Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Có Một Đại Thế Giới - Chương 470: Mộng chi cảnh (1)

Rống!

Theo sau tiếng rống kinh thiên động địa, một con Cự Long màu vàng khổng lồ vươn lên từ dưới mặt hồ, thân rồng to lớn nâng đỡ tòa Kim Tự Tháp sừng sững như núi, đôi mắt rồng lạnh lẽo nhìn quanh khắp bốn phương.

Rồi chợt há cái miệng rộng như chậu máu.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới dường như đều phải thần phục trước long uy mênh mông vô tận!

...

Tiểu Cao giật mình tỉnh giấc.

Cậu từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, trong đôi mắt ngập tràn vẻ sợ hãi, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Khi hoàn hồn, thiếu niên biết mình lại vừa gặp ác mộng.

Trong khoảng thời gian gần đây, Tiểu Cao mỗi đêm đều gặp phải giấc mơ tương tự: trong mộng, cậu đứng trên một chiếc thuyền lớn sắp chìm, rồi bị con Cự Long vàng đột ngột xuất hiện nuốt vào trong bụng.

Sau đó thì tỉnh giấc.

Vô lực lắc đầu, Tiểu Cao, không còn chút buồn ngủ nào, xoay mình ngồi dậy trên chiếc giường gỗ.

Nhà của cậu rất đơn sơ, căn phòng chỉ vỏn vẹn mười mấy mét vuông, đồ dùng trong nhà còn ít ỏi đến đáng thương, ngay cả nồi niêu xoong chảo cũng chẳng có mấy cái, trông tiêu điều, nghèo nàn vô cùng.

Nhưng có thể ở Vĩnh Dạ Chi Địa, có được một chốn dung thân an toàn, che gió che mưa, Tiểu Cao cảm thấy đã là may mắn lắm rồi.

Ngôi làng quê hương của Tiểu Cao trước đây đã bị Yểm thú xâm chiếm và phá hủy, dập tắt tế hỏa, sau đó cha mẹ cậu chết trên đường chạy trốn.

Khi còn nhỏ, cậu được người thợ săn của làng Đại Thạch cứu, và đã sống ở làng Đại Thạch ba năm.

Chủ nhân ban đầu của căn phòng này chính là người thợ săn đã cứu Tiểu Cao, đáng tiếc trong một lần đi săn hai năm trước thì mất tích.

Mà ai cũng hiểu rằng, mất tích đồng nghĩa với cái chết.

"Ca ca."

Ngay lúc này, một tiếng thì thầm sợ hãi vang lên từ bên cạnh: "Anh lại thấy ác mộng ư?"

Tiểu Cao quay đầu nhìn lại, gương mặt ánh lên vẻ dịu dàng: "Ừm, không sao."

Bên cạnh cậu còn nằm một thiếu nữ gầy yếu khoảng 13-14 tuổi, làn da tái nhợt, đôi mắt to, mái tóc dài rối bời do thiếu dinh dưỡng nên hơi khô vàng, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng không kìm nén được.

Thiếu nữ này tên là Tiểu Oanh, mặc dù nàng gọi Tiểu Cao là "Ca ca" nhưng thực ra hai người không hề có quan hệ huyết thống.

Tiểu Oanh là con gái của người thợ săn đã cứu Tiểu Cao.

Sau khi người thợ săn mất tích, hai người liền sống nương tựa lẫn nhau cho tới bây giờ.

Trước lời an ủi của Tiểu Cao, Tiểu Oanh mím môi, không nói thêm gì nữa.

Thực ra, trong lòng nàng vô cùng lo lắng.

Hàng ngàn năm trước, bóng tối vô tận đột nhiên bao trùm lấy đại địa, những người sống trên mặt đất không còn được nhìn thấy mặt trời nữa.

Kéo theo bóng tối là vô số Yểm thú!

Những Yểm thú này sinh ra từ trong bóng tối, ưa thích nuốt chửng linh hồn sinh linh, những Yểm thú mạnh nhất thậm chí có thể dễ dàng thảm sát hàng ngàn vạn sinh linh, biến vùng đất thành trống không.

Không ai biết trong cuộc đại kiếp này, rốt cuộc đã có bao nhiêu người phải bỏ mạng.

Những người may mắn còn sống sót chỉ có thể trú ngụ trong những thôn trấn cô độc như đảo hoang, kéo dài hơi tàn, tất cả đều nhờ các Tư Tế nhóm lên tế hỏa để đối kháng hắc ám cùng Yểm thú.

Làng Đại Thạch đương nhiên có tế hỏa của riêng mình, nếu không sớm đã bị Yểm thú phá hủy.

Nhưng một số Yểm thú có thể đột phá sự phòng hộ của tế hỏa, xâm nhập vào giấc mộng của mọi người để gây họa, gieo rắc nỗi sợ hãi để thu hoạch linh hồn.

Loại Yểm thú này được xưng là Mộng Yểm!

Tiểu Cao liên tục nhiều đêm gặp ác mộng, có lẽ đã bị Mộng Yểm để mắt đến!

Những kiến thức cơ bản này, trừ những hài nhi còn đang bập bẹ tập nói, mỗi người dân trong làng đều biết.

Tiểu Oanh cũng không ngoại lệ.

Nếu như Tiểu Cao cũng bị Mộng Yểm hãm hại đến chết, thì nàng sẽ mất đi người thân duy nhất để nương tựa!

"Đừng sợ."

Tiểu Cao nhìn ra sự lo lắng của em gái, không kìm được đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc nàng và nói: "Anh thật sự không sao đâu."

Nói xong, cậu cắn răng: "Anh dự định ngày mai sẽ tham gia tế hỏa thí luyện!"

"Cái gì?"

Tiểu Oanh lập tức giật nảy cả mình, vô thức nắm chặt cánh tay của anh trai: "Quá nguy hiểm."

Tại trung tâm làng Đại Thạch, sừng sững một tế đàn cao mười người, trên tế đàn bùng cháy ngọn tế hỏa, một vật thiêng mang đến ánh sáng và sự an toàn cho ngôi làng.

Không ai có thể nói rõ được, tế hỏa ban đầu đã ra đời như thế nào, các Tư Tế trong làng tin rằng đó là sự bảo hộ của tiên tổ Nhân tộc.

Mà cái gọi là tế hỏa thí luyện, chính là trèo lên tế đàn, dấn thân vào ngọn lửa để thu hoạch được hỏa chủng!

Trở thành truyền hỏa giả!

Truyền hỏa giả có được hỏa chủng, mới có thể tu luyện bí kỹ cổ truyền, tiến tới sở hữu sức mạnh cường đại để đối kháng Yểm thú.

Thế nhưng tế hỏa thí luyện thực sự quá nguy hiểm, một trăm người tham gia chưa chắc có một người thành công.

Làng Đại Thạch có hơn 1.500 nhân khẩu, truyền hỏa giả chỉ vỏn vẹn bảy vị!

Nhưng chính bảy vị truyền hỏa giả này cùng với ba vị Tư Tế, đã giúp làng Đại Thạch tồn tại giữa Vĩnh Dạ Chi Địa đầy rẫy hiểm nguy.

Theo Tiểu Oanh thấy, quyết định của Tiểu Cao quả thực quá đột ngột và bồng bột.

Tế hỏa thí luyện chỉ có thành công và thất bại hai loại kết quả, kẻ thất bại không có khả năng may mắn sống sót, cả thân thể và linh hồn sẽ trở thành củi đốt cho tế hỏa, chưa từng có ngoại lệ nào.

Mà mọi người đều biết, độ tuổi tốt nhất để tham gia tế hỏa thí luyện là từ 18 đến 22 tuổi.

Ở độ tuổi này tỷ lệ thành công là cao nhất.

Tiểu Cao năm nay mới 15 tuổi!

Mặc dù tế hỏa thí luyện không có tuổi tác hạn chế, nhưng ai lại nguyện ý đánh cược với mối nguy hiểm lớn đến vậy để giành lấy một tia cơ hội?

"Anh đã quyết định rồi."

Ánh mắt Tiểu Cao lóe sáng trong bóng tối mờ ảo, lộ rõ v��� kiên quyết không gì lay chuyển được: "Vì chúng ta có thể sống sót, anh nhất định phải tham gia tế hỏa thí luyện."

Cậu quyết định tham gia tế hỏa thí luyện, không chỉ vì sự uy h·iếp của Mộng Yểm, mà quan trọng hơn hết là, cậu và Tiểu Oanh cần một chỗ dựa để mưu sinh.

Sau khi cha của Tiểu Oanh mất tích trong một chuyến đi săn, nàng và Tiểu Cao chỉ còn biết dựa vào chút tiền tiết kiệm cũ và sự giúp đỡ của hàng xóm để sống qua ngày.

Tiểu Cao thể chất rất yếu, tuổi còn nhỏ, không đủ sức đi theo đội Thợ Săn ra ngoài săn bắn.

Tham gia tế hỏa thí luyện là cơ hội duy nhất của cậu.

Quan trọng nhất chính là, sâu thẳm trong nội tâm Tiểu Cao còn ấp ủ một khát khao báo thù.

Cậu muốn trở thành cường giả chân chính, g·iết c·hết con Yểm thú đã hủy hoại gia đình cậu, giết chết cha mẹ cậu!

"Ừm."

Nhìn thấy thái độ phi thường kiên định của Tiểu Cao, Tiểu Oanh đành gật đầu.

Nàng đã nghĩ thông suốt, nếu như anh trai chết trên tế đàn, thì nàng cũng sẽ theo lên đó, cùng chết với anh trai.

Dạng này liền sẽ không cô đơn.

Nghĩ tới đây, khuôn mặt Tiểu Oanh nở một nụ cười ngọt ngào.

Nàng xích lại gần, dang hai tay ôm chặt Tiểu Cao, đặt đầu tựa vào lòng anh.

Dạng này mới có thể cảm giác được lớn nhất an toàn.

Tiểu Oanh nhắm mắt lại.

Tiểu Cao yêu thương xoa đầu em gái, ý chí càng thêm kiên định!

Sáng sớm hôm sau, khi những con chim trĩ trong làng cất tiếng gáy vang, Tiểu Cao mang theo Tiểu Oanh rời khỏi căn nhà của mình.

Đi đến trước tế đàn của làng.

Trên tòa tế đàn cao sừng sững ấy, một ngọn lửa đỏ rực đang bùng cháy dữ dội, tỏa ra ánh sáng và hơi ấm vô tận.

Nó tựa như là mặt trời, là suối nguồn hy vọng của mọi người.

"Em ở chỗ này chờ anh nhé."

Tiểu Cao nói với em gái: "Tin anh đi, anh nhất định sẽ thành công!"

"A, đây không phải Tiểu Cao sao?"

Ngay lúc này, một giọng nói mang vẻ âm dương quái khí vang lên từ bên cạnh: "Sao cậu lại đến đây?"

Nội dung bản chuyển ngữ này do truyen.free nắm giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free