(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 228: Đại Lục Thất Yêu Thánh.
Ma Hải Long Vương va chạm cùng Hàn Vũ Thanh tạo thành tiếng nổ lớn, dư âm vẫn còn lan tỏa hàng ngàn dặm, cả hai giao thủ lại ngang tài ngang sức.
Hàn Vũ Thanh hất tay, trường kiếm lóe sáng ngưng tụ thành cự kiếm vạn trượng.
"Một viên mãn Thánh Tông lại có thực lực như vậy? Ngươi cuối cùng là có được bí mật gì ở trên người?"
Ma Hải Long Vương không những kh��ng sợ mà còn tràn đầy tham lam nhìn người nhân tộc trước mắt, vốn hắn nghĩ chỉ cần sáu phần thực lực đã đủ đối phó một Kiếm Tông, nhưng vừa rồi, đối phương cũng chỉ dùng sáu, bảy phần thực lực mà thôi.
"Ngươi làm sao biết được ta bôn ba nơi đó hơn trăm năm, mới đổi lấy được sức mạnh cường đại như bây giờ, và cũng đã mất đi rất nhiều thứ."
Trong mắt Hàn Vũ Thanh hoài niệm về khu phế tích mà mình vô tình rơi vào, nơi mà ngày ngày hắn phải đối mặt với cái chết cận kề.
Cự kiếm đã hóa thành thực chất, lơ lửng trên đỉnh đầu của Ma Hải Long Vương.
"Việc ngươi trải qua, bổn long không cần quan tâm, giao hết bí mật trên người ngươi ra đây, ngươi sẽ được chết một cách thống khoái."
Ma Hải Long Vương kích hoạt hắc ám chi lực cường đại, một lớp hộ thuẫn từ từ ngưng tụ trên đầu, kèm theo từng cơn gió thổi mang theo tiếng rít gào như long âm.
"Hải Long Phù Đồ."
Nước biển dâng lên bao bọc lấy Ma Hải Long Vương, rồi cùng nó lao đến đối cứng với cự kiếm trên đỉnh đầu. Ma Hải Long Vương đâm sầm vào c��� kiếm, chỉ trong một thoáng, thanh kiếm đã vỡ thành trăm ngàn mảnh.
"Long Nhận."
Từ trong đám khói đen lao ra mười đạo long nhận sắc bén. Hàn Vũ Thanh híp mắt lại, kiếm trong tay nắm chặt, liên tiếp vung đòn đỡ nhận.
Nhưng đột nhiên, một đạo long nhận từ phía sau đâm xuyên vào ngực Hàn Vũ Thanh. Hắn trừng lớn mắt nhìn xuống ngực mình.
"Ha ha ha ha, chịu chết đi!"
Ma Hải Long Vương há miệng rộng, từ bên trong vọt ra một thân hình hắc y cường tráng, trên đầu là bốn chiếc ngưu giác, bàn tay vẫn là long trảo.
"Cút!"
Hàn Vũ Thanh một chưởng vỗ long nhận văng ra khỏi cơ thể, tay còn lại chém ra kiếm khí, đẩy Ma Hải Long Vương lùi xa vài trăm trượng.
"Cố chấp!"
Ma Hải Long Vương trong dạng người thì trông như một bậc ma vương, hắn tràn đầy tức giận nhìn người nhân tộc vẫn còn đang chống cự.
"Thân ta như kiếm..."
Cơ thể Hàn Vũ Thanh chói sáng lam quang cực thịnh, ngay cả mặt trời cũng không thể sánh bằng thứ ánh sáng tinh khiết này.
"Hồn ta như thủ..."
Một đạo tử sắc lóe lên, hòa lẫn vào lam quang, khiến cho nó càng thêm thần thánh và sắc bén.
"Trảm diệt thế gian!"
Hàn Vũ Thanh một cước đạp mạnh vào không trung, liền lao tới như một thanh phi kiếm. Thứ ánh sáng thần thánh kia lại hóa thành một đạo kiếm quang.
Đạo tử sắc thì hóa thành một cái cự thủ nắm lấy lam quang, tạo thành thế đâm kiếm. Hàn Vũ Thanh bất ngờ tung ra một đòn toàn lực, khiến Ma Hải Long Vương nhất thời sợ hãi, quay đầu trốn chạy.
"Khốn, khốn, khốn, quá khốn kiếp!"
Ma Hải Long Vương toàn lực tháo chạy dưới sự truy sát của Hàn Vũ Thanh, hắn lao tới độc trận của Đằng Xà Thiên Thê, chui vào bên trong không chút nghĩ ngợi dù chất độc đang đốt cháy da thịt của hắn.
Tới khi ánh mắt nhìn thấy bốn bóng người, hắn nở ra một nụ cười. Ma Hải Long Vương giơ song trảo lên, lao tới bốn người bên trong độc trận, quát:
"Làm vật thế thân cho ta!"
Đằng Xà Thiên Thê, là chủ của độc trận, đã cảm nhận được có kẻ xâm nhập, nhưng cũng cảm nhận được một luồng sát ý từ phía sau kẻ xâm nhập.
"Chạy!"
Cố Mạch không chút lưu luyến đối thủ, trực tiếp hóa thành hình người bỏ trốn. Phùng Càn Dương cũng không hỏi lý do mà cùng Cố Mạch chạy trốn.
"Ngươi tới cứu bọn ta thật tốt quá."
Mao Hy trong bộ dáng Thôn Thiên Thạch Hầu, da thịt đã bị độc tố ăn mòn không ít, nhưng Ma Hải Long Vương không thèm quan tâm mà nắm lấy vai Mao Hy, ném cơ thể nó về phía sau.
Phong Mộc còn không kịp phản ứng, cũng đã bị ném ra phía sau. Độc trận bị xé toạc cũng là lúc một kiếm kinh thiên kia đâm tới.
Kiếm xuyên qua Thôn Thiên Thạch Hầu rồi xuyên qua Phong Thiên Bằng, vẫn chưa dừng lại. Ma Hải Long Vương cũng nhờ khoảnh khắc chậm trễ này mà tụ được một ít lực lượng chống cự.
Hộ thuẫn hắc ám được bày ra ngăn trở nhất kiếm của Hàn Vũ Thanh. Ma Hải Long Vương nghĩ mọi việc sẽ kết thúc tại đây thì hai chiếc xà vĩ từ phía sau quật tới.
Cú đánh làm hắn ngã nhào về phía trước, còn chưa kịp định hình thì hộ thuẫn của hắn bị không gian chi lực kỳ lạ xé toạc. Một lão già áo bào tro phía sau lưng Ma Hải Long Vương nắm lấy vai và lưng hắn, đẩy về phía kiếm quang của Hàn Vũ Thanh.
"Lão già ngươi muốn tự sát thì tự mình đi đi, sao lại còn mang theo bổn long?"
Giao lão cười nhạt, tốc độ lại tăng lên, nói:
"Ở đây chỉ có mình ngươi."
Nói xong, một cước đã đá Ma Hải Long Vương lao thẳng về kiếm quang. Phập một tiếng, ngực Ma Hải Long Vương bị xuyên thủng, chỉ thấy cánh tay của Hàn Vũ Thanh tràn đầy thánh quang lóe lên.
"Dám dùng bọn ta làm khiên thịt!" Thôn Thiên Thạch Hầu chịu thống khổ nhìn Ma Hải Long Vương, phẫn nộ gầm lên.
"Ngươi cũng nên chết đi."
Phong Mộc tức giận, hai ưng trảo chộp lấy Ma Hải Long Vương, kéo sâu hơn vào trong kiếm quang.
"Tử Vong Ngưng Vọng."
"Xà Nhãn Thiên Thê."
Bản thể Tử Vong Hải Hoàng Xà bắn ra kim quang từ mắt, kết hợp cùng hai đạo lục quang của Đằng Xà Thiên Thê, nhắm thẳng vào Ma Hải Long Vương mà công kích tới.
"Hự!"
Ma Hải Long Vương liên tiếp nhận công kích, phun máu thụ thương. Tấn công của hai yêu xà không chỉ đơn thuần là công kích nhục thể, mà còn tổn hao tinh thần lực từ bên trong.
"Ma Long Hoành Tẩu, Nam Hải Chấn Thiên!"
Ma Hải Long Vương cuối cùng đã bùng nổ một kích, đẩy lui tất cả ra ngoài. Một đầu cự long bay lên chín tầng mây, tạo ra hắc vân tích lôi.
"Kết thúc được rồi!"
Ma Hải Long Vương lao xuống như xạ tiễn, nhắm tới Hàn Vũ Thanh, người đang thụ thương và hao tổn lượng pháp lực lẫn tinh thần sau chiêu vừa nãy.
Giao lão xuất hiện, phất tay một cái, liền thấy sáu đạo dây xích xuất hiện xung quanh Ma Hải Long Vương đang lao như xạ tiễn.
"Hư không xuất hiện? Là truy tung thuật sao?"
Ma Hải Long Vương trong lòng thầm kinh hãi, còn chưa kịp tránh né thì sáu đạo dây xích đã áp sát, trói chặt nó lại.
Bị phong ấn không thể di chuyển, bị định trụ tại hư không kia. Tử Vong Hải Hoàng Xà và Đằng Xà Thiên Thê cũng phun kịch độc vào người Ma Hải Long Vương, nhưng ba người không thể giữ chân hắn lâu, chỉ trong vài nhịp hô hấp, nó lại thoát ra, lao về phía Hàn Vũ Thanh.
"Cút!"
Hàn Vũ Thanh, cơ thể đang suy kiệt, bỗng nhiên đứng dậy, một kiếm chém ra, khảm sâu vào mắt trái của Ma Hải Long Vương. Nó rít lên một tiếng tràn đầy thống khổ, lúc này tầm nhìn của nó chỉ còn một bên mắt phải mà thôi. Ma Hải Long Vương tức giận gào lớn, lao đến nhanh hơn trước.
"Anh Hoa Ngưng Tụ."
Hoa anh đào bay múa, ngưng tụ ra một cây anh đào đại thụ che chắn một đòn cho Hàn Vũ Thanh. Cùng lúc đó, Giao lão đã dùng không gian pháp lực kéo Hàn Vũ Thanh vào trong một vùng không gian khác. Ma Hải Long Vương mắt thấy con mồi đã ngay trước mắt lại để vụt mất, nó lại điên cuồng gầm lên, lao thẳng về phía mấy vị Thánh Tông xung quanh mà trút giận.
Một luồng áp lực vô hình từ trong thâm tâm tất cả mọi người sinh ra. Kiều Nguyệt Nga ngồi trên cành đại thụ, sắc mặt kinh biến, nói:
"Tránh!"
Chỉ một chữ nhưng chứa đựng hàm nghĩa vô cùng lớn. Mọi người dùng toàn bộ thủ đoạn của mình để thoát khỏi công kích điên cuồng của Ma Hải Long Vương. Một tia hắc quang xoẹt qua, đánh hụt, rồi va vào trận pháp trên đất liền, chỉ trong một thoáng đã phá vỡ trận pháp kia thành ngàn mảnh, tổn hại nghiêm trọng, không thể nào sửa chữa. Khói bụi tiêu tán, phía xa là cảnh tượng bảy, tám ngọn núi bị tia hắc quang này phá hủy.
"Không ổn, nó phát điên rồi!"
Giao lão lần này phóng ra toàn bộ mư��i đạo dây xích để phong ấn Ma Hải Long Vương, nhưng dây xích truy sát hết lần này đến lần khác đều bị nó tránh né mượt mà, không một kẽ hở.
"Không gian?"
Lão lúc này phát hiện cơ thể Ma Hải Long Vương như đang ở trong một vùng không gian khác, dù có dùng bao nhiêu thủ đoạn ngăn trở cũng không thể bắt được thực thể của nó.
"Tọa Không Thương!"
Giao lão kéo mạnh tay, một thanh trường thương màu xám từ không gian xuất hiện. Cùng lúc này, mười đạo dây xích màu xám cũng quay trở về, quấn lấy trường thương, tạo ra không gian chi lực chấn động xung quanh. Từng vết nứt như tấm kính rạn bắt đầu xuất hiện giữa không trung. Giao lão tụ lực, một thương nhắm thẳng vào hướng Ma Hải Long Vương đang điên cuồng lao đến mà ném ra.
Tọa Không Thương đâm vào hư không trước mặt Ma Hải Long Vương, nó đã lập tức dừng lại thân hình, sau đó thoát ra khỏi vùng không gian kia.
"Ngươi quả nhiên là trốn trong không gian khác."
Giao lão hừ lạnh, thu trường thương về tay. Ma Hải Long Vương tức giận nhìn Giao lão nói:
"Suýt chút ta đã lấy mạng của hắn, ngươi thì hết lần này tới lần khác chen ngang, vậy thì chết trước đi!"
Vừa rồi khi Giao lão kéo Hàn Vũ Thanh vào trong không gian, ở nơi Hàn Vũ Thanh biến mất còn lưu lại dấu vết không gian. Nếu Giao lão không kịp thời ngăn Ma Hải Long Vương thì rất có thể nó sẽ dựa vào khí tức không gian còn sót lại mà truy giết Hàn Vũ Thanh.
Giao lão biết bản thân không thể thắng, chỉ một mực tránh né. Lão muốn tránh né thì không kẻ nào có thể cản được.
Ma Hải Long Vương công kích không trúng, trong lòng phẫn nộ càng lúc càng tăng cao.
"Mau giết!"
Một âm thanh từ phía khác thu hút sự chú ý của Ma Hải Long Vương. Hắn nhìn lại, chính là đại quân nhân tộc đang ào ào chạy ra thành nghênh đón yêu tộc.
Ma Hải Long Vương đổi mục tiêu thành đám người nhân tộc đang tiến quân, ngưng tụ một tia hắc quang ở miệng rồi phun ra, tạo thành sức mạnh không thể cản phá.
"Đê hèn!"
Giao lão phất tay, Tọa Không Thương bắn ra đâm vào hắc quang. Ma Hải Long Vương thừa dịp này mà dùng long vĩ tấn công lão.
Giao lão lóe lên một cái rồi xuất hiện phía xa trăm trượng. Không gian chi lực ba động làm xung quanh lại xuất hiện vết nứt.
"Không gian nơi đây không ổn định, nếu ngươi tiếp tục chạy thì sẽ tạo ra không gian vỡ vụn, hút hết tất cả vào trong." Ma Hải Long Vương nghe vậy, tràn đầy thần sắc nghiêm nghị.
Giao lão phất tay, tỏ vẻ không bận tâm, nói:
"Chỉ cần ngươi động thì lão phu liền chuyển, xem thử ngươi còn muốn cùng lão phu chơi trò đuổi bắt này tiếp hay không."
Ma Hải Long Vương lúc này trong lòng lạnh xuống, không dám cùng lão nhân tộc so đo. Giải quyết xong một Kiếm Tông lại đến một lão già biết sử dụng không gian pháp tắc, phiền phức mà nhân tộc đem lại còn khó hơn cả dự tính.
"Triển khai Chu Tước!"
Trong doanh trại nhân tộc lại vang lên tiếng rống của một tướng sĩ. Trăm vạn quân hình thành quân trận, thi triển ra hàng loạt lưu quang, nhìn như vạn tiễn giáng xuống yêu tộc.
Còn chưa lên đến bờ mà yêu tộc đã bị tổn thất vài vạn binh sĩ. Như vậy, khi lên được đến bờ Nam Hải, không biết số lượng còn đủ trăm vạn hay không.
"Mau ngăn quân trận kia lại!" Kính Trương vừa chiến đấu vừa rống to một tiếng. Cao thủ yêu tộc chuyên về phòng thủ lập tức bay lên không, che chắn cho đại quân khỏi những tia lưu quang từ xa kia.
"Hỏa Long Thương Khung Phá!"
Từ phía bờ biển lao tới một thanh huyết thương tràn đầy hỏa diễm. Trường thương lao đi, mang theo tiếng gió vù vù kinh người.
Hỏa thương va chạm với lớp phòng ngự của yêu tộc liền mãnh liệt bùng cháy. Lớp hộ thuẫn do bảy vị Thánh Tông tạo thành đã bắt đầu rạn nứt.
"Không thể trụ nổi!" Một cao thủ yêu tộc miệng đã bắt đầu tràn ra máu tươi, nói. Mấy vị Thánh Tông còn ẩn trong đại quân yêu tộc cũng xuất hiện trợ giúp, pháp lực rót vào màn phòng hộ không ngừng.
Vết rạn trên phòng ngự cũng dần dần không còn xuất hiện nữa, thay vào đó là từ từ tái tạo lại.
"Đâu dễ vậy." Tiêu Hạo lao đến, một cước đá vào đuôi thương, tạo ra sức mạnh kinh khủng, phá hủy phòng ngự. Bốn vị yêu tộc điều khiển trận đứng mũi chịu sào, trực tiếp ói máu, trọng thương. Những người khác thì chỉ bị phản phệ, văng ra ngoài.
Tiêu Hạo đứng giữa đại quân yêu tộc như hổ giữa bầy cừu, hắn không do dự mà nắm lấy long thương, bay xuống càn quét.
"Ngăn hắn lại." Từng đám cao thủ yêu tộc đều lộ ra vẻ sợ hãi, không dám chậm trễ, toàn lực ngăn cản, nhưng mỗi lần một tên đến gần thì Tiêu Hạo lại đánh bay một tên.
Không lực lượng nào có thể cản được bước chân của Tiêu Hạo, bởi vì mười vị hậu duệ thần thú cũng đã theo phe nhân tộc. Tu vi của bọn họ thấp nhất là Thượng Kỳ đỉnh phong, sức chiến đấu cũng có thể sánh với Viên Mãn cảnh giới bình thường.
Nhưng vì nội loạn mà không còn cao thủ nào ra ngăn cản cường giả nhân tộc. Ma Hải Long Vương bị Giao lão chế trụ, nhìn thấy đại quân bị lạm sát thì tức giận không thôi.
"Càn Khôn Tráo, Bách Yêu Diện Thánh!"
Một người áo choàng thần bí đột nhiên xuất hiện giữa không trung. Hai tay hắn cầm một túi Càn Khôn màu đỏ nhạt, theo giọng điệu của kẻ này mà bắt đầu phóng to.
Từ trong túi Càn Khôn vọt ra bảy bóng người, đều là yêu tộc. Trên trán bảy người lần lượt khắc chữ "nhất" đến "thất" theo thứ tự từ trái sang phải.
Xếp thứ nhất là Thiên Thủ Sư Vương Đạo Thanh, khí khái uy phong như chúa sơn lâm, trên vai vác theo một cây búa lớn tên là Cửu Trọng Chùy.
Thứ hai là Mị Hồn Thất Vĩ Hồ Mộc Bích, kiều diễm xinh đẹp, mị lực hút hồn của một yêu nữ. Vũ khí của nàng lại là một chiếc ô đúc từ kim loại sắc bén.
Bích Lân Trùng Hạc Đa Cách là kẻ có chữ "tam" ở giữa trán, cơ thể mảnh khảnh trông như người bị bệnh nặng, nhưng hắn lại có chiếc đuôi kịch độc của trùng hạc.
Kẻ xếp sau Đa Cách là Huyễn Ảnh Thố Châm Nghị, trông như nam tử ẻo lả trong y phục nữ nhân, nhưng sở hữu vũ khí là đôi giày sắc bén có thể đá một tên Thánh Tông thành hai khúc, chuyên về cước pháp.
Thứ năm là một yêu tộc gần giống với Cùng Kỳ, chỉ là không có cánh mà lại có ba cặp mắt có thể nhìn xa vạn dặm, tên hắn là Hạ Hoàng Nghĩa.
Kẻ có chữ "lục" trên trán là một nữ tử toàn thân tản ra hương thơm nhàn nhạt của Hoa Thiên Điểu, nàng là Giáng Châu. Vũ khí của nàng là hai tấm vải lụa màu vàng nhạt.
Kẻ có chữ "thất" lại mang theo huyết quang ngút trời, là Hỗn Độn Kình Ma Trí Phong, mang theo thanh đại đao nặng vạn cân tràn đầy huyết sắc.
Hắn đã giết hơn trăm vạn sinh linh mới tản ra sát ý ngút trời như vậy, là một kẻ cường đại nhất trong bảy vị yêu thánh ở đây.
"Đại Lục Thất Yêu Thánh?!"
Ma Hải Long Vương ở không trung thấy được bảy người này, vẻ mặt s�� hãi không thể che giấu. Hắn tuy là yêu tộc ở Nam Hải, nhưng hắn từng ngao du rất nhiều nơi, đặc biệt là Yêu Hoàng Đại Lục, nơi hội tụ ức vạn yêu tộc.
Ma Hải Long Vương từng diện kiến dung nhan của Đại Lục Thất Yêu Thánh ở trận tỉ thí trên Yêu Hoàng Chi Đô năm xưa. Trận giao thủ đó phải nói là trời long đất lở, vạn linh kính sợ.
Ngoại trừ Yêu Hoàng chí tôn kia thì Đại Lục Thất Yêu Thánh chính là dưới một người mà trên vạn người.
"Bọn họ tới đây là..."
Ma Hải Long Vương mồ hôi đầm đìa, không dám tản ra một chút khí tức nào trước mặt bảy người kia. Giao lão cau mày, bàn tay hất lên, một khe không gian xuất hiện, kéo Tiêu Hạo trở về.
Nội dung chương truyện này được biên soạn bởi truyen.free.