Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 181: Tinh Thần trận.

Sau khi bố trí xong vài cấm chế tại đây, Hàn Vũ Thiên lần nữa giơ hai tay lên, khẽ vỗ tay hai tiếng. Pha lê lập tức sáng hơn, và một cảnh tượng khiếp hãi hơn hiện ra.

Không chỉ có Tiêu Nhiên bị bỏ vào viên pha lê chứa thứ chất lỏng kỳ lạ, mà còn có Hàn Vũ Đạo, Hàn Ma Viêm, Mạnh Lang, Tế Đằng thành chủ Bát Quan khi xưa, trưởng lão Kim Hùng Vương của Vân Đạo tông, thành chủ Nam Quan thành Nam Bất Cô.

Nếu ai có trí nhớ siêu phàm, lại từng theo sát Hàn Vũ Thiên từ thuở ban đầu, sẽ nhận ra rằng, trừ Hàn Vũ Đạo và Tiêu Nhiên, tất cả đều là những người mà hắn từng giết và thôn phệ huyết nhục.

Âm Sát Thất Hồn có thể lưu trữ toàn bộ những gì nó hấp thu được. Về sau, nếu người tu luyện muốn, có thể hiển hóa trở lại những kẻ đã bị mình thôn phệ.

Nhưng điều kiện là khi những kẻ này tái sinh, chúng sẽ chỉ là những ấu trùng nhỏ yếu, cần được chăm sóc kỹ lưỡng.

Vì thế, Hàn Vũ Thiên đã tạo ra những hồ pha lê chứa đầy chất dịch bồi dưỡng này. Sau một thời gian, những ấu trùng đó sẽ hóa thành chính những người này.

Hàn Vũ Đạo và Tiêu Nhiên chết đi, sau đó hắn cũng thôn phệ thi thể hai người họ để phỏng chế thành ấu trùng hắc ám, một lần nữa phục sinh nhục thân.

Hàn Vũ Thiên đã giữ trong tay linh hồn của hai người họ, để khi họ tỉnh lại, không phải là những khôi lỗi vâng lời hắn.

Ba giọt tinh huyết Thánh Tông chính là mấu chốt để toàn bộ khôi lỗi nơi đây tỉnh dậy, ước chừng có 2500 người.

Khi tỉnh lại, họ sẽ mất hết thảy công pháp, chỉ có thể dùng binh khí và võ thuật để chiến đấu. Bù lại, họ sở hữu cơ thể có khả năng phục hồi và tái tạo cường đại, thể chất hơn người và hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.

Hàn Vũ Thiên nhìn những người này, khẽ gật gù hài lòng nói:

"Tất cả đều đã đạt đến giai đoạn chờ thức tỉnh. Chỉ cần ba giọt tinh huyết nữa, ta sẽ có thêm một đội nhân mã không kém gì quân đoàn bán quỷ ủng hộ."

Đạo phân thân này bỗng cảm thấy một cơn đau kịch liệt truyền đến trong lồng ngực. Hắn đã rời khỏi hang động quá lâu, thời hạn ba tháng đã đến, nếu không trở về e rằng sẽ hóa thành tro bụi.

Hắn nhanh chóng thu lại ánh sáng từ pha lê, quay người rời đi với tốc độ nhanh nhất có thể.

Trong bóng tối vô tận, Hàn Vũ Thiên lại cảm thấy lạc lõng khôn nguôi. Dù biết nhục thân đang cấp tốc hấp thu linh khí để khôi phục thương thế, nhưng cứ tiếp tục thế này sẽ khiến hắn đứng ngồi không yên.

Ý thức chuyển dời sang Hỷ, Hàn Vũ Thiên quan sát cảnh tượng xung quanh, thì lại đang ở đại điện Vạn Niên cung.

"Vẫn còn đang trị thương sao?"

Hàn Vũ Thiên nhìn về phía nhục thân của mình, trong mắt lại xuất hiện một tia sầu muộn khôn nguôi. Hắn khẽ xoay chuyển bàn tay, muốn thúc đẩy linh khí hội tụ nhiều hơn, nhưng bảo tọa lại phát ra khí tức uy hiếp, đẩy lui pháp lực của hắn.

"Chế tạo ra một thứ tuyệt đối thuộc về mình, đúng là vẫn có một chút bất lợi ở trong đó."

Hắn chắp tay sau lưng, thở dài rời đi, hướng về Hàn gia phủ đệ.

Hàn Vũ Thiên đứng trên một ngọn núi gần đó quan sát, thấy Hàn Tống vẫn đang dạy lũ tiểu bối cách điều khiển pháp lực, Hàn Xuyến thì dạy về cảm ngộ, còn Hàn Vận Lai thì dạy võ thuật.

Ba vị gia chủ ai nấy đều làm rất tốt, tựa như nỗi đau mất huynh trưởng đã dần vơi đi. Hàn Tuyên thì chẳng thấy bóng dáng đâu, Hàn Vũ Thiên nghĩ chắc hắn đã ra ngoài giải sầu rồi.

"Mấy vị gia gia vẫn ổn."

Hàn Vũ Thiên an tâm quay người bay đi, hắn lại hướng về một sơn cốc khác, nơi đây có chút cũ nát, chưa được tu sửa sau trận chiến Tây Phỉ.

Đây là nơi dành cho nô bộc khổ sai, nhưng Vạn Niên cung lại không có cái gọi là nô bộc, việc tạo ra hòn đảo này chắc cũng chỉ là để cho đẹp mắt mà thôi.

Hắn bước dạo xung quanh như đang suy tính điều gì đó, rồi lật bàn tay, phá hủy những đống đổ nát thành cát bụi.

Hàn Vũ Thiên ngồi tọa thiền giữa hòn đảo, một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu hắn.

"Dùng hòn đảo này biến thành sát chiêu cuối cùng của Vạn Niên: Tinh Thần Trận."

Nói xong, hắn lập tức chạy tới kho thu gom lượng lớn tài nguyên, sau đó liên tục bày bố một trận pháp kỳ lạ trên hòn đảo.

Thời gian ròng rã hai ngày trôi qua, cực hạn lại ập đến với Hàn Vũ Thiên. Ý thức mất dần, trở về màn đêm vô tận. Hỷ, khi trở về thân xác, cũng đã hao tổn tinh thần lực không ít, gục ngã trên đất.

Trận pháp chỉ mới xong bảy phần. Mấy quản sự thấy Hỷ đã ngất xỉu liền đưa hắn đến căn phòng gần nhất nghỉ ngơi, rồi lại quay lại quan sát trận pháp, xem thử mình có giúp được gì không. Thế nhưng, dù tụm năm tụm bảy lại cũng chẳng nhìn ra đây là trận gì, đành bất lực bỏ đi.

Giao lão nghe tin cũng đi tới xem thử. Lão nhận ra được ký tự trên trận pháp kia, đó chính là khởi nguyên chú ngữ mà Hàn Vũ Thiên đã truyền dạy. Nhưng hiện tại lão chỉ biết đó là khởi nguyên chú ngữ, chứ không thể hiểu sâu xa như công tử của mình được.

"Tuyệt đối không ai được đến gần hòn đảo này, gọi ba vị Vương giả và toàn bộ trưởng lão tập hợp lại."

Theo lệnh của đại trưởng lão phát ra, rất nhanh tất cả đã tập hợp đông đủ.

Kiều Nguyệt Nga Hoa Vương, Thanh Hiên Vô Dục Vương, Trương Tuân Vinh Tỏa Hồn Vương, Mạch Liên, Hồng Thiên, Nộ, Ai, Ố, Thải Thuận Nhi, Luân Chi, Chiêu Linh và Chiêu Hoa, Hổ Thanh, Ngạc Tôn, Ý Hoan.

Hải Thu, Phương Thốn và Phụng Hiếu cũng từ trên không trung đáp xuống vừa kịp lúc. Phía xa xa, hai bóng người một đen, một vàng đất bay tới, chính là Trương Quan và Yết Huyên.

Tất cả tụ tập đông đủ, sắc mặt nghiêm túc như đối mặt với đại địch. Mạch Liên là người đầu tiên mở miệng nói:

"Đại trưởng lão có chuyện gì sao? Không lẽ tiên tộc lại có chuyển động?"

Giao lắc đầu cười nói:

"Ta tập hợp mọi người tới đây, chính là để chờ đợi trận pháp do Hỷ bố trí. Lão phu chắc chắn rằng sau khi thứ này hoàn thành, Hỷ sẽ cần chúng ta giúp một tay."

Ố thờ ơ quay người định rời đi, nhưng bị Nộ bắt lấy cổ tay, trầm giọng nói:

"Ngươi lại không phát giác ra đó là chủ nhân sao?"

Ố dừng bước, xoay người nhìn về phía trận pháp đang dần hoàn thành kia. Nàng nhìn một lúc vẫn không nhìn ra được huyền diệu, liền nói:

"Đúng là của ngài ấy. Hiện tại vẫn còn sớm, chờ đến khi trận pháp hoàn thành ta sẽ đến."

Nộ cũng nhẹ gật đầu, buông tay để nàng rời đi. Toàn bộ trưởng lão tụ họp tọa thiền nơi đây, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trên Vạn Niên cung lại đè nặng lên vai quản sự.

Thời gian ba ngày trôi qua, Hàn Vũ Thiên một lần nữa hoán đổi ý thức cho Hỷ. Hắn toàn thân bộc phát, tốc độ đánh lên từng ký tự huyền diệu. Hết một ngày.

Hàn Vũ Thiên ánh mắt vô cảm nhìn đại trận, khóe môi cong lên nụ cười kiêu ngạo.

"Cung chủ!"

Toàn bộ trưởng lão dường như ai nấy đều nhận ra nét cười riêng biệt này của hắn, và nhanh chóng quỳ một chân xuống đất.

Hàn Vũ Thiên thở hắt ra một hơi, nói:

"Toàn bộ hãy lần lượt đem sát chiêu của các ngươi khắc trú vào đại trận này đi."

Hàn Vũ Thiên toàn thân lam khí phiêu động, mang lại cảm giác hân hoan vui mừng cho mọi người. Khí tức của hắn bám vào người các trưởng lão, khiến trên ngực phải của mỗi người xuất hiện một ký hiệu khác nhau, trông như số thứ tự.

Không cần phải nói, Giao lão là người xuất thủ đầu tiên. Bàn tay lão hóa ra một thanh trường thương màu tro, vung thương, khiến không gian pháp tắc kinh người hội tụ lại.

"Diệu Hoàng Thương!"

Giao lão chém ra một thương, không gian lập tức vỡ nát, một tia sáng màu tro mang theo sức hủy diệt vô tận, đánh thẳng vào hòn đảo.

Thế nhưng, hòn đảo lóe lên những ký tự biến thành đường vân, nuốt chửng công kích của họ. Kiều Nguyệt Nga thân ảnh yểu điệu, nhẹ nhàng bước tới, tay nâng thanh kiếm hồng phấn.

Mọi người nghĩ nàng sẽ vung ra một kiếm cường đại, nhưng thực ra, sau lưng nàng ẩn hiện một cây anh đào cao mấy trăm trượng, cùng với hai con cự xà máu trắng có bờm là những cánh lá anh đào tươi tốt.

Hai con cự xà há rộng miệng, hội tụ đại lượng pháp tắc của Thánh Tông. Kiếm trong tay Kiều Nguyệt Nga vung lên như múa một điệu dưới tán cây, vô cùng tuyệt đẹp.

"Quang Hoa Bạo Ngược!"

Kiếm quang lóe lên hóa thành một con rắn hồng quang cực thịnh, đư��c nàng ném đi. Hai bên là hồng quang phá diệt do hai đầu hoa xà cường đại kia phun ra.

Hàn Vũ Thiên lao thẳng tới, tay bấm pháp ấn, hai tay hóa ra vô số đường vân, vỗ vào hư không. Những ký tự xoay tròn xuất hiện, thôn phệ đòn cường thế đó.

"Hồn Phi Phách Tán, Tỏa Hồn Diệt Thế."

Trương Tuân Vinh cũng đã chuẩn bị một kích, nối tiếp Kiều Nguyệt Nga đánh tới. Tỏa Hồn Kiếm bộc phát pháp tắc linh hồn, vậy mà cũng bị trận pháp kia thôn phệ.

"Diệt Dục Diệt Tâm Niệm."

Thanh Hiến chém ra một đạo tử quang mang theo đòn tinh thần lực cực mạnh, nhưng như cũ vẫn dễ dàng bị trận pháp thôn phệ.

"Kiếm Tiên, Cổ Loa Kiếm Thần!"

Mạch Liên vung ra sát chiêu trước giờ chưa từng xuất hiện (hay nói đúng hơn là không đủ thực lực để dùng). Giờ đây, khí tức của lão đã gần đạt tới cảnh giới Thánh Tông, mới có thể dùng chiêu này.

Kiếm trong tay tung hoành, cắt đứt trời xanh, cắm sâu vào mặt đất. Một đạo kiếm quang màu lục đơn giản nhưng kinh khủng đánh tới.

"Cự Nhân Hóa, Cự Lực Viên Thần."

Một cự thủ bao phủ pháp tắc khuếch đại của Hồng Thiên nện xuống. Đòn này là tấn công vật lý đơn thuần, nhưng trận pháp này vẫn cứ đơn giản hấp thu nó vào, dễ dàng vô cùng.

"Ba ngươi cùng lên!"

Trên tay Hàn Vũ Thiên, đường vân xuất hiện nhiều hơn trước. Hắn nhìn ba người thần sứ nói:

"Kình Ngư Thiên Võng!"

"Xóa Trần!"

"Kim Hoàng Quang Pháo!"

Hai con kình ngư khí thế bức người, lao tới. Theo sát bên phải là một đạo bạch quang tựa như có thể thanh tẩy mọi thứ thành tro bụi. Sát bên trái là một đạo tử kim quang tràn ngập sắc bén. Với sự trợ giúp của Kim Thốn Hoàng Kỳ, đòn tấn công của Phương Thốn mang đầy uy lực nhất trong ba người.

Hàn Vũ Thiên không nhanh không chậm đập bàn tay xuống một quyền, ký tự xoay tròn hiện ra, thôn phệ hết thảy.

"Lưu Thủy Cuồng Long!"

"Hùng Sư Thái Dương!"

"Thanh Hổ Đao Mang!"

Một đầu thủy long gào thét lao đến, một vầng thái dương phát ra tiếng sư tử gầm dũng mãnh, cùng với đao mang màu lục đánh tới.

Như cũ, tất cả vẫn nhanh chóng bị thôn phệ. Trận pháp này cứ như một cái miệng không đáy.

"Hắc Ám Triều Hoàng!"

"Thiết Sa Vùi Lắp!"

Trương Quang và Yết Huyên bay lên, một tòa ma cung phóng ra hắc ám, một cơn bão cát cuồng cuộn ập tới, nhưng cuối cùng vẫn dễ dàng bị hấp thu.

Hàn An, Hàn Phúc sau lưng xuất hiện hư ảnh băng phượng gào rít, cả hai đồng thanh hét lớn:

"Băng Tiên Kiếm, Phụng Tiên Giáng Trần!"

Hai kiếm chém ra, hai đầu băng phượng gào thét vang trời rồi hóa thành hai tia lam quang sắc nhọn, nhưng vẫn bị thôn phệ.

"Tiếp đến là bốn người cùng lên."

Lời này của Hàn Vũ Thiên vang lên, cả bốn vị Chiêu Linh, Chiêu Hoa, Ngạc Tôn, Chu Hoàn hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh đã cùng nhau xuất thủ.

"Phi Thiên Quang."

"Tử Tinh Sát!"

"Thanh Lang Phần Thiên!"

"Phi Kinh Thích!"

Một đoàn huyết quang cùng với tử tinh quang song song đánh tới, phía sau là một kích mang theo hư ảnh bạch lang gào thét, và cuối cùng là một kích mang theo lôi đình.

Hàn Vũ Thiên một thân khí lực cuồng nộ thôn phệ hết bốn đòn vừa rồi, hắn nhìn về phía ba người Nộ, Ai, Ố một cách thản nhiên nói:

"Tâm Sinh Tứ Dục!"

Hàn Vũ Thiên và Nộ, Ai, Ố đứng ở bốn góc t���o thành trận pháp, vây quanh trận pháp thôn phệ. Lam quang, huyết quang, hồng quang, hắc quang cùng lúc đánh tới đều bị thôn phệ.

"Như vậy là đã hoàn thành."

Hàn Vũ Thiên điểm lên trận pháp ký tự cuối cùng. Trận pháp lóe lên rồi trở về như lúc ban đầu, hòn đảo lơ lửng ấy lại trông không có gì đặc biệt.

Hắn cũng trở lại trong bóng tối vô tận. Nguyên hồn khôi phục chưa được bao nhiêu, hiện tại cũng chỉ còn là một cái đầu. Nếu thật sự để hắn tiếp tục tiêu hao, e rằng sẽ chết mất thôi.

"Thật là ngu ngốc, ta tiêu hao nguyên hồn hết lần này đến lần khác là vì điều gì?"

"Cố bảo vệ tòa cung điện này?"

"Bọn chúng chỉ là quân cờ của ta thôi."

"Nhưng... ta lại thấy trong lòng có chút cảm giác kỳ quái."

Hàn Vũ Thiên nhìn màn đêm vô tận, khẽ nở nụ cười ấm áp. Sau bao nhiêu năm chiến đấu khắc nghiệt, ngoài nàng ấy ra, chưa ai cho hắn cảm giác như đang ở nhà.

"Ngu ngốc."

Đạo phân thân trong động phủ dưới lòng đất ngước lên nhìn hang động, hắn vừa cảm nhận được bản thể lại tiêu hao nguyên hồn.

"Tiêu Hạo, đoán chừng ngươi cũng xong rồi."

Đạo phân thân thở dài đứng dậy, rời khỏi hang động này từng bước một.

Khí tức nóng rực tỏa ra từ Đoạn Tình viện, mọi người bên trong đều hốt hoảng chạy ra ngoài, da thịt ai nấy cũng nóng rát, bốc khói.

"Thứ đó là gì vậy?"

Mấy đệ tử chạy ra vẻ mặt hốt hoảng cất tiếng hỏi.

"Nó từ phòng của viện chủ mà ra!"

Điển Sát, đệ tử chân truyền của Tiêu Hạo, là người đầu tiên phản ứng, nói. Không đợi họ dò xét, toàn bộ Đoạn Tình viện đã tỏa ra hơi nóng tựa như một lò áp suất cực cao.

Mấy đệ tử Đoạn Tình viện đứng trước luồng hơi nóng này, e rằng sẽ bị nung chín cả người. Hải Thu và Thải Thuận Nhi không biết từ đâu xuất hiện, đã dùng thủy thuộc tính tạo thành vách ngăn, chặn đứng luồng hơi nóng đang thổi quét.

Tiếng sụp đổ truyền ra từ trong làn khói trắng nóng rực. Mọi người đưa mắt nhìn theo, thấy một cái bóng to lớn đến năm trăm trượng.

"Hà..."

Âm thanh hà hơi thổi bay toàn bộ khí nóng lên trời. Ngay lúc này, một con huyết long hiện rõ.

"Đây là..."

Ai nấy đều trố mắt nhìn, không thốt nên lời. Huyết long vẻ mặt kinh hỷ nói:

"Xong rồi, ta không ngờ lại dễ tới mức độ này."

Tiêu Hạo liếc nhìn xung quanh thấy đống đổ nát do mình gây ra, trong lòng bỗng lóe lên một tia sáng.

"Chà, dễ lắm phải không Tiêu Hạo?"

Khóe môi đạo phân thân Hàn Vũ Thiên không ngừng co giật. Không ngờ Tiêu Hạo lại biến hình ngay trong Đoạn Tình viện. Phải biết rằng trận pháp lúc trước đã hao tổn gần như toàn bộ tài nguyên trong kho.

Trước đó là lễ sắc phong tiêu tốn đến ức vạn linh thạch. Trận pháp cũng là tài nguyên cực quý, nếu quy đổi thành linh thạch thì ngang với hai đại lễ sắc phong. Còn giờ phải sửa chữa Đoạn Tình viện, nơi được xây bằng bảo thạch giá trị một trăm linh thạch một khối.

Đích thị Tiêu Hạo là kẻ phá gia chi tử rồi! Hàn Vũ Thiên vừa định ra tay thì sau lưng một bóng người chợt xẹt qua, khiến hắn ngơ ngác không thôi.

"Nè, Tiêu Hạo, ngươi biết mình vừa phá hủy một tòa chủ viện không?"

Sát khí đằng đằng của Kiều Nguyệt Nga làm Tiêu Hạo tái xanh mặt mày.

"Phải rồi, ta bây giờ là một đạo phân thân, nàng ấy mới là kẻ mà hắn sợ."

Hàn Vũ Thiên ý thức được ánh mắt sợ hãi trước đó của Tiêu Hạo là dành cho Kiều Nguyệt Nga.

"Chờ... chờ đã!"

Tiêu Hạo còn chưa kịp giải thích đã bị một quyền giáng thẳng vào đầu, khiến hắn đập xuống Đoạn Tình viện, làm nó lại vỡ nát thêm một mảng đáng thương.

"Đồ phá hoại nhà ngươi!"

Kiều Nguyệt Nga lại giáng thêm một quyền vào mặt huyết long, Đoạn Tình viện lại sụp thêm một tầng.

"Hai ngươi cút cho ta!"

Hàn Vũ Thiên tim như muốn nát ra vạn mảnh. Sau lưng hắn hiện ra hư ảnh cự nhân kim sắc cầm trường kiếm, trực tiếp chém bay hai người văng ra ngoài phạm vi Đoạn Tình viện.

Hàn Vũ Thiên quỳ gối, hai mắt trợn trắng, miệng há hốc, một giọt nước mắt lăn dài.

"Cung chủ, người mau tỉnh lại!"

"Chuyện quái quỷ gì vậy?"

"Mau gọi đan sư cứu cung chủ!"

Mấy đệ tử Đoạn Tình viện hoảng loạn kêu gào chạy vội về phía Đan Sơn. Giao lão đồng thời từ trên không hạ xuống, nhìn thấy cảnh tượng sụp đổ của Đoạn Tình viện, liền kh��ng khỏi thốt lên một câu:

"Trời đất ơi!"

Lão cũng ngất lịm đi, đổ kềnh xuống đất.

"Đại trưởng lão cũng đột nhiên bất tỉnh rồi, mau gọi đan sư!"

Đoạn văn được dịch và biên tập cẩn thận này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free