Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 256: Quỷ Thần.

Hắc Diệt Long Hoàng vung tay, hắc ám lực lượng cùng hàn khí va chạm kịch liệt. Trong lĩnh vực của Hàn Long Nguyên Thánh, hai vị long tổ không thể đánh bại hắn.

"Định Thần Kim Quang!"

Ngũ Trảo Kim Long phất tay phóng ra kim quang chói lòa khắp nơi, nhắm vào những người xung quanh. Với tu vi long tổ, chỉ một đòn cũng đủ để dễ dàng phá vỡ trận pháp của phàm nhân.

"Là long tổ mà lại làm ra chuyện đáng khinh như vậy sao?"

Hàn Long Nguyên Thánh cười nhạt, thân ảnh hóa thành sương tuyết tan biến, xuất hiện lần nữa đã kịp thời ngăn chặn kim quang của Ngũ Trảo Kim Long.

"Chỉ cần đạt được thứ mình muốn thì chuyện đáng khinh gì cũng có thể làm được cả."

Ngũ Trảo Kim Long cười khẩy, tỏ vẻ chuyện đó là lẽ dĩ nhiên. Hàn Long Nguyên Thánh chắp tay sau lưng, cười nói:

"Hai ngươi đúng là cần được dạy dỗ thật kỹ càng."

Hàn Long Nguyên Thánh hóa thành bản thể, bay vút ra khỏi Thánh Hàn Giới. Hai vị long tổ khác cũng tức tốc đuổi theo sau.

Ba đầu cự long cứ thế nối đuôi nhau lao ra vũ trụ hỗn chiến. Thuộc hạ hai phe cũng nhanh chóng xuất thủ.

Trong tiểu vũ trụ Tinh Sơn Hạo, Tô Lăng giới, Vạn Niên Cung, Hàn Vũ Thiên đã vận hành cột linh khí được ba ngày. Nhìn từ góc độ của hắn, rất nhiều đệ tử đã đột phá Vũ Cảnh viên mãn, chỉ còn thiếu một bước nữa là Thánh Nhân.

"Xem ra lần phát động này của ta không sai, đa số đều đã có tiến triển rất tốt."

Bầu trời xuất hiện lôi kiếp, khiến tất cả nh���ng người đang tu luyện đều ngẩng đầu nhìn lên. Luân Chi toàn thân bao phủ hỏa diễm, lao thẳng lên cửu thiên.

Hắn ở cảnh giới Chí Thánh đã lâu, giờ đây đã gạt bỏ được chướng ngại của bản thân, bước vào Thánh Tông Cảnh.

Ba mươi sáu đạo lôi kiếp không chút lưu tình va chạm với Luân Chi, tạo ra những âm thanh đùng đùng nổ vang. Hàn Vũ Thiên ngón tay khẽ động, điều động một lượng lớn linh khí đến giúp Luân Chi hấp thu, thúc đẩy quá trình khôi phục thương thế do lôi kiếp giáng xuống.

Thấy đã có người đột phá Thánh Tông, mọi người lập tức trở lại trạng thái tu luyện, ai nấy đều mang theo ý nghĩ mình sẽ là người đột phá tiếp theo.

"Thành công rồi!"

Sau khi chịu ba mươi sáu đạo lôi kiếp, Luân Chi thân thể tơi tả, nhưng hắn vui mừng đến mức không kiềm chế được, thất thanh kêu lớn. Một lúc sau, pháp tắc xung quanh Luân Chi không ngừng xoay chuyển, hóa thành khí vực hỏa diễm.

Kế đến, ngũ sắc thiên khí bắt đầu chữa trị thương thế và giúp Luân Chi trở thành Thánh Tông sơ kỳ.

Thất Bảo Thần Chủ ngồi bên cạnh, nhìn thấy c���nh này cũng không mấy bất ngờ. Với nguồn linh khí thuần khiết này, chỉ cần là kẻ có cảm ngộ cao một chút thì việc đột phá lên Thánh Tông cũng rất dễ dàng.

"Nam Cương Quốc giống như một đại gia tộc bị trừng phạt vậy, tuy không mang cùng họ, nhưng các ngươi lại chảy chung một huyết mạch ngầm."

Nguyễn Công Sơn thản nhiên nhìn Hàn Vũ Thiên nói. Hàn Vũ Thiên cười đáp:

"Vậy ngươi có biết đại gia tộc nào ở Thiên giới bị trừng phạt xuống đây không?"

Thất Bảo Thần Chủ lục lọi trong ký ức một lúc lâu rồi lắc đầu nói:

"Chưa từng nghe qua, hoặc có thể sự kiện này diễn ra trước khi ta được sinh ra."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, cũng nghĩ như vậy. Bằng không thì nhất định sẽ lưu lại vài chứng cứ ít ỏi, chỉ còn cách nghĩ rằng sự kiện đó đã diễn ra mấy trăm vạn năm trước.

Lôi vân lại kéo đến, lần này chính là Thải Thuận Nhi đột phá. Nàng ta chậm rãi bước lên không trung, đón nhận ba mươi sáu đạo lôi kiếp đang chực chờ phía trên. Hàn Vũ Thiên cũng như lúc trước, dùng linh khí để giúp nàng vượt kiếp.

Thiên tư của Thải Thuận Nhi không cao bằng Luân Chi, nhưng nàng cũng đã rất cố gắng để hoàn thành độ kiếp, cuối cùng bước vào Thánh Tông sơ kỳ.

Không lâu sau là Yết Huyên, Trương Quang, Ngạc Tôn, Ý Hoan, rồi đến Chiêu Linh và Chiêu Hoa. Toàn bộ những Chí Thánh còn lại cũng lần lượt bước vào Thánh Tông chi cảnh.

Tại Vạn Niên Cung, Hàn Vũ Thiên, Hàn Vũ Thanh, Cố Mạch, Phùng Càn Dương đạt tu vi Thánh Tông đại viên mãn cao nhất. Kế đến là Tiêu Hạo, Hàn Tôn và Kiều Nguyệt Nga cũng đã đạt viên mãn. Mạch Liên và Hồng Thiên thì đạt thượng vị Thánh Tông.

Cấp trung vị Thánh Tông lại có Thích Ân, Thổ Tương. Cấp sơ kỳ thì có Chiêu Linh, Chiêu Hoa, Thanh Hiên, Trương Tuân Vinh, Trương Quang, Yết Huyên, Ý Hoan, Ngạc Tôn, Luân Chi, Thải Thuận Nhi, cùng Hỷ, Nộ, Ái, Ố vừa đột phá không lâu.

Chưa kể đến các Thánh Tông của những thế lực khác như Tinh Linh tộc, Nhân Ngư tộc và Thanh Hoa Lâu, Vạn Niên Cung đã hoàn toàn trở thành thế lực bá chủ của Nam Cương Quốc.

Nghiền ép bất kỳ thế lực nào xung quanh lãnh thổ cũng chỉ cần một ý niệm. Xa hơn, Hàn Thiên Thánh Quốc cũng đã thuộc về tay hắn, nơi số lượng Thánh Tông đại viên mãn còn nhiều hơn cả Nam Cương Quốc.

Vạn Niên Cung đã trở thành bá chủ chân chính của tiểu đại lục. Việc Phụng Định Quốc bị thâu tóm cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Vài ngày nữa trôi qua, trụ linh khí cũng bắt đầu suy yếu. Hàn Vũ Thiên hạ lệnh toàn bộ dừng việc tu luyện lại. Thánh Nhân cũng đã xuất hiện lớp lớp, những người trẻ tuổi bừng bừng sinh khí và nhiệt huyết.

"Giải trừ phong tỏa, tiếp tục làm việc như thường ngày, chờ lệnh của bản cung chủ."

"Rõ."

Vạn Niên Cung đồng thanh hô lớn rồi ai nấy về vị trí của mình, thực hiện nhiệm vụ một cách trật tự, không hề rối loạn.

Linh Vệ, Hoàng Văn Thái và Du Thuần Đạo, ba người đại diện cho Tinh Linh tộc, Thanh Hoa Lâu và Nhân Ngư tộc ở lại cùng Hàn Vũ Thiên để bàn bạc chuyện sau này.

"Cung chủ, ngài gọi bọn ta ở lại là có chuyện gì muốn giao phó?"

Linh Vệ ngồi xuống ghế cười nói. Hàn Vũ Thiên ngồi trên bảo tọa đáp:

"Tinh Linh tộc ở cây nguyên sinh đã làm được không ít việc. Hiện ta muốn xây một cung điện cho các ngươi, cũng xem như thể hiện địa vị của các ngươi với những tòa vương điện khác. Các ngươi thấy thế nào?"

Linh Vệ dù bế quan cũng biết được không ít chuyện của Vạn Niên Cung. Bảy vị tinh linh hộ pháp của nàng cũng đã ra sức không ít, giờ nàng đã xuất quan, cũng cần có một vị trí chính thức trong đó.

"Nếu cung chủ đã mở lời thì ta sẽ vui vẻ chấp nhận. Không biết cung chủ sẽ đặt tên nó là gì?"

Linh Vệ mỉm cười, bắt chéo hai chân, dựa người sang một bên. Bộ dáng này, nếu để những nam nhân trẻ tuổi thấy thì e rằng sẽ không kiềm chế được dục vọng của mình.

"Tinh Linh Điện. Lấy Tinh Linh Hoàng làm người đứng đầu, phong hiệu là Tinh Linh Vương."

Hàn Vũ Thiên tùy tiện lấy những thứ có sẵn để đặt tên cho một tòa cung điện. Hắn lại chuyển mắt nhìn Hoàng Văn Thái nói:

"Tộc trưởng, ta gọi ngươi từ xa đến đây là có chuyện muốn bàn."

Hoàng Văn Thái cười sảng khoái nói:

"Cung chủ cứ nói, việc trong khả năng thì ta sẽ dốc toàn lực để làm."

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại suy tư một chút nói:

"Đuổi toàn bộ tán tu ra khỏi Nam Cương Quốc. Phàm là kẻ đơn độc tu luyện, không có thế lực chống lưng, thì đều đuổi hết cho ta."

Hoàng Văn Thái tràn đầy kinh ngạc nói:

"Cung chủ, ngài có thể cho ta biết nguyên do sâu xa?"

Hàn Vũ Thiên dựa lưng vào ghế, vẻ mặt âm trầm nói:

"Đám tán tu luôn là sâu mọt, luôn nhăm nhe tài nguyên của các thành và tông môn khi có chiến tranh diễn ra. Nếu để mặc chúng hoành hành thì e rằng sẽ không hay."

Hoàng Văn Thái cau mày, cũng tán đồng với nguyên nhân này. Hắn lại cất giọng nói:

"Cung chủ, tán tu cũng là tu sĩ Nam Cương Quốc. Nếu đuổi họ thì thật sự không hay chút nào."

Hàn Vũ Thiên suy nghĩ lại, cũng thấy mình có chút nóng nảy khi nhắc đến tán tu. Hắn ngồi trầm tư một lúc lâu rồi lại nói:

"Tập hợp những tán tu mạnh nhất Nam Cương Quốc lại. Từ nay về sau, sẽ thành lập Hiệp Hội Tán Tu. Bất kỳ cuộc bạo loạn nào của tán tu, người chịu trách nhiệm chính là những kẻ có tu vi cao nhất trong Hiệp Hội. Ngược lại, nếu các thế gia đạo thống ức hiếp tán tu, thì người trong Hiệp Hội Tán Tu cũng có thể cân nhắc tự mình giải quyết, không cần chạy đôn chạy đáo, hao tốn tài nguyên mời thế lực khác can thiệp."

Hoàng Văn Thái mắt sáng như đuốc, ôm quyền thi lễ, nói:

"Cung chủ cao minh! Biến tán tu thành một thế lực ở Nam Cương Quốc, vừa tránh được họa làm loạn, lại vừa cho bọn họ một chỗ dựa vững chắc. Ta sẽ lập tức đi làm ngay."

Hoàng Văn Thái cười sảng khoái, quay người rời đi. Hàn Vũ Thiên lại nhìn về Du Thuần Đạo nói:

"Tạm thời Nhân Ngư Hoàng cứ tìm một tòa thiên không đảo lớn xung quanh. Nếu có nơi nào vừa mắt thì cứ nói với bản cung chủ, ta sẽ cho người tu sửa nó thành một tòa hải đảo."

Du Thuần Đạo ôm quyền đáp lễ nói:

"Được cung chủ chiếu cố thì ta cũng không khách khí."

Hắn cũng xoay người rời khỏi đây, cùng Thất Bảo Thần Chủ lại đến Cấm Tự Bí Cảnh.

Nơi đây vốn là bí cảnh tuyệt đẹp, nay đã hóa thành huyết vực và hắc ám. Cái xác quỷ tộc thần linh kia cuối cùng chỉ còn lại bộ xương khô. Đợi thêm một thời gian nữa nó biến mất cũng là lúc Cấm Tự sụp đổ.

"Ngươi đưa ta tới một bí cảnh sắp bị hủy để làm gì?"

Thất Bảo Thần Chủ quan sát xung quanh không khỏi cau mày. Hàn Vũ Thiên đứng trên mảnh đất duy nhất còn sót lại trong không gian sụp đổ, hắn vung tay đánh bay Thất Bảo Thần Chủ vào trong đám huyết vực và hắc ám kia.

"Ngươi dám!"

Thất Bảo Thần Chủ còn chưa kịp phản ứng thì m���t cái cốt trảo từ phía sau chui ra, muốn tóm lấy hắn. Thất Bảo Thần Chủ phát ra hào quang cực thịnh của thất bảo thần quang, lập tức khiến cốt trảo bị thiêu rụi, phải trốn vào trong huyết vụ.

"Xem ra, khi cơ thể nó phân hủy hết cũng chính là lúc nó trở lại nhân gian. Bí cảnh này cũng chỉ là nơi nó lợi dụng để ẩn mình. May mà ta phát hiện được điều bất thường."

Hàn Vũ Thiên bàn tay khẽ chuyển, ngũ sắc hỏa diễm lan tràn, thôn phệ hắc ám và huyết khí xung quanh.

"Quyết không để ngươi thoát khỏi đây. Ngoan ngoãn ở lại nấm mồ mà ngươi tự chui vào đi."

Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm chói sáng giữa hư không, lại hóa thành năm thanh, chia ra năm góc.

"Nhật Hư Ngũ Kiếm Trận!"

Năm thanh kiếm ghim xuống phía dưới, rồi bùng nổ hỏa diễm, tiếp tục thiêu đốt mọi thứ xung quanh thành hư vô. Cột lửa vụt thẳng lên không trung, lan tỏa sức sống mãnh liệt.

"Ta vốn sắp thoát rồi, thằng ranh con đáng chết!"

Một đôi mắt đỏ sáng rực từ trong hắc ám hiện ra, kèm theo bốn cái cốt trảo lao đến. Huyết nhận cũng theo đó hình thành, ngàn vạn mũi đâm tới.

"Thất Bảo Linh Lung Kiếm, Thất Bảo Quang Minh!"

Thất Bảo Thần Chủ lập tức rút ra thần khí, không chút do dự mà chém thẳng tới huyết nhãn đang sáng rực kia.

Thất Bảo Thần Chủ vốn là tử thù với các loại tà ác chi lực. Không cần biết Hàn Vũ Thiên trước đó đã làm gì, hiện tại, liên thủ trảm diệt tà ác mới là điều quan trọng.

Từ trong hắc ám, một thân xương cốt từ từ ngoi lên. Bộ dáng giống Độc Vương Quỷ Cú như đúc, thế nhưng lại to lớn và cường đại hơn nhiều so với Như Ý. Nó chính là Độc Nhãn Vương chân chính.

"Ánh sáng mỏng manh của các ngươi, không thể nào so bì với huyết khí của ta!"

Nó rít lên một tiếng gầm kinh thiên, tạo ra vô tận huyết khí hóa thành mũi nhận lao đến. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, khí tức toàn thân tản ra hỏa diễm.

"Nhật Hoàng Thánh Vực."

Dương Thiên Thập Linh hỏa diễm lan tràn khắp nơi, cùng huyết khí cắn nuốt lẫn nhau, tình thế dần nghiêng về phía hỏa diễm.

"Đáng chết! Cút ra cho ta!"

Độc Nhãn Vương một vuốt đánh tới, muốn đánh Hàn Vũ Thiên ra khỏi bí cảnh, nhưng lại bất thành vì Thất Bảo Thần Chủ đã kịp thời động thủ ngăn cản.

"Thập Nhất Quỷ Thần Trảo!"

Âm thanh phẫn nộ của quỷ thần rít lên, mang theo vô tận huyết khí cuồn cuộn đầy trời. Mười cái cốt trảo xuất hiện bao vây Khí Vực của Hàn Vũ Thiên, ép vào khiến khí vực đang từ từ thu nhỏ lại.

"Nghiền ép được cả khí vực có tác dụng khắc chế..."

Hàn Vũ Thiên không ngờ tới thứ hắn dựa vào lại đang từng bước bị ép thu nhỏ.

"Thập nhất? Còn một cái nữa."

Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn lên thì một cái cốt trảo che trời đang ép xuống. Khí vực ngàn dặm từ từ thu lại chỉ còn năm trăm dặm. Nếu không tìm cách ngăn cản thì hắn sẽ bị ép thành cái bánh thịt.

"Thất Bảo Tĩnh Vực."

Thất Bảo Thần Chủ phất tay, hào quang thất sắc túa ra, cùng Nhật Hoàng Thánh Vực liên thủ, tạm thời ngăn lại được sự nghiền ép.

"Hàn Vũ Thiên, ngươi mang ta vào chỗ này, hẳn sẽ có cách giải quyết nó?"

Thất Bảo Thần Chủ cũng không nhịn được mà nhìn vào huyết nhãn. Hàn Vũ Thiên nhắm mắt lại nói:

"Giải quyết nó thì không phải chuyện khó, nhưng cần ngươi phối hợp một chút."

Thất Bảo Thần Chủ cau mày nói:

"Phối hợp như thế nào?"

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Từ bỏ kháng cự của linh hồn để ta tạm thời điều khiển nhục thân của ngươi."

Thất Bảo Thần Chủ hừ lạnh nói:

"Việc đưa cơ thể của mình cho kẻ khác chiếm tiện nghi, e rằng ta không làm được."

Hàn Vũ Thiên không nói thêm gì, chỉ vung ra từng đòn bạch hỏa để giảm áp lực từ cốt trảo. Thất Bảo Thần Chủ trầm mặc, cũng hiểu được đây chính là lựa chọn cuối cùng.

"Ngươi nếu dám làm chuyện gì với cơ thể của bản thần, thì ngươi nên chuẩn bị tinh thần đi."

Nói xong, hắn đứng yên, đôi mắt dần trở nên vô hồn. Mắt Hàn Vũ Thiên phát ra lam quang rồi từ trong miệng chui ra một đạo kim quang. Kim hồn chui thẳng vào trong nhục thân của Thất Bảo Thần Chủ.

Đôi mắt Thất Bảo Thần Chủ chậm rãi mở ra, tràn đầy vẻ tĩnh lặng quen thuộc. Hàn Vũ Thiên giơ bàn tay lên co bóp một chút, nói:

"Không tệ. Nếu ta dùng nó tu luyện cũng sớm bước tới Thần Cảnh, nhưng đáng tiếc nó cũng chỉ đến thế mà thôi, so với cơ thể cũ thì thua quá xa."

Hàn Vũ Thiên cảm thán một câu rồi, toàn thân bốc lên thất sắc hào quang chói sáng. Kinh mạch của Thất Bảo Thần Chủ vốn đã được mở ra toàn bộ, nhưng Hàn Vũ Thiên lại tự mình phế bỏ hết thảy. Kế đến, hắn dùng đại lượng pháp tắc lưu chuyển thần quang, một lần nữa khởi tạo kinh mạch hoàn toàn ngưng tụ từ Thất Bảo Thần Quang.

"Ánh sáng của hắn đã mạnh lên?"

Độc Nhãn Vương lại tràn đầy kinh ngạc khi thấy thần quang thất sắc đã mạnh mẽ hơn trước gấp nhiều lần. Hàn Vũ Thiên giơ tay triệu hồi Thất Bảo Linh Lung Kiếm.

Hắn muốn thử uy lực của thất bảo thần quang sau khi tiến hóa sẽ lợi hại đến mức nào.

"Thất Bảo Lưu Tinh Biến, Thất Bảo Tru Thần."

Thất Bảo Linh Lung Kiếm bắn ra thần quang, chiếu rọi hắc ám phía trên thành một vùng thất sắc rực rỡ.

Từ trong vùng sáng thất sắc, vô số lưu tinh lao xuống, nện vào mười cốt trảo đang vây quanh khí vực.

Hàn Vũ Thiên lao thẳng lên cự trảo phía trên, một kiếm xẻ nó làm đôi. Hắn nâng kiếm, hướng về phía huyết nhãn xa xa mà chém.

Một đạo thất sắc ngập trời chói lóa đâm xuyên qua Độc Nhãn Vương. Nó không kịp trở tay, lập tức hóa thành tro bụi.

Hàn Vũ Thiên nhanh chóng tiến tới cơ thể quỷ thần đang từ từ tan rã. Hắn giơ tay moi độc nhãn huyết sắc của nó ra khỏi cơ thể.

"Ha ha ha ha, ranh con, ta có thể cảm nhận được đó là ngươi."

Dù cơ thể Độc Nhãn Vương đã tan biến gần hết, nó vẫn cười rất đắc ý. Giọng nói tràn đầy vẻ giễu cợt, nói:

"Ngươi ngăn được ta, nhưng không thể ngăn được kẻ mang huyết mạch của ta. Ha ha ha, đứa trẻ đó vẫn đang ở ngoài kia, rồi một ngày nào đó nó sẽ thay ta thống trị toàn bộ sự sống."

Lời nói cuối cùng mà Độc Nhãn Vương để lại khiến Hàn Vũ Thiên có chút trầm mặc. Thứ quỷ thần nói đến, không ai khác chính là Như Ý.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, hân hạnh phục vụ bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free