Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 222: Độc Trùng Phệ Viêm.

Chuông đồng đột nhiên xuất hiện, hút gọn ba người Mạch Liên, Hồng Thiên và Thích Ân vào bên trong, để họ không bị kẻ khác tập kích trong lúc hắn đang giao chiến.

Hàn Vũ Thiên lúc này thân hình lóe lên, cùng bốn vị lão tổ kỳ lân giao chiến. Tiếng binh khí va chạm tạo ra sóng xung kích khiến cả những Thánh Tông sơ kỳ cũng phải khiếp sợ lùi bước.

"Trận chiến này chúng ta không th��� nhúng tay, lui!" Lý Man Sơ hất tay ra hiệu cho toàn bộ cao thủ của Kỳ Lân Phủ rút khỏi cuộc chiến, lỡ may trúng một đòn của bọn họ, e rằng sẽ vạn kiếp bất phục.

Băng Liên Tuyết Nhiên và Nhất Linh Thiên Hỏa đồng loạt phóng ra sức mạnh kinh người. Lý Phi và Lý Chiêu Hiền song kích liên thủ, ngăn cản hai đoàn kiếm khí.

"Vân Diễm!" Lý Man Hồng xuất hiện sau lưng Hàn Vũ Thiên, đâm một thương tới. Từng đốm hoa lửa ầm ầm lao tới, thoạt nhìn, những đóm lửa tựa như đám mây bồng bềnh vô hại, nhưng Hàn Vũ Thiên biết đây là sát chiêu giết người.

"Diêm Thủy Ngư Vũ." Thủy Thiên Thương quét ra một dòng nước đen ngòm, hóa thành hàng vạn con cá đang lướt sóng lao tới. Hàn Vũ Thiên nâng Lôi Mã Thương, nhắm thẳng lên trên mà đâm tới.

"Lôi Mã Phá Thiên." Vừa đâm lên, một thương đã chạm phải bát xà mâu của Lý Hà Anh. Lão ta định đánh lén, nhưng Hàn Vũ Thiên đã kịp thời phát giác và ngăn cản.

"Lưu Tinh Phán Quyết!" Bốn thanh binh khí của Hàn Vũ Thiên hội tụ năng lượng thành một quả cầu bốn màu. Hắn ném quả cầu lên trời cao, ầm một tiếng, lưu tinh nổ vang, rồi hàng vạn quả thiên thạch rơi xuống.

Mỗi quả lưu tinh đều mang một thuộc tính khác nhau của lôi, thủy, hỏa, băng.

"Phòng thủ!" Lý Man Hồng hỏa diễm bốc lên, trường thương xoay tròn tạo thành hỏa thuẫn chặn ở trên. Ba người khác cũng bày ra cách phòng thủ của riêng mình.

"Hắn ta đang nhắm vào Kỳ Lân Phủ!" Lý Hà Anh thấy điều bất thường liền kinh hãi gầm lên. Ba người khác còn chưa kịp phản ứng thì những quả lưu tinh đã rơi xuống khắp Kỳ Lân Phủ.

Có chỗ hóa thành hỏa diễm, hóa thành thủy triều, hóa thành lôi vực hoặc là băng phong. Khắp nơi trong phủ đệ to lớn bị biến thành bốn thuộc tính khác nhau.

Từ một Kỳ Lân Phủ uy nghi đã bị tàn phá nặng nề, không còn nhận ra dáng vẻ trước kia. Hàn Vũ Thiên cũng tận dụng cơ hội này thi triển ra ma trảo ngập trời.

"Thiên Sát Kiếm, Thiên Phạt Nhân Gian." Bạch quang chói lóa tấn công thẳng vào Lý Phi. Đòn tới nhanh hơn chớp khiến Lý Phi không kịp trở tay, liền bị một kích va phải. Hắn bay ra vài trượng, còn bị một quả lưu tinh hỏa diễm đụng trúng.

Lý Phi chật vật đứng dậy từ chỗ lưu tinh vừa cắm trên mặt đất. Toàn thân hắn chỉ bị trầy xước, không hề bị thương nặng. Hàn Vũ Thiên biết rằng quả nhiên Thánh Tông đại viên mãn, do có trí tuệ và tu luyện, sẽ khác xa so với hoang thú ở Trúc U Sâm Lâm.

"Đáng ghét, chết đi cho ta!" Lý Phi lao tới như tên bắn, lại bị ma trảo chộp lấy, lần nữa đánh bay. Thực lực của ma trảo dựa vào người thi triển, nên công kích này cũng khiến Lý Phi phải cảm thấy đau nhói.

Lý Chiêu Hiền một cước đá ngang hông Hàn Vũ Thiên, khiến hắn văng ra khỏi Kỳ Lân Phủ. Một cước đơn giản như vậy cũng đủ để lấy mạng một trung vị Thánh Tông, Hàn Vũ Thiên trực tiếp nhận lấy một kích, phun máu, bị thương nặng.

"Đúng là chỉ được khí thế, thực lực của hắn không mạnh như chúng ta nghĩ." Lý Hà Anh tay kết ấn, mười hai lôi cầu xoay quanh lão, bàn tay điểm tới, quát lớn: "Thập Nhị Lôi Toái Diệt!"

Mười hai lôi cầu phóng tới với uy lực kinh người, không gì không phá được. Hàn Vũ Thiên đang ôm hông bị đá lún vào, lại mỉm cười.

Một đạo hắc lôi từ trong cổ áo chui ra, hóa thành một đầu lôi long, nuốt lấy thập nhị lôi cầu. Mọi người đều có thể thấy, Hàn Vũ Thiên đã khôi phục lại thương thế mà Lý Chiêu Hiền gây ra.

"Làm sao có thể?" Lý Hà Anh và ba người khác đều không thể tin được lại có kẻ mượn nhờ công kích của người khác để khôi phục thương thế.

Lý Man Hồng một thương quét ngang cổ Hàn Vũ Thiên, nhưng thanh niên nhân tộc không biết từ khi nào đã biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã là sau lưng Lý Man Hồng.

"Băng Tan Tuyết Tán." Trên thân Lý Man Hồng xuất hiện hơn ngàn vết chém của kiếm ý. Lão không hề hay biết chiêu thức của Hàn Vũ Thiên đã thi triển từ khi nào.

"Lưu Lưu Vũ." Hàn Vũ Thiên hiển hóa ra bảy hư ảnh mang hình dáng của hắn. Mỗi đạo cầm lấy Thủy Thiên Thương, bay múa như loạn xạ, lại đẹp mắt đến lạ thường.

Lý Chiêu Hiền lần nữa lại bất ngờ xuất hiện, muốn chém đứt tay hắn. Hàn Vũ Thiên linh hoạt đảo cánh tay, dùng lôi thương ngăn trở một kích.

Mũi thương chớp động lôi điện, phóng ra một đạo lôi quang xoẹt ngang mặt Lý Chiêu Hiền. Má trái nữ tử lại bị cắt thành một vết thương máu tươi be bét, hủy hoại dung nhan. Lý Chiêu Hiền cảm thấy đau nhức, giơ thân kiếm sáng bóng như gương lên soi mặt mình. Nàng ta đột nhiên gào thét, tràn đầy phẫn nộ nói:

"Ngươi dám hủy dung nhan của bản tọa, không thể tha thứ được!" Lý Chiêu Hiền quần áo rách toạc, biến đổi thành một đầu kỳ lân ngàn trượng màu thanh u nhã. Ngay cả khi trở thành bản thể thì vết thương ở mặt vẫn còn lưu lại.

"Bản thể của Hiền tổ!" Lý Ma ở ngoài vài dặm thấy được bản thể to lớn của lão tổ liền kinh hãi. Những người chứng kiến ai cũng ngưng trọng không thôi.

"Tốc chiến tốc thắng!" Lý Man Sơ tận dụng thân hình khổng lồ của Lý Chiêu Hiền mà ẩn mình ra lệnh. Hàn Vũ Thiên cau mày, không ngờ tới sự việc này.

Hàn Vũ Thiên thu hồi Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm vào trong thức hải. Cánh tay còn lại cũng đã hóa thành ma trảo, ba thanh binh khí khác cũng lần lượt thu vào. Hắn vừa tránh thoát công kích vừa bấm pháp quyết.

"Cự Ma Nguyên!" Ma khí ngút trời ầm ầm bạo phát, hóa thành một hư ảnh ma thần bốn tay ngàn trượng. Hàn Vũ Thiên dung nhập vào ma nguyên, hóa thành thực thể.

"Đâu phải chỉ mình ngươi to lớn!" Hàn Vũ Thiên trong bộ dáng ma nguyên, dùng hai tay nắm lấy hàm Lý Chiêu Hiền. Hai tay còn lại hội tụ hắc khí, hóa thành hai thanh trường đao, nhắm tới cổ nàng mà chém.

Nhưng Lý Hà Anh và Lý Man Hồng đã mỗi người ngăn một nhát. Lý Phi từ phía sau gáy Hàn Vũ Thiên nâng lên chiến kích đâm tới.

Nhưng đột nhiên ma trảo xung quanh hội tụ, hóa thành cự trảo trăm trượng giáng xuống. Lý Phi bị cự trảo đè xuống, khống chế trên mặt đất.

Hàn Vũ Thiên lại dùng đầu mình cụng vào đầu kỳ lân ngàn trượng, đẩy nó ra xa. Hai tay quật bay hai vị lão tổ còn lại, sau đó xoay người, song đao trảm xuống, nhắm tới Lý Phi.

"Lần này lại lần khác, luôn là ta bị đánh cho chật vật, thằng ranh con khốn kiếp!" Lý Phi là kẻ trúng công kích nhiều nhất nên thẹn quá hóa giận. Toàn thân lóe lên, hóa ra bản thể kỳ lân ngàn trượng màu vàng đất.

Chân Hàn Vũ Thiên còn chưa kịp đạp xuống thì đã bị bản thể to lớn của Lý Phi hất ngã. Thân hình ma nguyên ngã xuống, liền bị hai trảo của L�� Chiêu Hiền dẫm lên. Lý Phi cũng liên tục dùng móng vuốt dẫm lên thân ma nguyên.

"Thiên Dương, Bát Linh Thái Dương Hạ." Mây trời đột nhiên xé toạc ra, lộ ra một vầng mặt trời to ba ngàn trượng. Chỉ thấy Hàn Vũ Thiên không biết từ khi nào đã trở lại hình người, giáng xuống một đòn Thái Dương Hạ.

"Ta đến đây không phải để đánh nhau với các ngươi." Hàn Vũ Thiên trên cao nhìn xuống, vẻ mặt lại thản nhiên như không. Lý Chiêu Hiền tràn đầy phẫn nộ nói:

"Ngươi phá hoại Kỳ Lân Phủ, còn hủy dung nhan của bản tọa, chịu chết đi!" Nàng ta định xuất thủ thì Lý Man Hồng ngăn lại, ngước nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Vậy mục đích của các ngươi là gì?" Hàn Vũ Thiên thấy lão già này là người dễ nói chuyện, liền cười nói:

"Ta và các ngươi có một kẻ thù chung cần tiêu diệt." Lý Hà Anh ồ lên một tiếng kinh ngạc hỏi: "Ngươi cứ nói xem, nếu cùng chung mục tiêu thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn rồi."

Hàn Vũ Thiên phất tay, liền thấy một đoàn khói trắng hội tụ, hiện ra hai người: một kẻ đeo mặt nạ hề mỉm cười, một kẻ đeo mặt n�� mèo hung tợn. Lý Man Hồng trầm mặc nói:

"Là Tả và Hữu. Hai tên này đã làm gián đoạn sự yên bình vạn năm của Yêu Phù quốc. Chúng ta đúng là có chung một kẻ thù cần giải quyết, tạm ngưng chiến."

Lý Chiêu Hiền và Lý Phi tức giận muốn nói, nhưng rồi lại thôi. Họ thu lại bản thể, trở lại thành người, đứng bên cạnh hai lão già.

Hàn Vũ Thiên ngón tay khẽ chuyển, vầng thái dương phía trên từ từ tiêu tán. Hắn hạ xuống, vẫn rất ung dung nói:

"Ta có thể một lần giải quyết gọn gàng chúng, chỉ không biết các ngươi có nguyện ý hợp tác hay không thôi."

Lý Phi cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng nói: "Yêu Phù quốc bọn ta mấy năm nay toàn lực truy giết vẫn không thể đánh bại chúng, ngươi nghĩ một mình ngươi thì làm được gì?"

Hàn Vũ Thiên không quan tâm tới Lý Phi mà nhìn Lý Man Hồng nói: "Kẻ phía sau mọi chuyện không phải là con yêu tinh kia, mà là tên Tả và Hữu đó. Thực lực của chúng còn vượt xa cả các ngươi, chỉ là chưa muốn triển lộ mà thôi."

"Ăn nói hàm hồ, bọn chúng liên tục bị yêu hoàng bệ hạ đánh cho thừa sống thiếu chết, lấy đâu ra bằng chứng." Lý Chiêu Hiền còn chưa nói hết, đã có một vị Thánh Tông đại viên mãn từ phương xa bay tới, truyền khẩu dụ của hoàng đế, nói:

"Yêu Hoàng có chỉ, toàn bộ Thánh Tông đại viên mãn của Yêu Phù quốc mau tập hợp lại." Lý Man Hồng cau mày, hỏi người mang chỉ lệnh nói:

"Tại sao bệ hạ lại tri��u tập toàn bộ?" Thánh Tông đại viên mãn kia sắc mặt ngưng trọng nói:

"Bệ hạ bị bọn chúng đả thương nghiêm trọng." "Ai?" Bốn vị sắc mặt đại biến, thật không thể tin vào tai mình. Hàn Vũ Thiên thì nở nụ cười nói:

"Bọn chúng đã bắt đầu nghiêm túc rồi." Lý Man Hồng cũng đã hiểu nguyên nhân. Chuẩn bị rời đi, lão nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Ngươi cũng theo chúng ta." Hàn Vũ Thiên không nói lời nào, đạp không, theo sau đám người kỳ lân tộc. Lý Man Sơ từ phía xa nhìn thấy mọi chuyện, lại khó hiểu nói:

"Tứ vị lão tổ và tên kia đã ngừng giao chiến, lại còn đi chung một phương hướng." Lý Ma bên cạnh ôm quyền nói:

"Tộc trưởng, chúng ta có nên đuổi theo tìm hiểu?" Lý Man Sơ lắc đầu, nâng tay nói:

"Trở về Kỳ Lân Phủ, mọi chuyện tới nước này chúng ta không thể quản được nữa." Những cao tầng của Kỳ Lân Phủ ồ ạt trở về, nhìn thành trì đổ nát, khắp nơi đều là băng, lôi, thủy, hỏa, khiến ai cũng tràn đầy tiếc nuối.

"Thu dọn tàn cuộc, chiêu mộ người trong thành trở về thôi." Đám người bay đi mất hai ngày mới tới được thành đô Yêu Phù Quốc. Tòa thành này trải dài ngàn dặm, khiến ai cũng phải trố mắt mà nhìn. Hàn Vũ Thiên nhìn thành trì chỉ thấy quân đội yêu tộc khắp nơi, không hề có một bóng thường dân nào sinh sống.

"Hoàng thành bọn ta sớm đã trở thành quân doanh. Nơi đây chính là cứ điểm cuối cùng, nếu bị phá hủy e là Yêu Phù Quốc sẽ phải đổi chủ."

Lão già Thánh Tông đại viên mãn tràn đầy bi ai, nhìn thành trì. Lý Man Hồng cau mày nói:

"Chúng ta rõ ràng là đang chiếm ưu thế, chưa tới nửa tháng, sao lại thành ra bộ dạng như thế này?" Cao Ly sắc mặt trầm xuống, ngưng trọng nói:

"Bọn chúng giả vờ trọng thương đào tẩu. Yêu hoàng quyết không để chúng chạy thoát, liền đuổi theo. Ngay sau khi rời khỏi tầm mắt các tướng sĩ, chúng lại bộc lộ thực lực kinh người, suýt nữa lấy mạng yêu hoàng."

"Không hay rồi, Lý Man Hồng đại tướng mau tới xem yêu đế bệ hạ!" Một tướng sĩ Thánh Tông thượng kỳ từ phía xa vô cùng gấp gáp nói. Bọn họ lập tức phi thân, lao tới với tốc độ nhanh nhất.

Bọn họ sắc mặt đại biến, lập tức biến mất tại chỗ, hóa thành lưu quang xuyên phá bức tường hoàng cung mà tới bên cạnh giường yêu đế Tô Hạo Nhiên. Tô Hạo Nhiên thấy toàn bộ thuộc hạ đã tập hợp đầy đủ, liền ngồi dậy, giọng mệt mỏi nói:

"Bọn chúng thực lực không tầm thường, là giả heo ăn thịt hổ. Trẫm lần này e là không xong rồi. Các ngươi nếu như muốn quy phục thì cứ quy phục, Yêu Phù Quốc sợ là không thể giữ nữa."

"Bệ hạ chớ nói lời như vậy, hiện tại thương thế của ngài mới là quan trọng nhất, hãy để lão thần bắt mạch cho người." Lý Man Hồng ngăn cản lời nói không hay của yêu đế. Tô Hạo Nhiên lắc đầu, cười nói:

"Ta tự biết thương thế của bản thân không thể sống, kịch độc của chúng đã ăn sâu vào tim... khụ!" Tô Hạo Nhiên phun ra một ngụm máu màu tro, khiến cho Hàn Vũ Thiên bên ngoài xem diễn biến cũng phải kinh ngạc kêu lên:

"Độc Trùng Phệ Viêm." Tất cả bọn họ quay người, nhìn Hàn Vũ Thiên bằng ánh mắt kinh ngạc không thôi. Tô Hạo Nhiên thì đưa mắt nhìn tới, nói:

"Ngươi biết loại độc này?" Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, giải thích:

"Độc Tr��ng Phệ Viêm là loại trùng độc cực kỳ hiếm thấy. Kịch độc ngấm vào sẽ từ từ ăn mòn các tế bào máu, từng chút từng chút một xâm lấn vào lục phủ ngũ tạng rồi đến tim. Tới khi kịch độc bộc phát sẽ không lấy mạng ngươi ngay, nó sẽ từ từ hành hạ tới tận cùng nỗi đau, dần dần cạn kiệt sinh mệnh mà chết."

"Có loại trùng độc như vậy tồn tại?" Mấy lão thần trong điện ai cũng tràn ngập khiếp sợ, hỏi. Tô Hạo Nhiên nhẹ gật đầu nói:

"Không sai một chữ, bọn chúng khi hạ độc ta đã nói những lời này." Hàn Vũ Thiên đã biết thân phận của những kẻ kia, liền tự nói với chính mình:

"Quả nhiên là người của tên Doãn Lễ kia, bản thể của hắn cũng là Độc Trùng. Ngươi nắm bắt thông tin về ta thật tốt."

"Vậy có cách giải độc không?" Lý Hà Anh khẩn trương hỏi. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, nói:

"Có." Mọi người kích động muốn lao đến, bắt hắn giải độc cho yêu đế bệ hạ. Tô Hạo Nhiên ánh mắt có chút hi vọng nói:

"Ngươi có thể..." "Yên lặng."

Hàn Vũ Thiên bước tới, ngón tay điểm vào mi tâm Tô Hạo Nhiên. Một đoàn hỏa diễm ngũ sắc tràn vào bên trong, len lỏi qua từng mạch máu yêu đế. Ngũ sắc hỏa diễm đi tới đâu thì độc tố của Độc Trùng Phệ Viêm đều bị tiêu trừ. Đột nhiên hỏa diễm bạo phát, khiến toàn thân yêu đế bốc lên ngũ sắc kinh người.

Tới khi hỏa diễm lao thẳng tới tim, Tô Hạo Nhiên kêu lên thảm thiết. Toàn bộ kinh hoảng, muốn ngăn Hàn Vũ Thiên lại, nhưng Lý Man Hồng đã bước ra cản đường, tất cả thấy vậy cũng chỉ đành yên lặng xem.

Một lúc lâu, hỏa diễm dập tắt. Chỉ thấy Tô Hạo Nhiên mở trừng mắt, cơ thể lóe lên, đã xuất hiện ở đại điện. Hắn khởi động tay chân vốn đã tê cứng bởi kịch độc, nay đã có thể hoạt động lại như trước. Hắn quay người, cúi người thi lễ với Hàn Vũ Thiên nói:

"Đa tạ ân công đã cứu mạng." "Thật sự đã được cứu rồi sao?" Mọi người trong đại điện ai cũng nét mặt rung động, nhìn Hàn Vũ Thiên. Chỉ là một nhân tộc lại có nhiều điều huyền bí trên người đến vậy.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free