(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 293: Dị tộc xâm chiếm.
Từng nhóm người, quen thuộc lẫn xa lạ, xuất hiện khiến Vạn Niên Cung cảnh giác cao độ. Hàn Vũ Thiên nhắm mắt định thần, chờ đợi không gian thông đạo ấy. Một luồng ma quang lóe lên từ đó, Lam Huyền bay ra, đứng lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt nàng quét khắp bốn phía rồi dừng lại trên thân ảnh quen thuộc ở đỉnh cung điện.
Thoáng chốc nàng đã hiện ra trước mặt Hàn Vũ Thiên. Lam Huyền nhìn hắn thản nhiên nói:
"Tu vi ngươi đến tận bây giờ mới đột phá Đạo Tổ, thật không xứng làm đối thủ của ta rồi."
Hàn Vũ Thiên vẫn nhắm mắt nhưng giọng nói lại có chút trào phúng:
"Nếu ta đoán không lầm thì ngươi còn chưa chạm đến Chí Tổ? Trùng tu nhiều lần như vậy mà vẫn mắc phải sai lầm cơ bản nhất sao?"
Lam Huyền híp mắt, hơi bất ngờ khi Hàn Vũ Thiên vẫn có thể nhìn thấu tu vi của nàng. Hàn Vũ Thiên chầm chậm mở mắt, lườm nàng một cái rồi hướng ánh nhìn về phía gần ức sinh linh vừa mới xuất hiện kia. Đây mới chính là thứ mà hắn chờ đợi, chứ không phải Lam Huyền.
Khi một sinh linh từ thế giới khác đổ bộ xuống, điều đầu tiên chúng làm là tìm kiếm lãnh thổ riêng. Và giờ đây, khung cảnh ấy đang dần mở ra trước mắt. Từng chủng tộc bắt đầu tấn công các hòn đảo nhỏ của Vạn Niên Cung. Hàn Vũ Thiên không khoanh tay đứng nhìn mà vung ra một chưởng, một bàn tay khổng lồ xuất hiện, trực tiếp tóm gọn và nghiền nát mấy chục cường giả Chuẩn Tổ.
Các thành viên Vạn Niên Cung vốn đ�� trải qua nhiều năm chinh chiến, sớm hình thành phản xạ chiến đấu. Bọn họ nghênh địch mà không hề nao núng. Trái lại, những dị tộc thượng cổ kia mới là kẻ lâm vào hỗn loạn. Trải qua hàng triệu năm bị vây hãm trong bí cảnh, sức chiến đấu của chúng giảm sút nghiêm trọng, không kịp phản ứng với đợt phản công của Vạn Niên Cung. Nhiều kẻ không kịp trở tay đã hóa thành thi thể, nằm rải rác trên mặt đất.
"Đáng giận!"
Một trung niên của Huyết Sát tộc tức giận gầm lên, đôi huyết bức dực mở rộng, tỏa ra mùi huyết tinh nồng nặc. Hắn đập cánh lao thẳng về phía Cửu Huyễn gần đó. Cửu Huyễn đưa mắt nhìn tới lại chỉ cười nhạt. Đôi mắt ngập tràn thất thải chi quang lóe lên, trực tiếp xâm nhập vào ý chí của tên Huyết Sát tộc.
Khuôn mặt hắn trở nên mê man nhưng cơ thể vẫn lao thẳng tới như kẻ mất hồn. Cửu Huyễn vung kiếm chém kẻ kia làm đôi. Trung niên Huyết Sát tộc không thể thoát khỏi huyễn cảnh dù sinh cơ đang dần cạn kiệt. Hắn chỉ mới là Thánh Tông thượng vị, nhưng với huyết mạch đặc thù của Huyết Sát tộc cũng có thể tự tin đánh với Chuẩn Đạo một trận. Nhưng không ngờ được lại chết dưới tay một thiếu niên trẻ tuổi vô danh của Nhân tộc.
"Chuẩn Đạo."
Một tộc nhân Huyết Sát tộc tu vi Chuẩn Tổ liếc mắt đã nhận ra tu vi của Cửu Huyễn. Hắn không ngờ một tên trẻ tuổi lại có tu vi bậc này. Huyết Sát tộc tuy hung tàn nhưng tu vi cao nhất cũng chỉ dừng ở cảnh giới Đạo Tổ trung vị. Cái chết của một Thánh Tông viên mãn đã là tổn thất lớn đối với tộc. Bởi lẽ, môi trường sống trước đây của chúng trong bí cảnh là những vách núi đá khô cằn, không có nhiều tài nguyên, nên dù có thiên phú mạnh mẽ thì tu vi cũng khó mà cao thâm được.
Một bên khác, lão già Hải tộc vung tay tạo ra sóng thần, công phá về phía Vạn Niên Cung. Hàn Vũ Thiên không động thủ, mà một thân ảnh khác thoáng hiện lên. Kiếm ý sắc bén cùng hơi lạnh băng giá xẹt ngang bầu trời, va chạm dữ dội với sóng biển.
Kiếm ý xuyên thủng sóng biển, đâm thẳng vào lão già, hất văng lão ta ra xa mấy trăm trượng. Hàn Vũ Thiên tay cầm chiến kiếm, khí thế hiên ngang, không sợ trời không sợ đ��t. Nhiều người chứng kiến cảnh này không khỏi rung động. Ngay cả một vài tộc nhân trong các dị tộc thượng cổ cũng phải đưa mắt ngưỡng mộ. Đến thời điểm hiện tại, Nhân tộc vẫn là một thế lực đáng gờm.
"Nhân tộc tầm thường sao có thể sánh được với Thần Mạch Nhân tộc?"
Một trung niên hắc bào tràn đầy khinh thường, một bước đạp ra đã hiện diện trước mặt Hàn Vũ Thiên. Hắn ta tên gọi Công Tôn Nhạn, một quyền đấm tới. Hàn Vũ Thiên cũng đáp trả bằng một quyền đơn giản, đối cứng với Công Tôn Nhạn. Chỉ thấy Công Tôn Nhạn bay ngược ra xa hàng trăm trượng mới có thể ổn định thân hình.
"Làm sao có thể?"
Công Tôn Nhạn thần sắc kịch biến, không ngờ đối phương lại có thể dùng một quyền bức lui hắn. Hàn Vũ Thiên lần nữa vung quyền, mang theo khí hàn, hóa thành quyền khí đánh tới.
Quyền khí xé toang pháp tắc ngưng kết. Tổ huyết của mọi Đạo Tổ trong vòng ngàn dặm đều bị phong tỏa, không thể kích hoạt. Công Tôn Nhạn kinh hãi, dường như chỉ trong chớp mắt đã mất đi hai phần ba chiến lực. Hắn chỉ đành cắn răng, dồn nén pháp lực tới cực điểm để chính diện va chạm với quyền kia. Đúng vào thời khắc mấu chốt, một bóng người xuất hiện, chặn trước mặt Công Tôn Nhạn, dùng một quyền va chạm với quyền khí của Hàn Vũ Thiên mà không hề thua kém.
"Đạo Tổ viên mãn."
Hàn Vũ Thiên híp đôi mắt lại, không ngờ Thần Mạch Nhân tộc lại có cả Đạo Tổ viên mãn. Người kia là trung niên bạch y, tỏa ra khí tức bức người. Kẻ này tên gọi Công Vô Tà.
"Hoàng Kim Chấn Thần Quyền."
Công Vô Tà vung ra quyền pháp nổi danh của Thần Mạch Nhân tộc, đánh thẳng về phía trước. Hàn Vũ Thiên nhếch môi. Thâm Uyên Ma Thể kích hoạt, biến hắn thành một ma nhân cường tráng.
"Ma Uyên Ám Ngục."
Hàn Vũ Thiên vung ra ma quyền, bộc lộ sự tà ác vốn có của Ma tộc. Ngay cả Tam Thủ cũng trừng mắt kinh ngạc không thôi. Khí tức ma này trên người hắn còn thuần khiết hơn cả Hoàng điện hạ. Thật không ngờ bằng hữu của Hoàng lại thần bí đến nhường này.
Hai luồng sức mạnh tương phản, hai quyền tương khắc ầm ầm va chạm, tạo thành chấn động thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh. Kết quả vẫn như cũ là ngang tài ngang sức. Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Nếu ta lại gia tăng thêm lực lượng thì thế nào?"
Công Vô Tà con ngươi co rút, khó tin trước lời vừa rồi. Kỳ thực, Hàn Vũ Thiên vừa rồi chỉ tung chiêu đơn giản, không hề gia trì pháp tắc, tổ huyết hay khí vực, chỉ đơn thuần là pháp lực và quyền ý.
Hàn Vũ Thiên phóng lên không trung, một quyền ngưng tụ, gia trì thêm pháp tắc. Ma Uyên Ám Ngục lần nữa được thi triển, khiến bầu trời trong xanh hóa thành hắc ám. Đây chính là pháp tắc hiển hóa.
Công Vô Tà siết chặt hai quyền, hừ lạnh quát:
"Thiên Thủ Hoàng Kim Quyền."
Hai tay liên tục đấm ra ngàn vạn quyền ý kim sắc chói mắt, tựa như lưu tinh giáng thế. Nhưng so với ma quyền của Hàn Vũ Thiên thì không đáng là gì.
Hai bên va chạm lần nữa, Công Vô Tà đã lùi hai bước về sau. Tuy không thụ thương nhưng ai cũng hiểu, chiêu vừa rồi hắn đã bại.
"Lại đến."
Hàn Vũ Thiên lại vung quyền. Lần này, mọi người đều thấy không chỉ bầu trời tối sầm lại, mà ngay cả mặt đất, cây cối, sông ngòi, cuồng phong cũng đều phủ một màu u tối. Đây chính là pháp tắc và khí vực được gia trì vào quyền đó.
Quyền thế lần này còn khủng khiếp hơn lần trước đến cả trăm lần. Công Vô Tà nét mặt lại bình tĩnh đến lạ thường. Quyền ý kim sắc cũng lóe lên lần nữa.
"Hoàng Kim Phá Thần Quyền."
Quyền của Công Vô Tà cũng mạnh hơn trước gấp trăm lần. So với đòn trước đó của hai người chỉ như đùa vui, thì bây giờ mới thật sự là nghiêm túc.
Hai bên va chạm trực tiếp phá hủy một hòn đảo lân cận, biến nó thành cặn bã. Trận pháp bảo hộ cũng chỉ như vật trang trí. Sóng nước dâng cao, tràn ngập các hòn đảo khác, khiến người ta không khỏi kinh hãi. Đòn vừa rồi khiến họ tưởng rằng nơi đây sẽ bị đánh thành bình địa.
"Ngươi chưa phải viên mãn Đạo Tổ?"
Công Vô Tà sau lần giao thủ này đã nhận ra điểm khác thường của Hàn Vũ Thiên. Chỉ có hắn và những kẻ có tu vi Đạo Tổ viên mãn mới nhận ra điểm này. Khí Vực của Đạo Tổ viên mãn ít nhất phải bao trùm vạn dặm, nhưng của Hàn Vũ Thiên lại chỉ có ngàn dặm, thật sự chỉ tương đương với c��nh giới Thánh Tông.
Hàn Vũ Thiên thì cười nhạt nói:
"Một lũ thiển cận, các ngươi làm sao biết cách vận dụng triệt để khí vực chứ?"
Ma vực lập tức thu nhỏ lại, bằng kích thước nắm đấm của Hàn Vũ Thiên. Tổ huyết trong cơ thể hắn bắt đầu vận hành nhanh chóng, nâng cao lực lượng thêm vài phần. Công Vô Tà lần này cũng phải nghiêm túc tích súc một quyền toàn lực.
Đột nhiên long uy bộc phát khiến hai người phải đưa mắt nhìn tới. Lão tộc trưởng Long Nhân tộc mang huyết mạch hoàng tộc thở dài nói:
"Các ngươi là dị tộc từ nơi khác tới, không thể ngang nhiên chiếm đoạt đất của người khác. Hãy tự mình tìm kiếm một lãnh thổ khác đi."
Công Vô Tà hừ lạnh nói:
"Long Hoa, lão thật sự đã già rồi. Xưa giờ luôn là thực lực vi tôn, đừng nói những lời nực cười như vậy chứ."
Công Vô Tà trực tiếp bỏ qua lời nói của Long Hoa, hướng về Hàn Vũ Thiên, lại vung một quyền, không muốn nhân nhượng thêm chút nào nữa. Dù thiếu niên trước mắt trong tương lai có khả năng trở thành cường giả vượt xa hắn, nhưng hắn đã quyết định, m��t khi đã đắc tội thì tuyệt đối không thể để đối phương sống sót. Hàn Vũ Thiên nhếch môi, lại thấy lôi, hỏa, thủy, hàn, ma bao trùm lên một quyền của hắn, với uy lực phải nói là gia tăng thêm ngàn lần.
"Dám ngấp nghé Vạn Niên Cung của bổn cung chủ, nhất định phải chết."
Quyền kình mang theo năm loại thuộc tính công phá tới. Thiên địa thất sắc, vạn linh kinh sợ. Đại lượng tu sĩ dưới Chuẩn Tổ không tự chủ được lập tức quỳ xuống, không dám ngước nhìn khí thế ngút trời ấy. Những kẻ Chuẩn Tổ kia cũng run rẩy tay chân, không thể tin được có ngày bản thân lại chứng kiến uy lực mạnh đến mức này. Công Vô Tà nhíu mày nói:
"Chỉ là vẻ ngoài lừa bịp."
Nhưng Công Vô Tà rất nhanh đã nhận ra vẻ ngoài ấy hoàn toàn xứng đáng với uy lực mà nó bộc phát. Ngay cả quyền ý kim sắc của hắn cũng chỉ trong một chốc bị đánh tan. Dư lực kinh khủng không hề suy giảm, trực tiếp nhắm thẳng vào Công Vô Tà mà đánh tới. Một kích này ngay cả Đạo Tổ viên mãn cũng không dám trực tiếp đón đỡ. Hắn ta liền tóm lấy Công Tôn Nhạn bên cạnh, dùng hắn làm tấm khiên chắn để đón đỡ quyền này.
"Công Vô Tà, ngươi làm gì?"
Công Tôn Nhạn thần sắc đại biến, thật không ngờ chiến hữu kề vai sát cánh hơn ngàn năm lại ngay vào giờ phút cuối cùng đem mình ra làm lá chắn giữ mạng. Đây chính là điều ngay cả tộc nhân Thần Mạch Nhân tộc cũng không thể ngờ tới. Rất nhiều người chứng kiến cũng chỉ cười nhạt. Đúng là khi đứng trước sinh tử tồn vong mới biết được bộ mặt thật của đối phương, dù là chiến hữu ngàn năm cũng chỉ là một lá chắn bảo mạng cuối cùng.
Một quyền kia đâm thẳng vào Công Tôn Nhạn, đánh nát hắn thành tro tàn, ngay cả hồn phách cũng không còn sót lại chút nào. Công Vô Tà trừng lớn mắt, tràn đầy tia máu, quát:
"Ngươi vậy mà oanh sát cả linh hồn, không chừa lại thứ gì, đúng là đủ tàn nhẫn."
Công Vô Tà vốn nghĩ lấy Công Tôn Nhạn làm khiên đỡ đạn, về sau chỉ cần linh hồn Công Tôn Nhạn còn, hắn cũng có thể ngưng tụ ra một bộ nhục thân cường đại hơn để tạ lỗi. Nhưng hắn không nghĩ tới Hàn Vũ Thiên ra tay tàn độc, ngay cả hồn phách cũng không giữ lại. Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Bổn cung chủ đã nói, kẻ nào động vào Vạn Niên Cung đều phải chết, chết một cách triệt để cả thể xác lẫn linh hồn."
Lời nói băng lãnh khiến người ta không rét mà run, nhìn lên thiếu niên phong hoa tuyệt đại trên không. Trong lịch sử, chưa từng có một người phong hoa tuyệt đại n��o làm được như hắn, ngay cả trong những ghi chép cổ xưa nhất của dị tộc thượng cổ cũng không có. Một kích chấn áp quần hùng. Long Bạch nhìn vùng đất loạn lạc bên dưới, không khỏi cau mày. Chỉ mới đưa sinh linh ngoại giới đến chưa được một canh giờ đã xảy ra tranh chấp lãnh thổ quy mô lớn. Nếu cứ mặc cho chúng tiếp tục làm loạn, phiến đại lục này sẽ đại loạn mất. Long Bạch vung tay nói:
"Long Nhân tộc nghe lệnh, trấn áp dị tộc."
Long uy bạo phát khiến pháp tắc chấn động, mơ hồ có long âm truyền ra khắp nơi. Từng luồng khí tức bùng nổ, tu vi thấp nhất cũng là Thánh Tông viên mãn. Có đến mấy trăm luồng khí tức của Long Nhân tộc vọt thẳng ra ngoài, giao thủ với dị tộc khắp bốn phương. Huyết Sát tộc trưởng Huyết Sát Giáo tức giận nói:
"Long Hoa, Long Nhân tộc các ngươi thật sự muốn đối đầu với mấy trăm dị tộc sao?"
Long Hoa nhìn Huyết Sát Giáo cười nhạt nói:
"Ngược lại thì phải, mấy trăm dị tộc các ngươi dám đối đầu với Long Nhân tộc của lão phu hay không mới đúng."
Long uy của một mình Long Hoa trực tiếp chấn áp toàn bộ Huyết Sát tộc, không một kẻ nào dám cử động dưới uy áp này. Huyết Sát tộc suy cho cùng mạnh nhất cũng chỉ là Đạo Tổ trung vị, không ngu ngốc đến mức đi đối đầu với Long Nhân tộc, nơi có mấy vị Đạo Tổ thượng kỳ và viên mãn. Huyết Sát Giáo bị trấn áp cũng hừ lạnh nói:
"Huyết Sát tộc ngưng chiến, không được manh động."
"Dị tộc các ngươi đúng là manh động, tới lãnh thổ Nhân tộc của chúng ta rồi còn muốn chiếm đoạt đất đai xung quanh. Điệp Hoa Cung, giết cho ta!"
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của truyen.free, xin quý độc giả tiếp tục ủng hộ.