(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 160: Khí tức va chạm.
Hàn Vũ Thiên xuất hiện trong bộ y phục đen tuyền, bên cạnh là một lão già áo bào tro rộng thùng thình, lững lờ trôi trong không trung.
"Vậy kẻ đó là ai?"
Hoàn Thi Long khẽ cau mày khi nhìn về phía Ố, kẻ có khí tức y hệt Hàn Vũ Thiên. Hàn Vũ Thiên phất tay, Ố liền hóa thành một đoàn sáng, dung nhập vào cơ thể hắn, trở về với vật chứa ban đầu.
"Là một đạo phân thân của ta thôi."
Hàn Vũ Thiên khẽ cười, ngồi xuống vị trí Ố vừa đứng. Giao lão lặng lẽ đứng sau lưng hắn, vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường.
Dù không tản ra khí tức, nhưng ai cũng cảm nhận được lão ta không hề tầm thường như vẻ bề ngoài.
"Vừa nãy bản cung chủ có chút việc bận, nên đã để phân thân ở lại đây. Không ngờ đã bốn ngày trôi qua mà hai người vẫn chưa phân được thắng bại sao?"
Hàn Vũ Thiên thờ ơ nhìn xuống Tru Nhạn và Đằng Khê. Cả hai đều đã vô cùng thê thảm nhưng không ai chịu bỏ cuộc. Hai đạo thi nô và hai đầu khổng tước đang giao đấu cũng đã có phần kiệt sức.
"Đằng Khê, ngươi không cần thắng vội, cứ tiếp tục câu giờ đi."
Đằng Khê nhếch môi, cây côn trong tay vẽ ra một vòng tròn màu thổ hoàng, tạo thành một lớp thuẫn đất. Ngay lúc đó, lôi điện giáng xuống, phá tan lớp thuẫn.
Hàn Vũ Thiên lấy ra mấy gốc linh dược, thản nhiên ngồi đó luyện đan. Các thần sứ ai nấy đều trố mắt nhìn, không ngờ lại có kẻ thản nhiên luyện đan như thế.
"Muốn chết à?"
Hải Thu vung đinh ba định tấn công thì đột nhiên bị một lực lượng không gian vô hình trói chặt trên ghế. Giao lão nhìn Hải Thu mỉm cười nói:
"Đừng có quấy rầy công tử đang luyện đan. Chỉ cần một cái nhấc tay của lão phu, ngươi sẽ bỏ mạng ngay lập tức đấy."
Giao lão nét mặt hiền từ nhưng lời nói đe dọa lại khiến ai nấy đều dựng tóc gáy. Ngay cả Cao Phong hay Trần Uẩn cũng phải kiêng kỵ Giao lão.
Chỉ trong một nháy mắt, Hải Thu đã bị không gian giam cầm. Khi bọn họ kịp phản ứng thì tính mạng của Hải Thu đã như chỉ mành treo chuông.
"Kệ hắn."
Hoàn Thi Long phất tay, pháp tắc cấp cao chợt hiện chợt biến, định đánh tan không gian của Giao lão. Nhưng Hoàn Thi Long lại nhận ra không gian mà lão già này tạo ra không hề tầm thường.
Không gian không bị xé tan, mà chỉ vơi đi vài phần. Giao lão mỉm cười, khẽ ngoắc ngón tay liền thả tự do cho Hải Thu.
Tru Nhạn một giáo đâm tới, mang theo lôi đình phá đất mà phóng lên. Đằng Khê xoay côn quật ngang làm lệch hướng ngọn giáo, khiến lôi điện bắn ra lại bay thẳng về phía lò luyện đan của Hàn Vũ Thiên. Giao lão chỉ khẽ đưa một tay bắt vào hư không, lôi điện lập tức chui vào một khe nứt không gian, rồi từ trên trời giáng xuống sàn đấu một đạo lôi điện y hệt như vừa rồi.
"Cự Côn Thánh Tôn."
Đằng Khê đạp không bay lên, cây côn trong tay hóa lớn chục trượng, nện thẳng xuống. Tru Nhạn đạp xuống mặt đất, lôi điện liền hội tụ vào trong cây giáo.
"Thiểm Lôi Xà."
Một giáo đâm tới, va chạm với côn, tạo ra tiếng ầm ầm chấn động. Sàn đấu đã tan nát, chỉ còn hai mảnh nhỏ dưới chân hai người, cách nhau vỏn vẹn hai bước chân.
"Thời gian trôi đi thật nhanh, mà vẫn chưa phân định thắng bại sao? Trẫm sẽ phán thắng cho kẻ nào đẩy đối thủ của mình rơi khỏi sàn đấu trước."
Tru Nhạn như đã mất đi sự điềm tĩnh vốn có, liền điên cuồng nhắm tới mảnh đất dưới chân Đằng Khê mà công kích.
Đằng Khê mỉm cười, một côn điểm lên đống đất đá vỡ vụn, rồi nhanh chóng lựa ra mấy mảnh sàn đấu chưa vỡ hoàn toàn mà nhảy lên.
Tru Nhạn hết lần này đến lần khác tấn công những khối đá nơi Đằng Khê đang đứng, một cách điên cuồng và mất kiểm soát.
Một khối đá sau đó đập trúng chân của Tru Nhạn, mảnh đất nhỏ dưới chân hắn vỡ vụn, khiến hắn rơi xuống đất. Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc là Tru Nhạn cũng dùng lôi điện của mình, kích thích địa lôi, biến đất đá thành nam châm để hút lấy những mảnh sàn đấu, giúp hắn đạp lên.
Trong nguy nan nảy ra sáng kiến, điều đó cũng khiến các vị thần sứ thở phào nhẹ nhõm.
Rơi vào tình thế này, e rằng hai người lại phải tốn thêm thời gian một ngày nữa. Hàn Vũ Thiên vẫn không thèm chú ý đến mọi diễn biến xung quanh, chỉ chuyên tâm luyện đan.
Hoàn Thi Long thì nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Thiên không rời mắt dù chỉ một khắc. Hắn muốn xem thử rốt cuộc tên này lại đang giở trò yêu thuật gì.
Thời gian trôi qua bằng một nén nhang, vẫn là cảnh tượng giao đấu nhàm chán. Cuối cùng, Đằng Khê kiệt lực quỵ xuống.
Hàn Vũ Thiên lúc này mới mở mắt ra, sau đó hơi híp lại với vẻ chờ mong. Hoàn Thi Long thoáng nhếch lên một ý cười trong lòng.
"Xem ra thần sứ thắng rồi."
"Đan đã sắp thành rồi."
Hàn Vũ Thiên cũng nhìn Hoàn Thi Long mỉm cười. Hoàng đế Hoàn Thi cảm nhận thấy điều gì đó không ổn, liền đông cứng người lại.
Chỉ thấy Hàn Vũ Thiên nhấc lò luyện lên, ném bổng vào không trung, rồi phi thân lên, liên tiếp tung mấy đạo hỏa diễm vào lò.
Hoàn Thi Long cũng tung một luồng khí tức ngân sắc đánh vào lô đỉnh. Cả hai liên tục vỗ chưởng vào lò luyện đan.
Phía dưới, Tru Nhạn và Đằng Khê vung ra một đòn toàn lực. Giáo và côn va chạm, tạo ra tiếng ầm vang, cả hai cùng văng ra xa.
Kẻ rơi khỏi sàn đấu lại chính là Tru Nhạn, bởi vì Đằng Khê đã dùng côn ghim vào một mảnh sàn còn sót lại.
Lò luyện đan cũng bị áp lực từ hai phía đè ép mà vỡ tan. Một viên đan dược lục sắc và lam sắc hòa quyện vào nhau hiện ra. Hàn Vũ Thiên phất tay thu đan dược, rồi ngồi lại khán đài.
"Ha ha ha, Hoàn Thi Long, ngươi vừa giúp bản cung chủ một việc khá lớn đấy."
Hàn Vũ Thiên nuốt viên đan dược vào trong miệng, dược lực bùng nổ trong cơ thể. Toàn thân khí lực hao tổn và những vết trọng thương liền cấp tốc khôi phục.
Một luồng Âm Sát Thất Hồn phóng thích từ tử sắc và hắc ám, đã hóa thành tử kim và hắc xám.
Bốn màu sắc không hòa hợp cứ thế tách biệt va chạm vào nhau. Một lần nữa, khí tức Âm Sát lại đột phá ngoài dự tính của hắn.
Giai đoạn đột phá này ngay cả hắn cũng không thể lý giải nổi. Âm Sát Thất Hồn lấy diệt vong làm nền tảng kiến tạo, cũng có thể là do trận chiến ở Vạn Niên cung, tử khí nồng đậm bốc lên đã vô hình hấp thu bởi Âm Sát Thất Hồn.
Về sau hắn trọng thương nên lực lượng này đã bị ẩn đi. Cho tới hiện tại, nó lại phóng thích cho hắn một bất ngờ lớn.
"Ám Dạ Minh Châu."
Một viên minh châu tràn đầy hắc ám xuất hiện giữa không trung. Hàn Vũ Thiên không chút do dự, một lần nữa nuốt lấy.
Ám Dạ Minh Châu có lực lượng tự thân hình thành thuần túy từ hắc ám chi lực. Mỗi khi Âm Sát Thất Hồn tích đủ lực lượng, sẽ tạo ra một viên Ám Dạ Minh Châu.
Sau khi nuốt Ám Dạ Minh Châu, nó lại như một kinh mạch thứ hai, dùng để chuyên tu hắc ám thuộc tính. Việc này sẽ không ảnh hưởng gì đến việc hắn tu luyện một pháp môn khác như Dương Thiên Thập Linh pháp.
Ba mươi hai vi��n Ám Dạ Minh Châu đại diện cho ba mươi hai đạo kinh mạch hắc ám, mỗi viên đều ẩn chứa lực lượng tự hành siêu cấp trong siêu cấp.
Năm đó, Chân Ma Đế mất đến trăm vạn năm để lấp đầy hắc ám vào ba mươi hai viên Ám Dạ Minh Châu. Cũng vì vậy mà toàn thân hắn tràn ngập hắc ám thuần túy cực hạn, cùng Ác Long tranh hùng mà không hề rơi vào hạ phong.
Ngược lại, Dương Thiên Thập Linh của Thượng Thần Đế cũng có ba mươi hai đạo Dương Hỏa Quang Châu, tác dụng y như Ám Dạ Minh Châu nhưng thuộc tính là quang minh. Dương Hỏa Quang Châu khai mở cần có đại lượng linh hồn cầu phúc, khó khăn hơn việc chém giết để hình thành Ám Dạ Minh Châu rất nhiều.
Cả hai tương đồng mà cũng khác biệt. Hắc ám và quang minh vốn không cách nào cùng chung một thể, nhưng trong cơ thể Hàn Vũ Thiên lại tồn tại hài hòa, không tương sinh, cũng chẳng tương khắc.
Một bí mật mà hắn vẫn luôn chôn giấu chính là Niên Nhân Châu, ba mươi hai đạo kinh mạch này giống như Ám Dạ và Dương Hỏa, nhưng nó lại là thứ kết nối khiến cho hai luồng lực lượng này không bài xích lẫn nhau.
Cộng toàn bộ lại, chính là chín mươi sáu đạo kinh mạch. Hàn Vũ Thiên thức tỉnh một mạch liền khiến khí lực tăng mạnh. Chín mươi lăm cái còn lại về sau thức tỉnh, không biết sẽ khiến hắn trở nên cường đại đến mức nào.
Năm đó, hoàn chỉnh Thiên, Địa, Nhân Tam Sát Kiếm là do Hàn Vũ Thiên, Lưu Hiền và Ma Quân cùng nhau nghiên cứu, ròng rã mấy trăm vạn năm mới lấp đầy chỗ khuyết.
Cuối cùng, ba khối lực lượng tự thân ấy đã hoàn chỉnh như một vòng luân hồi.
Thiên đại diện cho thiện niệm, Địa đại diện cho ác niệm, Nhân là đại diện cho lòng người.
Hàn Vũ Thiên căn cứ vào nhân tâm để tạo ra một bộ kiếm pháp cường đại. Chỉ khi trong tâm có thiện ác cân bằng, mới có thể tu luyện Thiên Địa Nhân hoàn chỉnh.
Hàn Vũ Thiên hai tay hóa trảo, kéo sang hai bên, liền có một luồng khí tức muốn phá nát lục phủ ngũ tạng của mọi người truyền tới.
Âm Sát Thất Hồn trải dài ba mươi dặm, khiến ai nấy đều thất khiếu chảy máu, lăn lộn trên đất.
Những tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân chưa đạt Viên Mãn đều phải ôm đầu mà gào lên đau đ��n. Ngay cả các thần sứ dù có lực lượng gia thân vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều.
Hoàn Thi Long hoàng khí phóng thích, một luồng pháp tắc huyền ảo va chạm tới. Cả hai khí thế này tranh phong với nhau, càng khiến mọi người xung quanh phải thống khổ.
"Nếu giao thủ thì ta không chắc mình sẽ thắng, nhưng nếu là khí thế th�� ta ��ây hoàn toàn áp đảo."
Hàn Vũ Thiên trảo liên tục cào xé không khí. Tử kim và hắc xám ào ào va chạm, khiến hoàng khí kia bắt đầu thu nhỏ lại. Dù chỉ thu nhỏ lại một chút thôi, nhưng vẫn đủ để các vị thần sứ thấy được.
"Giúp hoàng đế."
Cao Phong vung tay, lực lượng thuộc tính phong áp sát, bổ trợ hoàng khí. Tiếp theo đó, bốn luồng khí tức khác cũng đồng loạt kéo tới.
Hàn Vũ Thiên bị áp đảo, liền lui về sau hai bước. Hắn lật tay vỗ vào hư không, liền thấy một đầu ma thú xuất hiện.
Đầu rồng thân hổ, hai chi trước là vuốt ưng, hai chi sau là chân rùa. Hai vây lưng trải dọc sống lưng với những gai sắc bén, da từng lớp cứng cáp hình ngũ giác, đuôi lại sắc nhọn như trường thương.
Đây chỉ là hư ảnh, nhưng lại gào thét mang theo uy thế kinh người của bậc chúa tể, nó gọi là Ma Linh.
Giao lão nhân cơ hội lúc Hàn Vũ Thiên che khuất tầm nhìn, khẽ rạch ra một vết nứt không gian.
Tru Nhạn phía dưới vừa chuẩn bị phóng thích khí tức thì đã mất mạng, chết mà không hề có một dấu hiệu báo trước.
Thực chất, bên trong cơ th�� hắn đã có một bàn tay khô héo như móc câu, nắm lấy trái tim, bóp nát chỉ trong một lần. Dù là tu sĩ dưới tình huống không đề phòng bị phá hủy trái tim thì nhất định phải chết.
Giao lão thu tay về, đã không còn bất kỳ giọt máu nào dính lại trên tay. Lão cũng đột nhiên đứng bên cạnh chủ nhân của mình, bàn tay khẽ chuyển, đánh ra mây trắng phụ trợ.
Đột nhiên, phía xa giáng xuống hai đòn công kích. Thi Tố và Thi Lam sóng vai trên không trung đã tạm thời ngăn cản được khí tức va chạm của hai phe.
Bản quyền của phần truyện này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc không tự ý phát tán.