Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 25: Giàu to rồi.

Hàn Vũ Thiên ngồi xem buổi đấu giá diễn ra một cách khá nhàm chán đối với hắn. Hết vật phẩm này đến vật phẩm khác, có vẻ đã lên đến hàng trăm món. Những bảo vật đạt tới cấp Hợp Đan hoặc ngụy Vũ Cảnh cũng được đem ra, từng tiếng kêu giá vô cùng điên cuồng, khiến hắn không khỏi ngứa ngáy tay chân. Nhưng không có linh thạch trong người thì biết làm sao đây?

"Các vị đã đợi lâu. Hai vật phẩm áp trục sau đây sẽ được bán đấu giá. Chúng không phải binh khí, áo giáp, hay dược phẩm, mà chính là đan dược và dịch dược." Thị nữ đem lên hai chiếc khay. Một khay lớn chứa mười bình ngọc đựng đan dược, phía trước là một hộp gỗ. Khay còn lại đựng ba mươi mốt chén chất dịch màu hồng, tỏa ra mùi hương kỳ lạ, thu hút vô số ánh mắt.

"Đây là Tẩy Tủy đan, khả năng thần kỳ giúp tu sĩ Phàm Cảnh thoát thai hoán cốt, gia tăng bốn phần linh khí hấp thu, và hai phần lĩnh ngộ thiên địa." "Thật hoang đường! Làm gì có đan dược thần kỳ như vậy trên đời?" Trong đám đông, có kẻ không tin lập tức cất tiếng, mấy người khác cũng phụ họa theo, gật đầu tán thành. Mạnh Lang cười cười, tiếp tục giải thích: "Chính vì trên đời không có gì hoàn hảo, nên đan này chỉ dùng cho tu sĩ Phàm Cảnh, và mỗi người chỉ có thể sử dụng một viên mà thôi." Một thiếu niên từ trong góc nhỏ bước lên sàn đấu giá. Hắn cầm viên đan dược trong hộp gỗ lên rồi nuốt lấy. Mọi người đều dồn hết ánh mắt nhìn chăm chú, không dám chớp lấy một cái, sợ rằng sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng.

Một lát sau, đan dược đã hòa tan vào trong cơ thể. Thiếu niên ngồi đó hấp thu linh khí thiên địa, rồi đứng dậy vung quyền về phía hình nhân gỗ đã được chuẩn bị sẵn. Tiếp đó, hắn rút kiếm, chém ra vô số đường kiếm huyền diệu, khiến mọi người không khỏi kinh ngạc. Mạnh Lang cầm ba viên đá màu lam trong tay, bóp nát một viên và nói: "Đây là hình ảnh hắn ngồi hấp thu linh khí trước đó một canh giờ." Hình ảnh từ viên đá phản chiếu chính là cảnh thiếu niên kia đang hấp thu linh khí. Mạnh Lang cười nói: "Hắn đã hấp thu được hơn bốn phần linh khí sau khi nuốt Tẩy Tủy đan. Còn đây là lúc hắn luyện võ." Mạnh Lang lại bóp nát viên đá màu lam thứ hai. Hình ảnh phản chiếu vẫn là thiếu niên kia vung quyền lên hình nhân. Lực đạo nhìn qua chỉ tương đương với một Phàm Cảnh tầm thường nhất. Nhưng khi nhìn lại hình nhân trên sàn đấu giá, ai nấy đều kinh ngạc không thôi: nó đã bị đấm thủng những lỗ đáng thương.

"Cơ thể hắn đã thật sự thoát thai hoán cốt, trở nên mạnh mẽ. Còn đây là lúc hắn lĩnh ngộ kiếm đạo." Mạnh Lang bóp nát viên đá màu lam cuối cùng. Hình ảnh hiện rõ thiếu niên kia vung kiếm, từng đường kiếm đều mờ nhạt, không chút đặc sắc. Nhìn lại trước đó thì khác hẳn một trời một vực. Sau khi nuốt đan dược, thiếu niên này lĩnh ngộ về kiếm đạo đã tăng lên không ít.

"Đó chính là diệu dụng của Tẩy Tủy đan. Dùng cho tiểu bối khi còn là Phàm Cảnh thì sau này sẽ trở thành cường giả tương lai." Hàn Vũ Thiên vô cùng kinh ngạc trước sự chuẩn bị chu đáo kỹ càng của Mạnh Lang, khiến cả hắn và Giao lão đều không khỏi kinh ngạc.

"Giá khởi điểm của mỗi bình sẽ là năm vạn linh thạch. Mời các vị ra giá." Mạnh Lang phất tay bắt đầu mở đấu giá vật phẩm này. Hàn Vũ Thiên khẽ nở nụ cười. Ban đầu hắn nghĩ số đan dược đó mỗi bình chỉ khởi điểm một vạn, không ngờ lão già này lại nâng lên năm vạn. "Ta lấy một bình với giá mười vạn!" "Ta hai mươi vạn!" "Không, của ta mới đúng! Ta ba mươi vạn!" "Đừng có ồn ào! Ta mua bốn mươi vạn!" Không thể nghi ngờ gì nữa, các tông môn thế gia đều nhốn nháo tranh giành đấu giá Tẩy Tủy đan. Chỉ có tán tu, vốn lẻ loi một mình, không cần mua đan dược cho lớp hậu bối, mới thảnh thơi ngồi đó hóng chuyện. "Một trăm vạn!" Một âm thanh từ gian phòng số 6 vang lên. Người này dường như đã cắn răng vét sạch tài sản để đưa ra cái giá đó. Không còn ai tiếp tục tranh giành. Mạnh Lang đếm ba tiếng, không thấy có ai ra giá nữa liền nói: "Bình Tẩy Tủy đan đầu tiên với giá một trăm vạn linh thạch, thuộc về gian phòng số 6. Thanh Hoa lâu hoan nghênh ngài tham gia đấu giá!" Hàn Vũ Thiên há hốc mồm kinh ngạc, cằm như muốn rớt xuống xuyên thủng đất đá chạm đến Hoàng Tuyền. Trực tiếp là một trăm vạn linh thạch! Một trăm vạn linh thạch đó! Giao lão cười nói: "Chúng ta giàu rồi, công tử." Hàn Vũ Thiên cũng cười sảng khoái nói: "Thật không nghĩ tới vận khí ở Lang Lăng ta xui xẻo, thì việc kinh doanh ở Bát Quan thành phải thuận lợi chứ." Hàn Vũ Đạo nhướng mày, vô cùng kinh ngạc hỏi: "Chỗ đan dược đó là do con đem đấu giá ư?" Hàn Vũ Thiên gật gật đầu, vui vẻ không thôi. Hàn Tuyên phe ph��y quạt, nói: "Giàu to rồi!" Trong gian phòng số 33, Lý Hiên Trác bật cười đứng dậy, nhìn bình đan dược và nói: "Một trăm vạn." Lời vừa dứt, không còn ai đấu giá nữa. Bình đan dược thứ hai thuộc về Lý gia. "Thanh Hoa lâu chúc mừng khách quý phòng số 33 đạt được Tẩy Tủy đan bình thứ hai!"

Mọi quyền đối với bản văn này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free