(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 295: Hôn lễ.
Ánh sáng ngũ sắc và ngân quang va chạm kịch liệt, thu hút sự chú ý của mọi người. Những trận chiến cấp Đạo Tổ hiếm khi xảy ra, nhưng mỗi khi bùng nổ đều gây chấn động không nhỏ. Nhiều anh kiệt trẻ tuổi không khỏi ngước nhìn đầy ngưỡng mộ hai tuyệt thế mỹ nữ đang giao đấu.
"Muội ra tay cũng thật dứt khoát."
Ngọc Lan dùng trường kiếm liên tục chặn đứng những đợt công kích điên cuồng của nữ long nhân. Long Hiên Nhi cười nói:
"Tỷ đừng có phòng thủ nữa, để muội xem thực lực thật sự của tỷ đi."
Ngọc Lan dùng kiếm đẩy Long Hiên Nhi. Nàng cười thật đẹp, nhưng nụ cười ấy lại khiến người khác kinh sợ tột độ. Ma khí cuồn cuộn bao phủ thân nàng, phóng thẳng lên trời, dường như muốn nuốt trọn nhật nguyệt vạn vật. Trong chốc lát, từ một tiên nữ, nàng biến thành một ma nữ, phá tan vô số ảo tưởng của những kẻ ôm mộng với nàng.
"Tỷ tới đây."
Ngọc Lan vung kiếm. Lần này, đến lượt nàng tấn công. Long Hiên Nhi không hề phòng thủ mà lấy công làm thủ, khiến trận chiến của cả hai càng trở nên đặc sắc hơn. Khi cả hai lùi lại, trên cánh tay Long Hiên Nhi xuất hiện một vết chém, máu tươi chảy ra khiến người ta không khỏi đau lòng.
"Chân Long Hộ Thể."
Long Hiên Nhi hừ lạnh. Ngay lập tức, hư ảnh chân long xuất hiện sau lưng nàng. Nó rít lên một tiếng long ngâm, rồi há to miệng nuốt trọn Long Hiên Nhi. Khi hư ảnh chân long tiêu tán, Long Hiên Nhi đã thay đổi hoàn toàn: mái tóc nàng hóa thành màu kim hoàng, đôi long giác sáng chói kim quang, mi tâm hiện ra long ấn. Trông nàng càng thêm phần cao quý, gần như đã hóa thân thành hình người của Long tộc.
"Long Hiên Nhi lại có thể thức tỉnh được huyết mạch tổ tiên?"
Long Nhược Hà ánh mắt rung động nhìn con gái mình. Long Khanh không tin vào mắt mình, còn Long Bạch thì bất ngờ khôn xiết. Long Hiên kích động thốt lên:
"Ngay cả vị Long tổ kia phải tới tuổi xế chiều mới thức tỉnh được tổ huyết chân long, vậy mà Long Hiên Nhi chỉ mới chừng ấy tuổi đã thức tỉnh, chuyện này..."
Tất cả Long nhân tộc đều nhìn Long Hiên Nhi bằng ánh mắt hâm mộ. Ngay cả Long Khanh, thiên tài vạn cổ, cũng không thể làm được điều đó, vậy mà Long Hiên Nhi lại làm được. Thiên tư của nàng vượt xa Long Bạch thời trẻ.
"Thứ sức mạnh gì đây?"
Ngọc Lan cảm nhận được sự uy hiếp từ long khí kinh người tỏa ra từ nàng, không khỏi tò mò, nhưng hoàn toàn không hề e sợ khi đối mặt với Long Hiên Nhi. Ma kiếm trong tay nàng lại vũ động, lần nữa tấn công tới.
Long Hiên Nhi nắm chặt kim thương, long khí bùng phát khiến cung trang bay phấp phới. Nàng cũng lập tức xông lên giao chiến. Hai luồng khí tức va chạm, tạo ra vô số sóng năng lượng khuếch tán, khiến rất nhiều tu sĩ tu vi thấp kinh sợ, vội vàng tránh lui sau lưng các cường giả Đạo Tổ. Bởi lẽ, nếu dính phải những sóng năng lượng này, họ có khả năng sẽ chết oan chết uổng.
Nhưng điều khiến các cường giả theo dõi trận chiến kinh sợ không phải là Long Hiên Nhi thức tỉnh huyết mạch tổ long, mà là Ngọc Lan từ đầu đến cuối không dùng hết thủ đoạn nhưng vẫn đánh ngang tay với Long Hiên Nhi. Ngọc Lan nhảy lùi lại, rồi đột nhiên phun ra một ngụm máu. Điều này khiến mọi người càng trố mắt kinh ngạc.
"Bị thương từ bên trong, hẳn là do Long Hoàng Ý Chí."
Long Bạch vuốt râu, hài lòng nhìn tiểu long nữ ấy. Long Hoàng Ý Chí có thể ảnh hưởng đến đối thủ thông qua long uy hoặc long khí. Nó thấm sâu vào cơ thể, tích tụ rồi bạo phát từ bên trong. Kẻ bị Long Hoàng Ý Chí xâm nhập sẽ cảm thấy như có một thần long phá ngực chui ra.
"Muội muội thủ đoạn không tệ, vậy tỷ tỷ không nhường nữa nhé?"
Ng��c Lan đứng dậy, ma khí dày đặc cuồn cuộn hội tụ về phía nàng, biến thành một cái kén bao bọc lấy thân ảnh tuyệt đẹp của nàng. Một lát sau, cái kén vỡ vụn. Một đôi hắc dực dài lê trên mặt đất hiện ra, trên đỉnh đầu nàng, hắc ám xoay vòng như một vòng kim cô nhỏ.
"Tiểu oa nhi vậy mà lại mang huyết mạch Ma Sứ."
Lam Huyền đang ở trong một gian phòng được Hàn Vũ Thiên sắp xếp, có thể quan sát toàn cảnh. Cảnh hai tiểu nữ đang chiến đấu cũng lọt vào mắt nàng.
Đôi cánh đen xòe rộng, càng làm vẻ đẹp của Ngọc Lan tăng thêm mấy phần. Nàng đập cánh, bay thẳng lên cửu thiên. Khi nàng dừng lại trên những tầng mây, đôi cánh lại vỗ mạnh, thổi bay toàn bộ đám mây che khuất tầm nhìn trong khuôn viên vạn dặm bên dưới.
"Hắc Đạo Ngọc."
Tay phải nàng giơ lên. Một quả hắc cầu ngưng tụ, nhanh chóng trở nên to lớn. Từ trăm trượng, ngàn trượng rồi vạn trượng, hắc cầu mới chậm lại tốc độ bành trướng, nhưng vẫn tiếp tục lớn dần, che phủ cả bầu trời phía trên.
"Long Hiên Nhi, tỷ sẽ dùng toàn lực vào đòn này, muội cố mà đỡ l��y."
Ngọc Lan nở một nụ cười tràn đầy hưng phấn. Nàng chưa bao giờ vui vẻ đến thế khi chiến đấu. Dù từng giao thủ vài lần với tên Nhân Phương của Yêu tộc, nàng cũng không đạt được khoái cảm mãnh liệt đến vậy.
Long Hiên Nhi nét mặt ngưng trọng. Nàng nhận ra đây căn bản không còn là một trận đấu giao hữu nữa. Kim quang bùng nổ, hóa thành hư ảnh chân long khổng lồ, nhưng so với quả hắc cầu kia, nó chẳng khác gì con giun so với quả bóng nhỏ.
"Xuất Long!"
Long Hiên Nhi cầm kim thương lao tới, hư ảnh chân long cũng theo đó mà bay lên. Còn Ngọc Lan thì hạ tay xuống, khiến Hắc Đạo Ngọc lao thẳng xuống. Khoảng cách giữa hai bên không còn xa, rất nhanh đã sắp va chạm.
Một bóng người thình lình xuất hiện, bàn tay chậm rãi giơ ra, bắt lấy kim thương của Long Hiên Nhi. Tay còn lại cong ngón, búng nát Hắc Đạo Ngọc của Ngọc Lan. Chỉ đơn giản bằng cách dùng tay bắt lấy và ngón tay búng nhẹ, hắn đã trực tiếp vô hiệu hóa chiêu thức mạnh nhất của hai vị Đạo Tổ sơ giai tầng ba.
Ngọc Lan tràn đầy không thể tin nổi nhìn Hắc Đạo Ngọc do mình tạo ra đang vỡ vụn, từ từ rơi xuống mặt nước bên dưới. Đây là một trong số ít chiêu thức khiến nàng kiêu ngạo nhất, vậy mà kẻ kia lại dễ dàng phá hủy nó như vậy.
Long Hiên Nhi bên này cũng không khác gì, đơ mặt nhìn kẻ đang nắm giữ kim thương của mình. Hư ảnh chân long cũng vì một cái nắm của kẻ trước mắt mà hoàn toàn tiêu tán. Đây vốn là một đòn toàn lực của nàng, ngay cả Trung vị Đạo Tổ cũng khó lòng ngăn cản dễ dàng như vậy.
Hàn Vũ Thiên xen vào giữa trận chiến, ngước nhìn Ngọc Lan rồi nói:
"Đây là giao hữu không cần phải quá khích đến vậy."
Ngọc Lan mỉm cười với ánh mắt câu dẫn nói:
"Cung chủ đại nhân, ngài đừng ích kỷ thế chứ. Chẳng phải Ngọc Lan đã dụ được ngài ra rồi sao? Ngọc Lan thật sự rất ngưỡng mộ ngài, và cũng thật lòng mong được cùng ngài cử hành hôn lễ."
Lam Huyền trên cung điện và Kiều Nguyệt Nga ở đại điện nghe xong lời này đều trừng lớn mắt, không thể tin nổi những lời lẽ như vậy.
Hàn Vũ Thiên lại cười nói:
"Vậy sao?"
Ngọc Lan nét cười duyên dáng định đáp lời, nhưng đột nhiên nàng ta trừng mắt, rồi phun ra một ngụm máu tươi.
"Gì chứ?"
Ngọc Lan nhìn xuống bụng, không biết từ khi nào, bụng nàng đã trống rỗng như bị thứ gì đó xuyên qua. Hàn Vũ Thiên thu về Cửu Hàn Kiếm, thản nhiên như không có gì xảy ra. Mọi người cũng kinh hãi vì không thể nhìn rõ tốc độ xuất kiếm và ra đòn của Hàn Vũ Thiên. Động tác của hắn nhanh hơn cả lôi điện.
"Vài ngày nữa hôn lễ chính thức bắt đầu. Bản cung chủ không muốn giết các ngươi, đây chỉ là một lời cảnh cáo."
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, bay về phía đại điện mà không thèm quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Ngọc Lan, với thương thế khá nghiêm trọng, suýt ngã xuống nếu Tam Thủ không kịp thời đỡ lấy nàng. Nàng nhìn Tam Thủ nói:
"Ngươi sao không ngăn hắn?"
Tam Thủ ngưng trọng nói:
"Ta còn không bắt kịp động tác ra đòn vừa rồi của hắn."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Ngọc Lan càng thêm kinh hãi. Tam Thủ là một cường giả Bán Thần hàng đầu của Tứ Phương Đại Lục, vậy mà lại không thể bắt kịp tốc độ của một tu sĩ Đạo Tổ. Đây thật sự là điều khó tin.
Cuối cùng, thời điểm hôn lễ đã đến. Mấy ức tu sĩ hội tụ về đây, đông nghịt cả một vùng. Không đủ chỗ ngồi, nhiều người phải đứng xem qua màn ảnh chiếu trực tiếp. Ai nấy đều reo hò không ngớt.
"Chúc mừng cung chủ."
"Chúc mừng Hàn Vũ Thiên."
"Vạn Niên Cung Chủ xin chúc mừng."
Bầu trời đột nhiên nổ vang những ánh lửa đẹp mắt như pháo hoa. Sau đó, những tia lôi điện lướt ngang bầu trời, khiến nhiều người phải dụi mắt nhìn. Màn trình diễn pháo hoa này quả thật độc đáo. Uy Lân và Lôi Linh trên tầng mây tạo ra không ít dị tượng tuyệt đẹp cho thế gian chiêm ngưỡng. Mặt biển cũng nổi sóng, rất nhiều thủy quái ngưng tụ thành hình nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Đặc sắc nhất là hai con thủy long từ trái phải nhảy lên, quấn lấy nhau rồi nổ tung, tạo ra những màn pháo nước càng làm mọi người thêm phần phấn khích.
Khi màn mở đầu kết thúc, Hàn Tôn đứng ở đại điện trịnh trọng nói:
"Xin mời tân lang và tân nương bước đến lễ đường."
Tấm màn phía sau bảo tọa Cung chủ được kéo ra. Hai người trong bộ áo d��i sánh bước tiến vào. Kiều Nguyệt Nga tay trái cầm hoa hồng đỏ, tay phải khoác lấy tay Hàn Vũ Thiên. Khi hai người bước đi, mọi người lại reo hò không ngớt. Ai nấy đều ngưỡng mộ tuyệt thế thiên tài và tuyệt sắc giai nhân này.
"Sau này ta nhất định sẽ trở nên giống Cung chủ Vạn Niên, phong hoa tuyệt đại, mới có th��� cưới được người đẹp như Cung chủ phu nhân."
"Ngươi đừng có mơ nữa, nếu muốn giống Cung chủ Vạn Niên thì phải khuấy đảo đại lục một trận, mà ngươi có lá gan đó sao?"
Từng đợt âm thanh ngưỡng mộ hòa lẫn vào nhau, khiến toàn trường vô cùng náo nhiệt. Thủ tục hôn lễ chậm rãi được tiến hành cho đến bước cuối cùng.
"Hôm nay, ta mới thực sự thấy được vẻ anh tuấn của người mà ta yêu."
Kiều Nguyệt Nga đôi má ửng hồng nhìn khuôn mặt phu quân. Hàn Vũ Thiên vuốt ve mặt nàng cười nói:
"Còn ta thì thấy được nàng sẽ mang lại hạnh phúc cho ta."
Đôi môi cả hai chạm vào nhau, khiến sự náo nhiệt bùng nổ lên tới đỉnh điểm. Ai nấy đều nâng ly chúc mừng một hôn lễ hoành tráng. Người của Vạn Niên Cung thì vui mừng khôn xiết.
Hai người nhanh chóng xuống dưới, cùng uống rượu với những vị khách. Trong tiệc vui, đương nhiên không ai dùng tu vi hay pháp lực để đánh tan men rượu. Chỉ trong một canh giờ, ai cũng đã say khướt. Hàn Vũ Thiên cũng không ngoại lệ, toàn thân nồng nặc mùi rượu, lảo đảo hướng tới bàn của Lam Huyền. Hắn nấc lên một tiếng rồi nói:
"Lam Huyền, ngày vui của bằng hữu thì cùng uống một ly nào."
Lam Huyền nâng ly cùng với Hàn Vũ Thiên uống cạn, nàng cười nói:
"Đây là quà của bản cung. Ta còn có việc phải rời đi, không tiện ở lâu."
Nàng đặt một túi trữ vật vào tay Hàn Vũ Thiên. Chưa kịp rời đi, một đạo ngọc giản đã lơ lửng trước mặt nàng. Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Đây là quà tạm biệt."
Lam Huyền nhận lấy ngọc giản, không nói gì thêm, rồi bay về phương xa. Trời tối, mọi người đều đã say khướt, ngủ gục trên bàn tiệc. Kiều Nguyệt Nga thì ở trong phòng, ngồi chờ phu quân. Tiếng bước chân càng lúc càng lớn, khiến tim nàng đập thình thịch không thôi. Hàn Vũ Thiên mở cửa, cơ thể lảo đảo, rồi ngã về phía Kiều Nguyệt Nga.
Xin lưu ý, tác phẩm này do truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.