(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 314: Thiên.
Lý Nghi vung đoản đao, một đạo thần quang đánh thẳng tới Hàn Vũ Thiên. Thân ảnh Tần Thạch Vỹ vụt biến mất, chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên. Hắn giơ tay, một màn sáng hiện ra chặn đứng thần quang rồi dễ dàng phá tan.
"Đừng có thách thức ta."
Lý Nghi tức giận đến mức cơ thể nàng ta lập lòe thất thải quang mang, hội tụ vào đoản đao.
"Thất Bảo Loạn Liên Trảm."
Nàng ta chém ra ba mươi hai vệt sáng thất thải, mang theo thần uy của một tu sĩ Thần Cảnh tầng 8, khiến cả thiên địa rung chuyển không thôi. Tần Thạch Vỹ nắm lấy trường kiếm, hư ảnh hồ điệp bay múa.
"Thiên Tâm Hồ Điệp Trảm."
Tần Thạch Vỹ điều khiển phi kiếm hóa thành hồ điệp hư ảnh lao tới, va chạm kịch liệt với ba mươi hai đạo thất thải đao mang, khiến cả một vùng thiên địa chấn động. Tần Thạch Vỹ trầm mặc nói:
"Lý Nghi, ngươi mà ra tay không tiết chế như vậy sẽ dẫn động sự chú ý của kẻ khác."
Sắc mặt Lý Nghi vốn đã âm trầm, nay lại càng toát ra sát khí, nói:
"Vậy thì như thế nào? Thêm người chú ý tới thì kẻ bị giết là ngươi chứ không phải lão phu."
"Chấp mê bất ngộ."
Từ trên trời, một cự thủ giáng xuống, vô số hồ điệp bay múa xung quanh, nhắm thẳng Lý Nghi bên dưới mà chộp tới, không hề lưu thủ. Lý Nghi cũng không hề sợ hãi, định đón đỡ một chiều thì một đạo lục quang từ nơi khác lao ra, xuyên thủng lòng bàn tay cự thủ, phá tan nó dễ dàng.
"Khí tức này là..."
Tần Thạch Vỹ và Lý Nghi như quen thuộc với khí tức này, lập tức quay đầu nhìn về phía cánh cổng khổng lồ. Một thân ảnh thanh bào, những ngón tay liên tục chuyển động xoay tròn cây sáo. Khuôn mặt thanh niên anh tuấn tám phần giống người, chỉ có tai và tay của hắn là để lộ phần yêu tộc, chủng Lang tộc.
"Trầm Bích."
Tần Thạch Vỹ thấy vậy, trầm giọng gằn ra từng chữ. Thanh niên yêu tộc tên Trầm Bích nhìn cây sáo đang xoay trong tay, cười nói:
"Hai vị bằng hữu cùng là người của Thiên Thần Điện sao lại động thủ với nhau, theo lý thì không nên như vậy."
"Yêu Thiên Cung từ khi nào lại muốn nhúng tay vào nội bộ của Thiên Thần Điện vậy?"
Tần Thạch Vỹ chắp tay sau lưng, vẻ mặt có chút khó coi. Trầm Bích khoác khoác tay, lộn nhào vài vòng đã đáp xuống bên cạnh Lý Nghi, cười nói:
"Không phải ta nhúng tay vào chuyện Thiên Thần Điện, mà là ta đang không để ngươi động thủ với bằng hữu của lão phu."
"Bằng hữu? Từ khi nào Lý Nghi ngươi lại kết giao với yêu giới?"
Tần Thạch Vỹ trầm mặc, đưa ánh mắt bất thiện về phía Lý Nghi. Nàng không có biểu hiện gì hoảng hốt mà thản nhiên nói:
"Năm đó Thiên Thần Điện, bên trong Thất Bảo Thần Cung của b���n ta luôn giao hảo với bách tộc, Sáng Thế Thần Cung luôn không màng thế sự, Đao Hải Thần Sơn một mực trung lập, chỉ có Trang Viên Hồ Điệp các ngươi là thế bất lưỡng lập với yêu ma nhị giới, đương nhiên không biết được bọn ta có giao tình."
Thân thể Tần Thạch Vỹ trở nên khổng lồ che khuất cả bầu trời, khí tức Tổ Thần cường giả cấp tám hoàn toàn bộc lộ. Đây chính là cảnh giới mà thế gian vẫn gọi là Tổ Thần.
Dưới Tổ Thần chính là Thần Đế, Thần Vương lần lượt là thất và lục cảnh của Thần Cảnh. Trên Tổ, Đế và Vương thì có Hoàng chí cao vô thượng, tựa như Chu Hải Thanh của yêu tộc và Quân Hỷ Thanh của nhân tộc. Đây là hai vị Thần Hoàng duy nhất còn tồn tại.
"Ngươi cấu kết yêu giới nhận lấy cái chết, Hồ Điệp Vạn Đạo."
Tần Thạch Vỹ chưởng ra cự thủ, mang theo ngàn vạn hồ điệp bùng nổ mà ập xuống. Trầm Bích híp mắt lại nói:
"Tuy ta và ngươi liên thủ nhưng cũng chỉ có thể ngang cơ với lão quái vật này, cẩn thận một chút."
Hắn vung lên cây sáo trong tay, hóa lớn vạn lần rồi nhắm thẳng cự thủ đâm tới. Lý Nghi thì đoản đao chớp động, chém ra thất thải đao quang liên hợp lại ngăn cản uy lực một chưởng của đại trưởng lão Trang Viên Hồ Điệp.
Một kích nổ vang, cả hai vị Tổ Thần phe Lý Nghi đều lùi lại hai bước, chỉ có Tần Thạch Vỹ là không mảy may có biểu hiện bất thường. Lý Nghi cau mày nói:
"Lão già này đúng là không thẹn với danh Đệ Tam Tổ Thần, bài vị không đơn giản chỉ là khoa trương."
Hàn Vũ Thiên thấy ba kẻ này đánh nhau thật khiến hắn tốn chút thời gian, ngón tay lại vuốt lên mái tóc, chuẩn bị tiễn những kẻ phiền phức này về Tây Thiên thì lần nữa không gian chấn động, xuất hiện một trung niên nhân thân khoác hoàng bào, toát ra uy thế vô tận của bậc đế vương.
Kẻ này toát ra hoàng uy lại không hề che giấu sức mạnh của bản thân là một long nhân tộc. Tần Thạch Vỹ cau mày nhìn kẻ vừa tới nói:
"Long Hoàng, ngươi cũng tới góp vui sao?"
Đây chính là Long Hoàng, kẻ đứng đầu long nhân tộc ở Thiên. Nghe nói long nhân tộc đã tuyệt diệt nhưng thật ra là ẩn cư đến mấy thế lực khác đều tưởng tộc này đã bị diệt. Nhưng chỉ có mấy thế lực đứng đầu là rõ nhất long nhân tộc chỉ ẩn cư ở hiểm địa hiếm khi ra ngoài mà thôi.
Lần này Long Hoàng đích thân xuất hiện cũng cho thấy được chuyện này có chút rắc rối mà Tần Thạch Vỹ hắn cũng không thể giải quyết. Long Hoàng chậm rãi hạ xuống, nhìn lấy thân ảnh khổng lồ của Tần Thạch Vỹ nói:
"Tần huynh cũng to lớn quá rồi, bản hoàng không quen ngước nhìn kẻ khác thật có chút khó chịu, huynh thu nhỏ lại một chút."
Tần Thạch Vỹ trầm mặc, cũng đã rõ ý tứ của Long Hoàng. Lão bất đắc dĩ cũng hóa lại bình thường, nhìn Long Hoàng nói:
"Hôm nay Long Hoàng đến là có việc gì?"
Long Hoàng nhìn Hàn Vũ Thiên một cái nói:
"Ta muốn đem tên thổ dân này về long nhân tộc."
"Cái gì?"
Những người khác cũng tròn mắt kinh ngạc khi nghe thấy lời này của Long Hoàng, bao gồm cả Hàn Vũ Thiên cũng không biết bản thân lại có liên quan gì đến long nhân tộc ở Thiên.
"Vừa đến đã muốn đưa người đi, Long Hoàng như vậy là không đúng lễ rồi."
Một thân ảnh khác lại xuất hiện, làm cho đám người lại càng thêm kiêng kỵ. Người tới cũng là một lão đầu phong thái đơn giản không có gì đặc biệt, khí tức v�� hình lại đè lên bọn họ một cổ áp lực nặng không thể tả.
"Ngươi vẫn còn sống sao?"
Ba vị Tổ Thần cùng chung chiến tuyến lại nhận ra được lão già mà đồng thanh hô lên. Khuôn mặt khô khốc cùng với hốc mắt sâu thẳm nở ra một nụ cười quỷ dị. Long Hoàng trầm giọng nói:
"Tần Nguyên."
Lão già tên Tần Nguyên, người có nguồn gốc sâu xa, thậm chí địa vị gần ngang hàng với các vị Thần Hoàng. Lão ta nhìn Hàn Vũ Thiên, rồi vung tay một cái, đã bắt Vũ Lâm Nhàn đang đứng bên cạnh về. Tần Nguyên thản nhiên nói:
"Theo luật, thổ dân xâm phạm cấm địa, chết!"
"Ngươi dám!"
Hàn Vũ Thiên trừng mắt. Một tia hào quang quét ngang, nhưng nơi đó đã không còn bóng dáng hắn. Khí tức hay bất luận thứ gì cũng không hề lưu lại. Tần Thạch Vỹ kinh ngạc nói:
"Tiền bối, ngài dứt khoát như vậy."
Tần Nguyên thản nhiên nói:
"Như vậy là cách tốt nhất để tránh tranh chấp với các vị ở đây. Về thôi."
Long Hoàng thấy Hàn Vũ Thiên đã hóa thành tro bụi thì thở dài tiếc nuối. Hắn cảm nhận được một tia long khí thuần khiết từ bên trong thiếu niên kia. Nếu như đem về tộc điều tra, rất có thể sẽ tìm ra được một ít truyền thừa thượng cổ còn lưu lại ở phế địa, lại có thể cho tộc nhân đến đó tìm kiếm sẽ lại để long nhân tộc ở Thiên phát triển.
"Chuyện đã kết thúc vậy thì trở về."
Long Hoàng hóa thành long ảnh, xé không rời đi. Lý Nghi và Trầm Bích cũng không lưu lại, hóa thành màn sáng chui vào cánh cổng lớn phía sau biến mất. Tần Nguyên và Tần Thạch Vỹ thì phá toái không gian, mang theo Vũ Lâm Nhàn mà rời khỏi nơi đây. Chỉ còn Kính Sự ngơ ngác, vẫn không thể tin nổi chuyện bản thân vừa đối mặt cùng lúc năm vị Tổ Thần. Tinh thần hắn vẫn còn vương vấn trong cơn mơ mộng, chưa thể nào thoát ra được.
Vũ Lâm Nhàn ở trong không gian cùng với hai vị gia gia thì tràn đầy lo lắng, gấp giọng nói:
"Lão tổ gia gia, người thật sự đã giết chết Hàn Vũ Thiên rồi sao?"
Tần Nguyên cười ôn hòa, xoa đầu hài nữ cười nói:
"Không, chỉ là để hắn chịu một chút khổ sở thôi. Ta đã đẩy hắn đến Huyết Chu Nhai rồi."
"Huyết Chu Nhai quả là một hiểm địa hỗn loạn. Bất luận kẻ nào bước vào cũng khó lòng quay trở ra. Nơi đó chiến loạn không ngừng, từ trước đến nay vẫn là chốn mà các thế lực chính đạo không nên lui tới."
Tần Thạch Vỹ cau mày, cũng không ngờ được tiền bối lại đẩy một thổ dân phế địa đến một nơi đại hung trên nhân tộc. Vũ Lâm Nhàn thì thở phào ra một hơi nói:
"Lão tổ gia không giết hắn thì tốt, còn về hiểm địa thì không mấy kẻ có thể uy hiếp được hắn."
Tần Nguyên cười có chút tò mò nói:
"Con kỳ vọng gì ở một tên Viên Cảnh tu sĩ trung kỳ chứ? Ở hiểm địa là cửu tử nhất sinh, chỉ có thể xem hắn có sống nổi một ngày hay không."
"Gia gia yên tâm, hắn luôn làm được rất nhiều kỳ tích."
Ở một vùng đất cằn cỗi ở Thiên, nơi đây đích thị là Huyết Chu Nhai mà Tần Nguyên nhắc đến. Hàn Vũ Thiên ngồi ở trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn trăng máu phía trên, thở dài nói:
"Vừa nhìn liền có thể thấy nơi đây là hung địa. Ta chưa nắm rõ tình huống hiện tại, nhưng cũng tới lúc thả các ngươi ra rồi."
Từ chiếc túi trữ vật bên hông, nó bay ra rồi phóng lớn, mở rộng miệng túi. Ngay lập tức, mấy ngàn đạo thân ảnh xuất hiện. Vừa nhìn, ai nấy đều kinh hãi khi thấy toàn bộ đều là tu sĩ từ Thánh Tông cảnh trở lên, thuộc đủ loại chủng tộc khác nhau. Trong số đó, còn có hai vị Bán Thần cường giả uy lực vô song. Đội hình này, nếu đặt ở Huyết Chu Nhai, cũng có thể được xếp vào hàng nhất lưu. Long Bạch cau mày nhìn vùng đất cằn cỗi trước mắt nói:
"Đây là Thiên sao? Lại hoang tàn tới mức độ này?"
Hàn Vũ Thiên đứng dậy, thở ra một hơi thản nhiên nói:
"Kỳ thực chúng ta đang ở Thiên, nhưng đây lại là một vị diện của hung địa. Ta chỉ đưa các ngươi đến đây, phần còn lại thì tự thân các ngươi lo liệu."
"Ngươi tính đi đâu sao?"
Tam Thủ khoanh tay, nhìn Hàn Vũ Thiên đang định rời đi. Hắn thản nhiên nói:
"Đến đây coi như đường ai nấy đi, ta đi trước."
Hắn vung tay, mang theo người của Vạn Niên Cung, bay về một hướng khác, không hề ngoảnh lại nhìn đám người mình đã đưa từ phế địa đến. Thế nhưng, hiển nhiên trên thân bọn họ đều có truyền âm thạch đặc thù do Hàn Vũ Thiên chế tạo. Vật này có thể liên thông với nhau, giúp nhận biết ai là người đến từ phế địa. Long Bạch dẫn theo long nhân tộc và một số tộc phụ thuộc hướng về nơi khác mà đi. Tam Thủ dẫn theo ma tộc, cũng đi theo hướng ngược lại với hai người kia.
Chỉ còn lại đám người hỗn tạp, không biết nên bắt đầu từ đâu. Một số phe nhân tộc, theo chủ trương lấy kẻ mạnh nhất làm đầu, liền đuổi theo hướng Hàn Vũ Thiên đã rời đi. Đại đa số nhân tộc đều chọn theo chân Hàn Vũ Thiên mà ào ào kéo đi. Số ít ở lại, không phải dạng tốt lành gì: kẻ thì tu ma đạo, kẻ thì cùng yêu tộc tu luyện yêu đạo, dáng vẻ yêu dị khó mà chấp nhận.
Cuối cùng, một số tu sĩ nhân tộc theo ma đạo hướng về phía Tam Thủ mà đi. Những kẻ thuộc yêu đạo thì cùng với dị tộc và yêu tộc tụ lại một chỗ, lập thành liên minh tạm thời, hướng về hướng ngược lại với ba thế lực khác mà rời đi. Cũng không còn ai ở phế địa lưu lại nơi này.
Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.