Tà Đế Tam Giới - Chapter 6: Đôi Mắt Đế Vương
Lê Hoàng Thiên bước vào phòng tu luyện của Lê Bá Thiên. Dù ông là nhị trưởng lão của Lê tộc, phòng tu luyện của ông vẫn đơn giản như bao phòng khác trong gia tộc, không bày biện xa hoa hay cầu kỳ.
Lê Bá Thiên xoay người nhìn hắn, ánh mắt sắc bén:
"Ngươi muốn quan sát ta vận công? Vậy nhìn cho kỹ."
Dứt lời, trong tay ông xuất hiện một thanh cổ kiếm đen tuyền, thân kiếm khắc đầy những hoa văn cổ xưa. Một luồng khí tức bá đạo bùng nổ, làm cho không gian xung quanh khẽ rung động.
Lê Bá Thiên bắt đầu thi triển Hỗn Độn Kiếm Quyết, công pháp chủ tu của ông.
Hỗn Độn Kiếm Quyết, đúng như tên gọi, là kiếm pháp mang sức mạnh khai thiên lập địa, gốc rễ từ thời kỳ hỗn độn sơ khai. Từng đường kiếm xuất ra không chỉ mang theo kiếm khí ngập trời mà còn tạo thành một trường lực mạnh mẽ, nghiền nát mọi thứ xung quanh.
Rất nhanh, ông thi triển trọn vẹn một vòng chu thiên huyền khí vận công kết hợp với kiếm quyết. Ông e rằng Lê Hoàng Thiên không theo kịp nên lại biểu diễn thêm vài lần.
Lê Hoàng Thiên trầm ngâm. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hỗn Độn Kiếm Quyết, hắn đã ghi nhớ toàn bộ chiêu thức, thậm chí cả phương thức vận hành huyền khí bên trong.
Hắn có một năng lực mà người thường không thể có kiếp trước kiếp này hắn đều gọi nó là—Đôi mắt Đế Vương.
Đôi mắt này cho phép hắn quan sát rõ ràng từng tia huyền khí di chuyển trong cơ thể người thi triển. Thậm chí, hắn có thể phân tích và tái lập các công pháp một cách hoàn hảo chỉ sau một lần quan sát.
Đây chính là lý do dù ở kiếp trước hay kiếp này, hắn vẫn luôn là cao thủ đứng đầu.
"Đủ rồi, phụ thân, người không cần thi triển thêm."
Lê Hoàng Thiên nhẹ gật đầu, ngăn Lê Bá Thiên khi ông định tiếp tục.
Lúc này, Trường Sinh Tiêu Giao, mẫu thân của hắn, tiến lên phía trước.
Trong tay nàng xuất hiện một thanh trường kiếm trong như nước, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng. Thủy nguyệt kiếm quyết—một công pháp cấp thần thuộc hệ thủy—bắt đầu được thi triển.
Kiếm khí của nàng khác biệt hoàn toàn với Lê Bá Thiên.
Nếu như Hỗn Độn Kiếm Quyết mang theo sức mạnh khai thiên lập địa, bá đạo tuyệt luân, thì Thủy Nguyệt Kiếm Quyết lại mềm mại, biến ảo khôn lường. Tựa như dòng nước, vừa uyển chuyển, vừa ẩn chứa sát cơ khó đoán.
Dù là công pháp cấp thần, nàng vẫn kiên nhẫn thi triển thêm vài lần để Lê Hoàng Thiên quan sát.
Sau cùng, cả hai người—Lê Bá Thiên và Trường Sinh Tiêu Giao—cùng biểu diễn một tuyệt kỹ phối hợp của họ. Đây là một tuyệt kỹ cực kỳ mạnh mẽ, giúp họ từng đánh bại vô số cường giả trên giang hồ. Với sự phối hợp ăn ý Lê Bá Thiên và Trường Sinh Tiêu Giao có thể phối hợp để chiến đấu với cường giả Huyền Tôn cấp 9 cao giai.
Lê Hoàng Thiên trầm ngâm.
Nhìn hai người vận dụng huyền khí, hắn nhận ra họ không hề thiếu hụt nội lực hay huyền khí. Vấn đề có thể nằm ở cách vận dụng hoặc điểm tắc nghẽn trong đột phá cảnh giới.
Thấy hắn thất thần suy nghĩ, cả ba người—Lê Bá Thiên, Trường Sinh Tiêu Giao và Diệp Tĩnh Nhi—đều chăm chú quan sát hắn.
Lê Hoàng Thiên cười khổ, gãi mũi:
"Nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ trên mặt ta có gì sao?"
Lê Bá Thiên không nói gì, nhưng ánh mắt ông lóe lên tia sắc bén. Với kinh nghiệm của một bậc cao thủ, ông cảm nhận được Lê Hoàng Thiên đã lĩnh ngộ điều gì đó, nhưng hắn không muốn nói ra.
Trường Sinh Tiêu Giao bước đến, cười đùa:
"Thiên tài của nhà ta, vậy sau khi quan sát, con có nhìn ra điểm đột phá nào giúp chúng ta không?"
Lê Hoàng Thiên cười gượng:
"Có chút suy nghĩ, nhưng con cần kiểm chứng đã. Mấy hôm nữa con sẽ bái kiến hai người."
Nói rồi, hắn cùng Diệp Tĩnh Nhi rời khỏi đại viện.
Nhìn theo bóng dáng hắn khuất dần, Lê Bá Thiên chậm rãi nói:
"Hắn... thật sự có thể nhìn thấu công pháp chúng ta sao?"
Trường Sinh Tiêu Giao lắc đầu, ánh mắt nàng sâu xa:
"Ta cũng không chắc. Nhưng ta có cảm giác thiên phú của Hoàng Thiên rất bất phàm. Chỉ là... hình như nó không muốn thể hiện ra."
Lê Bá Thiên gật đầu. Dù không nhạy cảm như Trường Sinh Tiêu Giao, nhưng ông cũng cảm thấy con trai mình có gì đó vượt ngoài tưởng tượng.
"Thôi kệ đi. Nếu nó thật sự có thiên phú, sớm muộn gì cũng sẽ bộc lộ. Còn nếu nó chỉ muốn sống một cuộc đời an nhàn, thì với Lê gia, chúng ta cũng có thể bảo vệ nó sống sung sướng cả đời."
Trường Sinh Tiêu Giao mỉm cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương:
"Đúng vậy..."
Trong khi đó, trên một chiếc linh hạm khổng lồ treo cờ hiệu của Học Viện Huyền Đế, một nhóm cao thủ đang tiến về Lê Vực – nơi đặt đại bản doanh của Lê Gia, một trong những cổ tộc quyền uy nhất thế gian.
Linh hạm lơ lửng giữa tầng mây, huyền khí ngưng tụ thành những đợt sóng lượn lờ quanh thân thuyền, mang theo khí tức uy nghiêm của một thế lực khổng lồ. Trong khoang thuyền chính, Lê Bảo Long, Tam trưởng lão của Lê Gia, đồng thời là một trưởng lão cấp cao của Học Viện Huyền Đế, đang ôm trong lòng một tiểu cô nương khoảng chừng chín, mười tuổi.
"Cha, còn bao lâu nữa chúng ta mới về đến gia tộc?" – Lê Bích Dao dụi đầu vào lòng phụ thân, làm nũng một cách đáng yêu.
Lê Bảo Long yêu thương xoa đầu con gái, mỉm cười ôn hòa:
"Chỉ còn nửa ngày đường nữa thôi, con nhớ ngoan ngoãn, không được chạy loạn hay gây chuyện như ở học viện, nghe chưa?"
Ngồi kế bên, một thiếu nữ xinh đẹp khoảng mười sáu tuổi Lê Hạ Vũ – con gái lớn của Lê Bảo Long, cũng là thiên tài thế hệ trẻ của Lê Gia, khẽ bật cười:
"Bích Dao, muội lúc nào cũng nghịch ngợm, về gia tộc phải cẩn thận không thì tổ mẫu lại trách phạt đấy!"
"Muội đâu có quậy phá! Toàn là bọn họ trêu chọc trước!" – Lê Bích Dao chu môi phụng phịu, khiến cho cả khoang thuyền vang lên những tràng cười vui vẻ.
Lê Hạ Vũ chợt thu lại nụ cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía phụ thân:
"Cha, lần này học viện phái linh hạm đến tận Lê Gia đón người, chắc chắn sẽ gây ra không ít dị nghị?"
Lê Bảo Long cười ha hả, ánh mắt lóe lên vẻ kiêu ngạo:
"Haha, dị nghị thì sao chứ? Ai bảo bọn họ không sinh ra được thiên tài ngũ hành tiên thiên linh thể? Ngay cả viện trưởng cũng từng muốn đích thân đến đón Tuyết Nhi, nhưng gia tộc không đồng ý! Nếu không phải vì con bé cứ nằng nặc đòi tham gia đại khảo hạch, thì dù có là viện trưởng đích thân ra mặt, gia tộc cũng chưa chắc đã đồng ý đưa nó đi!"
"Ngũ hành tiên thiên linh thể lợi hại đến thế sao?" – Lê Hạ Vũ tò mò hỏi.
Lê Bảo Long nhìn con gái, trầm giọng giải thích:
"Ngũ hành tiên thiên linh thể là một trong những thể chất vô song, mang thiên phú siêu việt. Chỉ cần lớn lên thì gần như chắc chắn có thể đột phá Huyền Đế Cảnh. Trong hàng ngũ Huyền Đế, những kẻ sở hữu thể chất này đều là tồn tại đứng đầu, thậm chí đủ sức chấn nhiếp cả một đại lục! Cứ mỗi lần một Huyền Đế mới xuất thế, đều có thể nâng đỡ một bất hủ gia tộc phát triển. Con nói xem, lợi hại không?"
Nghe vậy, ánh mắt Lê Hạ Vũ sáng lên, trong lòng nàng không khỏi dâng lên khát vọng tranh cường với những thiên tài đỉnh cao khác.
Lúc này, một trưởng lão khác của học viện lên tiếng:
"Long huynh, lần này huynh được ủy thác đến Lê Gia đón người, sao ngay cả vị đại nhân kia cũng đi cùng vậy?"
Lê Bảo Long chậm rãi lắc đầu:
"Ta cũng không rõ... Cổ Dương Chân Nhân, phó viện chủ của Vô Song Viện, là nhân vật bậc nào chứ? Ngài ấy là một trong những tồn tại đỉnh cao của học viện, thậm chí có tư cách cạnh tranh ngôi vị viện trưởng trong tương lai. Có lẽ... ngài ấy cũng muốn thu nhận Tuyết Nhi làm đệ tử chân truyền."
"Không dễ đâu!" Một trưởng lão khác bật cười: "Tuy Vô Song Viện là viện đứng đầu, hội tụ toàn yêu nghiệt thiên tài, nhưng viện trưởng cũng rất xem trọng Lê Tuyết Nhi. Nếu không có viện chủ Vô Song Viện đích thân ra mặt, thì chắc chắn viện trưởng sẽ không để người khác cướp mất nàng!"
Bầu không khí trên linh hạm trở nên nghiêm túc hơn. Lúc này, tất cả mọi người đều hiểu: Lê Tuyết Nhi không chỉ là tương lai của Lê Gia, mà còn là một quân cờ cực kỳ quan trọng trong cuộc tranh đoạt giữa các thế lực đỉnh cao.
Trên đỉnh linh hạm, một ông lão tiên phong đạo cốt lặng lẽ đứng đó, gió thổi tung đạo bào trắng của hắn, để lộ ánh mắt thâm sâu như biển cả.
Lão nhìn về phương xa, nơi Lê Gia đang dần hiện ra trong tầm mắt, khẽ thở dài:
"Hàizzz... hi vọng lần này, ta có thể tìm được một đệ tử đủ sức gánh vác trọng trách của Nhân Tộc..."
Giữa không trung, mây đen vần vũ, một trận phong ba sắp sửa nổi lên...