Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 282: bản đồ Thái Cổ Yêu Sơn.

Hàn Vũ Thiên hiểu ý Huyết Vân Mãng nói, nhưng hắn lại xem chín con yêu thú đang đến chính là cơ hội tốt. Thuần phục chúng sẽ tốn thời gian, nhưng trực tiếp diệt trừ thì lại thu về được không ít lợi lộc từ trên thân chúng.

Rất nhanh, tám bóng dáng to lớn khác lần lượt xuất hiện. Một đầu Nguyên Long Huyền Linh Quy với đầu rồng thân rùa khổng lồ, hình thể vạn dặm vượt xa những con yêu thú khác. Kế đến là Huyễn Mộng Sa Ngư, toàn thân toát ra khí tức huyền ảo, tản ra sương khói mờ ảo có thể nuốt chửng mọi thứ vào trong ảo cảnh của nó.

Tà Kình Ma Hổ có hình thể cự hổ dài trăm dặm, bốn chi mọc màng bơi, toàn thân phủ vảy cá trông đầy vẻ quái dị. Ngọc Thiên Thần Điểu là một con cự điểu mang màu sắc lấp lánh như ngọc. Lôi Hải Côn Bằng chỉ nhỏ hơn Nguyên Long Huyền Linh Quy một chút. Thiên Lang là con sói hình thể to lớn với bộ lông trắng muốt, trên lưng lại có song dực, tùy thời có thể tung cánh bay lượn.

Hạt Nguyên Thiên có hình thể bọ cạp khổng lồ, bốn cái đuôi độc và trên lưng mọc đầy gai nhọn có thể phóng ra những đòn công kích kịch độc. Kế đến là Hồng Chu Liệt Hỏa, một con nhện khổng lồ với toàn thân hỏa diễm cháy rực không ngừng. Người xưa truyền rằng ngọn lửa trên thân Hồng Chu Liệt Hỏa cháy đến vô tận, là chí bảo mà mọi luyện khí sư hay luyện đan sư đều ao ước có được.

Cuối cùng là một con Tam Thiên cực kỳ hiếm thấy, ngay cả trong thời kỳ thần linh phồn thịnh nhất cũng khó mà gặp được. Thân rồng mọc ra ba cái đầu: sư tử ở giữa, ưng bên trái và ngạc ngư bên phải. Tu vi Thiên Tông không hề kém cạnh những yêu thú khác, nhưng nó lại khiến Hàn Vũ Thiên cảm thấy quen mắt, dù nhất thời chưa thể nhớ ra đã từng thấy hình ảnh này ở đâu.

"Bạch Ly Long, ngươi sao lại để đám nhân tộc này cưỡi trên lưng mình chứ?"

Huyết Vân Mãng toàn thân toát ra huyết khí nồng đậm, có chút hiếu kỳ nhìn về phía Bạch Ly Long. Hạt Nguyên Thiên xòe bốn cái đuôi độc, đưa vào thế tấn công nói:

"Đừng nói với bọn ta là ngươi đang giúp chúng xuống dưới tầng thí luyện đấy."

Bạch Ly Long hừ lạnh nói:

"Các ngươi cản được ta?"

Hồng Chu Liệt Hỏa cười hưng phấn nói:

"Bạch Ly Long, ngươi có thể một chọi chín sao? Thiên Tông thì cũng phải có giới hạn chứ, huống hồ chúng ta lại cùng cấp bậc với nhau. Ngoài Tam Thiên ra thì ngươi là kẻ đột phá sớm nhất, nhưng điều đó không có nghĩa ngươi là kẻ mạnh nhất."

Nguyên Long Huyền Linh Quy vuốt rồng giơ cao, trực tiếp đánh tới Bạch Ly Long như thái sơn áp đỉnh, không hề dài dòng như những y��u thú khác. Hàn Vũ Thiên đứng trên đỉnh đầu của Bạch Ly Long, ngẩng đầu nhìn cự trảo to lớn đang ập tới, thản nhiên nói:

"Các ngươi đang cản trở ta đấy."

"Thanh Liên Kiếm Ca, Nhất Kiếm Tru Vạn Tà!"

Thanh quang lóe lên, một đạo thanh liên tiên kiếm phóng ra, trực tiếp hất bay cự trảo kia lùi xa vài trăm trượng, để lại trên đó một vết cắt tuy không sâu nhưng cũng đủ làm lộ ra da thịt của Nguyên Long Huyền Linh Quy. Tám con yêu thú khác đồng loạt kinh ngạc nhìn. Thật không ngờ, Nguyên Long Huyền Linh Quy, kẻ được xem là có nhục thân mạnh mẽ nhất trong Thập Thiên Yêu Thú, lại bị một kích đả thương dễ dàng đến thế.

"Chủ nhân của ta nói các ngươi đang cản đường, thật là vô ý tứ."

Mạch Liên không biết từ lúc nào đã đứng bên phải Hàn Vũ Thiên, mang theo chút phong thái của cường giả kiếm đạo. Ban đầu, lão vốn dấn thân vào kiếm đạo nhưng không có được thiên phú xuất chúng. Về sau, may mắn được đan đạo mở đường. Tuy có duyên với đan mà vô duyên với kiếm, nhưng trong lòng lão vẫn giữ ý niệm trở thành một tu sĩ kiếm đạo. Vì thế, tạo nghệ kiếm thuật với một thức Thanh Liên Kiếm Ca này cũng có thể sánh ngang với nhất kích tất sát của một Kiếm Tông chân chính.

"Nhân loại ngu xuẩn!"

Một vuốt hổ từ phía bên trái vồ tới, muốn tát bay hai kẻ nhân loại càn rỡ này. Nhưng một đạo kình phong ập tới va chạm với cự trảo, tạo thành tiếng nổ ầm vang thật lớn. Cùng lúc đó, thân hình Tà Kình Ma Hổ lui về sau vài trượng. Tuy không xa, nhưng việc có thể bức lui được một đầu yêu thú Thiên Tông đã là điều mà Chuẩn Tổ tu sĩ không thể làm được, huống hồ người ra tay lại là Hồng Thiên, một tu sĩ Chuẩn Đạo.

"Ngậm miệng lại đi đầu súc sinh."

Hàn Vũ Thiên chậm rãi nhìn chín đầu yêu thú đang vây quanh mình, trên môi nở một nụ cười có chút kỳ lạ. Bạch Ly Long thấy nụ cười này liền kinh ngạc nói:

"Nữa sao?!"

Một luồng khí tức băng lãnh thấu triệt thương khung phát ra, nhưng nó lại không đóng băng mọi thứ như Bạch Ly Long tưởng tượng. Nó thầm nghĩ:

"Quả nhiên càng xuống sâu thì năng lực của hắn có vẻ giảm đi nhiều, chỉ còn là khí tức âm hàn mạnh mẽ mà thôi."

"Gì đây?"

Chưa đợi chín đầu yêu thú kịp phản ứng thì trên thân chúng bắt đầu xuất hiện từng mảng băng, như thể vảy băng mọc ra, từng lớp từng lớp bao phủ dần cơ thể đồ sộ của chúng.

"Tại sao ta lại không thể thi triển toàn lực để phá băng?"

Huyết Vân Mãng không thể ngờ được, thân là Thiên Tông mà chỉ vì một ý niệm bạo phát của nhân tộc lại khiến toàn thân nó thoát lực, không thể thi triển bất kỳ phần lực lượng nào vốn có của bản thân. Chín đầu yêu thú lập tức lóe lên một ý nghĩ điên rồ trong đầu:

"Chí Tông Cảnh!"

Chí Tông là khái niệm mà bất kỳ yêu thú nào cũng không dám nghĩ đến, ngay cả khi chúng đã đạt tới Thiên Tông và mang huyết mạch thần thú có thể sống gần vạn năm tuổi thọ cũng không dám mơ tới cảnh giới kia. Nhân tộc đạt đến Chí Tông dễ hơn yêu thú gấp mấy trăm lần, nhưng tuyệt nhiên chẳng có mấy kẻ chân chính đạp lên được cảnh giới Chí Tông kia. Lịch sử ghi chép rằng ngay cả từ thời Thái Cổ phồn thịnh, khi linh khí vượt trội hơn hiện tại rất nhiều, nhân tộc có Chí Tông tồn tại cũng hiếm như phượng mao lân giác, chỉ sinh ra được vài vị Chí Tông của các chủng tộc. Hiện tại là thời kỳ suy yếu nhất trong lịch sử, làm sao có thể sinh ra một Chí Tông cường giả hiếm thấy như vậy?

"Thảo nào quy tắc thiên địa lại mở hết phong ấn cho chúng ta, chính là để liên thủ đối phó với một Chí Tông. Trong hồ nước này, e rằng chỉ có những tồn tại như mấy đầu yêu thú lâu năm kia mới có thể..."

Tam Thiên chưa nói hết lời đã bị băng phong. Không một con yêu thú Thiên Tông nào thoát khỏi được sự trói buộc của băng giá. Hàn Vũ Thiên điểm lên chín pho tượng băng một đạo cấm chú rồi thu về không gian giới chỉ. Chính vì sự kiêu ngạo tự cho mình mang trong huyết mạch thần thú mà bọn chúng mất cảnh giác, nên Hàn Vũ Thiên đã lập tức động thủ. Bằng không, nếu bọn chúng cảnh giác cao độ với tu vi Thiên Tông và huyết mạch thần thú thì dù là Hàn Vũ Thiên cũng không thể giảm lực lượng của chúng xuống quá bốn thành.

Bạch Ly Long tràn đầy khiếp hãi, không ngờ một Chí Tông lại chỉ trong một khắc đã áp chế được cả chín cư���ng giả Thiên Tông. Đây không khác gì cừu non chọc phải lão hổ.

"Tiếp tục di chuyển."

Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng trên đầu Bạch Ly Long, hai tay khoanh lại, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước. Bạch Ly Long không chậm trễ, cũng uốn lượn thân hình đi sâu xuống bên dưới.

"Quy tắc ở đây vậy mà có thể nhận biết Chí Tông. Hẳn là đám thần linh kia đã bỏ ra rất nhiều tâm tư mới có thể tạo ra quy tắc có thể phát hiện chí cảnh như vậy."

Hàn Vũ Thiên vừa rồi lại phát hiện quy tắc thế giới này lần nữa lưu chuyển, e rằng lại sắp khiến hắn gặp thêm không ít phiền phức.

Trên bầu trời khu thí luyện đột nhiên xé toạc một hắc động khổng lồ. Từ bên trong bước ra một mỹ nhân kiều diễm, mang vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Nhìn bộ dáng của nàng, dù là nam hay nữ cũng khó mà thoát khỏi mị hoặc. Đây không ai khác chính là Ma Hoàng Lam Huyền.

Lam Huyền lúc trước còn là Chí Tông. Thời gian trôi qua không lâu, nàng đã là Đạo Tổ viên mãn, có thể nói tốc độ tu luyện của Lam Huyền rất kinh người.

Tam Thủ đột nhiên quay đầu nhìn lên phía trên hồ nước, vẻ mặt ngưng trọng. Long Bạch thấy vậy nhướng mày nói:

"Chuyện gì?"

Tam Thủ cũng rất mơ hồ nói:

"Đột nhiên huyết khí rối loạn mà thôi, hẳn là có thứ gì đó trong khu thí luyện đang hấp dẫn ta."

Tam Thủ đương nhiên sẽ không nói rằng tồn tại đáng sợ nhất của ma tộc đã tới đây. Long Bạch nhẹ gật đầu thản nhiên nói:

"Xong phần thí luyện này, hẳn sẽ có chút thời gian để ngươi tìm cơ duyên kia."

Hai người khác cũng không nói gì. Cơ duyên ma tộc không ai có thể đạt được, trừ khi bỏ chính theo tà, bước vào vực sâu vô tận của ma khí. Còn không, cơ duyên hắc ám đó cả bốn người bọn họ đều sẽ tránh xa.

Hàn Vũ Thiên đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên qua màn đêm vụt thẳng lên cửu thiên, nhìn về phía một ai đó. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười, thản nhiên nói:

"Ngươi trùng tu cũng phải tới nơi này lần hai để tìm đường thành Thiên Tổ."

Lam Huyền trên bầu trời cũng nhìn xuống hồ nước kia than thở nói:

"Ngươi vậy mà xuất hiện vào thời điểm này. Đừng cản trở con đường đột phá của ta l�� được."

Nàng quay đầu hướng tới một địa phương đã lưu lại ấn ký từ trước mà đi. Nhưng chưa bay được bao xa, ngay trước mặt lại xuất hiện một vòng xoáy không gian kỳ lạ. Từ trong đó bước ra lại là Chu Hải Thanh Thần Hoàng lão tổ.

"Chu Hải Thanh."

Lam Huyền cau mày, thần sắc ngưng trọng nhìn l��o yêu quái phía trước. Nàng ta lấy ra ma kiếm, thần sắc nghiêm nghị nói:

"Chu Hải Thanh tiền bối, ngươi chặn đường ta là có ý gì?"

Chu Hải Thanh chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:

"Ta khuyên ngươi vài lời chân thành. Trước giờ, ngoài Sáng Thế Kiếm Cung may mắn ăn được Nguyên Thiên Vân Mộc thảo ra thì chưa có ai tự mình đột phá lên Thiên Tổ. Đừng vì truy cầu Thiên Tổ cảnh giới hư vô mờ mịt mà gây tổn thất cho thần địa này. Nếu không thể đột phá Thiên Tổ ở đây thì hãy tới Thái Cổ Yêu Sơn."

Chu Hải Thanh ném một tấm da dê cổ lão về phía Lam Huyền. Nàng bắt lấy, nhìn xem thì con ngươi co rụt lại. Lam Huyền kinh ngạc nói:

"Bản đồ dẫn tới Thái Cổ Yêu Sơn, ngươi thật sự nguyện ý đưa cho ta?"

Thái Cổ Yêu Sơn, đúng như tên gọi, là một tòa sơn cốc từ thời Thái Cổ còn lưu lại đến tận bây giờ. Bên trong có vô số cơ duyên, có thể nhiều gấp mấy ngàn lần so với khu thí luyện do hơn trăm vị thần linh tạo ra này. Truyền thuyết kể rằng, bên trong Thái Cổ Yêu Sơn có một đầu yêu thú sống từ thời Thái Cổ đến nay, am hiểu vạn vật, có thể chỉ điểm cho bất kỳ kẻ nào tới được Thái Cổ Yêu Sơn tầm bảo. Ngay cả Thiên Tổ hay Chí Tổ cũng chỉ cần nó chỉ điểm đều có thể đạt được thành tựu lớn.

"Ta có chút không bằng lòng giao cho ngươi, nhưng vì ngươi mang trong mình ý niệm lật đổ kẻ kia nên dù không đành lòng ta cũng phải giao ra. Hơn nữa, người đó vẫn còn đang trong khu thí luyện tầm bảo, ta không thể để ngươi thôn phệ hết chúng được."

Lam Huyền cũng không ngờ Hàn Vũ Thiên sau khi trùng sinh tái thế lại có được bối cảnh gì mà sau lưng luôn có yêu tộc chống lưng. Nàng hoài nghi Hàn Vũ Thiên chính là một đầu yêu thú Thái Cổ. Dựa vào việc Chu Hải Thanh lúc này cũng tìm mọi biện pháp bảo hộ hắn như nô hộ chủ, cũng đủ để thấy Hàn Vũ Thiên hẳn là đang che giấu thân phận yêu tộc, chờ ngày quật khởi, bạo phát thần uy rung động bát phương.

"Được rồi, ta tự biết có chừng mực."

Lam Huyền nhẹ gật đầu, lập tức bay về phía xa tìm kiếm cơ duyên. Chu Hải Thanh nhìn ma ảnh biến mất, cũng chậm rãi nhìn về phía hồ nước xa xa, thở dài nói:

"Hắn chỉ mới là Chí Tông, liệu thực sự có thể làm nên chuyện lớn sau trăm năm nữa không? Chủ nhân, nếu người đã giao trọng trách này cho lão nô thì lão nô sẽ liều mạng bảo vệ hắn."

Chu Hải Thanh cũng không tiếp tục ở đây lâu mà xé mở không gian, trở về Thiên.

Nhóm người Hàn Vũ Thiên cưỡi trên Bạch Ly Long, chỉ sau một canh giờ đã tới cổng không gian thứ nhất. Hàn Vũ Thiên sơ qua thấy cũng không có gì đặc biệt, liền tiếp tục hướng sâu xuống bên dưới mà đi.

Lại thêm một canh giờ sau, đám người Bạch Long, Sùng Khánh, Tam Thủ và Trần Thái Phú đều có mặt ở cổng không gian thứ nhất. Bọn họ cũng không vội vã cho đám tiểu bối bước vào. Đã tới được đây, chí ít cũng phải đưa đám tiểu bối này đạt tới tầng hai hoặc ba để có được ít cơ duyên giúp tộc mình phát triển.

Trần Thái Phú nhìn đám người Điệp Hoa Cung, có chút bất đắc dĩ. Lão nhìn ra được đám tiểu bối Điệp Hoa Cung có chút chật vật hơn so với ba tộc khác, so về tổng thể lại thua rất nhiều. E rằng cố gắng thêm nữa cũng chỉ đưa bọn họ tới được tầng hai, nếu gượng ép sẽ khi���n nhân tộc càng thêm tổn thất trầm trọng.

Nói thí luyện này là cơ duyên cực lớn cũng có thể nói nó là con dao hai lưỡi. Nếu một trong bốn tộc sơ suất để bất kỳ người nào trong đây bị tổn thất, cũng là ảnh hưởng tới xương cốt của tộc mình.

Hàn Vũ Thiên gặp được vô số Chuẩn Tổ yêu thú nhưng không con nào công kích bọn họ, bởi vì Bạch Ly Long là Thiên Tông yêu thú, có thể nói là vương giả của tầng một đến tầng ba.

"Tầng bốn có tồn tại như thế nào?"

Bạch Ly Long nghe hỏi cũng không trả lời nhanh. Nó hồi tưởng lại việc bản thân suýt nữa thì thành mồi cho con quái vật kia, rồi thở dài nói:

"Có tồn tại Đạo Tổ yêu thú. Lúc trước ta tới được điểm cuối của tầng bốn, sắp đến tầng năm khám phá thì bị một đầu yêu thú Đạo Tổ chặn đánh. Ta chật vật lắm mới thoát khỏi miệng đói của nó."

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, không ngờ chỉ mới là tầng bốn lại tồn tại Đạo Tổ Cảnh. Vậy không phải bước xuống tầng bảy, tám là có thể chạm mặt Chuẩn Thần sao? Nói không chừng tầng chín lại càng thêm hung hiểm, có c���p bậc Thần Thú tọa trấn.

Nhưng Hàn Vũ Thiên cũng không hề nhụt chí mà tiếp tục hướng về phía trước. Khó khăn lắm mới tới được khu thí luyện này lần nữa, hắn sao có thể chịu dừng bước chỉ vì một vài đầu yêu thú chứ.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free