(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 129: Tam tổ long tộc.
Hàn Vũ Thiên biến ra một băng phượng và một hắc long. Ý Hoan cảm nhận nguy hiểm không thể tránh khỏi, liền cau mày.
"Cự Nhân Biến."
Ý Hoan triệu hồi một cự nhân đá, một quyền đấm mạnh khiến nó thức tỉnh và lao tới tấn công.
Một quyền đánh thẳng tới, hắc long như có linh tính lập tức né tránh. Thân thể dài ngoằng của nó cuốn lấy cánh tay cự nhân, sau đó uốn lượn khắp nơi, siết chặt lấy cơ thể khổng lồ.
Cự nhân còn một tay, định dùng nó kéo hắc long ra, nhưng phượng trảo đã ập tới, chặn đứng cánh tay còn lại.
Cự nhân bị hai cự thú giữ chặt, không thể nhúc nhích. Hắc long há miệng phun ra một tia hủy diệt màu đỏ rực, còn băng phượng thì đập cánh, tạo thành những trường thương băng sắc lạnh đâm thẳng vào cự nhân.
Dưới sự tấn công kịch liệt của hai đầu yêu thú, cự nhân dù có sức mạnh phi thường cũng không thể chống cự nổi, cuối cùng sụp đổ.
Hắc long lao tới, trong khi băng phượng từ trên cao sà xuống, cùng lúc dồn ép Ý Hoan vào đường cùng.
"Vô Thi huynh, đừng giết Ý Hoan."
Ngạc Tôn ở phía dưới định lao lên ngăn cản nhưng bị người của bộ lạc Na Lạp giữ lại. Ý Hoan thì chỉ nhìn chằm chằm về phía Hàn Vũ Thiên, không hề phản kháng.
Hàn Vũ Thiên lao tới với tốc độ cực nhanh, kiếm đã thủ thế sẵn sàng chờ chém đầu Ý Hoan. Thế nhưng, khi Hàn Vũ Thiên vừa đến trước mặt Ý Hoan, một bàn tay đã đẩy hắn xuống khán đài.
Hàn Vũ Thiên nhìn Ý Hoan đang ngã trên đất, cất lời:
"Gia tộc đứng sau ngươi, thật khiến ta chán ghét."
Hắn xoay người, bước đến giữa sàn đấu, nhìn chấp sự. Tên chấp sự kịp phản xạ, hô lớn:
"Ô Nhã Ý Hoan bại, Hà Vô Thi thắng!"
"Hay quá!" "Đánh hay thật!" "Hà Vô Thi, giờ ngươi là thần tượng của ta rồi!" "Lần này ăn đậm rồi!"
Tiếng tung hô vang lên từ những kẻ từng lén lút đặt cược cho Hà Vô Thi, trong khi những kẻ đặt cược vào Ý Hoan thì thần sắc âm trầm.
Ý Hoan đứng dậy, phủi đất cát rồi phất tay. Ngay lập tức, hai lão già với thần thái cung kính xuất hiện phía sau lưng hắn.
"Thiếu gia chủ cho gọi lão nô?"
Lão già bên trái thấp giọng nói. Ý Hoan chỉ tay về phía người trung niên của bộ lạc Ô Nhã lúc trước, cất lời:
"Hắn tội đáng muôn chết! Dám lén lút ra tay với bằng hữu của ta, lại còn âm thầm mở cá cược trái với gia quy, lập tức xử tử!"
"Rõ."
Lão già bên phải khẽ gật đầu, sau đó biến mất không dấu vết. Người trung niên hoảng hốt quay đầu bỏ chạy, nhưng một bàn tay đã nhấn vai hắn xuống đất, một luồng khí tức kinh khủng lập tức đè ép lên.
Tu vi Lão Túc Mệnh đè nặng lên vai khiến người trung niên toát mồ hôi đầm đìa, hoàn toàn không thể phản kháng. Lão già bên trái lúc này lật tay, hóa ra một thanh đại đao, không nói hai lời chém đầu người trung niên kia.
Việc chém đầu ngay trước mặt bao người như vậy chính là "giết gà dọa khỉ" đối với các tộc nhân Ô Nhã. Đám người từng cá cược lén lút trong bóng tối đều sợ hãi không dám nhúc nhích. Giờ đây, bọn họ đã hiểu vì sao Ý Hoan lại được chọn làm thiếu gia chủ kế thừa gia tộc. Về mặt ngoại giao thì khỏi phải bàn khi nhìn vào mối quan hệ thân thiết với Ngạc Tôn, còn về nội đấu, hắn lại vô cùng quyết đoán, thẳng tay trừ khử vô số kẻ bất chính.
Kẻ cần giữ thì sẽ giữ, kẻ không thể giữ thì thẳng tay trừ khử để diệt trừ hậu họa. Với một thiếu gia chủ như vậy, làm sao gia chủ Ô Nhã lại có thể không yêu thích?
Trước đây, nếu không có biến cố liên quan đến Thôi Mạt, có lẽ Ý Hoan cũng đã tìm cách để bản thân thua cuộc. Thứ nhất là để khiến những kẻ vi phạm quy tắc gia tộc phải mất đi tài sản, đồng th��i cũng khiến chúng dần dần lộ rõ bộ mặt thật để dễ dàng xử lý.
Thứ hai là để điều tra lý do đại ca Châu Lý của hắn bị mất tích ở Trụ Hư thành. Đã mấy chục năm rồi, vẫn bặt vô âm tín.
Hàn Vũ Thiên không giết người, đương nhiên phần thưởng của trận đấu này đã thuộc về hắn.
"Này, này, đại ca ca!"
Chiêu Linh từ phía xa vẫy vẫy tay gọi Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng chú ý tới, liền bước về phía nàng.
"Ngươi tới đây, là đã tìm được thứ ta cần rồi sao?"
Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, ánh mắt hờ hững nhìn nàng.
Chiêu Linh bĩu môi nói:
"Ta tìm được rồi, nhưng..."
Hàn Vũ Thiên không ngắt lời, mà tiếp tục lắng nghe:
"Thứ đó đã bị một con yêu thú hình rắn cực dài cướp mất. Tu vi của nó thật sự rất mạnh, ta và tỷ tỷ suýt chút nữa thì mất mạng rồi."
Hàn Vũ Thiên cau mày, lật tay một cái, bốn luồng khói với bốn màu khác nhau xuất hiện. Trước mắt hắn là Hỷ, Nộ, Ai, Ố.
Hàn Vũ Thiên trầm giọng nói:
"Dẫn đường đi."
Chiêu Linh gật đầu, nhanh chóng dẫn bốn phân thân đi. Hàn Vũ Thiên thì ngước nhìn tr��i, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Ngạc Tôn huynh."
Hắn bước tới chỗ Ngạc Tôn, như có điều muốn hỏi. Ngạc Tôn cũng mỉm cười nói:
"Ngươi muốn hỏi chuyện gì à?"
Hàn Vũ Thiên không giấu giếm, hỏi:
"Ở bình nguyên có loại yêu thú nào tên gọi là xà không?"
Ngạc Tôn nhướng mày, như mới nghe lần đầu, liền lắc đầu nói:
"Xà là thứ ta chưa từng nghe tới, loại yêu thú đó có hình dáng như thế nào?"
Hàn Vũ Thiên nâng tay lên, băng kết lại thành một tượng xà tinh xảo như thật. Ngạc Tôn ánh mắt lóe lên, cầm lấy tượng băng, nói:
"Thứ này gọi là xà sao? Ở chỗ bọn ta còn chưa từng thấy, nghe cũng chưa từng nghe qua dù chỉ một lần."
Hắn đã hiểu rõ, yêu thú loại xà không tồn tại trong vùng không gian này. Không rõ vì sao, nhưng mọi chuyện lại kỳ lạ đến vậy.
"À, Hà Vô Thi này, con yêu thú màu đen dài ngoằng trông rất ngầu của ngươi gọi là gì thế?"
Vừa nãy Ngạc Tôn đã định hỏi về hắc long, giờ có cơ hội liền thuận miệng hỏi, Hàn Vũ Thiên mỉm cười đáp:
"Nó gọi là hắc long."
Ngạc Tôn có chút kinh ngạc, hỏi tiếp:
"Vậy long là gì?"
"Long là một sinh vật được chia thành nhiều chủng loại như hỏa long, lôi long... Long chính là yêu thú cao quý nhất trong thiên địa."
Hàn Vũ Thiên biến ra vô số hình dáng long từ băng tuyết, mỗi hình dáng đều toát lên vẻ cao quý và uy nghiêm đến cực điểm.
"Long mạch được chia thành chính mạch và tạp huyết. Long tộc huyết mạch thuần khiết thường có hình dạng dài, toát lên vẻ cao ngạo hơn cả trời. Tạp huyết là do long tộc thuần mạch giao phối với một yêu thú nào đó mà sinh ra, hoặc có thể là do một sinh linh nào đó đã uống máu long tộc và đạt được tiến hóa dạng rồng."
Những người xung quanh không khỏi chú ý đến lời Hàn Vũ Thiên nói. Ai nấy đều yên lặng chăm chú lắng nghe, giống như những đứa trẻ đang nghe một lão già kể về những câu chuyện phiêu lưu thời trai trẻ, thật cuốn hút biết bao.
Ngạc Tôn tò mò, dùng linh lực nâng ba tượng long đặc sắc nhất trong mắt mình lên không trung, hỏi:
"Vậy ba đầu long tộc này thật sự rất khác biệt so với những con khác. Khí chất uy mãnh của chúng tựa như xem mọi thứ là sâu kiến."
Hàn Vũ Thiên nhìn thấy một con rồng có ngũ trảo, liền chỉ vào nói:
"Nó được gọi là Ngũ Trảo Kim Long, một trong tam tổ long tộc."
Hàn Vũ Thiên thấy một cái bình bằng vàng ròng gần đó, liền nung chảy nó ra. Hắn dùng pháp lực nắn lại, tạo thành một đầu Ngũ Trảo Kim Long.
Dưới sự ��iều khiển của Hàn Vũ Thiên, Ngũ Trảo Kim Long sáng rực như có sự sống, bay lượn xung quanh.
Chỉ là một vật mô phỏng thôi cũng đã khiến ai nấy trố mắt ra nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác sùng kính lạ thường.
"Con thứ hai gọi là Hàn Long Nguyên Thánh. Nó tuy chỉ có bốn trảo như long tộc bình thường, nhưng lại có đôi cánh trắng thuần khiết cùng bộ lông mềm mại tựa như tuyết."
Hàn Vũ Thiên vung tay lên, băng tuyết ngưng tụ thành một đầu Hàn Long Nguyên Thánh. Cơ thể trắng thuần khiết của nó bay lượn trong không trung cùng đôi cánh của mình.
Trong tam tổ long tộc, Hàn Long chính là bằng hữu mà Hàn Vũ Thiên quen biết. Cũng là từ nó mà hắn lĩnh ngộ được băng tuyết đến cực hạn. Cái tên "Nguyên Thánh" của nó cũng do Hàn Vũ Thiên thêm vào.
Nguyên Thánh có nghĩa là giữ nguyên khí chất thần thánh của tổ long, không như hai long tộc khác đã đản sinh hậu duệ khắp nơi, khiến long huyết bị pha trộn, khó mà nhận biết được.
"Cuối cùng là Hắc Diệt Long Hoàng. Nó cũng thuộc tam tổ long tộc, nhưng lại là con tàn ác và hiếu chiến nhất. Năng lực của nó cũng phải thừa nhận là cao hơn hai long tổ kia một bậc."
Từ trong hắc khí, Hàn Vũ Thiên tạo ra một đầu Hắc Diệt Long Hoàng. Cơ thể đen kịt của hắc ám, cộng thêm đôi mắt đỏ rực, nó khác biệt hơn hai long tổ còn lại ở chỗ có bốn sợi râu: hai cái ở hàm trên và hai cái ở hàm dưới, đều dài tới nửa thân. Long giác cũng khác biệt, tận năm cái trên đầu: bốn cái chia đều ở hai bên đầu, cái còn lại nằm ở mi tâm, trông vô cùng uy nghiêm.
"Hậu duệ hắc long là từ Hắc Diệt Long Hoàng mà ra, còn hậu duệ long tộc khác trên khắp thế gian này đều là từ Ngũ Trảo Kim Long."
Một người đang lắng nghe tò mò hỏi:
"Vậy hậu duệ của Hàn Long Nguyên Thánh thì sao, không có à?"
Hàn Vũ Thiên khẽ gật đầu, mỉm cười nói:
"Hàn Long Nguyên Thánh không thích hậu duệ là tạp chủng huyết mạch. "Nguyên Thánh" trong tên của nó cũng có nghĩa là giữ nguyên khí chất thần thánh, không một thứ gì có thể vấy bẩn khí chất ấy. Chỉ có một dòng tộc nhân loại có được truyền thừa của nó và tạm được xem là hậu duệ đáng tự hào. Dòng tộc đó được gọi là Hàn Thiên Thánh tộc."
Hàn Vũ Thiên kể cho họ nghe cũng chỉ để giết thời gian mà thôi, cũng không cần bọn họ tin đó là sự thật. Bởi vì vùng không gian này ngay cả một chữ "xà" còn chưa biết đến, thì nói gì tới một chữ "long" uy nghiêm ngút trời?
Toàn bộ quyền sở hữu nội dung này đều thuộc về truyen.free.