(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 219: Thần Hoàng nhân tộc.
Hàn Vũ Thiên chờ đợi nhóm người Vạn Niên Cung trong lãnh địa Huyết Nha Sư. Chắc hẳn hắn chỉ định ra tay giúp họ thoát khỏi bầy hoang thú phía sau.
"Chủ nhân."
Từ phía tây truyền đến âm thanh của Mạch Liên cùng với tiếng gầm gừ của bầy hoang thú đang truy đuổi phía sau. Hàn Vũ Thiên tụ lực một kiếm vung ra, kịp thời chặn đứng bầy hoang thú để Mạch Liên có thể chạy đến chỗ hắn.
"Hai người khác đâu?"
Hàn Vũ Thiên nhìn Mạch Liên khẽ cau mày hỏi. Lão ta lắc đầu thở dốc đáp:
"Thuộc hạ không rõ. Ba người tách nhau săn giết hoang thú, lại gặp phải cảnh này, e là họ cũng đang bị truy đuổi."
Không đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, từ phía đông đã vang lên một tiếng nổ cực lớn. Hồng Thiên liên tục bổ phủ xuống đất, tạo thành những hố sâu khiến lũ hoang thú sảy chân, làm chậm tốc độ truy đuổi của chúng. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, không ngờ Hồng Thiên lại có cách chạy trốn như vậy, vũ khí to lớn đôi khi cũng có những lợi thế riêng.
"Nhất Kiếm Tru Vạn Tà."
Mạch Liên vung ra một đòn, thanh liên kiếm chiếu rọi trời xanh, đánh thẳng vào bầy hoang thú, tạm thời ngăn chặn được đà tấn công của chúng, tạo ra sơ hở cho Hồng Thiên tăng tốc lao đến. Nhưng chưa chạy tới trăm dặm thì phía dưới đột nhiên tràn ngập khí tức nguy hiểm. Một đầu hoang thú đầu rồng thân hổ từ lòng đất trồi lên cắn tới.
Hàn Vũ Thiên lách người tới phía trước, hất tay đánh bay con hoang thú vừa xuất hiện. Cũng may tu vi của nó chỉ mới ở Thánh Tông sơ kỳ, căn bản không đủ sức uy hiếp. Hắn nắm cổ tay Hồng Thiên kéo đi. Một lực đạo kinh người khiến Hồng Thiên văng về phía Mạch Liên. Thoáng cái, Hàn Vũ Thiên đã trở về vị trí cũ, nắm lấy vai Mạch Liên để triệt tiêu dư lực còn sót lại trên người lão.
"Lũ hoang thú này, không phải là phẫn nộ, mà là bị kẻ nào đó thao túng."
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nhìn bầy hoang thú rồi nhận ra điều không ổn.
Từ phía xa, một vụ nổ mang theo hắc ám tràn ngập thu hút sự chú ý. Bầy hoang thú đang chằm chằm vào nhóm Hàn Vũ Thiên cũng bị cuốn hút, lao về phía đó. Lam Huyền đang dùng toàn lực công phá vòng vây, trông rất chật vật.
Đôi mắt Hàn Vũ Thiên lóe lên lam quang dò xét, thấy nàng ta đang nắm lấy cổ tay Thích Ân. Hắn cau mày, bàn tay nâng lên, một đoàn năng lượng ngưng tụ tản ra sức mạnh hủy diệt. Chiêu này đã lâu rồi hắn chưa sử dụng lại, không biết uy lực của nó có tăng lên hay không. Hàn Vũ Thiên hất tay ném quả lưu tinh bay lên giữa không trung.
"Lưu Tinh Phán Quyết."
Đoàn lưu tinh kia phát nổ, phân hóa ra cả ngàn viên lưu tinh khác, rơi xuống tạo thành cảnh tượng mưa sao băng ngập trời. Mỗi một viên khi chạm vào bất cứ vật gì đều nổ tung. Bầy hoang thú chi chít phía dưới không có không gian để tránh né, trực tiếp hứng chịu mấy trăm đạo lưu tinh từ không trung giáng xuống.
Lam Huyền lập tức phóng đi nhanh chóng, tới trước mặt đám người Hàn Vũ Thiên. Nàng ta thả cổ tay Thích Ân ra, nhìn Hàn Vũ Thiên nói:
"Ngươi nợ ta một ân tình, vì bản ma đã cứu hắn đó."
Hàn Vũ Thiên liếc mắt nhìn nàng, hừ lạnh nói:
"Với tính cách này của ngươi, chắc chắn là thấy thủ hạ của ta lấy ra truyền âm thạch rồi phải không?"
"Ngươi nghĩ bản ma là loại kẻ chuyên đi nghe lén à?"
Lam Huyền tỏ vẻ tức giận, nàng đã bị Hàn Vũ Thiên nói trúng tim đen. Bằng vào năng lực của nàng, nếu không phải truyền âm thạch cấp Đạo Tổ thì căn bản không thể thoát khỏi sự dò xét của nàng.
Hàn Vũ Thiên dẫn đám người vào trong hang động của Huyết Nha Sư, theo một lối khác tìm chỗ ẩn náu tạm thời.
Thiên Vực đại lục, một vòng xoáy không gian màu tím xuất hiện phía trên tòa cung điện mang tên Điệp Hoa Cung.
Từ vòng xoáy, một bóng hồ điệp khổng lồ cùng vô số hồ điệp nhỏ đủ mọi màu sắc bay ra. Chỉ đến khi nhìn kỹ, người ta mới nhận ra đó không phải một con bướm, mà là một nữ tử.
Nàng ta tóc dài đến ngang lưng, đuôi tóc màu tím như hoa tử đằng, được cột kiểu đuôi ngựa và cố định bằng một cây trâm hình hồ điệp. Y phục đen tuyền, duy chỉ có một chiếc áo choàng khoác ngoài là màu sắc sặc sỡ. Ống tay áo và tà áo rộng thùng thình, mỗi khi nàng ta bay lượn thì chúng sẽ xòe ra như hồ điệp múa lượn.
"Cung nghênh Trang chủ."
Phía dưới Điệp Hoa Cung, đã có mấy trăm bóng người quỳ xuống cung kính. Đây đều là các cao tầng của Điệp Hoa Cung, đa số là nữ giới, nam nhân thưa thớt không đến hai mươi người.
"Thánh nữ của các ngươi đâu?"
Nàng ta không quan tâm ánh mắt tràn đầy tín ngưỡng của những người bên dưới mà hỏi. Một lão thái thái dập đầu đáp:
"Thánh nữ đã tới trung tâm đại lục để tham gia buổi họp trăm năm một lần, thưa Trang chủ."
"Đã là Thánh nữ rồi, mà còn phải đích thân đi dự cái hội nghị ngớ ngẩn đó sao? Ta đến đây chỉ để xem qua Điệp Hoa Cung một chút thôi, không cần nói cho Thánh nữ của các ngươi biết."
Nàng ta nói xong liền phất tay, hóa thành hàng ngàn con bướm phân tán ra khắp nơi. Những người của Điệp Hoa Cung cũng cúi đầu vái lạy dạ vâng.
Thần cảnh, hai vị Thần Vương chắp tay theo dõi cuộc chiến qua màn ảnh. Không gian chấn động, rồi một nữ tử hồ điệp chầm chậm hạ xuống. Mũi chân vừa chạm đất đã tạo ra sóng khí tức quét qua.
"Ngươi là ai?"
"Kẻ nào?"
Hai vị Thần Vương kinh ngạc nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt. Mái tóc nàng ta từ từ hạ xuống, ánh mắt lướt qua hai vị Thần Vương, nở nụ cười nói:
"Ta rời đi đã rất lâu rồi không trở lại, hai tiểu bối các ngươi lại dám xưng hô ngang hàng vậy sao?"
Áo của nàng ta tung bay, phía sau lại xuất hiện hư ảnh hồ điệp cao ngàn trượng, màu tím nhạt tuyệt đẹp.
"Hồ Điệp? Là công pháp c��a Trang Viên Hồ Điệp ở Thiên."
Lục Hạch và Chu Hoàng Diệp nhận ra được khí tức quen thuộc này, rồi cẩn thận dò xét nữ nhân phía trước. Cả hai lập tức quỳ xuống, mặt áp sát xuống mặt đất, cung kính nói:
"Thần Hoàng điện hạ."
Phải, đây chính là một trong bốn vị Thần Hoàng của nhân tộc, từng bị đồn thổi là đã chết trong trận thần chiến kinh khủng kia. Trang chủ Quân Hỷ Thanh của Trang Viên Hồ Điệp, thuộc một trong bốn nhánh chính của Thiên Thần Điện.
Đôi mắt Lục Hạch tràn đầy kích động, không kìm được mà nói:
"Trang chủ, không phải ngài đã tử trận trong tay người đó sao?"
Quân Hỷ Thanh hơi trầm mặc rồi cười nói:
"Suýt nữa thì bỏ mạng, nhưng ta may mắn giữ được tính mạng, hiện giờ đã hoàn toàn khôi phục."
Lục Hạch cung kính nói:
"Vậy ba vị điện hạ còn lại..."
Quân Hỷ Thanh nhìn trời xanh rồi thở dài nói:
"Không biết, e là họ đã chết cả rồi."
Lời này làm cho Lục Hạch hụt hẫng, hy vọng cũng vì thế mà lu mờ đi vài phần, nhưng hắn lại mỉm cười nói:
"Có Trang chủ cũng đủ để Thiên Thần Điện trở về đỉnh phong. Hiện tại ở Thiên không còn Thần Hoàng tọa trấn, nhân tộc có thể một tay thâu tóm toàn bộ rồi."
Quân Hỷ Thanh nhướng mày, xoay người nhìn Lục Hạch hỏi:
"Không còn Thần Hoàng tọa trấn là có ý gì?"
Chu Hoàng Diệp thì sắc mặt đại biến, không dám ngẩng đầu. Trong lòng thầm nghĩ, Thiên sẽ lại lật trời một lần nữa. Lục Hạch thì cung kính giải thích nói:
"Trang chủ, trận thần chiến kia kết thúc thì Thiên chỉ còn ba vị Thần Hoàng: Nam Minh tộc một vị, Ma tộc một vị, Yêu tộc một vị. Nhưng vào một vạn năm trước, bọn họ đã đồng loạt rời khỏi Thiên."
"Để làm gì?"
Quân Hỷ Thanh không ngờ bản thân mới trở về đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lục Hạch vẫn kể chi tiết:
"Thần Hoàng Nam Minh tộc thì vào không gian thần bí, Yêu Hoàng Yêu tộc thì tới thế giới khác, Ma Hoàng Ma tộc thì trùng tu. Ba kẻ này đều ôm mộng tiến lên con đường Kim Thần."
Quân Hỷ Thanh nở một nụ cười tràn đầy kinh ngạc và chế giễu nói:
"Bản hoàng đã thân là Thần Hoàng gần bảy vạn năm, còn không thể chạm tới nửa bước Kim Thần, vậy mà lũ tiểu bối lại dám mộng tưởng xa vời."
Thần Hoàng nhân tộc ai cũng lớn tuổi hơn Thần Hoàng của các tộc khác ít nhất một đến hai vạn năm, gọi bọn họ là tiểu bối cũng không có gì gọi là quá đáng.
"Trang chủ, hiện tại Ma Hoàng đã trùng tu tới Thánh Tông cảnh, đang trong thời kỳ phát triển. Đây là thời điểm tốt nhất để diệt cỏ tận gốc."
"Ta cảm nhận được khí tức của Lam Huyền, nhưng ta có thắc mắc là đã vạn năm sao nàng còn ở Thánh Tông."
Quân Hỷ Thanh đã từng tiếp xúc với Lam Huyền rất nhiều, cũng biết tài năng và thiên phú của nàng là bậc nhất ma tộc. Nếu trùng tu thì không quá 7000 năm sẽ trở lại Thần Cảnh. Lục Hạch nhìn ra điểm thắc mắc, cũng ôm quyền nói:
"Ma Hoàng đã trùng tu hết ba lần. Lần thứ nhất là nàng ta không thể trùng kích Chí Tông cảnh, lần thứ hai là không thể chạm tới Đạo Tổ cảnh, lần thứ ba chính là hiện tại đang ở cảnh giới Thánh Tông thượng kỳ."
Quân Hỷ Thanh đôi mắt mở to tràn đ��y kinh ngạc. Chỉ trong vạn năm mà Lam Huyền trùng tu đến ba lần, dù là Thần Hoàng cũng không dám làm điều đó.
Thiên phú của ma nữ này làm cho nàng thật trong lòng tràn đầy kinh hãi. Quân Hỷ Thanh trong lòng như thắp sáng một ngọn đuốc, nói:
"Đột phá tới cực cảnh của tất cả các cảnh giới dưới Thần Cảnh, căn cơ v�� mệnh cách khi thành Thần sẽ đạt đến mức độ vạn cổ hiếm thấy, một bước Kim Thần kia chắc chắn sẽ bước ra được."
Nàng ta cuối cùng đã hiểu vì sao Lam Huyền lại chọn con đường khó khăn hơn hai vị Kim Thần kia. Đơn giản chính là tỷ lệ thành công Kim Thần đạt tới chín phần, còn hai vị khác thì gần như không có hy vọng đạt tới Kim Thần cảnh, trừ khi họ nhận được cơ duyên cực phẩm.
"Tuyệt đối không được để Lam Huyền thất bại, mau về Thiên Thần Điện bằng mọi giá phải âm thầm bảo hộ Lam Huyền."
Lục Hạch và Chu Hoàng Diệp lại không ngờ kết cục lại là như vậy. Quân Hỷ Thanh không chờ bọn họ kịp hỏi liền phất tay nói:
"Sự an nguy của Tô Lăng giới đều phụ thuộc vào nàng ta, tuyệt đối không được để nàng ta chết. Kẻ kia mà biết chuyện sẽ không để yên. Hai ngươi mau về nói với mấy lão quái trong tộc của mình, bọn chúng sẽ hiểu."
Lời này Quân Hỷ Thanh truyền âm cho hai vị Thần Vương. Bọn họ đương nhiên không có ngốc, biết rằng việc mà làm cho Thần Hoàng nói liên quan tới an nguy của Tô Lăng giới không đơn giản, lập tức hóa thành lưu quang lao đi với tốc độ cao nhất.
Quân Hỷ Thanh phất tay thì thấy trên màn ảnh phản chiếu Trúc U Sâm Lâm, bắt đầu xuất hiện vài con hồ điệp màu xanh bay khắp đại sâm lâm.
Mỗi một nơi hồ điệp bay qua thì đôi cánh liên tục rải xuống những hạt lam quang với mùi hương thơm dịu nhẹ, khiến cho bầy hoang thú đang giận dữ bỗng dưng bình tĩnh lại.
Lam Huyền đang đi theo Hàn Vũ Thiên thì hơi dừng lại, nàng ta ngửi thấy một mùi thơm dịu nhẹ quen thuộc.
"Hồ Điệp Tĩnh Hương."
Lam Huyền đôi mắt tràn đầy rung động như nhìn xuyên thấu tầng tầng không gian, nàng ta lại nở một nụ cười khẽ nói:
"Quân Hỷ Thanh, tỷ chưa chết."
Hàn Vũ Thiên tu vi cao thâm, không có lời nào của Lam Huyền mà hắn không nghe thấy, nhưng hắn giả vờ như không để tâm. Kỳ thực, đó chỉ là vô tình lọt vào tai hắn khi hắn đang thôi động thần thức dò đường mà thôi.
Mùi hương dịu nhẹ kia Hàn Vũ Thiên ngửi qua liền biết là thủ bút của một vị Thần Cảnh, nói không chừng là vị tỷ tỷ mà Lam Huyền nhắc tới kia.
"Hàn Vũ Thiên, bọn ta rời đi trước."
Lam Huyền tỏ vẻ gấp gáp muốn lập tức rời đi. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, còn chưa nói thì nàng ta đã vụt mất khỏi hang động.
Bản văn này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.