Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 194: Ngọc Hoàng

Đạo lôi kiếp thứ ba mươi lăm giáng xuống thân Hàn Vũ Thiên, phá hủy gần nửa cơ thể hắn.

Tuy nhiên, Hàn Vũ Thiên đã hấp thu ma khí nồng đậm do Ma Luân Kiếp cung cấp. Đây chính là sự trợ giúp độ kiếp mà Lam Huyền đã hứa hẹn, khi nàng cho hắn mượn ma khí từ ma giới bên trong Ma Luân Kiếp để hoàn thành độ kiếp.

"Những cuộc đổ máu này sắp kết thúc rồi."

Hàn Vũ Thiên ngư��c lên bầu trời, liền thấy lôi vân thứ ba mươi sáu đã ngưng tụ thành một lôi long đỏ như máu.

"Huyết Long Thiên Lôi Kiếp?!"

"Huyết Lôi Long Đạo Thiên Kiếp?!"

Tiên tộc và dân chúng Nam Cương đồng loạt hô vang, dù chưa đạt tới cảnh giới Thánh Tông nhưng ai nấy đều rõ màu sắc của lôi kiếp tượng trưng cho điều gì.

Lam là màu sắc cơ bản nhất của lôi kiếp, sau đó là hồng, tím, kim, huyết, bạch và hắc.

Huyết sắc tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết, nay lại hiển hiện trước mắt bao người. Nếu hắn độ kiếp thành công, con đường về sau chắc chắn sẽ rộng mở hơn rất nhiều.

Hàn Vũ Thiên lúc này đã kết ấn, ngước nhìn lôi long và nói:

"Thiên Địa Nhân Tam Sát Kiếm, Chân Ma Kiếm Trận."

Hàn Vũ Thiên vung Cửu Hàn Kiếm lên không trung, kiếm quang màu lam nhanh chóng biến thành hắc ám, hội tụ ma khí.

Ma khí tích tụ rồi hóa thành tám đạo kiếm ý khác. Chín thanh kiếm tạo thành kiếm trận bao quanh Hàn Vũ Thiên, hấp thu vô lượng ma khí, tạo thành một chân ma che chắn cho hắn.

Cũng vào lúc lôi kiếp chuẩn bị giáng xuống thì một tiếng nổ xuất hiện, lối không gian từ tiên giới dẫn đến Tô Lăng giới bất ngờ bị xé toạc. Đập vào mắt tất cả mọi người là hàng trăm vạn tiên quân giáp vàng đứng nghiêm chỉnh, dẫn đầu là một thượng tiên tam nhãn cùng một con tiên khuyển bên cạnh.

"Cái gì vậy?"

Dân chúng Nam Cương nhất thời bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng, rồi rơi vào tuyệt vọng không lối thoát. Đây là tiên giới, là tử địch, với số lượng áp đảo và sức mạnh vượt xa trước kia gấp ngàn vạn lần.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nét mặt ngưng trọng nhìn thượng tiên dẫn đầu nói:

"Nhị Lang Thần, Dương Tiễn."

Đột nhiên, sau lưng Dương Tiễn, một cột sáng lao tới đánh vỡ Chân Ma Kiếm Trận lẫn lôi long kiếp của Hàn Vũ Thiên. Hắn lập tức bị thương nặng, văng ra xa mười dặm.

"Ngọc Hoàng!"

Hàn Vũ Thiên máu tươi tràn ra khóe miệng, vẻ mặt đầy thống hận nhìn về luồng hào quang phía sau Dương Tiễn. Quân Hiến Tử tiếp nhận lôi kiếp đã nhanh chóng đạt tới Đại Thừa viên mãn, ngang hàng với phân thân của Tây Hải Long Vương.

"Chỉ là một tiểu thế giới bé nhỏ, các ngươi sao lại hành sự chậm chạp đến thế? Lại còn để tổn thất đến mấy trăm vạn tiên quân."

Một giọng nói uy nghiêm trấn áp cả trời đất truyền tới. Tất cả mọi người ở Nam Cương lập tức quỳ rạp xuống, không thể nào phản kháng. Toàn bộ Nam Cương đều phải quỳ phục trước sự xuất hiện của luồng hào quang này.

Quân Hiến Tử vẻ mặt có phần ngoài ý muốn nói:

"Ngọc Hoàng điện hạ, dù là một tiểu thế giới, nhưng lại khó đối phó nhất từ trước tới nay."

Ngọc Hoàng âm thanh có phần không vui nói:

"Khó đối phó, cớ sao không tấu lên trẫm."

Hàn Vũ Thiên bị khí thế đè ép, hai chân run rẩy muốn khuỵu xuống. Hắn hất tay, một luồng hồn lực bá đạo phá nát uy áp của Ngọc Hoàng.

"Hồn lực?"

Âm thanh kinh ngạc của Ngọc Hoàng phát ra. Người của tiên tộc cũng bị luồng hồn lực này ép phải quỳ xuống. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, ánh mắt như xuyên qua vô tận tầng mây, chạm vào ánh mắt của Ngọc Hoàng.

Ngay cả lão Quân cũng không thể ngờ tới hồn lực của Hàn Vũ Thiên lại cường đại đến mức này. Lúc tr��ớc ở trận Tây Phỉ, dù có bộc phát hồn lực cũng không thể đạt tới trình độ này, đây cứ như thể phá kén thành bướm.

"Quân Hiến Tử, một tiểu thế giới nhỏ bé này lại có cao thủ như vậy, ngươi sao lại không báo cho trẫm biết?"

Lão Quân nét mặt đại biến, ôm quyền hơi cúi người về phía màn sáng nói:

"Điện hạ, chúng ta bị hắn phong ấn lối đi liên thông với tiên giới, nên cả trăm năm nay vẫn không thể báo về."

"Ra là vậy, chẳng trách lâu như vậy còn chưa thu phục được một tiểu tinh cầu tàn phế."

Âm thanh của Ngọc Hoàng có vẻ đã hiểu rõ vấn đề đang xảy ra. Một đạo kim ảnh xuất hiện đối diện với Hàn Vũ Thiên, Ngọc Hoàng Thượng Đế hư ảnh chắp tay sau lưng nói:

"Cuộc chiến xem như đến đây là kết thúc, hai bên không cần phải tiếp tục máu chảy thành sông."

Ngọc Hoàng phất tay, lập tức thu toàn bộ tiên tộc tại Nam Cương trở về tiên giới. Đúng là chỉ dùng một cái phất tay đã không để lại bất kỳ ai tại đây.

"Ta có nói sẽ cho nó kết thúc à?"

Hàn Vũ Thiên thấy vô số lưu quang đang chui vào không gian tiên giới thì liền điểm một cái. Một màn chắn xuất hiện, ngăn không cho lưu quang tiến vào tiên giới.

Khổng Hà và hai mươi lăm vị Hóa Thần cùng bốn mươi vạn đệ tử ở Lĩnh Nguyên Sơn đang chiến đấu đột nhiên hóa thành lưu tinh bay tới Tiên Thiên Thành, rồi va chạm phải một vách ngăn nào đó, thân hình dừng lại, rơi xuống đất, vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện.

Hàn Vũ Thiên kiêu ngạo nhìn Ngọc Hoàng nói:

"Ngươi ban đầu cử tiên tộc đến quê hương ta, tàn sát đồng bào của ta, sau lại phá hỏng lôi kiếp của ta, rồi nói kết thúc là mọi thứ sẽ kết thúc sao?"

Hàn Vũ Thiên lúc này không còn nhịn nổi, gân xanh nổi đầy trên mặt. Hắn đã chịu biết bao nhiêu uất ức, bao nhiêu cản trở, đánh đổi biết bao đại giới và hy sinh nhiều thứ ở Nam Cương này, tất cả chẳng phải đều do tiên tộc này ban tặng sao?

"Ngươi lại không chấp nhận sao? Hãy nhìn tình hình trước mắt mà tiến mà lùi, tu vi và nhục thân của ngươi hiện tại thì trẫm chỉ cần một ý niệm đã giết đi ngàn vạn lần, vẫn còn muốn cố chấp tiếp tục sao?"

Ngọc Hoàng Thượng Đế âm thanh có phần không vui, trầm thấp nói. Hàn Vũ Thiên nhếch môi khinh thường nói:

"Dựa vào tu vi và nhục thân thì bản cung chủ đúng là chỉ là sâu kiến, nhưng so về hồn lực thì còn chưa biết bản cung chủ có thể náo loạn tiên giới hay không?"

Ngọc Hoàng yên lặng một lúc như bị lời uy hiếp này làm cho tâm thần hơi lay động. Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Đưa ra điều kiện của ngươi đi."

Hàn Vũ Thiên giơ hai ngón tay lên và nói:

"Điều thứ nhất chính là để bản cung chủ độ Hắc Long Thiên Lôi Kiếp. Sau khi xong điều kiện thứ nhất, sẽ tới điều thứ hai."

"Hoang đường, Hắc Long Thiên Lôi Kiếp là cấp bậc độ kiếp gì cơ chứ? Ngươi nghĩ mình xứng đáng được điện hạ ban cho sao?"

Mấy thượng tiên ở tiên giới nghe vậy liền quát ầm lên tỏ vẻ không phục. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn đám thượng tiên như sâu kiến nói:

"Ta đang ra điều kiện với chủ nhân của các ngươi, chứ không ra điều kiện với những con chó, đừng ở đó mà sủa ầm lên, ồn ào lắm đấy."

Nhị Lang Thần Dương Tiễn nghe vậy trong lòng thầm cười thích thú. Dù cùng là thư��ng tiên nhưng Dương Tiễn thuộc một đẳng cấp khác, không hề xem trời bằng vung như các thượng tiên khác.

"Trẫm đáp ứng."

Ngọc Hoàng phất tay, mây đen liền hội tụ, từng đợt hắc lôi chiếu rọi trời xanh.

"Ngươi đã độ ba mươi lăm đạo lôi kiếp, hiện tại chính là đạo thứ ba mươi sáu Hắc Long Thiên Lôi Kiếp!"

Ngọc Hoàng Thượng Đế thân là Tiên Đế đứng trên vạn tiên giới, đương nhiên điều động lôi kiếp cho một Hóa Thần đột phá Đại Thừa là chuyện nhỏ đến mức chỉ cần phất tay.

Hàn Vũ Thiên dậm chân giữa không trung. Một tòa thiên không đảo trông tầm thường, không kiến trúc, đang xoay tròn, tản ra một luồng khí tức hỗn tạp, như thể có nhiều cao thủ đang xuất thủ.

"Tinh Thần trận, khai mở."

Năng lượng tích trữ bên trong ập tới, hóa thành trận pháp dưới chân Hàn Vũ Thiên. Trận pháp lóe lên hình một con kỳ lân tử kim gầm thét.

Hắc long giáng xuống, liền thấy pháp tắc như sóng biển ập tới Hàn Vũ Thiên. Dù có kỳ lân tử kim gia thân cũng không thể cản được hoàn toàn áp lực này.

Lôi quang bùng nổ, ai nấy đều lập t���c nhắm chặt mắt lại, không thể nhìn rõ Hàn Vũ Thiên độ kiếp. Khí tức bên trong lôi kiếp từ từ yếu dần.

"Công tử!"

Giao lão cảm nhận được khí tức suy yếu của Hàn Vũ Thiên liền kinh hãi thốt lên. Dân chúng Nam Cương nghe thấy Giao lão thốt lên, trong lòng liền dấy lên tuyệt vọng.

Nếu vị cung chủ này chết đi thì Nam Cương sẽ lại gánh chịu hậu quả vô cùng lớn. Tiên tộc rất có thể sẽ nhân lúc Hàn Vũ Thiên không còn mà bắt đầu tàn sát quy mô cực lớn.

Tuyệt vọng tưởng chừng đã ăn sâu vào trong lòng mọi người thì một âm thanh quen thuộc vang lên nói:

"Điều kiện thứ hai là Quân Hiến Tử phải ở lại đây."

Dân chúng Nam Cương như trút được gánh nặng trong lòng, liền thở phào nhẹ nhõm.

Ngọc Hoàng giọng âm trầm từ chối nói:

"Không thể được, Quân Hiến Tử là đệ nhất tiên tộc trong tiên giới, thân phận và địa vị vượt xa tưởng tượng của ngươi."

Hắc Long Thiên Lôi Kiếp đã hoàn toàn bị hấp thu vào cơ thể của Hàn Vũ Thiên. Hắn chắp tay, nhìn Ngọc Hoàng nói:

"Vậy Ngọc Hoàng điện hạ, nếu người không đồng ý điều kiện của ta, vậy thì hãy để ta giết hai trăm vạn tiên quân của tiên giới, để bù đắp mạng sống cho những người đã ngã xuống."

Ngọc Hoàng phất tay, khí tức mạnh mẽ ập tới, không chút kiêng kỵ nói:

"Ban nãy trẫm đã nhường nhịn ngươi đủ rồi, chỉ nhờ vào hồn lực của ngươi mà cũng dám uy hiếp trẫm sao?"

Hàn Vũ Thiên không chút biến sắc, toàn thân tản ra hàn khí lạnh thấu xương nói:

"Ban nãy thì ta còn có chút do dự, nhưng sau khi độ kiếp thành công thì một phần hồn lực của ta lại được khôi phục. Không chừng lại có thể so chiêu với ngươi một phen."

Ngọc Hoàng híp mắt lại, vẻ mặt không chút e dè nói:

"Hồn lực có mạnh đến mấy thì thời gian sử dụng cũng hạn hẹp. Trẫm có thể từng chút một mài mòn ngươi tới chết, lời uy hiếp này căn bản không có tác dụng."

Hàn Vũ Thiên bước lên một bước, khí tức thao thiên bao trùm lên những thượng tiên sau lưng Ngọc Hoàng. Hắn vô cùng tự tin nói:

"Ta giết hết đám thượng tiên này, xem thử Ngọc Hoàng Thượng Đế có cản được không?"

"Một Đại Thừa chết đi còn có khả năng bồi dưỡng lại, nhưng một Tiên Cảnh chết đi thì phải vài trăm hoặc vài ngàn năm mới bồi dưỡng được, huống hồ là hơn trăm vị Tiên Vương Cảnh cơ chứ. Ta nhắm vào cốt lõi của tiên giới, xem ngươi mài mòn ta chết trước, hay là ta diệt sạch thượng tiên của tiên giới trước."

Hàn Vũ Thiên đây chính là không ngại đối đầu trực diện với Ngọc Hoàng Thượng Đế. Dù sao, hắn không thể để mặc bao nhiêu uất ức và thiệt hại bấy lâu nay cứ thế bị tiên tộc coi như không có việc gì lớn.

"Bất cứ chuyện gì trẫm cũng đồng ý, riêng Quân Hiến Tử thì không, đó là ranh giới cuối cùng của trẫm."

Lúc này, Ngọc Hoàng cũng không thể đối cứng với kẻ có hồn lực kinh người trước mắt. Dù sao, một thượng tiên của tiên giới là Tiên Vương Cảnh tầng ba mươi hai, còn đáng giá hơn mấy vạn Đại Thừa hoặc ngàn Tiên Cảnh. Nếu thực sự bị đối phương giết đi vài vị thôi đã là tổn thất kinh người.

"Vậy ta muốn Nhị Lang Thần ở lại."

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói. Ngọc Hoàng cau mày, trầm giọng nói:

"Dương Tiễn là thượng tiên quan trọng của tiên giới, cũng không thể đi."

Hàn Vũ Thiên cau mày, vẻ mặt bắt đầu trở nên khó chịu nói:

"Vậy hãy đem xác một đầu kỳ lân lôi thuộc tính nguyên vẹn và một trăm ức linh thạch thượng phẩm. Đây là giới hạn cuối cùng của bản cung chủ."

Hàn Vũ Thiên đưa ra hai điều kiện trước đều bị từ chối. Hắn biểu lộ nét mặt khó coi, nói ra điều kiện thứ ba. Đối phương dù trong lòng không muốn cũng phải đồng ý, trừ phi hắn là cường giả có thể một kích diệt sát Hàn Vũ Thiên, thì mới không cần đáp ứng bất cứ điều kiện gì.

"Điện hạ tuyệt đối không được! Một đầu kỳ lân đã là hiếm thấy, nay lại là một đầu Lôi Kỳ Lân cực hiếm có."

Một thượng tiên lập tức bước tới cầu xin.

"Dương Tiễn, giết một đầu Lôi Hỏa Kỳ Lân tới đây! Khương Tử Nha lo chuyện linh thạch!"

Ngọc Hoàng Thượng Đế bỏ ngoài tai lời đó, hạ thiên lệnh xuống. Hai vị thượng tiên lập tức quay người, lao đi thật nhanh.

Chỉ nửa nén hương, tất cả đã hoàn thành. Dương Tiễn ném xác một đầu kỳ lân xuống chân Hàn Vũ Thiên, Khương Tử Nha cũng đưa tới một túi trữ vật cho hắn.

Hàn Vũ Thiên xem xét một chút, rồi nhẹ gật đầu nói:

"Hoàn thành, ngươi có thể đi."

Ngọc Hoàng Thượng Đế vừa định quay đầu đi thì âm thanh của Quân Hiến Tử truyền tới tai. Ngọc Hoàng hơi cau mày, liền mỉm cười nói:

"Hẹn ngày gặp lại."

Hàn Vũ Thiên cũng nhẹ gật đ��u đáp lại:

"Nhất định sẽ gặp lại."

Ngọc Hoàng phất tay, toàn bộ tiên tộc hóa thành lưu quang, bay vào không gian trở về tiên giới, không còn sót lại một chút tung tích nào. Nếu có, cũng chỉ là kiến trúc mà bọn họ để lại Nam Cương mà thôi.

Kẻ thù vừa đi, thì một lão già từ trong Vạn Niên cung chạy tới hoảng hốt nói:

"Cung chủ! Không hay rồi!"

Hàn Vũ Thiên cau mày, không nghĩ tới chuyện này vừa xong thì rắc rối khác lại ập đến. Hắn vung tay nói:

"Không cần gấp."

Lão già này là Thương Hoang, một trong năm người biết được đoạn lịch sử bị phai mờ của Nam Cương. Hàn Vũ Thiên chiêu mộ được lão quả thực không dễ dàng gì. Nhiệm vụ của lão chính là tính toán những sự kiện tiếp theo sẽ xảy ra.

"Cung chủ, Tuần Thiên Giả đã tới, khảo hạch của ngài đã bắt đầu rồi."

Thương Hoang cũng không thể tin được, đáng lẽ phải năm năm nữa Tuần Thiên Giả mới xuất hiện, nhưng hiện tại không hiểu vì sao lại có Tuần Thiên Giả xuất hiện ngay trong Vạn Niên cung.

Thần thức của hắn bao trùm lên Vạn Niên cung rộng lớn, thấy hơn cả trăm người bên trong đại điện, tu vi toàn bộ đều là Thánh Tông.

Một người trong đó đeo mặt nạ hình chim ưng, thần bí khó dò, chắc hẳn là Tuần Thiên Giả như lời Thương Hoang đã nói.

Tuần Thiên Giả chính là một trong bảy vị cường giả Đạo Tổ thuộc Thiên Ngoại. Cứ năm ngàn năm sẽ có một vị Tuần Thiên Giả đến đây, đưa những người được xưng tụng là đệ nhất tại mẫu quốc đi, để làm một đợt khảo hạch cơ duyên. Kẻ may mắn được thăng lên Đạo Tổ, làm chủ một phương, những kẻ xui rủi thì bỏ mạng nơi xa, không thể trở về.

Hàn Vũ Thiên xuất hiện trong đại điện, chắp tay sau lưng, nhìn những người xung quanh.

Hắn nhìn thấy Hoàn Thi Long cũng có mặt trong số những cường giả Thánh Tông nơi này.

"Hoàn Thi Long, bản cung chủ đã từng nói sẽ cùng ngươi tử chiến một trận, nhưng hôm nay ngươi lại vác xác tới đây là muốn chết sao?"

Hàn Vũ Thiên sát khí khóa chặt Hoàn Thi Long trong đám Thánh Tông kia. Hoàn Thi Long cau mày nói:

"Ai lại ngu tới mức tự chui đầu vào rọ chứ? Chẳng qua là trẫm bị đưa tới đây thôi, nếu không thì cũng đã chủ động dẫn quân Hoàn Thi tới san bằng Nam Cương rồi."

"Hay cho một câu san bằng Nam Cương, bản vương muốn xem thử ngươi có bao nhiêu đảm lượng để làm chuyện đó?"

Bên ngoài cổng xuất hiện kim lôi xoẹt qua, khí tức khóa chặt Hoàn Thi Long. Hồ Niên ngồi trên hồ lô, tỏa ra kim lôi lấp lánh.

"Một kẻ như ngươi cũng dám lớn tiếng trước mặt phu quân ta?"

Cánh hoa anh đào bay khắp nơi trong đại điện. Kiều Nguyên Nga cầm kiếm, sát ý ngút trời nhìn Hoàn Thi Long.

"Ở Vạn Niên cung mà ăn nói hỗn xược đến vậy, thật là lớn mật."

Ngọn lửa bừng cháy, Tiêu Hạo từ bên trong bước ra, vác long thương trên vai, vẻ mặt kiêu ngạo.

"Là khách mà lại ăn nói không biết phép tắc sao?"

Không gian rạn nứt, Giao lão bước ra, trong tay đã cầm trường thương màu xám tro.

Năm khí tức Thánh Tông khóa chặt lấy Hoàn Thi Long, khiến hắn không kiềm chế được mà hơi lùi về một bước. Một lão già Thánh Tông thượng vị vẻ mặt không vui nói:

"Chúng ta tới đây không phải xem các ngươi giải quyết tư thù, đợi dịp khác đi."

Hàn Vũ Thiên nhìn lão, ôm quyền nói:

"Tiền bối, nếu đã cao tuổi rồi thì xin ngậm miệng lại, chuyện nhà ta xin đừng xen vào."

Lão già tức giận nhưng cũng không thể động thủ trước mặt Tuần Thiên Giả. Nhưng Hàn Vũ Thiên thì ngược lại, một kiếm quét tới hướng Hoàn Thi Long.

Ánh mắt Tuần Thiên Giả sau chiếc mặt nạ cũng khẽ rung động vài tia kinh ngạc. Bốn Thánh Tông khác của Nam Cương cũng xuất thủ, hướng tới Hoàng đế Hoàn Thi.

"Trước mặt Tuần Thiên Giả đại nhân mà các ngươi còn động thủ sao?"

Hoàn Thi Long lập tức tụ lực muốn ngăn cản năm đòn công kích đang tới, thế nhưng thì một bóng đen đã đứng trước mặt hắn, giơ bàn tay cản lại.

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, sau đó phóng ra một luồng khí tức quấy nhiễu tâm thần Tuần Thiên Giả, khiến hắn trong chốc lát ngây người. Hàn Vũ Thiên nhân cơ hội này đá bay hắn đi.

Tiếp tục công kích Hoàn Thi Long, toàn bộ Thánh Tông tập trung trong đại điện kinh hãi không thôi. Ai mà ngờ được một Thánh Tông sơ kỳ của tiểu quốc lại dám động thủ với Tuần Thiên Giả cơ chứ?

Tuần Thiên Giả thực lực bộc phát, đánh bay năm người Hàn Vũ Thiên. Tuần Thiên Giả nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Ngươi tuổi trẻ nóng nảy như vậy, ta không chấp nhặt chuyện vừa rồi. Mau sắp xếp mọi chuyện ở đây rồi cùng ta rời đi, thời gian nửa nén nhang."

Hàn Vũ Thiên nhìn Tuần Thiên Giả, hơi cúi người hỏi:

"Chỉ một mình ta thôi? Không được mang theo thủ hạ sao?"

Tuần Thiên Giả thản nhiên đáp:

"Ngươi được mang theo hai thủ hạ."

Hàn Vũ Thiên hơi vuốt vuốt cằm suy tư một lát, liền nhìn Giao lão nói:

"Truyền Mạch Liên và Hồng Thiên cấp tốc tới đây. Một lần lịch luyện này hãy để hai người họ đi cùng ta."

Giao lão muốn ngăn cản nhưng cũng biết ý công tử đã quyết thì không thể ngăn cản được. Lão lấy ra truyền âm thạch, truyền âm cho nhị trưởng lão và tam trưởng lão.

"Phiền Tuần Thiên Giả và các vị khách nhân dời bước đến Đoạn Tình Viện, chờ ta an bài mọi chuyện một lát."

Hàn Vũ Thiên thi lễ, ra hiệu cho Tiêu Hạo dẫn đường cho bọn họ đến Đoạn Tình Viện. Hắn thì ngồi ở chủ vị, ngạo nghễ nhìn xuống Giao lão nói:

"Sau khi ta rời đi, Hàn Diệp trực tiếp trở thành tân cung chủ. Đại trưởng lão Giao lão được phong làm Phó cung chủ, vị trí Đại trưởng lão để cho Tiểu Hổ đảm nhận. Nếu như Tinh Linh Hoàng có tìm tới thì Phó cung chủ sẽ tiếp đãi. Vạn Niên cung thu hết tài nguyên còn sót lại của Tiên tộc, chia cho Nam Cương bốn phần."

Hàn Vũ Thiên vung tay, một viên huyền ảnh thạch có ấn ký cung chủ rơi vào tay Giao lão. Lúc này thì Mạch Liên và Hồng Thiên cũng đã từ truyền tống trận trở về.

"Về rồi thì theo ta."

Hàn Vũ Thiên không để bọn họ kịp hiểu chuyện, đã đứng dậy muốn rời đi. Kiều Nguyệt Nga ngăn trước mặt hắn, vẻ mặt có phần tức giận.

"Nàng có gì muốn nói à?"

Hàn Vũ Thiên hơi nhướng mày. Kiều Nguyệt Nga nhìn sang bên khác, trong mắt có chút ấm ức. Nàng vừa quay lại, môi mình đã bị khóa chặt.

"Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ trở về an toàn, chúng ta còn định sinh thêm một tiểu nữ mà."

Hàn Vũ Thiên nói xong đã đưa hai người Mạch Liên, Hồng Thiên rời đi. Kiều Nguyệt Nga khuôn mặt ửng hồng, ngại ngùng rời đi.

Phiên bản văn học này được biên tập cẩn trọng, thuộc sở hữu của truyen.free, hy vọng mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free