Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 299: Hỏa Vân tộc đầu hàng.

Những người bao vây Hỏa Vân tộc nhận lệnh, ào ào lao xuống như đàn châu chấu. Các cao thủ Hỏa Vân tộc đều đã bị cường giả Vạn Niên Cung kiềm chế, họ cơ bản không thể ra tay giúp đỡ tộc nhân ít ỏi của mình chống lại trăm vạn hùng binh kia.

Hỏa Thái Cực bùng nổ hỏa diễm, thổi bay hàng trăm vạn quân binh đang ập tới. Chỉ bằng khí tức, hắn dễ dàng đẩy lùi họ mà không hề gây thương tổn hay sát hại một ai. Đoạn, hắn ngẩng lên nhìn Hàn Vũ Thiên, cất lời:

"Cung chủ Vạn Niên, lão phu có một chuyện muốn hỏi."

Hàn Vũ Thiên thấy ngọn hỏa diễm nồng đậm kia không hề nhắm vào ai ngoài mình thì mỉm cười đáp:

"Cứ hỏi."

Hỏa Thái Cực liếc nhìn Hỏa Linh Chí, rồi lại quay sang thiếu niên nhân tộc kia, hỏi:

"Hỏa Vân tộc có được phép quy thuận Vạn Niên Cung không?"

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu nói:

"Có thể, nhưng các ngươi đã để bản cung chủ phải hao phí không ít thời gian, vậy nên hậu đãi sau này e là khó lòng sánh bằng Kim Ngạc tộc."

"Được, lão xin thay mặt Hỏa Vân tộc đầu hàng quy thuận."

Hỏa Thái Cực ôm quyền cúi đầu thật sâu về phía cung chủ Vạn Niên. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Ngươi còn chuyện thứ hai muốn nói, đúng chứ?"

Nét mặt Hỏa Thái Cực trở nên nghiêm túc. Phía sau lưng ông ta, hỏa diễm ngưng tụ thành mười đầu trường xà, đồng thời Khí Vực cũng quét ngang vạn dặm mà khai mở. Tổ huyết lưu chuyển khiến những trường xà càng thêm sống động.

"Hỏa Vân tộc quy thuận, nhưng riêng lão phu nhất định không thể hàng phục! Tôn nghiêm vạn năm của ta, nhất định phải được giữ gìn!"

Đôi mắt Hỏa Thái Cực bừng lên hỏa diễm, tràn đầy chiến ý, không hề có ý định quay đầu. Hàn Vũ Thiên lóe lên một chút tiếc nuối trong mắt, rồi lại sảng khoái cười nói:

"Bản cung chủ sẽ ban cho ngươi một ân điển, ngươi chết sẽ được toàn thây."

Dứt lời, hàn khí xông thẳng cửu thiên, quét ngang thiên địa, trực tiếp gạt bỏ hỏa diễm của Hỏa Thái Cực sang một bên. Trước mặt Hàn Vũ Thiên lúc này, đừng nói là Khí Vực hay Tổ Huyết, ngay cả pháp tắc cũng khó lòng thi triển. Đạo Tổ hay bất kỳ kẻ nào dưới Bán Thần khi đối đầu với hắn, đều không khác gì bị mất đi hơn nửa chiến lực. Băng ngưng kết thành một con hàn long che trời. Ánh mắt của nó không đơn thuần chỉ là tạo hình hoàn mỹ, mà khi nhìn vào, người ta còn cảm nhận được hàn long ấy thực sự có sinh mệnh.

"Gào!"

Tiếng long ngâm gầm thét trực tiếp quét sạch mười đầu trường xà phía sau Hỏa Thái Cực. Ngay khi long âm vừa vang lên, hắn đã biết mình kh��ng có phần thắng trước mặt thiếu niên này, việc Kim Ngạc tộc quy thuận cũng chẳng có gì ngoài ý muốn.

Hỏa Thái Cực dang rộng hai chân, hóa ra hư ảnh hỏa xà vạn dặm. Lần này, hắn dùng chính thân thể mình đốt cháy để bùng phát sức mạnh sánh ngang thượng vị Đạo Tổ. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nói:

"Đốt nhục thân, Đạo Tổ về sau cũng có thể ngưng tụ lại cái mới, nhưng ngươi có đốt cả tu vi hay linh hồn thì kết quả vẫn như thế."

Hàn long lao tới, chỉ bằng hàn khí quét ngang đã đủ sức làm hư ảnh hỏa xà kia yếu đi không ngừng. Dưới cái lạnh thấu xương, hỏa diễm chẳng thể kiên trì được bao lâu. Hàn Vũ Thiên đứng trên đầu hàn long, đột nhiên dậm chân một cái.

Hàn long đang lao tới bỗng nhiên rạn nứt. Sau đó, từng đốm lửa hiện lên khắp cơ thể nó, và cuối cùng, lớp băng tan vỡ, biến một con hàn long thành hỏa long, khiến toàn bộ mọi người đều trố mắt kinh ngạc.

Hỏa long giận dữ trực tiếp khiến trường xà hỏa diễm tiêu tan. Hỏa Thái Cực đứng giữa không trung, đưa đôi mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn tới. Hắn không sợ chết, mà còn nhiều hơn là sự thỏa mãn đến cực hạn. Chết trong tay kẻ có hỏa diễm mạnh hơn mình thì chẳng có gì phải tiếc nuối.

Hỏa long há to miệng nuốt chửng Hỏa Thái Cực. Cảnh tượng tiếp theo còn khiến người ta kinh ngạc hơn: Con hỏa long vạn dặm ấy lại từ từ bị hấp thu từng chút một. Cho đến khi hỏa long bị hấp thu hoàn toàn, Hỏa Thái Cực vẫn ngơ ngác đứng giữa không trung.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nhìn về phương xa, nói:

"Ngươi không xứng để bản cung chủ giết. Hãy tìm một nơi để tu luyện, chờ khi bản thân ngươi tự tin có thể đón đỡ một chiêu của bản cung chủ, tới lúc đó chết cũng không muộn."

Hỏa Thái Cực cảm ứng được hỏa diễm trong cơ thể mình đang điên cuồng lột xác. Ngọn lửa vẫn giữ màu sắc ban đầu, nhưng phẩm chất thì đã tăng tiến đến một mức độ khó tả. Hắn nhìn bóng lưng của người trước mắt, không nói gì, ôm quyền cúi đầu thật sâu rồi bay về phương xa.

"Hàn Vũ Thiên, ngươi thu phục hắn chẳng được rồi."

Thất Bảo Thần Chủ đứng bên cạnh, nét mặt lộ vẻ vui mừng khi lần đầu thấy được bộ dáng "thất bại" của Hàn Vũ Thiên. Hàn Vũ Thiên không để ý lời Nguyễn Công Sơn, cười nói:

"Đều đã nằm trong dự tính của ta. Hắn không gia nhập Vạn Niên Cung, ngược lại sẽ giúp được không ít chuyện cho chúng ta."

Thất Bảo Thần Chủ suy nghĩ một chút rồi cười nói:

"Ra là vậy, ngươi đã đứng đầu Thiên Vực rồi mà còn suy tính sâu xa đến thế sao?"

Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời, nói:

"Ta đang suy tính cho gia đình, gia tộc và thuộc hạ của ta. Hai ta mà rời khỏi đây quá sớm, e là đám dị tộc kia sẽ lấn át không ngừng. Giờ đi trấn áp từng tộc, xem như thị uy, cũng để chúng thấy được uy nghiêm của nhân tộc."

Thất Bảo Thần Chủ nhẹ gật đầu nói:

"Ngươi nói cũng phải. Xem ra ta cũng phải để lại một ít hậu thuẫn cho đệ tử của mình rồi, ha ha ha ha."

Đệ tử mà Thất Bảo Thần Chủ nhắc tới là Hồ Nguyệt Nhi. Trong một lần vô tình đi thăm dò di tích gặp nguy hiểm, nàng đã tình cờ gặp được Nguyễn Công Sơn. Thấy thiên phú và tư chất của nàng không tệ, hắn đã nhận nàng làm đệ tử. Hàn Vũ Thiên biết chuyện này cũng không phản đối, bởi đây hẳn là duyên phận của hai người, hắn có ngăn cản cũng không ngăn được duyên số.

Hàn Vũ Thiên phất tay nói:

"Tiến đến Thiết Sa tộc."

Vạn Niên tu sĩ ầm ầm kéo đi. Lần này lại có thêm Hỏa Vân tộc gia nhập, khiến đội quân càng thêm phần đặc sắc. Hàn Vũ Thiên cũng không còn dẫn đầu đ��i quân, mà ngồi trên Vạn Niên Bảo Tọa được đặt trên lưng Nguyên Long Huyền Linh Quy. Hắn đột phá Đạo Tổ, việc thu phục vài con yêu thú Thiên Tông là chuyện dễ dàng.

Cách đó vạn dặm, mấy hòn đảo liên kết với nhau thành vòng tròn. Trung tâm là một khối thủy cầu chứa tòa cung điện được kết từ san hô vô cùng tinh xảo. Nghệ thuật kiến trúc của Thiết Sa tộc quả thật tuyệt đẹp.

Thiết Sa tộc là một tộc thuộc dị tộc đứng thứ ba trong các dị tộc thủy hệ. Ngoại hình họ giống nhân tộc nhưng lại có một số đặc điểm của cá mập: hai cánh tay có hai vây sắc bén như sắt, có thể dùng làm vũ khí; lưng cũng có vây giúp thủy chiến càng thêm linh động; đuôi mạnh mẽ có thể quật nát cả ngọn núi; còn răng thì không cần nhắc tới, có thể cắn nát bất cứ loại thịt nào.

"Ta cảm nhận được mùi máu từ vạn dặm cách đây, mùi máu tươi nồng đậm như của rất nhiều người hòa lẫn vào nhau."

Quang Hy là tộc trưởng của Thiết Sa tộc, tu vi đã đạt trung vị Đạo Tổ, chỉ thiếu một bước là đột phá thành thượng vị giả. Giác quan của Thiết Sa t���c đối với máu tươi trong nước vô cùng nhạy bén; dù chỉ là một lượng máu nhỏ rơi vào trong nước, cách xa trăm dặm họ vẫn có thể phát giác được, huống chi Quang Hy đã thức tỉnh được tổ huyết.

"Tộc trưởng, vậy phải làm thế nào đây?"

Nạp La, dáng vẻ trung niên, tu vi tương tự Quang Hy, nhưng hắn không hề có thái độ ngang hàng mà vô cùng cung kính. Quang Hy ra lệnh nói:

"Hai người có tốc độ nhanh nhất mau chóng đi tuần tra. Nếu có bất thường, hãy mau quay về báo cáo."

"Rõ."

Từ trong cung điện san hô, hai bóng người lao ra, bơi thẳng xuống mặt nước rồi mất hút. Hai Thiết Sa tộc ấy rất nhanh đã lần theo mùi máu đi tới địa phận của Hỏa Vân tộc. Nét mặt cả hai kinh hãi nhìn cảnh tượng đổ nát, không thể tin vào mắt mình.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Có kẻ tấn công Hỏa Vân tộc sao?"

Hai người nhìn nhau, cau mày khó hiểu. Một kẻ tinh ý lập tức nói:

"Nhân tộc không thể động vào dị tộc, ngược lại cũng thế. Hẳn là có một dị tộc nào đó muốn độc chiếm vùng này. Mau về báo cho tộc trưởng!"

"Ừm."

Hai Thiết Sa tộc tuần tra ngay lập tức dùng toàn lực để quay trở về. Khi đi được nửa đoạn đường, hai người đã gặp phải những cơn bão kỳ lạ. Lúc đi vẫn rất bình thường, nhưng sao mới rời đi chưa đến nửa canh giờ đã có bão lớn đến thế?

"Thứ giông bão kỳ lạ này là thế nào chứ?"

Bọn họ dùng hết thể lực để vượt qua cơn bão. Vừa mới trồi lên mặt nước, nhìn thấy hòn đảo của Thiết Sa tộc thì toàn thân tê cứng tại chỗ. Chiến hỏa bốc lên liên hồi cùng tiếng chém giết không ngừng. Kim Ngạc và Hỏa Vân tộc vậy mà lại liên thủ với các cao tầng Thiết Sa mà chiến đấu.

"Làm sao có thể? Mới chỉ nửa canh giờ mà Thiết Sa tộc đã lâm vào thế khó ư?"

Một tên đơ người, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Lúc này, một tên khác như cảm nhận được điều bất thường, lập tức quay đầu nhìn lại. Hắn trừng lớn mắt, run rẩy không dám phát ra tiếng động.

Chuyện hắn thấy chính là đại quân đông như kiến của Vạn Niên Cung. Ai nấy đều đang nhìn hai bọn họ bằng ánh mắt giễu cợt không thôi. Hai kẻ này vậy mà trồi lên ở ngay phía trước ch��� đại quân đứng, quả là xui xẻo đến tận mạng.

Nhưng vừa nãy, hai người thật sự không cảm nhận được bất kỳ động tĩnh nào trên mặt nước. Không phải Vạn Niên Cung có thủ đoạn thần thông gì, mà đơn giản là đại quân đang ở không trung, cách mặt nước chỉ một ngón tay, bởi vậy hai người kia không thể cảm nhận được bất kỳ chuyển động lạ nào dưới nước.

"Hai tên sâu bọ lọt lưới này."

Long trảo của Nguyên Long Huyền Linh Quy vớt hai kẻ Thiết Sa tộc đang run rẩy lên. Hàn Vũ Thiên đang chống cằm, liếc mắt nhìn sang. Chỉ một ánh mắt đã làm hai kẻ kia dập tắt toàn bộ sự run rẩy, đứng yên như tảng đá không dám thở mạnh.

Hàn Vũ Thiên thay đổi ánh mắt, nhìn sang hướng hòn đảo đối diện, cười nói:

"Thả bọn chúng đi. Dù sao thì Thiết Sa tộc cũng đã là vật trong túi, hai tên yếu kém này không cần động thủ."

"Nghe rồi chứ?"

Nguyên Long Huyền Linh Quy hất hai người lên không trung, sau đó dùng mu bàn tay quật bay họ ra xa mấy ngàn dặm.

Bản biên tập này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free