(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 189: Thiên địa gia trì.
Hàn Vũ Thiên lao tới, song kiếm va chạm cùng song quyền của Lão Quân. Năng lượng hỗn tạp khuếch tán, kéo theo mây đen cuồn cuộn, sấm sét giăng đầy trời.
“Ma Tương Quyền!”
“Băng Hoàng Trảm!”
Ma khí hóa thành quyền ảnh đấm tới, va chạm với lam quang, tạo ra vô số tia sáng sắc nhọn bắn đi khắp nơi. Những tia sáng đó chạm vào đâu, nơi đó lập tức nổ tung, hóa thành băng tinh.
Hàn Vũ Thiên nắm Liệt Hỏa Kiếm, một đường chém ra hỏa khí ngút trời. Lão Quân tiên khí tụ trên bàn tay, hóa thành cự chưởng vỗ thẳng tới.
Hai chiêu va chạm nhau tạo nên sóng lửa cuồn cuộn, khiến lôi vân trên cao mỗi lần chớp động đều hiện ra viền lửa rực rỡ đến lạ.
“Cung chủ đại nhân, mới giao đấu vài chiêu mà uy lực đã kinh người đến vậy, lão phu xin mạn phép dùng bảo vật.”
Lão Quân hất tay, một thanh chiến phủ khổng lồ bay vào tay lão, tỏa ra uy áp kinh người. Hàn Vũ Thiên phía sau vai lại mọc ra hai cánh tay, đồng thời nắm giữ Thủy Thiên Thương và Mã Lôi Thương.
Bốn cánh tay đó phủ lên thân như một lớp áo giáp bảo vệ trước ngực. Cả bốn thanh binh khí đều là Thánh Tông phẩm cấp. Riêng Cửu Hàn Kiếm chỉ đạt Thánh Tông phẩm cấp tạm thời, bởi vì nó được làm từ Tử Dạ Tinh, phẩm cấp sẽ tăng theo tu vi của chủ nhân.
“Lôi Mã Hoành Thiên!”
Mã Lôi Thương quét tới, năm đầu chiến mã phát ra tử lôi gầm thét, phi thân bay vút lên trời cao. Hư ảnh lôi mã dung hợp với lôi vân trên trời, khiến lôi điện càng thêm kịch liệt.
“Thủy Long Vũ Động.”
Thủy Thiên Thương lại đánh ra một con thủy long, bay lên trời cao, hòa cùng trời đất, hóa thành một cơn mưa lớn ào ạt trút xuống.
Hạt mưa vừa rơi xuống mặt đất liền đóng băng nhanh chóng. Phía dưới là băng địa mênh mông, phía trên là lôi vân và mưa lớn. Từng tia lôi điện lại được gia trì thêm hỏa thuộc tính, gia tăng sức sát thương.
“Biến thiên địa thành chiến trường của riêng mình, chuyện quái quỷ gì thế này?”
Lão Quân cau mày, cầm chiến phủ bổ ra một đòn, muốn phá vỡ cục diện thiên địa đang nghiêng về phía Hàn Vũ Thiên. Thế nhưng, Hàn Vũ Thiên vỗ cánh, dùng song thương ngăn cản đòn đánh của lão Quân.
Ở một chiến trường khác, Tiêu Hạo một thương quét ngang nhắm vào cổ Quân Hiến Tử thanh niên. Hắn kịp thời dùng một kích đỡ lại.
Tiêu Hạo cười nhạt, mũi thương bốc lên cuồng cuộn hỏa diễm bạo liệt.
“Hừ, Bạo!”
Ngọn lửa nổ tung, suýt đốt cháy nửa khuôn mặt Quân Hiến Tử thanh niên. Hắn lập tức lùi ra, đưa tay nhẹ nhàng phủi một cái, ngọn lửa liền tắt lịm, khuôn mặt vẫn nguy��n vẹn không chút trầy xước.
“Ngươi thật sự nghĩ mình có thể đánh bại ta?”
Quân Hiến Tử thanh niên bẻ cổ "rắc rắc", tỏ vẻ xem thường. Tiêu Hạo, với dáng vẻ cao ngạo, nói:
“Không thử sao biết được? Ta đây từ trước tới giờ chưa ngán một ai cả.”
Tiêu Hạo một thương quét tới mang theo kình lực. Quân Hiến Tử thanh niên dùng một đòn đánh trả, với lực đạo mạnh hơn Tiêu Hạo nhiều, đã hất bay hắn ra ngoài.
Kiều Nguyệt Nga bên này đang cùng Quân Hiến Tử trung niên đối đầu, pháp lực va chạm vô cùng căng thẳng.
Cánh hoa hội tụ, hóa thành một lưỡi kiếm chém thẳng xuống. Phía dưới, tiên ma ngưng tụ lại, tạo thành tấm khiên kiên cố chặn đứng lưỡi kiếm đó.
“Khí Vực, Vạn Hoa Triều Mẫu!”
Từ trên người Kiều Nguyệt Nga khuếch tán ra năng lượng màu hồng nhạt. Năng lượng này khiến vô số bông hoa nảy nở trên đất tuyết khô cằn do Hàn Vũ Thiên tạo ra.
Những bông hoa kia lay động, thả vào không khí từng đợt phấn hoa. Ai hít phải phấn hoa này sẽ bị tê liệt trong khoảnh khắc, người có tu vi thấp hơn thì hoàn toàn bất động.
Giao lão một thương từ trên bổ xuống, mang theo pháp tắc không gian xé rách mọi thứ. Sáu sợi dây xích như trường xà bao vây xung quanh, cùng lúc công tới hư ảnh màu trắng.
Hư ảnh tiên khí hóa ra một tòa Tiên Thiên Tháp, bao bọc thân thể bên trong như một tấm khiên tuyệt đối, ngăn được đòn tấn công của Giao lão.
Hồ Niên vung tay, hồ lô rượu biến lớn, từ trong đó phun ra kim lôi đánh tới Quân Hiến Tử thiếu niên.
Quân Hiến Tử thiếu niên vung tay, pháp tắc đan dệt vào nhau hóa thành tấm lưới chặn đứng kim lôi.
Hồ Thiên Nam một mình đối đầu với năm vị Hóa Thần. Mặc dù có chút chật vật, nhưng ông vẫn chống chọi rất tốt.
Hàn Vũ Thiên song thương bổ xuống, Lão Quân dùng thân chiến phủ đỡ lấy. Vẻ mặt lão đã có chút kinh ngạc, không ngờ lực đạo của Hàn Vũ Thiên càng lúc càng tăng, không phải tăng đột ngột mà là từ từ qua mỗi chiêu thức.
“Có điều không ổn!”
Lão Quân hất văng Hàn Vũ Thiên ra xa. Thần thức của lão quét khắp thiên địa xung quanh và phát hiện ra:
Linh khí xung quanh vậy mà bị băng địa phía dưới nuốt chửng, hóa thành hàn khí gia trì cho Hàn Vũ Thiên. Lôi vân trên trời, mỗi một đạo tia sét đánh xuống đều nuốt lấy lượng lớn linh khí. Viền lửa của mỗi tia sét lại đẩy nhanh quá trình biến đổi linh khí, mà linh khí biến đổi đó lại được những hạt mưa hấp thụ, rồi rơi xuống phía dưới.
Mỗi hạt mưa rơi trên người Hàn Vũ Thiên đều từ từ gia tăng tu vi cho hắn, còn nếu rơi trên người kẻ khác thì lại làm suy giảm tu vi của họ.
Những hạt mưa rơi xuống băng địa thì lại bị băng địa thôn phệ, hóa thành hàn khí truyền vào Hàn Vũ Thiên. Nếu linh khí thiên địa không cạn kiệt, thì tu vi của hắn có thể tăng vĩnh viễn, hoặc là phải phá hủy được trận pháp thiên địa này cùng lúc.
“Chỉ bốn chiêu thức mà ngươi đã thôn tính được linh khí thiên địa. Quái vật!”
Đây là lần đầu tiên trong đời Lão Quân chứng kiến một chuyện ảo diệu như vậy. Nếu không nhanh chóng tìm cách hóa giải trận pháp, lão sẽ gặp không ít rắc rối.
Hàn Vũ Thiên xòe tước vĩ ra, mỗi hoa văn trên tước vĩ đều phát ra ánh sáng tím sẫm. Hơn hai mươi hoa văn đang ngưng tụ hào quang.
“Nhận lấy sự hủy diệt của ta.”
Hàn Vũ Thiên đưa bàn tay về phía Lão Quân. Từ các hoa văn trên tước vĩ, những tia sáng tím sẫm mang theo sức phá hủy vô tận bắn thẳng tới.
Lão Quân chiến phủ hóa lớn, bổ xuống chặn đứng tia quang tím hủy diệt kia. Ánh mắt lão vậy mà kinh ngạc xen lẫn hoảng sợ.
Chưa kể trận pháp gia tr�� thực lực này, chỉ riêng những tia hủy diệt đó thôi đã đủ để giết chết vài cường giả Hóa Thần viên mãn.
“Không thể nào!”
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác nhé!