(Đã dịch) Ta Đông Hoàng Thái Nhất Không Ứng Kiếp - Chương 53: Chap 53 : Đột Phá.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, tử địch Vu tộc đột nhiên xuất hiện. Từ sau lưng, Đế Tuấn tung ra đôi vũ dực đỏ rực cả một vùng trời, chân hỏa bùng lên mạnh mẽ, càn quét khắp nơi, lan rộng trên mặt biển Huyết Hải, thoáng chốc biến vô số Huyết Thần Tử của Minh Hà thành tro bụi.
Minh Hà: "Đại Nghệ huynh đệ đến đúng lúc lắm. Chuyện lần trước ta đã quyết định rồi, lão tổ sẽ tham chiến cùng Vu tộc."
Thái Phi liếc xéo nam chính. Cô hiểu lầm hắn nằng nặc đòi đến đây để cùng Atula giáo liên kết đánh Yêu Đình, còn lớn tiếng nói là để cứu cha nàng.
Câu nói của Minh Hà khiến nam chính có một trăm cái miệng cũng không thể giải thích nổi. Lần gần đây nhất họ gặp nhau chỉ nói về chuyện luyện Huyết Thần Tử, rốt cuộc ai đã xúi giục ông ta gia nhập Vu tộc hồi nào?
Hóa ra, chẳng bao lâu trước, trong lúc tình thế rối ren, Chúc Dung đã bí mật cùng Minh Hà bàn việc liên minh. Thời điểm đó, ông ta và Đế Tuấn vẫn còn nước sông không phạm nước giếng. Hơn nữa, nhận thấy đánh Yêu tộc chẳng mang lại lợi ích gì cho mình, ông ta chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Giờ thì hay rồi, hai bên tự nhiên nảy sinh mâu thuẫn, còn nam chính vốn dĩ đến can ngăn họ đánh nhau, giờ lại thành ra giúp Vu tộc mở rộng lực lượng.
Nhưng giờ vẫn còn cứu vãn được. Nam chính truyền âm cho Đế Tuấn, thay mặt Minh Hà cầu hòa, lấy việc đại trận phản phệ gây tổn thất nặng nề làm cái cớ, hy vọng đối phương nghĩ lại, bởi nếu cứ tranh đ��u tiếp tục, người chịu thiệt sẽ là Yêu tộc.
Nam chính: "Thiên Đế bình tĩnh nghe ta nói. Huyết Hải vốn là di tích do Bàn Cổ thần lưu lại, ngươi xuống tay, lỡ như khiến Thiên Đạo nổi giận. Lúc đó, không chỉ một mình Thiên Đế bị ảnh hưởng, mà khí vận cả tộc cũng khó tránh khỏi vạ lây."
Thiên hậu Hi Hòa nhìn thấy cháu gái phía sau lưng nam chính. Lúc này, Đế Tuấn mới nhận ra thanh niên kia chính là người lần trước dám đứng ra đối đầu với Thánh nhân để giải nguy cho đệ đệ mình. Được cái hắn cũng không phải kẻ giận quá mất khôn, liền thu Kim Ô vũ dực về, chân thân cũng biến hóa trở lại dạng người.
Nét mặt Yêu Hoàng nhợt nhạt, kém sắc, có lẽ vì trọng thương quá nặng, nhưng phẫn nộ ban nãy đã dịu đi phần nào.
Từ đầu, việc kéo đến Đại Nhật Thái Dương cốt chỉ là để dọa Minh Hà, chứ không hề có ý định làm thật. Đế Tuấn thống lĩnh Yêu tộc tới nay chưa từng để tộc nhân lâm vào cảnh chịu nhục, bất đắc dĩ mới phải dùng hạ sách kiểu này. Lỡ như Minh Hà không sợ, e là hắn cũng chẳng biết làm sao.
"Lui!" – Hà Đồ Lạc Thư được trải ra, ba trăm sáu mươi lăm Yêu thần, Yêu vương gấp rút nương theo đó truyền tống trở lại Thiên giới.
Minh Hà lão tổ đứng chống nạnh nhìn theo đầy tiếc rẻ. Rõ ràng bản thân đang trong thế thượng phong, y thừa sức bắt sống cả đám Yêu tộc về tế luyện thành con rối. Nhưng nam chính đã kêu giảng hòa, đành phải giảng hòa. Ai bảo ông ta từng mắc nợ ân tình của đối phương cơ chứ.
"Hai bên căng thẳng vậy mà lui thật rồi. Quả nhiên là con trời, nói gì ai cũng phải nghe." – Côn Bằng lắc đầu cảm thán, bản thân có chút đố kỵ. Vất vả xuyên không tới đây, vậy mà chỉ làm một người qua đường, thật là thảm.
Đế Tuấn là người thức thời và không mắc bệnh sĩ diện. Tỉ như những nhân vật khác, bọn não tàn ắt hẳn đã khi dễ đối phương chỉ là một Đại Vu rồi lao vào ăn thua đủ cho đến khi bị đánh tơi bời. Hắn chỉ một lòng lo lắng cho an nguy đứa cháu gái.
Trừ các vị Yêu thần quanh quẩn bên Thái Nhất ngầm hiểu quan hệ giữa tiểu công chúa và nam chính, thì những người khác đều mù tịt.
Côn Bằng chợt nhớ vẫn còn chuyện đáng lo hơn. "Cẩu hệ thống định mặc kệ Thái Nhất thật à?"
Hệ thống: "Tên tổ tông đó căn bản chẳng có hề hấn gì, các ngươi lo bò trắng răng."
Hệ thống bật lên trạng thái của Đông Hoàng Thái Nhất, hiển thị đang trong giai đoạn nâng cấp. Có thể thấy nghiệp hỏa kia không hề có ảnh hưởng gì, ngược lại còn đang giúp hắn thanh tẩy nghiệp lực, từng bước tấn thăng Chuẩn Thánh đỉnh phong.
Nghe nói Thái Nhất sắp đột phá, y vui lây, coi như hệ thống cũng không đến nỗi mất hết lương tâm. Hai vị Yêu Hoàng đã đạt Chuẩn Thánh đỉnh phong, thực lực so với nam chính có vẻ cao hơn khá nhiều.
Côn Bằng: "Nam chính đạt Chuẩn Thánh sơ kỳ chưa nhỉ?"
Hệ thống: "Gì mà Chuẩn Thánh sơ kỳ? Cái vỏ bọc Đại Nghệ của Vu tộc thì Đại La Kim Tiên viên mãn thôi, còn Nghê Thường, tu vi chân chính của hắn đã là Á Thánh rồi."
"Cái gì?" – Y suýt chút nữa chửi thề. Buff bẩn cũng phải có chừng mực chứ. Nam chính tối ngày chỉ lẽo đẽo theo công chúa Yêu tộc mà lại là Á Thánh. Kẻ khác thì tu luyện ngày đêm, một chút tiến bộ cũng không c��, công bằng ở đâu chứ.
Hệ thống: "Ầy! Đã là nam chính cũng phải có chút đặc quyền chứ? Ngươi nói phải không?"
Côn Bằng: "Ta thề sẽ vote 1 sao cho cái cốt truyện này."
Bên ngoài, Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn đến thu đồ đệ, xui xẻo làm sao lại đụng độ La Hầu.
Tây Phương Nhị Thánh mượn nhờ lực lượng Thiên Đạo nhưng vẫn không thể chiếm thượng phong. Hai bên giằng co qua lại rất lâu mà vẫn bất phân thắng bại.
Sự hiện diện của Ma đạo, Hồng Quân sớm đã cảm ứng được. Ông ta không tự mình đến mà chỉ dùng Thiên Đạo Lôi Kiếp để cảnh cáo.
Tiếp Dẫn trông thấy lôi kiếp thì thầm mừng: "Vô lượng thọ Phật! Vô lượng từ bi, Ma Tổ, phóng hạ đồ đao. Quay đầu..."
"Lừa trọc, nói ít thôi. Nhức đầu quá."
La Hầu cầm ngay Thí Thần Thương phi về phía ông ta. Dưới chân Tiếp Dẫn phát ra ánh sáng, Công Đức Kim Liên xòe ra, tạo thành một tòa thành đồng phòng ngự vững chãi.
Thất Bảo Diệu Thụ bên này hừng hực uy thế, không nể nang đập mạnh vào pháp tướng La Hầu. Nhìn lên, Thiên Đạo Kiếp Lôi hiện hữu ngay phía trên đỉnh đầu.
"Lão tặc! Hồng Hoang cũng không phải nhà của lão, đuổi thì ta phải đi sao. Đạo cao một thước thì ma cao một trượng. Đến đi!"
La Hầu thôi diễn Ma Thể, bàn tay nâng lên một hỏa cầu, bên trong có thể nhìn rõ thân ảnh Đông Hoàng Thái Nhất.
Lượng lớn oán khí trong trời đất bị hút về. Ma thú to nhỏ, bất kể giống loài nào, đều phát cuồng chạy loạn.
Lúc này tại Tử Tiêu Cung, Diệt Thế Hắc Liên đang bị khóa chặt, tỏa ra ánh sáng tím, kích động không thôi, vì cảm ứng được chủ nhân của mình đang kêu gọi.
Đạo Tổ chỉ liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục như không có gì. Hồng Quân thân đã hợp đạo, trừ khi ảnh hưởng đến đại kiếp, nếu không ông ấy tuyệt đối không dính vào. Mà mục đích La Hầu xuất hiện vừa nhìn đã rõ, chuyện liên quan Vu Yêu kiếp, ông bèn mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.
Đầy trời ma hồn, oán khí xung thiên đủ sức nhấn chìm toàn bộ cõi Tây Phương vào trong u minh bóng tối.
Các Thánh nhân hết thảy đều hoang mang. La Hầu muốn đoạt xác Đông Hoàng Thái Nhất để cướp đoạt khí vận, song chẳng ai dám đứng ra can thiệp, vì Hồng Quân không có chỉ thị, bọn họ đương nhiên không dám làm liều.
Giữa tâm ma chướng, thần thức Thái Nhất chợt tỉnh. Nghiệp hỏa bị luyện hóa đã khắc thành pháp chú vào mắt trái, hòa cùng Thái Dương.
Ma Tổ trông thấy đồ đệ tốt mở mắt đã lên tiếng hờn trách: "Lần này đúng là bị Thái Nhất làm cho chết dở. Vướng vào cái gì không vướng, lại đi dính vào Nghiệp Hỏa Hồng Liên. Nếu La Hầu không lộ diện, thì với cả một thân ma khí trùng điệp, xem hắn giải thích thế nào với đám người ngoài kia."
Tính ra xui hết chỗ nói, đi tra tung tích Luân Hồi Tử lại dây vào ân oán với Minh Hà.
Ầm!!! Ầm!!
Bên ngoài, lôi kiếp không có dấu hiệu tản đi. Từng cú đánh chí mạng đập thẳng vào đỉnh đầu hư ảnh Nguyên Thần. Cảm thấy không trụ được lâu nữa, La Hầu đưa tay chỉ vào vệt đỏ trên hư ảnh của mình, bảo Thái Nhất lát nữa công kích vào đó, tự khắc hóa thân Ma Tổ sẽ tan rã.
Ma ấn lúc trước La Hầu lưu lại trên người hắn cũng theo đó mà tiêu trừ. Sau này không ai còn nghi ngờ Thái Nhất dính tới Ma đạo nữa.
Chưa kể tự thân chặt đứt tâm ma, nếu may mắn thì Nguyên Thần cảm ứng, chém ra bản ngã thi, đạt tới Chuẩn Thánh đỉnh phong.
Thái Nhất: "Hóa thân do pháp lực, bản nguyên ngưng tụ mà thành. Làm vậy chẳng phải sư phụ sẽ tổn hại rất nghiêm trọng sao?"
La Hầu: "Muốn chứng đạo, chút tổn hại này đáng là gì. Sau này mang khí vận hai tộc Vu Yêu đền bù cho bổn tọa là được."
Dù sao hắn cũng đang giữ một tia chân linh của Đông Hoàng Thái Nhất, không có Ma ấn cũng không sợ đối phương nói ngược.
Nội dung này được truyen.free độc quyền phát hành, mong quý độc giả ủng hộ.