(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 138: Tìm được nội gián.
"Hừ, nếu muốn vậy ta cho ngươi thấy là được chứ gì?"
Tiêu Hạo bùng nổ long lực, từ hư không rút ra một cây huyết long thương hùng vĩ. Hắn nắm chặt long thương, long lân trên cơ thể nhanh chóng dịch chuyển, cấu tạo thành bộ long giáp oai hùng.
Hàn Vũ Thiên nâng tay, một thanh hắc kích xuất hiện. Hắn tiếp tục chạm vào diêm thủy, khiến nó như có sinh mệnh, hóa thành lớp giáp kiên cố bao bọc lấy hắn.
Kích và thương va chạm, thủy hỏa xung đột, bốc lên từng luồng khói dày đặc chưa từng thấy trước nay.
Cuộc chiến giữa năm cao tầng Vạn Niên cung và một cường giả thần bí đều được những kẻ đến trao đổi tài nguyên ghi lại vào ảnh thạch, e rằng chưa đầy nửa nén nhang sẽ truyền khắp Nam Cương.
Hàn Vũ Thiên nắm cán kích xoay tròn, đẩy lùi bọn họ ra xa, đồng thời diêm thủy uyển chuyển như một con rắn nhe nanh lao tới Tiêu Hạo.
Mũi thương và kích giao nhau, khiến trời nổi dị tượng, thiên hạ rung chuyển. Toàn bộ cao thủ Vạn Niên đứng trên tường thành quan sát.
"Ha ha ha, hôm nay Vạn Niên cung ắt bị diệt vong."
Một âm thanh như sấm rền vang vọng từ phía Tây. Tám trăm vạn quân Tây Phỉ xuất hiện, dẫn đầu là ba vị ngụy Thánh Tông, cùng một cỗ xe ngựa được hào quang kỳ lạ bao bọc.
Một lão già mặc hoàng bào lục, vuốt râu cười nói:
"Tuy không biết ba người các ngươi là ai, nhưng giúp Tây Phỉ ta ngăn được nhiều cao thủ như vậy, thì ắt sẽ có trọng thưởng sau này."
Vạn Niên cung đột nhiên mở toang cửa thành, vô số đệ tử xếp thành quân trận phía dưới. Quân đội Vạn Niên tuy chưa đến hai trăm vạn, nhưng tất cả đều là tu vi Hợp Đan trở lên, trong khi quân Tây Phỉ đa phần là tạp nham, yếu kém.
Một luồng băng hàn lạnh lẽo tỏa ra xung quanh. Năm vị gia chủ Hàn gia xuất hiện, đứng trước đại quân Vạn Niên cung, ngước nhìn quân Tây Phỉ đông gấp bốn lần.
"Vạn Niên cung có thể dễ bị xâm chiếm như vậy, thì đâu tới lượt Tây Phỉ các ngươi."
Hàn Vũ Đạo nhấc kiếm, băng phong khuếch tán, khí tức Thiên Thánh dâng trào, tu vi gần đạt tới Chí Thánh.
"Ha ha ha, một Thiên Thánh à?"
Một lão già cầm trường giáo đứng bên phải Tây Phỉ hoàng đế, cười vui sướng lao tới. Ngay lập tức, một vị ngụy Thánh Tông và một Thiên Thánh đã giao thủ.
"Giết."
Cùng lúc đó, tiếng hô của hoàng đế Tây Phỉ và Hàn Tống vang lên, hai bên quân binh lập tức tiến công mãnh liệt.
"Thật là... phải đối phó Tây Phỉ đã."
Thanh Hiên thở dài, định tách khỏi chiến trường thì bị Hàn Vũ Thiên giữ chân. Cả năm người đều muốn ứng cứu nhưng đều bị hắn dễ dàng ngăn lại.
Ở phía Ý Hoan và Ngạc Tôn cũng không cho phép họ rời đi.
Năm vị gia chủ Hàn gia đều là Thiên Thánh. Do Vạn Niên cung che giấu ba vị còn lại quá kỹ nên Lam Huyền không thể tra ra, nhưng giờ họa đã đến nơi, che giấu nữa thì có ích gì?
Tây Phỉ thành cũng có Chí Thánh, nhưng bọn họ không thể xuất hiện tại đây, bởi nếu để trống, các thế lực khác sớm muộn cũng công chiếm.
"Hai ngươi lên đi."
Một thanh âm khiến chúng sinh run rẩy, phát ra từ cỗ xe ngựa phía sau vị Tây Phỉ hoàng đế.
Cả hai vị ngụy Thánh Tông cũng xuất thủ, quấn lấy mỗi người hai vị gia chủ. Cuộc chiến hiện tại là ba đánh năm, nhưng ngụy Thánh Tông lại có pháp lực dồi dào hơn, nên nếu chiến đấu có thể sánh ngang với hai vị Thiên Thánh.
Chí Thánh tu sĩ ban đầu vốn hiếm như phượng mao lân giác, nhưng hiện tại xem ra đã có biết bao nhiêu vị xuất hiện?
Ý Hoan, Ngạc Tôn, Tiêu Hạo, Trương Tuân Vinh, Thanh Hiên, Yết Huyên, Trương Quan và Hàn Vũ Thiên.
Tám vị đồng thời xuất thế để giao chiến với nhau. Hai bóng người khác từ trong Vạn Niên cung bay ra, cắt ngang cuộc chiến của Ý Hoan và Ngạc Tôn.
Chiêu Linh và Chiêu Hoa cuối cùng cũng động thủ. Họ chính là hai tỷ muội từ không gian Tử Vực. Thuở trước, khi Không Gian Loạn Giới xảy ra, họ may mắn rơi vào một khe nứt không gian khác, đến được Tô Lăng giới. Tại đây, họ vô tình gặp Thải Thuận Nhi, trò chuyện vui vẻ hợp ý, rồi nhiều năm sau cùng gia nhập Vạn Niên, trở thành cao tầng.
"Không đúng, Kiều Nguyệt Nga đâu?"
Hàn Vũ Thiên quan sát từ đầu tới cuối vẫn không thấy nàng ấy đâu, trong lòng lại có một chút lo lắng.
Từ dưới lòng đất, yêu thú cấp Thánh Nhân trồi lên, trong đó có sáu con tu vi Thiên Thánh cận kề Chí Thánh.
"Gào!"
Từ trong Vạn Niên cung cũng bay ra sáu luồng sáng khác nhau: hắc hổ, cự viên, cáp mô, hổ ba đầu, giao long cầm kiếm, tắc kè mũi nhọn.
Lục Thần Thú Hộ Sơn cuối cùng cũng xuất thủ sau mấy chục năm ngủ yên. Mười hai con yêu thú hỗn chiến, khiến chiến trường càng thêm ác liệt.
"Phù."
Một luồng trọng khí mang theo không gian nặng nề đè nén, một hơi thở đủ làm không gian xung quanh vặn vẹo. Chỉ có thể là Giao lão.
Không gian xé nứt, một bóng người gầy gò trong bộ áo bào tro rộng thùng thình quen thuộc xuất hiện. Giao lão chắp tay sau lưng, cất tiếng:
"Đã tới rồi thì không cần giấu mặt nữa."
Giao lão đôi mắt già nua nhìn về cỗ xe ngựa, người bên trong cũng từ từ vén màn bước ra, là một lão đầu mặc áo bào lục rộng.
"Ha ha ha, nhiều năm không gặp rồi nhỉ, lão đệ."
Lão già ngồi xuống một cách bình dị, hệt như những người bán rau ngoài chợ. Giao lão híp mắt lại nói:
"Thổ Tương, ngươi nhiều năm không thấy, vậy mà đã đạt tới cảnh giới khiến cả Nam Cương khiếp sợ."
Năm vị huynh đệ năm xưa kết nghĩa, giờ đây, Thổ Tương, người cuối cùng trong số họ, đã xuất hiện, với tu vi Thánh Tông khiến người đời sợ hãi.
Thổ Tương phủi phủi tay áo cười nói:
"Ta cũng không ngờ một đại lục hoang tàn như Nam Cương, lại xuất hiện nhiều cao thủ đến thế."
Giao lão cười, bàn tay lướt qua, một làn mây trắng nhẹ nhàng xuất hiện, đánh tới Thổ Tương. Làn mây bay được nửa đường thì tan biến, nhưng không gian đã chuyển động, đánh bay Thổ Tương ra xa.
"Ôi."
Thổ Tương bị đánh trúng ngực, tinh thần hơi chấn động vì bất cẩn, nhưng làm sao hắn có thể bị một Thánh Nhân như Giao lão làm trọng thương được?
"Chà, ngươi ra tay thật sao?"
Thổ Tương dừng thân hình, vẻ mặt vẫn vô tư. Lão nâng tay vung ra một đạo lục quang, Giao lão đảo hai tay đánh ra hai làn mây trắng.
Không gian xung quanh rầm một tiếng, như trời sập. Giao lão lui về sau vài bước, thổ huyết. Thổ Tương vuốt râu cười nói:
"Xem ra ngươi vẫn còn kém xa ta."
Giao lão không nói gì, bàn tay lật lại, một cây phất trần xuất hiện. Lão vung phất trần, không gian rạn nứt như tấm kính, đánh bay Thổ Tương ra xa trăm dặm, khiến lão ta miệng tràn máu tươi.
Lão lau vết máu ở miệng, cười sảng khoái. Pháp tắc nổ tung, tạo ra từng đợt gợn sóng kinh người trong không gian.
Thánh Tông sử dụng pháp tắc không chỉ đơn thuần cảm ngộ, áp chế và tấn công như Thánh Nhân, mà còn dùng để gia cố thân thể, điểm hóa vạn vật, dùng nó như một món pháp bảo sinh mệnh.
Tiêu Hạo cảm nhận được khí tức cường đại ấy, con ngươi co rút lại, toàn thân nổ vang long âm, hỏa diễm bùng lên, lao về phía Giao lão.
Hàn Vũ Thiên cũng nâng kích, lóe lên một đạo bạch quang chém tới. Bạch quang xoẹt ngang qua Tiêu Hạo, bắn thẳng với tốc độ cực nhanh về phía Thổ Tương.
Hàn Vũ Thiên cầm kích chém từ dưới lên tạo ra một vết chém mang theo bạch lôi đáng sợ.
Không dừng lại ở đó, Hàn Vũ Thiên còn lấy đà ném cây kích mang theo pháp tắc càn quét của Chí Thánh, ập tới.
Thổ Tương vừa choáng váng bởi đòn bạch quang, lập tức bị một vết cắt lôi điện ập tới. Lão bị tê liệt, tay trọng thương, nhưng lão không vì thế mà mất cảnh giác với cây kích đang lao tới, bàn tay vội cầm lấy một thanh lang nha bổng, nện lên kích.
Thân hình Hàn Vũ Thiên không còn được diêm thủy bao phủ, hắn để lộ diện mạo thật.
Hắn đạp không bay lên, khí thế ngút trời tản ra, tranh phong với pháp tắc cấp cao của Thánh Tông.
"Cung chủ làm lão bất ngờ thật đấy."
Giao lão mỉm cười, vung phất trần lên, không gian xiềng xích trói chặt Thổ Tương lại.
"Ngươi thật đáng ghét."
Yết Hoan vụt qua Hàn Vũ Thiên, tay ngưng tụ cát. Trương Quan theo sát bên cạnh, dùng ma khí kết hợp với cát.
Yết Hoan ném khối cát hóa thành cơn bão, nhốt Thổ Tương vào trong trung tâm.
Trương Tuân Vinh và Thanh Hiên nâng pháp kiếm lên chém bay Thổ Tương. Tiêu Hạo chạy dưới đất, nhìn theo hướng Thổ Tương bay, liền nhảy lên, nắm lấy vai lão kéo xuống mặt đất, tạo thành một hố lớn.
Tiêu Hạo nện long quyền lên ngực Thổ Tương một cách tàn nhẫn. Phía sau, một đầu thủy long gào thét ập xuống, Tiêu Hạo vội tránh né.
Thủy long nuốt chửng Thổ Tương, nâng lão lên không trung. Hàn Diệp dùng bút vẽ ra vạn kiếm xuyên phá thủy ngục của Thải Thuận Nhi. Thổ Tương còn đang rơi giữa không trung thì một đầu hỏa sư và một đầu hỏa long từ hai bên trái phải đánh tới.
Một tiếng nổ vang lên khiến quân Tây Phỉ kinh sợ không thôi, trong lòng muốn xông tới cứu nhưng không cách nào được.
Khói vừa tan biến thì Thổ Tương đã tàn tạ không ít rồi. Chưa kịp phản ứng, bạch quang lại giáng xuống.
Tiếp đó là ma khí cuồn cuộn của Hàn Vũ Thiên, Âm Sát Thất Hồn triệu hoán vạn mũi tên.
Ma trảo ập vào ngực Thổ Tương, đẩy lão lên trời. Vạn mũi tên xuyên qua, rồi lại bị một cự trảo từ trên trời giáng xuống, đóng chặt lão xuống đất.
Một đòn liên hoàn đến từ các vị Chí Thánh, dù là Thánh Tông cũng khó tránh khỏi bị thương tích đầy mình.
"Hay lắm, các ngươi rất hay, dám lừa ta sao?"
Thổ Tương thân hình không vững, đứng dưới hố, ngước nhìn đám cao tầng. Đôi mắt lão đỏ ngầu, chỉ về phía Vạn Niên cung, quát lớn:
"Trình Dục, ngươi rất hay, truyền lệnh giỏi lắm! Đợi nay mai ta khôi phục, ngươi ắt phải chết!"
Lời nói như sấm rền, pháp tắc như sóng dữ phát ra, tách quân Vạn Niên cung và Tây Phỉ ra. Thổ Tương cao giọng quát lớn:
"Rút!"
Một chữ này khiến quân Tây Phỉ đang phẫn nộ cũng đành nghe lệnh rút lui, từng đợt rút đi nhanh chóng dưới sự bảo hộ của ba vị ngụy Thánh Tông.
"Vậy là tìm ra được nội gián rồi, Giao lão."
Hàn Vũ Thiên chắp tay nhìn về phía Giao lão. Lão ôm quyền, biến mất, một lúc sau lại mang đến một Thánh Nhân trung kỳ.
Hàn Vũ Thiên một kiếm phế bỏ tay chân Trình Dục, kéo lê thân thể be bét máu kia về Vạn Niên cung.
Nội dung này được đội ngũ biên tập chuyên nghiệp của truyen.free dày công trau chuốt.