(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 110: Diêm Ma Trượng.
Hàn Vũ Thiên thu lại mười hai hộp gỗ, đoạn đánh bay lão Ma Đế ra ngoài. Cũng đúng lúc đó, Giao lão nắm lấy vai Ma Đế, kéo thẳng lão vào không gian, đưa lão về lại vị trí cũ của tộc Ma.
Hàn Vũ Thiên xoay người bước vào động phủ, dựng thêm vài trận pháp phong tỏa kiên cố mới an tâm.
Thứ hắn vừa thấy là một thanh hắc trượng, rất có thể là thứ dùng để tạo nên những tr���n pháp cường đại.
“Dùng xương rồng làm gậy, quả nhiên chỉ có nàng ta mới dám làm vậy.”
Hắn xem xét kỹ lưỡng một khúc xương rồng trong tay. Nó được bảo quản vô cùng tốt.
Dường như nó được lấy trực tiếp từ một con Hắc Long còn sống. Hắn mở mười hai hộp gỗ ra, bên trong là mười hai viên hắc ngọc.
Mỗi viên đều tỏa ra khí tức hắc ám thuần túy, nhưng vẫn không thuần túy bằng thanh Hắc Long Kiếm của nàng ta.
Hàn Vũ Thiên thở phào một hơi, bắt tay vào công việc luyện chế.
Đã một tháng trôi qua, tang lễ của Tiêu Nhiên cũng đã được cử hành xong xuôi. Hiện tại Đoạn Tình Viện đã bắt đầu tổ chức lễ tấn phong viện chủ mới, vậy mà Hàn Vũ Thiên vẫn còn bế quan, chưa thấy ra ngoài.
“Ma Đế, ngài có chắc tên Cung chủ đó tạo ra được thứ Ma Thần cần không?”
Thanh niên Ma Vương lúc trước ngáp dài, lười biếng hỏi.
Một câu nói này của hắn đã dẫn tới sát khí của hai vị Ma Vương khác, khiến gã thanh niên Ma Vương rụt cổ lại, không dám mở lời thêm.
“Ma Thần đã tin tưởng hắn thì ta cũng không còn cách nào khác, cứ ngồi chờ thôi.”
Ma Đế thản nhiên ngồi lơ lửng giữa không trung. Giao lão thì ngồi dưới một gốc cây, tưởng chừng không hề để tâm tới đám tộc Ma xung quanh, nhưng thực chất lão vẫn luôn cảnh giác cao độ.
Thêm một tháng nữa trôi qua, từ động phủ của Hàn Vũ Thiên đột nhiên lan tỏa ma khí khổng lồ, khiến ai nấy trong Vạn Niên Cung đều khiếp sợ không thôi.
Nhưng rất nhanh, luồng ma khí đó đã được thu hồi. Hàn Vũ Thiên cầm trên tay một cây cốt trượng đầu rồng, được khảm mười hai viên ngọc. Hắn ném cốt trượng về phía Ma Đế.
Ma Đế bắt lấy, nở một nụ cười tà ác rồi cất tiếng:
“Đây chính là Diêm Ma Trượng của tộc Ma! Hóa ra Ma Thần nhờ chúng ta đến đây một chuyến đều là có lý do. Ha ha ha.”
Ma Đế dồn pháp lực vào cốt trượng, đoạn cắt một giọt máu nhỏ lên trên đó. Một luồng hắc ám tà ác chợt hiện lên rồi rất nhanh biến mất.
“Cái gì?! Tại sao nó lại không nhận ta làm chủ?”
Ma Đế kinh ngạc nhìn vào cốt trượng. Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đó:
“Bởi vì hắn đã nhỏ máu của bản Ma Thần vào sau khi hoàn thành Diêm Ma Trượng rồi! Liệt Na ngươi là một trong Tam Đế dưới trướng bản Ma Thần, vậy mà dám có ý định cướp đoạt Diêm Ma Trượng, xem ra chẳng cần giữ ngươi lại làm gì nữa!”
Lời nói thâm độc vừa dứt, ba Ma Vương đã tích lực từ một tháng trước cuối cùng cũng ra tay về phía Ma Đế.
Tích lực một tháng đã là dồn nén tới cực hạn mà một Ma Vương có thể làm. Một kích này nếu thất bại, pháp lực sẽ tiêu hao sạch sẽ, rất dễ dàng bị Ma Đế bẻ cổ ngược lại.
Nhưng nếu thành công hao tổn pháp lực của lão, thì đó chỉ là chuyện nhỏ. Mang bảo vật về cho Ma Thần sẽ được trọng thưởng, nói không chừng còn được chỉ điểm.
Ma Đế xoay người, Ma Luân Kiếp chuyển động chặn được ba đòn toàn lực kia. Cũng đúng lúc này, cánh cửa đồng mở rộng, một thanh niên tóc xanh lục lao ra, một kiếm xẻ đôi Ma Đế ngay trước mắt.
“Hoàn Liêm, ngươi…”
Thân thể bị xẻ đôi kia, trước lúc mất đi ý thức, chỉ kịp nói ra tên của người trước mắt. Người tên Hoàn Liêm, thân thể chớp động, chộp lấy Diêm Ma Trượng trong tay Liệt Na.
“Hoàn Liêm đại nhân!”
Các Ma Vương và mấy tộc Ma phía sau cung kính cúi đầu. Người trước mắt chính là vị Đại Ma Vương duy nhất trong Thập Ma Vương của tộc Ma.
Lam Huyền là Ma Thần, phía dưới Ma Thần là ba vị Ma Đế. Mỗi Ma Đế thống ngự ba Ma Vương và hai trăm vạn Ma Binh, nhưng Đại Ma Vương lại không thuộc quyền thống ngự của ba Đế.
Có thể nói, người được phong Đại Ma Vương chính là Ma Đế tương lai. Nếu một trong ba Ma Đế kia chết, Đại Ma Vương sẽ được thay thế vào, Tân Ma Đế vì thế cũng được sinh ra.
“Liệt Na, tuổi ngươi đã cao thì sao không ngoan ngoãn trung thành với Ma Thần đi chứ, ít ra còn có thể sống thêm trăm năm nữa!”
Thánh Nhân và Vũ Cảnh của Tô Lăng Giới tuy có tuổi thọ vượt xa tu sĩ Hóa Thần và Nguyên Anh ở Tiên Giới, nhưng lại không có phân thân làm sinh mạng thứ hai hay nguyên thần thoát xác.
Chỉ có một mạng duy nhất, chết rồi là hết, không thể chết lại. Tu luyện có nhiều cách thức và muôn hình vạn trạng, được cái này thì mất cái kia, đây chính là Thiên Đạo cân bằng của thế gian.
Toàn bộ tộc Ma đư��c lệnh của Hoàn Liêm chui vào Ma Luân Kiếp. Hắn dùng Ma Luân Kiếp làm phương tiện di chuyển, bay thẳng về tộc Ma.
Hàn Vũ Thiên cũng thở phào một hơi, bước vào trong bí cảnh. Hắn lần này đã thiết lập thêm vài tầng phong ấn, khiến Kiều Nguyệt Nga không thể vào được nữa.
Bản quyền chuyển ngữ nội dung này do truyen.free nắm giữ.