(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 301: Nam Phong.
Nam Thiên Khải trầm mặc một lát, rồi ôm quyền nói:
"Cung chủ, ngài làm vậy là làm khó cho tại hạ rồi. Dù Nam Thiên Cung có gom hết tài nguyên cũng không thể có đủ số lượng ngài yêu cầu, tuy nhiên Nam Thiên Cung tôi có một thứ có thể khiến ngài hài lòng."
Hàn Vũ Thiên khẽ thở dài, vuốt cằm nói:
"Hải Tộc cư ngụ trong di tích thần linh đã lâu, hẳn là có rất nhiều bảo vật phải không? Vậy nếu ngươi đưa ra một món bảo vật làm ta hài lòng, chuyện hôm nay xem như bỏ qua."
Nam Thiên Khải biết Hàn Vũ Thiên sẽ không thay đổi lời mình, hắn cũng chỉ đành lấy ra một túi trữ vật rồi ném năm món bảo vật từ bên trong ra. Dị tộc vừa nhìn liền mắt tròn xoe kinh ngạc, tự hỏi liệu mình có đang hoa mắt không. Một giọt nước tinh khiết tản ra nguyên tố thủy lực ban đầu, gọi là Chân Thủy. Món thứ hai tản ra vương uy không hề thua kém, là một cây định ba Hoàng Đỉnh phẩm cấp Bán Thần. Món thứ ba là một cái lô đỉnh chuyên dùng để luyện hóa vật hàn tính, tên Huyền Âm Lô. Thứ tư là một cây trường côn màu xanh biếc, gọi là Thiết Thủy Thiên Côn. Vật phẩm cuối cùng chỉ đơn giản là một cái bình ngọc Thủy Vân.
Tất cả dị tộc trố mắt nhìn năm món bảo vật lơ lửng giữa không trung. Toàn bộ đều là thứ mà bọn họ có mơ cũng không dám nghĩ tới, thế mà không ngờ Nam Thiên Cung lại có thể tùy tiện lấy ra, lại còn là năm món bảo vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Hàn Vũ Thiên híp mắt quan sát, đoạn mỉm cười nói:
"Năm món bảo vật này quả nhiên bất phàm, nhưng không có tác dụng với bản cung chủ. Xem ra Nam Thiên Cung không thật lòng muốn cầu hòa rồi."
Nam Thiên Khải trầm ngâm, cắn răng vung ra một viên lam thạch. Tinh thạch màu lam này vừa hay có thể giúp Thanh Tuyền thăng tiến thực lực, cải thiện năng lực thủy hệ.
"Đây là Huyền Thiên Lam, là thứ cuối cùng ta có thể lấy ra."
Ánh mắt Nam Thiên Khải tràn đầy nuối tiếc. Hàn Vũ Thiên định giơ tay bắt lấy thì một tiếng nói vang lên:
"Dừng tay, vật này là của bổn thiếu chủ."
Một thiếu niên tuấn tú từ phương xa bay tới, theo sau còn có hai lão già hộ vệ tu vi thượng vị Đạo Tổ. Nam Thiên Khải thấy người đến liền cau mày nói:
"Nam Phong, ngươi đến làm gì?"
Thiếu niên tên Nam Phong lao tới, đã bắt lấy Huyền Thiên Lam giữa không trung. Hắn hất cằm cao ngạo nói:
"Đây là thứ giúp ta đột phá Đạo Tổ, vậy mà ngươi lại đem đi trao đổi với tên phế vật này? Ngươi không sợ bổn thiếu chủ nói với phụ thân đòi đầu ngươi sao?"
Nam Thiên Khải biến sắc, lập tức liếc nhìn Hàn Vũ Thiên để xem bi���u cảm của đối phương, nhưng Hàn Vũ Thiên vẫn bình thản, vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay sẵn sàng đoạt Huyền Thiên Lam từ trước đó.
"Nam Phong, ngươi là thiếu chủ không có nghĩa là ngươi có quyền ra lệnh cho ta. Nam Thiên Khải ta là người đại diện cho Nam Thiên Cung hành sự, nếu ngươi đến phá đám, e rằng ngay cả Cung chủ Nam Thiên cũng không cứu nổi ngươi đâu."
Giọng Nam Thiên Khải có chút băng lãnh khi nhìn Nam Phong. Tên nhóc này nếu không phải là con trai độc nhất của Cung chủ Nam Thiên, Nam Thiên Khải hắn đã sớm đánh cho nó ra bã, chứ đâu để Nam Phong nói ra mấy lời ngu xuẩn này.
Nam Phong không tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn kiêu ngạo nói:
"Phụ thân của ta không hề đơn giản, dù toàn bộ cao tầng Nam Thiên Cung hay gia gia có ra mặt cũng không thể ép phụ thân ta động vào ta được. Nam Thiên Khải ngươi phải biết điều đó chứ. Chuyện bản thiếu chủ làm nhục và giết một tộc nữ Long Nhân Tộc còn bỏ qua được, nói gì đến chỉ là ngăn cản một tiểu cẩu lấy bảo vật của mình, đúng không?"
Nam Phong quay đầu nhìn Hàn Vũ Thiên, nói ra hai từ "tiểu cẩu" rất rõ ràng, khiến toàn bộ dị tộc và người của Vạn Niên Cung đều không khỏi rùng mình. Nam Thiên Khải không còn giữ được bình tĩnh, bạo phát tu vi đến cực hạn. Nam Phong kinh ngạc nói:
"Ngươi định động thủ với ta sao?"
"Ngu ngốc!"
Nam Thiên Khải vồ tới ôm lấy Nam Phong thì một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Nam Thiên Khải bay ra ngoài, trên tay vẫn ôm Nam Phong.
Hàn Vũ Thiên vẫn đứng yên trên không trung, chưa hề động thủ. Kẻ vừa ra tay chính là Hàn Tôn, Thanh Tuyền, Uy Lân và Lôi Linh. Nếu không nhờ Nam Thiên Khải đỡ lấy đòn vừa rồi, Nam Phong đã sớm tan xác.
"Hóa thành bản nguyên!"
Hàn Vũ Thiên ném Cửu Hàn Kiếm lên không trung. Thanh Tuyền hóa thành dòng nước, Uy Lân hóa thành ngọn lửa, Lôi Linh ngay lập tức quấn lấy trường kiếm giữa không trung. Cửu Hàn Kiếm xoay tròn vài vòng, Hàn Vũ Thiên tiện tay bắt lấy rồi giơ kiếm ra sau.
"Tuyệt Mệnh!"
Một đạo cửu thải kiếm ý được chém ra, tạo thành áp lực cực lớn đối với tất cả những kẻ có mặt tại đây. Chiêu này thậm chí còn vượt qua uy lực của "Uy Quốc" mà Hàn Vũ Thiên thường sử dụng. Nam Thiên Khải kinh sợ, thân hình chớp động né xa mấy ngàn trượng. Hắn biết bản thân không thể tránh nên chỉ lùi xa ra, chuẩn bị cho đòn ngăn cản.
"Nam Thiên Thần Ý, Hải Nạp Bách Xuyên!"
Vô số cột nước từ mặt biển bắn vọt lên, như trăm sông đổ về biển lớn, lấy Nam Thiên Khải làm trung tâm, dung nhập vào trường thương của hắn. Sau đó, hắn vung thương chém ra một đòn có thể sánh ngang với uy thế của Tuyệt Mệnh.
Nam Phong ở phía sau Nam Thiên Khải thì toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Hắn không ngờ mình lại chạm phải một tên sát thần cỡ này. Nhìn hai chiêu thức kinh khủng kia đối chọi nhau, Nam Phong đã không còn sức để đứng lên nữa.
Trận giao chiến kinh thiên động địa xé toạc không gian hư vô, khiến những kẻ có tu vi yếu lập tức bị hút vào. Một vài người không may mắn đã bị cuốn vào hư vô. Tuy không biết bọn họ sẽ bị đưa đến đâu, nhưng cơ hội sống sót trong không gian hư vô của những kẻ đó rất ít, chỉ có thể dựa vào vận may của họ.
"Nam Thiên Cung, các ngươi xem ra cũng có thực lực. Nhưng nếu Vạn Niên Cung bỏ ra cái giá lớn, e rằng các ngươi khó mà còn tồn tại ở Thiên Vực."
Thất Bảo Thần Chủ đứng đó thản nhiên đối đầu với chiêu "Bách Xuyên". Lúc này, Nam Thiên Khải không còn nghi ngờ gì về thực lực của Hàn Vũ Thiên nữa, bởi vì hắn đã thất bại trong chiêu vừa rồi.
Tuyệt Mệnh xuyên phá đại hải, hướng thẳng tới Nam Thiên Khải. Hắn không còn cách nào khác ngoài hi sinh một thanh Tổ Khí đỉnh cấp rồi cho nó tự bạo mới có thể triệt để ngăn cản công kích của Hàn Vũ Thiên.
"Từ khi nào?"
Nam Thiên Khải kinh hãi quay đầu nhìn lại thì Hàn Vũ Thiên đã đứng sau lưng Nam Phong. Một cước quét ngang từ bên phải, đá thẳng vào đầu Nam Phong, khiến hắn văng ra ngoài, lăn vài vòng trên mặt nước rồi lướt đi vài ngàn dặm, đập vào một hòn đảo mới dừng lại. Chỉ một cú đá đã khiến xương cốt Nam Phong lập tức vỡ nát.
"Ngươi dám!"
Hai lão già hộ vệ thấy thiếu chủ mình bị đánh thê thảm như vậy, liền tức giận lao tới, nhưng một con hỏa diễm trường xà đột nhiên xuất hiện, siết chặt khống chế hai lão già. Người ra tay là Hỏa Thái Cực không sai, giờ đây hắn đã trở lại bộ dáng trung niên. Hẳn là sau khi nhận kỳ ngộ từ Hàn Vũ Thiên, hắn đã có đột phá.
Hỏa Thái Cực ôm quyền với Hàn Vũ Thiên nói:
"Bái kiến ân nhân."
Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, cũng nhìn về phía Nam Phong mỉm cười nói:
"Chính ngươi vừa rồi sủa phải không?"
Nam Phong trên đất run rẩy, thân thể muốn bỏ chạy nhưng xương cốt đã sớm vụn vỡ, bất kể thế nào cũng không còn đường thoát thân. Hắn nhìn tới Nam Thiên Khải rống lớn nói:
"Thúc thúc cứu ta!"
Nam Thiên Khải bùng nổ tu vi, vung công kích về phía Hàn Vũ Thiên. Hàn Vũ Thiên đôi mắt phóng ra lam quang, tạo thành luồng tinh thần lực kinh người bắn tới. Nam Thiên Khải kinh ngạc, vội tụ tinh thần lực bằng tay để ngăn cản.
"Ngươi vậy mà còn có thể dùng tinh thần lực đến mức này?"
Hắn không ngờ được kẻ trẻ tuổi này lại sở hữu thiên phú biến thái đến mức này. Thực lực và thủ đoạn bên ngoài đã đủ khiến một kẻ như Nam Thiên Khải kiêng dè, vậy mà còn thêm công kích tinh thần có thể nói là đáng sợ.
Hàn Vũ Thiên ngưng tụ hai đoàn tử bạch trong lòng bàn tay, cười nói:
"Chỉ là thủ đoạn nhỏ thôi, bản cung chủ cho ngươi xem thứ hay hơn. Thất Sát Phá!"
Hai đoàn tử bạch lao tới như đạn. Nam Thiên Khải vung thương chém ra lam quang, va chạm với thất sát khí. Hắn đột nhiên văng ra ngoài, trên cơ thể xuất hiện vết thương, ngũ tạng cũng chịu đau đớn kịch liệt.
"Nội lực?"
Nam Thiên Khải phun một ngụm máu nhỏ ra, lại càng cảnh giác hơn mấy phần. Hàn Vũ Thiên bỏ mặc Nam Thiên Khải, lao thẳng tới Nam Phong. Nhưng Nam Thiên Khải sao có thể để Hàn Vũ Thiên động vào đứa con duy nhất của huynh trưởng mình? Hắn lập tức chớp động thân hình, mượn mặt nước thi triển thủy độn để đuổi theo.
"Cút!"
Thanh Tuyền đột nhiên hóa thành hình người, một cước đạp mạnh xuống mặt nước, khiến nước bắn tung tóe, ngăn cản thủy độn của Nam Thiên Khải.
"Tránh ra!"
Nam Thiên Khải vung thương đánh bay Thanh Tuyền, rồi toàn lực lao đến như điên. Uy Lân và Lôi Linh ở trên không trung đã sớm chuẩn bị, chỉ chờ Nam Thiên Khải mất cảnh giác.
"Viêm Lôi Bá Thần!"
Hỏa và lôi, hai thuộc tính với sức công phá mạnh nhất, lao thẳng tới Nam Thiên Khải. Tuy không uy hiếp đến tính mạng của hắn, nhưng bản thân hắn nhất định sẽ phải nhận lấy tổn thương. Hàn Vũ Thiên một chân đã chạm lên hòn đảo, khiến lòng Nam Thiên Khải như lửa đốt, không còn màng tới đạo công kích đang ập tới.
"Ngươi đừng qua đây! Cha của ta là Cung chủ Nam Thiên, ta là con trai độc nhất của ông ấy. Nếu ngươi giết ta thì Nam Thiên Cung sẽ không tiếc bất cứ giá nào để trả thù đâu."
Nam Phong cố sức lê tấm thân tàn phế về phía sau, nhưng cơn đau kịch liệt cũng không bằng nỗi sợ hãi từ đôi mắt âm lãnh của kẻ đang đứng trước mặt.
Toàn bộ bản dịch này là một sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.