(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 245: Băng hoàng thần linh.
Hàn Vũ Thiên sắc mặt tràn đầy kích động nói: "Lão già khốn kiếp! Hắn ẩn cư biệt tích mấy trăm năm, còn biết có ta làm hài tử của hắn sao? Hiến tế mạng sống vì ta là có thể bù đắp tất cả sao?"
Mọi người im lặng không nói lời nào, Hàn Vũ Thiên nhìn xuống những người của Vạn Niên Cung, cất giọng: "Đám các ngươi lại trơ mắt nhìn lão ta hiến tế, chỉ đ��� cứu mạng một kẻ đang thoi thóp ư? Ta sống lại rồi nhận được tin phụ thân mình hiến tế, các ngươi nghĩ rằng ta sẽ vui lắm sao! Chi bằng để ta thân tử đạo tiêu, chứ đừng gắn ghép ta cái tội bất hiếu trời đất khó dung này!"
Tiếng trách móc đầy ai oán của Hàn Vũ Thiên truyền khắp trăm dặm, tất cả tu sĩ nghe được đều cảm thấy một chút đau xót.
Một người không sợ trời không sợ đất như Hàn Vũ Thiên, cuối cùng lại sợ mất đi một người thân ruột thịt. Dù lúc nhỏ chưa từng gặp phụ thân, nhưng trong lòng hắn vẫn rất coi trọng tình máu mủ ruột thịt.
"Xa cách hai trăm năm, đến lúc gặp lại lại là từ biệt, ha ha ha ha. Ta nói thượng thiên không bất công thì ai mới là kẻ bất công đây? Là do ta cuồng vọng tự cho mình vô địch, là do tự cao tự đại cho bản thân cường đại, chi bằng lúc đầu cứ thuận theo tự nhiên, đừng nghịch ý trời."
Đôi mắt tang thương ấy dần ảm đạm, mất đi sức sống. Hàn Vũ Thiên đang muốn buông bỏ tất cả để bản thân chết đi.
"Phải rồi, ta vẫn còn rất nhiều thủ đoạn, ta vẫn còn cách." Trong đầu Hàn Vũ Thiên liên tục "nhảy số", tìm kiếm vô vàn cách thức để đưa Hàn Vũ Thanh trở về. Hắn điên cuồng thôi thúc não bộ, cố gắng tìm ra cách phục sinh Hàn Vũ Thanh từ đống tro tàn.
"Dục Hỏa Trùng Sinh?" Trong đầu Hàn Vũ Thiên hiện ra hình ảnh phượng hoàng. Hắn cũng tu luyện một công pháp tên là Băng Tiên Điển, mà công pháp này cũng tương tự phượng hoàng, chỉ cần là phượng thì có thể dục hỏa trùng sinh.
Khi cải biên Băng Tiên Điển, hắn từng phát hiện một đạo truyền thừa huyết mạch thần linh của Băng Hoàng lưu lại. Băng Tiên Điển vốn dĩ đã là một bộ thần quyết. Do Hàn gia ngày càng suy yếu, pháp quyết bị hao mòn nên không thể chạm tới truyền thừa cuối cùng của Băng Tiên Điển. Giờ đây, Hàn Vũ Thiên dùng tu vi và hồn lực của mình để thức tỉnh truyền thừa ẩn sâu bên trong Băng Tiên Điển.
"Băng Hoàng Hiện Thế!" Hồn lực bộc phát, liên tục rót vào Băng Tiên Điển. Dưới cấp độ hồn lực vượt xa thế giới này, Băng Tiên Điển lóe lên lam quang. Giọt máu băng phượng ngủ say bên trong nó cuối cùng đã thức tỉnh, Băng Hoàng thần thú hiện thế, cất tiếng hót vang trời.
"Hàn gia cuối cùng đã thức tỉnh được huyết mạch của ta, nói đi người trẻ tuổi, ngươi mong muốn điều gì?" Băng Hoàng thần linh mở đôi mắt như pha lê, nhìn Hàn Vũ Thiên và cất tiếng.
Hàn Vũ Thiên chỉ tay về đống tro tàn của Hàn Vũ Thanh nói: "Hồi sinh người đó." Băng Hoàng nhìn đống tro tàn, khó hiểu cất tiếng: "Ngươi thức tỉnh được ta lại chỉ để hồi sinh một người đã chết ư? Truyền thừa của ta chỉ dành cho người xứng đáng, nếu ngươi tiếp nhận sẽ có một cơ hội trùng sinh."
Hàn Vũ Thiên lạnh lùng nói: "Ta không quan tâm truyền thừa của ngươi, người kia chính là người duy nhất có thể tiếp nhận truyền thừa của ngươi lúc này."
Băng Hoàng tức giận nói: "Ranh con, ngươi không nhận thì ta đây ép ngươi nhận!" Một luồng băng khí phóng ra, lao thẳng về phía Hàn Vũ Thiên. Nhưng đột nhiên một luồng băng khí khác ngăn lại, hư ảnh Hàn Long Nguyên Thánh xuất hiện sau lưng hắn.
"Ngươi lại có truyền thừa của long, còn thức tỉnh bản hoàng, ý đồ của ngươi là chặt đứt truyền thừa Băng Hoàng sao?" Băng Hoàng thần linh tràn đầy sợ hãi, không tin được truyền thừa lại có ngày bị đoạn mất. Hàn Vũ Thiên cau mày nói: "Ta đã nói người kia là người duy nhất có thể tiếp nhận truyền thừa, nếu ngươi còn không hành động mau, thì chính ngươi mới là kẻ tự đoạn huyết mạch của mình."
Băng Hoàng nghe thấy lời này cũng rơi vào trầm tư một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, lao xuống phía dưới.
Phượng dực phủ lấy đống tro tàn bên dưới, lại phát ra lam quang mang theo mười phần thần uy. Tro bụi bay lên, bắt đầu ngưng tụ một bộ dáng quen thuộc. Băng Hoàng thần linh hót lên một tiếng rung động trời đất, sau cùng hóa thành lam quang, chui vào cơ thể Hàn Vũ Thanh rồi biến mất.
Hàn Vũ Thanh mở đôi mắt của mình ra, nhìn kỹ hai tay mình, không tin được. Hắn ngước nhìn Hàn Vũ Thiên đang ở giữa không trung với vẻ mặt hiền từ.
"Ngươi thức tỉnh được ta, cũng phải chịu sự trừng phạt của thiên đạo vì làm trái thiên ý, đưa ta từ cõi chết mười vạn năm trước trở về. Giờ cơ hội trùng sinh đã không còn nữa, tự mình lo liệu đi."
Hàn Vũ Thiên thấy phụ thân đã được trùng sinh thì trong lòng nhẹ nhõm, nhưng thanh âm cuối cùng của Băng Hoàng đã khiến hắn trở nên nghiêm trọng trở lại.
"Nhân loại to gan, ngươi dám làm trái thiên đạo, hãy tiếp nhận trừng phạt." Trên trời lại nứt ra một lỗ lớn, lôi kiếp kim sắc chói sáng từ từ xuất hiện từ đó. Hàn Vũ Thiên không ngờ lại là Kim Lôi Thánh Kiếp.
Nhưng điều làm Hàn Vũ Thiên khiếp sợ hơn nữa chính là kim lôi hình thành ba đầu kim long óng ánh, tràn đầy sự hủy diệt.
"Kim Lôi Diệt Thế Long Kiếp, lại còn là đồng thời ba đạo kim lôi, ngươi đây là muốn ép chết ta?" Hàn Vũ Thiên không cam lòng, hắn thấy thiên đạo thật bất công. Cuối cùng lại là Kim Lôi Diệt Thế Long Kiếp nổi danh khắp Vũ Trụ, chính là lôi kiếp năm ấy khi hắn đột phá thành Thủ Hộ Vũ Trụ Giả.
"Ngươi lo lắng điều gì?" Con kim lôi long ở giữa cất giọng, giọng nói vang khắp Tô Lăng giới nhưng chỉ một mình Hàn Vũ Thiên nghe thấy. Hắn cau mày nói: "Ngươi xuất hiện là vì điều gì? Không lẽ chỉ vì một lần đưa Băng Hoàng trở lại nhân gian?"
Kim Lôi Diệt Thế Long lần nữa cất tiếng: "Thứ bên trong ngươi, không nên tồn tại ở bất kỳ vũ trụ nào, tiếp nhận trừng phạt đi." Hàn Vũ Thiên cuối cùng đã nhận thức được thứ mà kim lôi long nhắm tới chính là Vô Thần. Không hiểu vì sao, cơ thể hắn bùng phát lực lượng, hiện ra chân thân Vô Thần.
"Tới đây!" Hàn Vũ Thiên cảm nhận được ý chí của Vô Thần không hề chùn bước. Hắn thân là người sáng tạo cũng không thể trơ mắt nhìn nó bị phá hủy dễ dàng như vậy.
Ba đầu kim lôi che trời giáng xuống làm tất cả mọi người có cảm giác như thiên địa đang muốn đào thải mình, ai cũng cúi người không dám ngẩng đầu.
Hai đầu kim lôi ấn chặt hai vai của Vô Thần chân thân, Hàn Vũ Thiên cũng cảm giác đau đớn kịch liệt truyền khắp cơ thể. Kim lôi ở giữa lại siết chặt eo Vô Thần, rồi hướng hàm răng sắc nhọn gặm vào cổ Vô Thần. Hàn Vũ Thiên đau đớn không thể phát ra thành tiếng.
Rầm một tiếng nổ tung như trời đất sụp đổ, vũ trụ tận diệt. Sức mạnh diệt thế của kim long tạo ra ảo giác làm ai cũng nghĩ họ đã chết trong vụ nổ vừa rồi, nhưng thật ra lôi kiếp cũng chỉ nhắm vào Vô Thần.
Độ kiếp thất bại thì Hàn Vũ Thiên vẫn còn sống, chỉ là Vô Thần do hắn sáng tạo bị hủy đi mà thôi, về sau không còn cách nào có thể tạo lập lại nữa. Kim quang xua tan, lại thấy Hàn Vũ Thiên vẫn đứng đó không hề trầy xước, nhưng Vô Thần phía sau lại ảm đạm đi rất nhiều. Kim Lôi Diệt Thế Long Kiếp ngưng tụ lần nữa, cất giọng nói: "Vượt qua độ kiếp, sáng tạo Vô Thần đã được công nhận."
Một quyển sách mang theo khí tức vượt xa cả hỗn độn xuất hiện. Hàn Vũ Thiên là người nhận biết rõ nhất về nó, đó chính là Vạn Niên Bí Thư. Vạn Niên Bí Thư mở ra, mang theo hơi thở khởi nguyên làm cho pháp tắc thuần phục. Một cây bút cũng theo đó viết vào trong sách hai chữ "Vô Thần".
"Ngươi cuối cùng có quan hệ gì với Kim Lôi Diệt Thế Long Kiếp?" Hàn Vũ Thiên trong lòng tràn đầy nghi hoặc nhìn Vạn Niên Bí Thư. Hắn là kẻ duy nhất trong vũ trụ tiếp xúc nhiều nhất với Vạn Niên Bí Thư, cũng có cơ duyên đọc được một vài bí mật bên trong, nhưng cuối cùng lại không thể đọc được bước cuối cùng để trở thành Vũ Trụ Thần.
Vạn Niên Bí Thư lượn vòng quanh Hàn Vũ Thiên vài cái như vui mừng gặp lại bạn cũ. Nó lắc lư qua lại rồi rớt ra một mảnh giấy vào tay Hàn Vũ Thiên. "Thứ này là gì?" Vạn Niên Bí Thư không trả lời hay có hành động nào khác, mà chui vào hư không biến mất. Kim Lôi Diệt Thế Long cũng tan rã theo.
Hàn Vũ Thiên ngơ ngác nhìn trang giấy trắng trong tay, không biết làm gì. Hắn cất nó vào trong không gian linh hồn, vì chỉ có cất nó trong linh hồn mới an toàn nhất.
Vô Thần chân thân không còn trụ nổi, dần dần biến mất. Sau lần độ kiếp này, Vô Thần sẽ mất khá nhiều thời gian để trở lại trạng thái ban đầu, ít nhất là đến khi hắn đột phá đạo Vô Thần Châu thứ hai.
"Cung chủ." "Cung chủ." "Phu quân." "Hài tử không sao chứ?" Mọi người lúc này mới lấy lại được thần thức, lại nhìn lên bầu trời cao giọng hỏi thăm. Hàn Vũ Thiên ngừng dòng suy nghĩ, mỉm cười nói: "Phụ thân, hài nhi không sao."
Trong lòng Hàn Vũ Thanh cảm nhận được một luồng ấm áp, cũng chỉ cười sảng khoái một trận lớn. Hắn nhìn về phía lúc trước giao chiến với Tây Phỉ, cao giọng nói: "Toàn bộ lui quân, lần này một mình ta xuất thủ."
Nghe thấy lời này của Hàn Vũ Thiên, toàn bộ cường giả Thánh Tông liền bay lên ngăn cản. Bọn họ đã chịu đủ đả kích trong trận chiến vừa rồi, cấp bậc của kẻ gọi là Thất Bảo Thần Chủ kia không tầm thường.
"Ti��u Thiên, ngươi không nên đi vào vết xe đổ trước đó." Hàn Vũ Thanh ban nãy còn cười sảng khoái, bây giờ lại trầm trọng đi rất nhiều. Nhớ lại cảnh tượng đó làm cho hắn không khỏi khiếp sợ.
"Ngươi đừng có tự mình tìm chết, ở lại đây cho ta." Tiêu Hạo không khỏi tức giận quát lên. Kiều Nguyệt Nga cũng gật đầu nói: "Phu quân, chúng ta trở về đợi thực lực tăng mạnh rồi tính tiếp."
Hàn Vũ Thiên thấy bọn họ khuyên ngăn đủ điều thì cũng thở dài nói: "Được rồi, Thượng Nhất mau ra đây." Lời này vừa ra, liền thấy Như Ý toàn thân quấn băng như xác ướp xuất hiện. Áo choàng đỏ thẫm có chút rách rưới, che phủ cơ thể nhỏ nhắn của nữ quỷ.
"Chủ nhân." Như Ý cúi đầu chờ chủ nhân hạ lệnh. Hàn Vũ Thiên giơ ngón trỏ lên, móng tay mọc nhọn ra, sau đó đâm vào mi tâm của nữ quỷ. Máu tươi theo ngón tay của Hàn Vũ Thiên truyền vào đầu của Như Ý, nàng ta gào thét thảm thiết như bị một loại cực hình tra tấn vậy.
Khi hắn rút ngón tay ra, Như Ý đã lăn lộn giữa không trung, quằn quại không dứt. Đợi đến một canh giờ sau, nàng ta mới chậm rãi đứng vững lại. Trong hai hốc mắt nàng, con ngươi màu huyết hồng hiện lên. Như Ý cuối cùng đã đạt đến Thánh Tông sơ kỳ.
Nàng ta là bán quỷ đầu tiên đột phá thành Thánh Tông sơ kỳ. Lôi kiếp ầm ầm đánh xuống không hề báo trước, làm mọi người kinh hoảng né ra. Máu của Hàn Vũ Thiên chính là Thánh Tông Đại Viên Mãn Chi Huyết, nhận lấy một lượng vừa đủ có thể giúp Thánh Nhân viên mãn đột phá thành Thánh Tông.
Nhưng với một điều kiện chính là kẻ nhận máu phải đủ khả năng hấp thu. Nếu thân thể không đủ mạnh sẽ bạo thể mà chết, nếu tinh thần không cường đại thì hóa điên hóa dại. Hàn Vũ Thiên cũng không muốn Như Ý trở thành Thánh Tông ngay lúc này, nhưng cũng vì bất đắc dĩ mới truyền máu cho nàng ta đột phá. Bán quỷ chi thân của nàng ta chính là Độc Nhãn Quỷ Cú, độ kiếp Thánh Tông này không làm khó được nàng.
"Bám sát theo Tây Phỉ, chúng có động tĩnh gì thì báo cho ta." Hàn Vũ Thiên ném một lệnh phù truyền tin mà hắn lấy được từ Yêu Phù Quốc cho Như Ý. Phù này có thể giúp hai bên giao tiếp với nhau, dù có cách xa vạn dặm. "Rõ."
Như Ý hành lễ rồi quay người phóng thẳng về phía Tây Phỉ. Tiêu Hạo cau mày nói: "Ngươi phái một Thánh Tông vừa đột phá để dò thám, đây không phải là bắt nàng đi tìm chết sao?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Các ngươi thử cảm nhận khí tức của nàng xem." Mọi người nghe vậy cũng phóng ra thần thức dò xét, lại không cảm nhận được bất kỳ điều gì, mặc dù nàng vẫn đang cách đó trăm dặm.
Các Thánh Tông lại không thể dò ra bất kỳ khí tức hay sự sống nào trên người Như Ý. Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói: "Thiên phú ẩn nấp không tồi chút nào."
Cuối cùng bọn họ cũng không hỏi nhiều nữa, bởi nếu không để cho Như Ý đi thì Hàn Vũ Thiên lại đến tìm Thất Bảo Thần Chủ, chi bằng hi sinh một Thánh Tông sơ kỳ để giữ yên tĩnh một thời gian.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên nhìn về hướng hai vị Thánh Tông viên mãn Cố Mạch và Phùng Càn Dương, hắn đảo mắt một chút rồi nói: "Hai ngươi, cùng đi với ta một chuyến."
Hai người nhìn nhau không hiểu Cung chủ có ý gì, nhưng cũng đi theo Hàn Vũ Thiên. Bọn họ đi tới một vùng hoang mạc rộng lớn, từng là nơi tọa lạc của Tây Nam Quan. Hàn Vũ Thiên phất tay, đánh bay hai vị yêu tộc xuống biển cát.
"Trong một nén nhang, nếu các ngươi không bị đánh bại bởi công kích của bản Cung chủ, thì ta sẽ ban thưởng." Không chờ hai vị yêu tộc lựa chọn, Hàn Vũ Thiên lập tức vung tay. Lam quang phóng ra hai đạo phi kiếm truy sát, Phùng Càn Dương và Cố Mạch tách nhau ra tránh khỏi công kích.
Phi kiếm chuẩn bị đâm đến thì Phùng Càn Dương quật đuôi đánh bay kiếm. Hắn lại biến thành bộ dáng xà nhân, trườn trên cát với tốc độ cực nhanh.
Cố Mạch lại chui vào trong cát, mượn nhờ địa hình mà tiến hành tránh né. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, ngưng tụ một đoàn lưu tinh.
"Lưu Tinh Phán Quyết." Lưu tinh giáng xuống, hướng xuống phía dưới biển cát mà lao tới. Phùng Càn Dương xoay người ngưng tụ ra xà nhận, đánh ra ngăn cản được một đạo lưu tinh.
Cố Mạch trốn trong cát thì có phần chật vật hơn, lưu tinh rơi xuống phát nổ làm hắn không thể trú thân được nữa.
"Thiên Thê Khải." Xung quanh hắn ngưng tụ ra vảy rắn tạo thành hộ thuẫn, ngăn được một quả lưu tinh.
"Càn Dương, chúng ta cần liên thủ." Cố Mạch nhìn hoang mạc mịt mùng, cao giọng nói. Phùng Càn Dương nghe được thanh âm nhưng lại không thể cảm nhận được vị trí của Cố Mạch, bởi vì Hàn Vũ Thiên đã dùng khí vực để ngăn cản cảm ứng của hai người.
"Hóa hình." Phùng Càn Dương hô lớn, hóa thành Tử Vong Hải Hoàng Xà năm ngàn trượng. Cố Mạch thì hóa thành Đằng Xà Thiên Thê vạn trượng. Hai đầu cự xà dùng thân ngăn lấy những quả lưu tinh liên tục giáng xuống, cơ thể bị phá vài chỗ lỏm vào trong do lưu tinh va chạm.
"Khụ!" "Hự!" Cả hai đồng thời phun ra máu tươi, ngã xuống cát. Bọn họ hóa thành bản thể to lớn chính là tự mình chui đầu vào rọ. Lúc bọn họ hóa thành bản thể thì lưu tinh cũng vừa kết thúc, những đợt lưu tinh cuối cùng vừa giáng xuống.
"Thiên Kiếp Xà Ảnh." Đằng Xà Thiên Thê đột nhiên mở mắt, há miệng phun ra khí độc. Độc trận bao phủ trăm dặm, hòa vào bão cát lại càng thêm mù mịt, không nhìn thấy gì.
"Đến ngươi." Cố Mạch đánh lạc hướng Hàn Vũ Thiên, để Phùng Càn Dương mở ra khí vực. "Tử Vong Hoàng Độc Chi Vực."
Năm trăm dặm xung quanh hóa thành tử sắc, kèm theo độc khí bao phủ, nhìn như một vùng đất đến từ địa phủ. Phùng Càn Dương là lần đầu dùng ra khí vực trước mặt người khác, không phải vì nó hao tổn đại lượng pháp lực, mà là những kẻ được chiêm ngưỡng khí vực của lão đều đã chết cả rồi.
Hàn Vũ Thiên hít phải khí độc cũng bị tê liệt tạm thời, nội tạng cũng bắt đầu xuất hiện những vết tím do độc của lão ta.
"Tử Vong Hoàng Độc? Đúng là một loại độc lợi hại." Hàn Vũ Thiên đặt tay lên bụng, truyền từng đợt pháp lực vào, đẩy độc lên đến miệng rồi phun ra ngoài.
Bản chuyển ngữ này, từ những dòng đầu tiên đến câu chữ cuối cùng, đều dành tặng riêng cho cộng đồng độc giả của truyen.free.