Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 113: Tử Vực.

Cự Ma Nguyên dung hợp vào Hàn Vũ Thiên, khiến thân thể hắn trở nên cường tráng và cao lớn hơn hẳn, đồng thời nhuộm đen cả vòm trời.

Hàn Vũ Thiên tăng tốc đột ngột, từng quyền nện xuống Cáp Ma. Lần này, mỗi khi hắn giáng một đòn lên lớp da nhầy nhụa, hắc khí sẽ nhanh chóng phục hồi vết thương.

Giờ đây không còn chút kiêng dè nào nữa, mỗi quyền giáng xuống đều mang uy lực khủng khiếp và tốc độ chớp nhoáng. Cáp Ma đã đỏ rực mắt, như muốn nứt toác, xương cốt trong cơ thể nó không ngừng kêu răng rắc.

"Đau quá… dừng lại!"

Một âm thanh trong trẻo vang lên. Hàn Vũ Thiên khựng lại. Cáp Ma nằm ngửa trên đất, toàn thân rỉ máu, ngước nhìn hắn thốt:

"Ngươi, vì sao lại tấn công ta?"

Hàn Vũ Thiên thở ra một hơi, cười nói:

"Năm đó ta vẫn còn là một đứa trẻ, ngươi và đồng bọn chẳng phải đã vây giết ta sao? Giờ ta đến để đòi món nợ đó thôi."

Cáp Ma "ộp" lên một tiếng, giọng yếu ớt thều thào:

"Năm đó là ngươi tấn công trước… loài Cáp Sơn bọn ta chỉ phòng vệ chính đáng… chưa từng làm hại ai bao giờ, ộp."

Hàn Vũ Thiên nheo mắt, cười khẩy:

"Đừng có lý sự nữa, đã rơi vào tay ta rồi thì ngoan ngoãn phục tùng đi."

Nô ấn cũng từ từ được Hàn Vũ Thiên khắc vào căn nguyên của Cáp Ma khổng lồ. Nó đau đớn muốn phản kháng nhưng đành bất lực, xương cốt vỡ vụn khiến nó chẳng thể nhúc nhích.

Cũng đúng lúc này, hắn bước tới cổ trận mà Ác Long đã để lại. Trước đây, khi còn ở Nhân Cảnh, phải mất một ít nguyên hồn mới có thể tiến vào trung tâm Lăng Lang, nhưng hiện tại, với cảnh giới Thánh Nhân, hắn chỉ cần vài chục bước chân là đã đến nơi.

Hàn Vũ Thiên đặt bàn tay lên cổ trận. Từng đường vân hoàng kim và hắc ám đan xen nhau, phát sáng.

Ngay sau đó, một màu lam huyền ảo làm trung tâm bùng lên. Cổ trận xoay tròn, từng nét khắc cổ xưa của khởi nguyên hiện rõ, linh khí tích trữ cũng vì vậy mà bạo phát ra bên ngoài.

Lượng linh khí tích trữ mấy vạn năm của Ác Long, đủ sức đưa một Thánh Nhân lên cảnh giới Đạo Tổ, nhưng đối với hắn, đó chỉ là một chút linh khí để bồi bổ mà thôi.

Hàn Vũ Thiên vung tay lên, một vòng tròn không gian khổng lồ xuất hiện. Cánh cổng ấy dẫn thẳng đến đại điện Vạn Niên cung.

Chiếc ghế cung chủ vẫn ngự trị ở đó, y nguyên như cũ, nhưng lần này sẽ tích trữ một lượng linh khí khổng lồ hơn hẳn trước kia.

"Cái gì thế kia?"

"Sao thứ này lại có thể tiến vào Vạn Niên cung được chứ?"

Một đám đệ tử và quản sự kinh hãi không thôi. Linh khí phóng thích, chui thẳng vào chiếc ghế cung chủ.

Một lượng linh khí khổng lồ đến kinh người ầm ầm đổ xuống. Cùng lúc đó, Giao lão xuất hiện, tạo ra một kết giới ngăn cách mọi người.

"Đây là cơ hội cảm ngộ linh khí giống lần trước, Đại trưởng lão, vì sao lại ngăn chúng ta lại?"

Một đệ tử lâu năm lập tức ngạc nhiên hỏi. Giao lão hừ lạnh quát:

"Lượng linh khí này lớn hơn cả những cột linh khí lúc trước gấp mấy lần! Ngay cả lão đây còn không dám hấp thu hết, một tên tiểu oa nhi như ngươi có thể sao?"

Mọi người chỉ có thể im lặng, tiếc nuối nhìn cột linh khí đổ xuống. Sau mấy canh giờ, linh khí cũng từ từ nhạt dần.

Số linh khí đó không còn hội tụ vào chiếc ghế cung chủ nữa, mà tản ra khắp toàn bộ đảo trời và Vạn Niên thành.

Mọi người kinh ngạc khi nồng độ linh khí đột ngột tăng vọt. Những tiểu bối đang bế quan cũng nhận được không ít lợi ích từ đây.

Vạn Niên thành phát triển thuận lợi, luôn có đại trận truyền tống mang tài nguyên từ các thành khác về.

Tọa độ đều được lưu trữ lại như một bộ vi xử lý trên truyền tống trận. Tài nguyên mang đến trao đổi chỉ được phép đi kèm tối đa 7 người, không được hơn, nhằm phòng ngừa có kẻ dẫn số lượng lớn nhân lực với ý đồ bất chính. Đại trận truyền tống này có thể phân biệt được tài nguyên cất giấu là thật hay ẩn chứa người bên trong.

Vòng tròn không gian rạn nứt đã đạt tới cực hạn. Hàn Vũ Thiên ném Cáp Ma vào bên trong, sau đó thu lại những thanh kiếm đang ghim trên lưng tứ đại yêu thú, ra lệnh cho chúng chui vào vòng tròn.

Vòng tròn không gian đã bắt đầu rung lắc dữ dội. Hàn Vũ Thiên quát lớn:

"Vạn Niên cung sẽ có Lục Thần Thú Hộ Sơn. Các ngươi hãy cố gắng phát triển Vạn Niên cung cho thật tốt. Vài năm nữa ta trở lại sẽ đưa các ngươi cùng đi!"

Ngay khi dứt lời, vòng không gian sụp đổ. Hàn Vũ Thiên cũng phong ấn cổ trận rồi hướng về phía xa mà đi.

Trong đại sảnh, mọi người đều trầm mặt. Năm con yêu thú bị ném vào đã thu nhỏ lại thành vài trượng. Giao lão phất tay nói:

"Theo lệnh của cung chủ, tiếp tục phát triển Vạn Niên cung cho đến khi ngài ấy trở về. Hàn gia sẽ phụ trách bảo hộ Vạn Niên thành. Trong hai năm tới, Đại Sa sẽ tổ chức thí luyện cho các đệ tử bậc 1, 2 và 3. Vạn Niên thành chính thức mở cổng đón thương nhân và trao đổi rộng rãi với ba thành khác. Mạch Liên khôi phục chức Trưởng lão luyện đan, Hồng Thiên phục chức Trưởng lão luyện khí, Thanh Hiên thiếu cung chủ nhận lại pháp kiếm. Đoạn Tình viện sẽ không còn là nơi nuôi dưỡng đám trẻ nữa, nơi đó Tiêu Hạo viện chủ sẽ có an bài riêng."

Một đạo chiếu lệnh của Đại trưởng lão đã khiến Vạn Niên cung tăng tốc phát triển mạnh mẽ. Ngay trước mắt, Vạn Niên cung làm chủ, Hàn gia là thủ hộ tộc, còn Đoạn Tình viện từ nay về sau sẽ trở thành nơi thần bí nhất, cùng với vị ngũ thiếu cung chủ đang bế quan kia.

Mọi thứ dường như đã được Hàn Vũ Thiên tính toán từ trước. Hiện tại, hắn một đường nhắm thẳng tới Tử Vực, nơi nằm giữa khe rãnh biên giới Nam Cương và Hoàn Thi.

Ngay cả Thánh Nhân viên mãn cũng phải mất từ mười ngày đến nửa tháng mới có thể đến được Tử Vực trong lời đồn đại kia. Người ta kể rằng Tử Vực lúc bình minh cảnh đẹp tuyệt diễm, nhưng khi hoàng hôn buông xuống lại hóa thành địa ngục vong xuyên, kẻ nào bước vào sẽ không bao giờ thoát ra được.

Tương truyền, có một vị thiếu niên đến từ Phỉ Hoàn, nay là Hoàn Thi quốc, đã may mắn sống sót trở về từ Tử Vực. Anh ta nhận được một bộ công pháp huyền ảo, sau này trở về quê hương lập đạo xưng vua, đổi tên Phỉ Hoàn đại lục thành Hoàn Thi quốc.

Cũng nhờ vị vua đầu tiên của Hoàn Thi quốc năm ấy đã truyền lại pháp môn huyền bí kia cho thế hệ sau, từ đời này sang đời khác mới giúp Hoàn Thi giữ vững sự tồn tại suốt mấy chục vạn năm.

Thế nhưng, truyền thuyết đó đã là chuyện của mấy chục vạn năm trước. Ít ai còn có thể tin vào những lời kể ấy. Cũng có vài người xem đó như chuyện cười, tìm đến Tử Vực quậy phá một chuyến, nhưng kết cục là một đi không trở lại. Dù thế nào, Tử Vực vẫn là một nơi huyền bí đáng sợ.

Hàn Vũ Thiên đang suy đoán không biết nơi đó ẩn chứa thứ gì mà suốt mấy chục vạn năm không ai có thể khám phá. Hắn càng tò mò về Tử Vực, tốc độ di chuyển lại càng nhanh.

Đây là phiên bản biên tập độc quyền của truyen.free, mọi sao chép khi chưa được cho phép đều không hợp lệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free