(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 251: Hạo kiếp giáng lâm.
Người đứng trên mũi thuyền hành lễ rồi nói: "Tại hạ Thạch Hùng, gia chủ Thạch gia, xin hỏi các hạ là ai?" Thạch Hùng giữ vẻ lễ độ, không hề kích động khi chất vấn. Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp: "Ta là người cứu thế, chỉ cần giao ra bản mệnh tinh huyết thì ta có thể cứu các ngươi." Thạch Hùng cau mày nói: "Các hạ nói đùa rồi. Hắn là bát vị trưởng lão của Tây Thương Thành đã tìm ra được cách tránh khỏi hạo kiếp, xin các hạ hãy chỉ giáo."
Hàn Vũ Thiên thấy đối phương có vẻ không xem trọng lời mình nói liền phất tay bảo: "Bọn chúng đã giao ra bản mệnh tinh huyết và đi trước các ngươi rồi. Nếu không giao ra thì cút đi, đừng làm mất thời gian của ta." Thạch Hùng nheo mắt lại, tung một quyền mang theo đại đạo pháp tắc Thánh Tông. Hàn Vũ Thiên chỉ đơn giản dùng một ngón tay búng ra, pháp tắc liền vỡ vụn tiêu tán. Thạch Hùng chỉ là một Thánh Tông trung vị mà thôi, nói đến đả thương thì hắn không có lấy một cơ hội. "Các hạ, hạo kiếp sắp giáng lâm, xin đừng làm khó tại hạ."
Thạch Hùng lòng nóng như lửa, không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Hàn Vũ Thiên vẫn thản nhiên đáp: "Ta nói các ngươi giao ra bản mệnh tinh huyết, thì ta sẽ giúp các ngươi vượt qua hạo kiếp. Nếu còn lắm lời, e rằng hạo kiếp chưa đến thì mạng các ngươi đã khó giữ rồi." Thạch Hùng vẻ mặt xám xịt, tràn đầy hối hận vì đã đưa tộc nhân đến đây. Trước mắt là Tây Thương Thành hoang tàn không một bóng người, lại thêm hai kẻ thần bí không biết từ đâu đến. Thời gian gấp rút khiến Thạch Hùng phải cắn răng đánh cược. Hắn giơ bản mệnh tinh huyết lên, nói: "Các hạ nói thì hãy giữ lời, đừng đợi đến lúc hạo kiếp giáng xuống lại dùng bọn ta làm lá chắn."
Hàn Vũ Thiên không nói gì, liền dùng phương thức phong ấn bản mệnh tinh huyết của người Thạch gia như đã làm với người của Tây Thương Thành. "Mượn nhờ hạo kiếp để thu nhận thêm người, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Thất Bảo Thần Chủ vốn nghĩ Hàn Vũ Thiên lấy bản mệnh tinh huyết của đám người Tây Thương Thành là vì thù hận giữa hai phe, nhưng không ngờ các thế lực đến lánh nạn cũng bị hắn thu lấy. "Những kẻ giao ra bản mệnh tinh huyết, về sau bản cung chủ sẽ cho chúng địa vị như cũ không thay đổi. Những kẻ không giao tinh huyết thì cứ để hạo kiếp tiêu diệt." Thất Bảo Thần Chủ nheo mắt lại, hỏi: "Ngươi định biến Tây Phỉ Quốc thành quốc gia của riêng mình sao?"
Hàn Vũ Thiên nhìn lên bầu trời cười nói: "Nam Cương Quốc vốn là quốc gia của ta, hiện tại chỉ là s��p nhập lãnh thổ mà thôi." Thất Bảo Thần Chủ cuối cùng đã hiểu rõ ý đồ của hắn, bèn cau mày nói: "Ta vừa trùng sinh nên cũng biết sơ qua, tiểu lục địa này vốn có bốn quốc gia: Hoàn Thi Quốc, Nam Cương Quốc, Phụng Đình Quốc, và cuối cùng là Tây Phỉ Quốc. Ngươi thực sự muốn thâu tóm hết cả bốn quốc gia sao?" Hàn Vũ Thiên lắc đầu nói: "Ngoại trừ Hoàn Thi Quốc ra, nơi đó sắp bị ma tộc t·ấn c·ông. Ngươi biết kết cục của một nơi bị ma tộc dùng toàn lực xâm chiếm rồi chứ?"
Thất Bảo Thần Chủ nhẹ gật đầu nói: "Bọn quái vật đó không hề s·ợ c·hết, cứ cắm đầu chém g·iết." Hàn Vũ Thiên thấy nơi xa cũng đã lóe lên từng đoàn lưu quang, khoảng mấy trăm vị Thánh Nhân đủ cấp bậc đang cùng tới. Hẳn là bọn họ đã rất gần rồi. "Cuối cùng cũng đến." "Mau tìm giúp đỡ." Từng vị Thánh Nhân vội vã tiến vào Tây Thương Thành tìm kiếm sự giúp đỡ. Hàn Vũ Thiên nhìn đám người đang loạn cào cào thì không khỏi cảm thấy ngứa mắt.
Bọn họ tản ra khắp nơi trong thành nhưng lại phát hiện không còn một bóng người nào. Đột nhi��n có một trung niên thấy Hàn Vũ Thiên đang ở đỉnh cung điện thì quát lên: "Tiểu tử, ngươi thấy các thế lực ở Tây Thương Thành đâu không?" Hàn Vũ Thiên không chút cảm xúc, đáp: "Giao ra bản mệnh tinh huyết, ta sẽ giúp các ngươi vượt qua hạo kiếp." Trung niên kia ngửa đầu cười sảng khoái, nói: "Nhóc con đùa rất vui. Ta là Thánh Nhân, muốn ta giao ra tinh huyết thì hãy thể hiện thực lực của mình trước đã." Hàn Vũ Thiên nhìn kẻ kiến hôi không biết sống c·hết xông đến, liền vung tay đập xuống, nện cho hắn hóa thành thịt vụn.
"Cơ hội của các ngươi xem như đã hết, cút đi." Hàn Vũ Thiên hai tay để sau lưng, tản ra khí tức, quét bay toàn bộ Thánh Nhân vừa tới. Vừa hay lại có một đội Thánh Nhân khác tiến đến, thấy được cảnh này, nhóm thứ hai liền biết đoàn người đến trước đã chọc phải cường giả. Nhóm Thánh Nhân thứ hai bước vào không hề loạn, mà rất nho nhã, thận trọng quan sát xung quanh. Thấy Hàn Vũ Thiên và Thất Bảo Thần Chủ liền ôm quyền hành lễ, nói: "Hai vị tiền bối." Hàn Vũ Thiên không hỏi nhiều, liền nói: "Giao ra bản mệnh tinh huyết, ta sẽ giúp các ngươi vượt qua hạo kiếp." Bọn họ hai mắt nhìn nhau, nhưng lấy đoàn người đi trước làm gương, bọn họ cũng không còn lựa chọn nào khác. Lấy bản mệnh tinh huyết ra giao nộp, Hàn Vũ Thiên liền đặt cấm chế lên tinh huyết rồi thu nhóm người vừa tới vào Trọng Trấn Chuông.
Hàn Vũ Thiên thấy cứ từng nhóm đến thế này thì không phải cách hay. Cứ để bọn họ tụ họp lại đông hơn rồi thu vào một lượt sẽ đỡ tốn sức hơn. Chờ đợi khoảng hai canh giờ sau thì Tây Thương Thành đã có hơn trăm vạn nhân khẩu, toàn bộ đều là tu sĩ chọn cách mạo hiểm, dựa dẫm vào Tây Thương Thành. Hàn Vũ Thiên nhìn xuống đám người đang tụ hội bên dưới, nói: "Các ngươi giao ra bản mệnh tinh huyết, ta sẽ giúp các ngươi vượt qua hạo kiếp." Một Thánh Tông thượng vị tên Ninh Nặc cười lạnh nói: "Giúp vượt hạo kiếp nhưng lại muốn lấy đi bản mệnh tinh huyết của bọn ta, đây chẳng phải là muốn ngang nhiên bắt người khác làm nô sao?" Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp: "Vậy thì cứ thoải mái, ta không hề ép buộc các ngươi. Nhưng sắp đ���n bình minh rồi, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến."
Lời này của Hàn Vũ Thiên khiến không ít người cảm thấy dao động. Bọn họ đến đây là tìm cách tránh hạo kiếp, hiện tại thanh niên trước mắt đã có cách, nhưng phương thức giúp đỡ lại khiến người khác do dự. "Sự tồn vong của tông ta là trên hết, làm nô thì làm nô." Một tông chủ Thánh Nhân dẫn theo ngàn đệ tử bước lên phía trước, giao ra bản mệnh tinh huyết. Hàn Vũ Thiên phong ấn chúng lại rồi thu họ vào Trọng Trấn Chuông. "Bảo bối lợi hại, đó hẳn là thứ có thể vượt qua lần độ kiếp này, ta c·ướp." Trương Thâm Hải, một Thánh Tông thượng vị khác, thấy được cái chuông mười phần cổ lão thì nổi lên tham niệm. Hàn Vũ Thiên cười: "Cứ thử xem sao." Trương Thâm Hải phóng người, một tay chộp lấy chuông đồng giữa không trung. Dùng lực kéo về phía mình thì lại thấy nó cực kỳ nặng, cơ thể huy động toàn lực cũng không thể khiến nó lay động.
Hàn Vũ Thiên cong ngón búng ra, đánh lên thân chuông tạo tiếng vang chói tai, đánh bay Trương Thâm Hải. Hắn ta phun máu, văng về sau trăm trượng, thần sắc kinh hãi nói: "Trọng lượng phi thường, công kích tuyệt diệu, đây hẳn là bảo vật thượng cổ. Mau cùng ta thu phục tiểu tử này!" Dù b·ị đ·ánh bay và thụ thương, nhưng Trương Thâm Hải không có ý định từ bỏ, còn kéo theo vài vị Thánh Tông t·ấn c·ông đến. Ánh mắt Hàn Vũ Thiên thoáng lộ sát cơ khiến Thất Bảo Thần Chủ phải bước ra xuất thủ trước. Thất bảo chi quang một kích đánh văng năm tên Thánh Tông thượng vị ra khỏi thành, đồng thời áp chế khiến bọn họ không thể cử động. "Giết bọn chúng thật uổng phí, dùng cho hạo kiếp thì sẽ có lợi hơn cho chúng ta." Thất Bảo Thần Chủ cười nói. Đôi mắt băng lãnh của Hàn Vũ Thiên cũng trở nên bình thản, nói: "Ta cho các ngươi thời gian trước bình minh, hãy đưa ra quyết định của mình. Khi bình minh lên thì không còn cơ hội nào đâu."
Mọi người hai mắt nhìn nhau, rồi bắt đầu bàn tán, đưa ra ý kiến của riêng mình. Thất Bảo Thần Chủ thản nhiên phân phó: "Kẻ nào muốn giao ra bản mệnh tinh huyết thì đến thành bắc, kẻ nào không thì cứ tiếp tục đứng ở thành nam." Sau lời này thì thấy một số ít người trong đám đông bay đến thành phía bắc. Bọn họ ngồi xuống rồi ngưng tụ bản mệnh tinh huyết trước ngực. Nhưng đột nhiên, một người trong số đó thổ huyết mà c·hết. Một vị Thánh Nhân thượng kỳ vậy mà bị hủy tinh huyết, c·hết ngay tại chỗ. Mà kẻ g·iết hắn, một trung niên cùng cấp, lại cười lớn nói: "Cuối cùng ta cũng đã g·iết được ngươi rồi! Thù này ta cuối cùng cũng đã báo được!" "Ngươi gan cũng không nhỏ, g·iết người ngay trước mặt bản cung chủ." Ánh mắt tĩnh lặng như nước của Hàn Vũ Thiên nhìn tới khiến trung niên kia như rơi vào vực sâu tuyệt vọng. Hắn run sợ, quỳ xuống nói: "Tiền bối, hắn là kẻ đã g·iết gia tộc của ta, ta chỉ là trả thù, không có ý xúc phạm, xin ngài..." Hàn Vũ Thiên phất tay, một đạo hắc chi lực quấn lấy trung niên kia lôi lên không trung. Hắc ám xâm nhập, điên cuồng tàn phá thân thể hắn, khiến hắn chịu thống khổ hơn cả a tỳ địa ngục.
"Mặc kệ lý do của các ngươi là gì, chỉ cần g·iết người trong phạm vi Tây Thương Thành, thì dù là Thánh Tông đại viên mãn hay Phàm Cảnh sơ giai, bản cung chủ đều có thể g·iết." Hàn Vũ Thiên toát ra khí tức khiến toàn bộ cường giả có mặt tại đây đều run rẩy, ngay cả hai ba vị Thánh Tông viên mãn vốn yên lặng cũng phải biến sắc. Khí tức cường đại áp đảo chúng sinh chỉ có thể là Thánh Tông đại viên mãn. Một người trẻ tuổi như vậy đã có tu vi Thánh Tông đại viên mãn khiến ai cũng sợ hãi lui về sau. Hàn Vũ Thiên ngồi giữa không trung, nhắm mắt chờ đợi thời gian trôi qua. Một canh giờ sau, số lượng người ở thành bắc đã lên hơn chục vạn, nhưng vẫn còn mấy trăm người chưa đưa ra quyết định hoặc không muốn giao bản mệnh tinh huyết. Chỉ còn nửa canh giờ nữa là bình minh ló dạng, Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở mắt nhìn phía chân trời. Bàn tay vung lên phong ấn tinh huyết của đám người ở thành bắc, rồi mau chóng thu họ vào trong Trọng Trấn Chuông.
Vài tiếng "ong ong ong" giữa hư không thu hút sự chú ý của mọi người. Hắc vân hội tụ hóa thành mắt bão, tản ra khí tức kinh thiên. "Đến rồi." Thất Bảo Thần Chủ ngẩng nhìn mắt bão, vẻ mặt vẫn thản nhiên không đổi. Hàn Vũ Thiên nhìn đám người còn đang do dự, nói: "Xem ra thời gian của các ngươi không còn nhiều nhỉ?" Cuối cùng, một vị Thánh Tông viên mãn cũng tế ra bản mệnh tinh huyết. Theo sau đó là mấy chục vạn thân ảnh bay đến thành bắc. Hàn Vũ Thiên không chậm trễ, lại tiến hành các bước rồi thu nhóm người vừa tới vào Tr��ng Trấn Chuông.
Một canh giờ cuối cùng trôi qua, liền thấy bầu trời đã xuất hiện mấy trăm đạo mắt bão. Từ bên trong tuôn ra hàng vạn sợi thất bảo thần quang. Từng sợi đều tiến thẳng đến những sinh mệnh cấp bậc Thánh Nhân viên mãn trở lên để công kích. Tu sĩ hội tụ ở Tây Thương Thành liên tục chạy trốn hạo kiếp, dùng tu vi của mình đánh lui những đoàn hào quang kỳ quái. Một vị Thánh Tông viên mãn chỉ trong một khắc đã bị mấy chục đạo thần quang vây khốn. Hắn liên tục cường công, xông ra nhưng lại không thể làm tổn hại gì đến chúng. "Không! Ta chưa muốn c·hết! Cứu ta với!" Vị Thánh Tông viên mãn kia dùng ánh mắt tràn đầy bi thảm cầu cứu Hàn Vũ Thiên. Hắn thì bộ dạng thong dong, nói: "Các ngươi đã chọn lựa con đường của mình, không thể quay đầu được nữa rồi. Cầu cứu cũng vô ích mà thôi."
Vị Thánh Tông viên mãn kia biết bản thân đã đưa ra lựa chọn sai lầm, nhưng vẫn không cam lòng c·hết ở đây liền bạo thể. V·ụ n·ổ của một Thánh Tông viên mãn trực tiếp phá tan toàn bộ thần quang xung quanh, nguyên hồn lập tức xuyên qua tầng tầng không gian muốn chạy trốn. Thất Bảo Thần Chủ đưa tay chộp vào hư không như nắm được một thứ gì đó. Tay kéo mạnh, tạo ra lực hút lôi nguyên hồn kia trở về. Thần quang lập tức quấn lấy nó, đem về bên trong mắt bão. "Ta không cam lòng! Graaa!" Nguyên hồn gầm rú nhưng lại không thể dùng ra bất kỳ lực lượng gì khi bị thần quang quấn lấy. Hàn Vũ Thiên cũng bị thần quang vây quanh muốn bắt lấy, nhưng cơ thể hắn lại tản ra hắc ám chi lực cường đại khiến thần quang phải tránh né. Hai người bọn họ không chút cảm xúc nhìn đám người đang bị hạo kiếp truy vét. Mặt đất cũng bắt đầu nứt ra, lộ rõ nham tương dung luyện vạn vật phía bên dưới. Kẻ bất cẩn rơi vào trực tiếp bị nham tương luyện thành năng lượng, chuyển tới pháp trận.
Điều khiến Hàn Vũ Thiên chú ý nhất là một vị Thánh Tông viên mãn còn sống sót. Trong số ba vị, thì một vị c·hết, một vị phục tùng, vị cuối cùng này lại đang trốn thoát khỏi hạo kiếp bằng chính tốc độ của mình. Hắn ta nổi tiếng không phải nhờ vào thực lực, mà là ưu thế tốc độ vư��t xa mấy lần so với Thánh Tông cùng cấp, cộng thêm cơ thể có chút gầy gò của lão, tránh đi không ít thần quang vây công. "Yến Hội Du Xuân." Vị Thánh Tông kia thấy số lượng thần quang nhắm vào mình đã lên đến mấy trăm đạo liền bộc phát tốc độ. Hàn Vũ Thiên cũng phải vận dụng nhãn lực mới có thể thấy rõ thân ảnh của lão ta. Hắn thật sự rất muốn sở hữu một kẻ có thiên phú dị bẩm về tốc độ như thế, dùng l·àm t·ình báo thì không còn gì tốt bằng. "Ngươi đang muốn thu phục hắn?" Thất Bảo Thần Chủ thấy được ánh mắt thưởng thức của Hàn Vũ Thiên liền hiểu được ý đồ. Hắn cũng không giấu giếm, nói: "Ta có thể tạm thời ngăn hạo kiếp hoạt động trong hai hơi thở. Nếu trong thời gian này ngươi ra tay thì sẽ cứu kịp." Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, tế ra Trọng Trấn Chuông giữa không trung xoay tròn. Thất Bảo Thần Chủ trong mắt lóe ra lục quang bắn thẳng tới hạo kiếp. Chỉ trong một nhịp thở, toàn bộ hạo kiếp đã dừng.
Hàn Vũ Thiên thân hình biến mất, một quyền đấm lão già Thánh Tông viên mãn bay đến miệng chuông. Nhịp thở thứ hai vừa kết thúc, thì hạo kiếp lập tức t·ruy s·át không ngừng. Thời khắc lão ta sắp bị thần quang tóm được, Hàn Vũ Thiên đã dùng Băng Ảnh Tam Bộ tiến tới trước một nhịp, dùng lực lần nữa đánh lão vào trong miệng chuông khiến thần quang không thể công kích tiếp. Hạo kiếp giáng lâm, không một sinh linh nào trong Tây Phỉ Quốc có thể phản kháng. Bọn họ cũng chỉ còn cách dựa vào thiên ý mà sống sót mà thôi. Tuy tu sĩ Thánh Nhân thượng kỳ trở xuống lại không bị hạo kiếp t·ấn c·ông, nhưng những đạo lưu tinh từ trong mắt bão rơi ra có sức công phá khủng khiếp. Xui rủi bị một đạo rơi trúng thì vạn kiếp bất phục. Đó vốn không phải là lưu tinh thiên ngoại, mà là mảnh vỡ đại trận đã bị hao mòn rơi xuống nhân gian, mới tạo ra cảnh tượng lưu tinh rơi như mưa. Cảnh tượng sinh linh đồ thán này cũng may chỉ xảy ra ở Tây Phỉ. Nếu trận pháp lớn thêm chút nữa thì sẽ gây họa cho các quốc gia xung quanh.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ bản gốc.