên đất chỉ biết nắm chặt tay. Thiên Đoạn ngẩng đầu, dốc toàn lực vung trường kích về phía tên thần bí kia. Hàn Vũ Thiên chỉ khẽ liếc mắt, chiếc quạt trong tay nhẹ nhàng hạ xuống đã trực tiếp tạo thành trọng lực kinh người, ép cho trường kích và Thiên Đoạn lún sâu thêm một trượng, khiến hắn thổ huyết, nằm yên bất động.

"Gia ch��?!"

Người của Thiên gia tràn ngập kinh hãi, nhìn gia chủ bị trấn áp bất động trên đất mà không khỏi bất an. Một cường giả Đạo Tổ lại dễ dàng bị áp chế triệt để, không có sức hoàn thủ. Đã từ bao giờ thành Hồng Hoa Y lại phải đối mặt với cường địch mạnh mẽ đến mức độ này chứ? Căn bản là không ai trong thành có thể ngăn cản được kẻ này, dù là thành chủ cũng lực bất tòng tâm nếu không ở trong thành trì.

"Nói đi, ngươi muốn gì mới chịu buông tha?"

Hồng Hoa Y im lặng, cuối cùng đã lên tiếng thỏa hiệp. Nàng chịu xuống nước là vì không còn cách nào khác có thể giao đấu với Hàn Vũ Thiên. Hồng Hoa Y tự tin rằng, nếu như ở trong thành, ngược lại kẻ phải thỏa hiệp nhất định là Hàn Vũ Thiên, chứ không phải nàng của hiện tại. Nhưng đáng tiếc, trên đời này, hai từ "nếu như" hoàn toàn vô dụng.

Hàn Vũ Thiên vuốt vuốt cằm, thản nhiên nói:

"Đưa cho ta bản đồ cùng danh sách các thế lực xung quanh, ta có thể để các ngươi rời đi."

Một ý niệm vừa chợt hiện, chiếc nhẫn trên tay Hồng Hoa Y lóe lên hào quang, một tấm bản đồ liền hiện ra lơ lửng trước mặt Hàn Vũ Thiên. Trên đó ghi rõ từng thế lực xung quanh đây. Ngoài Huyết Chu Nhai, còn có Thiên Tân Đế Quốc, Hoàng Ly Thánh Quốc, Vân Đạo Thần Tông là ba thế lực lớn nhất vây quanh Huyết Chu Nhai, tựa như rào cản không cho bất luận kẻ nào từ Huyết Chu Nhai bước ra.

"Vân Đạo Thần Tông, nghe đúng là có chút quen nhỉ?"

Hàn Vũ Thiên khẽ nở nụ cười, hồi ức ngày đầu gặp Kiều Nguyệt Nga khi còn ở Vân Đạo Tông lại ùa về. Giờ đây, nơi đó e rằng đã hóa thành phế tích từ lâu. Hắn thu lại tấm bản đồ, nhìn Hồng Hoa Y nói:

"Ba thế lực lớn xung quanh Huyết Chu Nhai là sao?"

"Đó chính là Tam Đại Vương Giả, là sự tồn tại không ai có thể chạm tới được. Cường giả Thần Vương cảnh ngự trị đại quốc chính là vương giả của thần linh. Bất luận kẻ nào cũng không được bất kính với Tam Đại Vương Giả ở đây, bằng không kết cục chính là chết không có chỗ chôn thây. Bọn họ tạo thành thế ba chân là muốn cùng với Huyết Chu Nhai giằng co cũng đã hơn vạn năm nay rồi."

Hồng Hoa Y nghe Hàn Vũ Thiên hỏi về ba thế lực lớn nhất trên bản đồ thì cũng trầm mặc một lúc lâu mới nói ra lai lịch của bọn họ. Hàn Vũ Thiên vuốt vuốt cằm suy tư một lúc lâu, rồi nói:

"Huyết Chu Nhai, theo ta thấy, là một cấm địa của tà đạo. Nếu ba thế lực kia có Thần Vương trấn giữ, tại sao họ không dốc toàn lực tiêu diệt hậu họa này? Cớ sao lại dây dưa hơn vạn năm mà vẫn chưa có kết quả cuối cùng?"

Hồng Hoa Y cảm nhận trọng lực đè ép trên người giảm đi đáng kể, hẳn là kẻ này đã nới lỏng trấn áp nàng. Nàng thở ra một hơi nặng nề, không động thủ mà thản nhiên nói:

"Bên trong Huyết Chu Nhai có tà vật thượng cổ cùng với một vị Thần Vương tu tà đạo cực kỳ lợi hại. Từng có cuộc tiến công toàn lực của Tam Đại Vương Giả nhắm vào Huyết Chu Nhai. Vị Thần Vương của Huyết Chu Nhai không trấn giữ biên ải mà ra lệnh toàn bộ thế lực phải thu về trung tâm đại địa. Cuối cùng, toàn bộ tu sĩ của Huyết Chu Nhai bị ba thế lực kia vây hãm ở giữa. Thần Vương Huyết Chu Nhai đã bùng nổ chiến đấu trực diện với ba vị Thần Vương của các thế lực kia. Nhờ tà vật trong tay, hắn đã áp chế gắt gao khiến ba vị Thần Vương không thể làm gì được. Trận chiến đó đã khiến Huyết Chu Nhai cùng ba thế lực kia bùng nổ một cuộc đại chiến kinh thiên động địa. Cuộc chiến trải dài hàng ngàn dặm, kéo dài mấy chục năm mà vẫn chưa phân thắng bại. Với tà vật trong tay, Thần Vương Huyết Chu Nhai luôn là kẻ đẩy lùi ba vị cường giả kia. Điều này khiến Tam Đại Vương Giả phải hao tổn không ít tài nguyên để tiếp viện chiến trường. Cuối cùng, họ phải lui về biên giới, cùng nhau trấn giữ ải, tạo thành thế trận vây hãm Huyết Chu Nhai."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, nhìn về phía xa vung tay một cái. Đất đá văng tung tóe, huyết khí ngưng tụ hóa thành huyết long. Hắn khẽ điểm tới, huyết long liền hóa thành viên ngọc bay tới trước mặt Hồng Hoa Y. Hàn Vũ Thiên đứng dậy, thản nhiên bước đi nói:

"Đây là thứ sẽ giúp ngươi hoàn thiện Huyết Long Luyện Khí Trận. Về sau, ngươi có thể cùng ta giao đấu một trận ra trò."

Hàn Vũ Thiên biến mất tại chỗ, rồi lại xuất hiện bên ngoài trận pháp. Hắn ra hiệu cho mấy người ở trên dừng lại trận pháp vây nhốt đám người Hồng Hoa Y. Tất cả tu sĩ từ Thiên Vực đại lục mau chóng tập hợp lại, lấy hắn làm người dẫn đầu. Mười vị Đạo Tổ tạo thành trận pháp cũng đã trở về. Trận pháp biến mất, đám người của Hồng Hoa Y không còn bị áp chế, đã khôi phục lại hành động. Hồng Hoa Y nhìn đám người phía bên kia một chút, thở dài nói:

"Đi thôi, thực lực của chúng ta không có khả năng ngăn cản họ rời đi."

Người của thành Hồng Hoa Y cũng theo bước chân cung chủ hướng về thành trì mà quay trở về. Hàn Vũ Thiên thấy nàng ta không còn ý định động thủ thì cười nhạt. Túi trữ vật lần nữa mở rộng, hút hết toàn bộ vào trong. Hắn hướng tới một nơi khác bay đi, không hề quay đầu nhìn lại.

Hàn Vũ Thiên dùng tốc độ của Đạo Tổ di chuyển đã được ba ngày, sắp rời khỏi Huyết Chu Nhai. Khi đi đến một khu rừng, tiếng đánh nhau đã thu hút sự chú ý của hắn. Bên trong, có thể thấy ba tu sĩ tà tu đang truy sát một tu sĩ chính đạo. Bọn họ đều là tu sĩ Vũ Cảnh.

"Tên khốn đứng lại cho ta!"

"Hôm nay đừng hòng chạy tho��t."

"Ha ha ha, tiểu tử ngươi đã lọt vào mắt bọn ta thì không thể thoát."

Thanh niên bạch y kia liên tục tránh né công kích của ba tu sĩ tà tu, cuối cùng vẫn bị vây hãm ở giữa, toàn thân đầy thương tích, không thể chống lại ba người này. Hắn thở dốc, ôm ngực nhìn ba người xung quanh nói:

"Dù có chết ta cũng không để đám tà tu các ngươi làm loạn."

Nói rồi, hắn xông tới cùng với ba vị tà tu giao chiến ác liệt. Giao phong kịch liệt một hồi, hắn lại thổ huyết, hướng về một nơi khác mà chạy đi. Ba kẻ kia thấy vậy cũng liền đuổi theo không tha. Không biết là trùng hợp hay cố ý mà thanh niên bạch y kia lại chạy tới chỗ Hàn Vũ Thiên đang đứng lơ lửng trên không trung. Thanh niên bạch y đang nhìn phía sau, vừa quay đầu đã thấy một người mặc lam y, tóc trắng búi gọn, trông rất anh tuấn đứng ở trước mặt.

Thanh niên bạch y dừng phắt lại, ánh mắt lóe lên một tia tuyệt vọng. Xuất hiện ở lãnh địa Huyết Chu Nhai, kẻ đứng trước mặt hắn chỉ có thể là tà tu. Bởi lẽ đó, vị tu sĩ chính đạo này đã hoàn toàn bế tắc, chỉ biết đứng yên chờ chết.

"Đạo hữu đừng để hắn thoát."

"Chúng ta cùng nhau chia máu thịt của hắn."

"Ha ha ha, bọn ta nói ngươi chạy không thoát mà."

Hàn Vũ Thiên búng tay. Ba đóa băng liên nhỏ xuất hiện, xoay tròn vút đi, xuyên qua thân ảnh thanh niên bạch y rồi đánh thẳng về phía sau. Một tiếng "ầm" vang lên, theo sau là ba tiếng kêu thảm thiết. Thanh niên bạch y vốn đang tuyệt vọng, quay đầu lại đã thấy thi thể ba tên tà tu nằm trên đất, ngực bị băng liên xuyên thủng, thân thể lạnh lẽo cứng đờ vì bị đóng băng.

"Ngươi lại dám một mình đi vào lãnh địa của tu sĩ tà đạo, thật sợ mình không còn mạng để trở về sao?"

Hàn Vũ Thiên chấp tay sau lưng, nhìn thanh niên bạch y vẫn còn ngơ ngác nhìn ba thi thể tà tu dưới đất. Hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, ôm quyền nói:

"Là chuyện bất đắc dĩ ta mới xông vào đây. Đa tạ các hạ đã cứu mạng, tại hạ Ninh Cửu xin ghi nhớ đại ân, sau này có cơ hội sẽ báo đáp."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, quay đầu chuẩn bị rời đi thì Ninh Cửu lập tức quỳ xuống dập đầu nói:

"Các hạ, xin các hạ ra tay cứu giúp một lần nữa. Nếu có thể, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho các hạ cả đời này."

Hàn Vũ Thiên thở dài nói:

"Được rồi, dẫn đường đi."

Ninh Cửu như bắt được sợi rơm cứu mạng, lập tức dẫn Hàn Vũ Thiên đến chỗ sư muội bị bắt. Bọn họ tới được một hang động, bên trong tản ra mùi huyết tinh nồng đậm. Hàn Vũ Thiên nhìn Ninh Cửu nói:

"Ngươi ở ngoài chờ đi, ta vào trong. Nếu không ổn sẽ chạy."

Ninh Cửu gật đầu, trong lòng lo lắng không thôi. Hàn Vũ Thiên bước vào trong hang động đã cảm nhận được huyết tinh nồng đậm. Hắn bước sâu vào bên trong, thấy được thi thể rải rác đúng là người của tông môn Ninh Cửu. Sâu bên trong, một nữ nhân đang lơ lửng, bị hai tên tà đạo hấp thu huyết tinh. Hàn Vũ Thiên đột ngột xuất hiện, một tay bắt lấy nữ nhân kia. Kiếm trong tay hắn quét ngang, chặt phăng thủ cấp của hai tên tà tu. Nữ nhân trong tay hắn, vì mất đi lượng lớn máu huyết nên thân thể khô héo, đã bất tỉnh.

Từ sâu bên trong truyền tới một tiếng rống của dã thú, lộ ra tu vi Thánh Nhân. Hàn Vũ Thiên cơ thể chớp nhoáng đã biến thành lưu quang, di chuyển thẳng ra ngoài. Ninh Cửu thấy lam quang vụt ra, còn chưa kịp nói gì thì Hàn Vũ Thiên đã bắt lấy cổ áo hắn lôi đi. Cả hai trong một thoáng đã chạy rất xa khỏi hang động. Ở cửa hang, có một lão già toàn thân huyết vụ tức giận quát:

"Kẻ nào dám giết đồ nhi của lão phu, gra!"

Tiếng gầm tạo thành sóng âm quét ngang vài dặm, ngay cả đám người Hàn Vũ Thiên cũng có thể nghe thấy được. Ninh Cửu cau mày nói:

"Ân nhân, tiếng gào vừa rồi là gì?"

Hàn Vũ Thiên vẫn tiếp tục di chuyển, mang theo Ninh Cửu không dừng lại, bình tĩnh nói:

"Là một tu sĩ Thánh Cảnh. Vừa rồi ta kịp chạy thoát, bằng không đã bỏ mạng trong cái hang đó."

"Vậy là ta suýt nữa hại huynh rồi sao?"

Ninh Cửu cảm thấy có lỗi, liền hạ giọng hỏi. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Ta không sao rồi, dừng ở đây thôi."

Đến khi chạy xa khỏi cái hang kia vài dặm thì Hàn Vũ Thiên buông Ninh Cửu ra. Nữ nhân được vác trên vai cũng được đặt nằm trên đất. Ninh Cửu hốt hoảng chạy tới quan sát nói:

"Ninh Tiêu, muội sao rồi?"

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Nàng ta chỉ là mất khá nhiều tinh huyết mà thôi. Bồi dưỡng bằng đan dược này đi, sớm sẽ khỏe mạnh."

Hắn ném cho Ninh Cửu một viên đan dược màu đỏ. Ninh Cửu cũng không nghi hoặc mà trực tiếp cho Ninh Tiêu uống vào. Ninh Cửu nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Trải qua nhiều chuyện như vậy, ta vẫn chưa biết huynh tên gì?"

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Gọi ta là Hàn Vũ."

Phiên bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, mong độc giả ghi nhớ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free