(Đã dịch) Ta Có Một Đại Thế Giới - Chương 264: Ác ý
Cao Cảnh khi trước thăng cấp Đồ Đằng Đại Chiến Sĩ, tuy lực lượng đã đạt đến mức đột phá đỉnh phong, nhưng trong quá trình thăng cấp, không thể tránh khỏi việc tiêu hao không ít sinh mệnh bản nguyên và năng lượng.
Hay còn gọi là tiềm năng của một người.
Mức tiêu hao này, nếu chỉ dựa vào tự thân tu luyện thì sẽ cần rất nhiều thời gian mới có thể hoàn toàn khôi phục.
Đến lúc đó, cảnh giới mới có thể thực sự vững chắc, sau đó mới tiếp tục tích lũy lực lượng để hoàn thành lần đột phá tiếp theo.
Vậy mà giờ đây, chỉ một miếng thịt hến đã giúp Cao Cảnh khôi phục hơn nửa năng lượng bản nguyên.
Có thể thấy được công hiệu bổ dưỡng mạnh mẽ của thịt Nguyệt Bối đối với siêu phàm giả lớn đến nhường nào!
Đương nhiên, nếu là cự nhân chiến sĩ thì hiệu quả đó khẳng định sẽ kém đi rất nhiều.
Cao Cảnh không kìm được thở hắt ra một hơi trọc khí, lỗ chân lông toàn thân giãn nở, thân thể nhẹ bẫng như sắp bay lên.
Thoải mái!
Hai chữ thôi: cực kỳ thoải mái!!
Một miếng thịt hến không đủ, thì lại thêm một miếng nữa.
Đúng lúc Cao Cảnh chuẩn bị cắt thêm thịt hến thì hắn phát hiện dưới đáy vỏ sò đọng lại một vũng nước canh màu trắng sữa, trông vô cùng hấp dẫn.
Suy nghĩ một chút, Cao Cảnh lấy ra bát sứ và thìa, múc một thìa canh vào bát.
Kho không gian trữ vật Neo Đồng có dung tích lên đến 10.000 mét khối, nên bên trong chứa rất nhiều thứ lỉnh kỉnh.
Khi cần, có thể tùy lúc lấy ra dùng.
Còn gì tiện lợi hơn.
Cao Cảnh hít nhẹ một hơi.
Chén canh này mùi thơm ngào ngạt, nhưng không hề ngấy, chỉ ngửi thôi cũng thấy tinh thần sảng khoái.
Hắn uống một ngụm.
Đậu đen rau muống!
Mùi vị ấy đơn giản là tuyệt hảo, ngon tuyệt cú mèo, hơn nữa linh năng còn dồi dào hơn cả thịt hến.
Ừng ực ừng ực!
Cao Cảnh không kìm được một hơi uống cạn sạch chén canh.
Thật sự là quá ngon!
Cảm giác sảng khoái mạnh mẽ hơn cả lúc nãy ập đến, không chỉ lấp đầy hoàn toàn sự hao tổn trong cơ thể Cao Cảnh, mà còn khiến hắn sinh ra cảm giác tràn đầy năng lượng đến mức như sắp bùng nổ.
Cao Cảnh buộc phải vận chuyển pháp môn, chuyển hóa toàn bộ linh năng tràn ngập trong cơ thể thành đồ đằng chi lực.
Tích trữ trong Xích Mãng ấn phù.
Lúc này, tinh khí thần của hắn đều đạt đến trạng thái đỉnh phong, hoàn hảo nhất, cũng là lúc mạnh mẽ nhất.
Nhưng thịt hến và nước canh không thể ăn thêm được nữa, kẻo lại phản tác dụng.
Cao Cảnh khẽ vươn tay, thu cả con Nguyệt Bối vào không gian trữ vật, để sau này về rồi thong thả thưởng thức.
Trong thời gian luyện tại đầm lầy lớn này, hắn đã ăn sạch số thịt gấu dự trữ trong không gian trữ vật.
Ở cấp độ hiện tại của hắn, thịt Hoang thú phổ thông đã không còn tác dụng bổ dưỡng nữa, cùng lắm là để lót dạ.
Để hỗ trợ tu luyện thì nhất định phải dùng thịt Yêu thú.
Trước đó hắn chém giết một con Chiểu Trạch Hắc Ngạc, giờ lại mò được một con Nguyệt Bối lớn.
Tương lai một đoạn thời gian rất dài đều không phải lo nguồn thực phẩm bổ dưỡng.
Mặc dù lượng thịt Nguyệt Bối ít hơn rất nhiều so với thịt hắc ngạc, nhưng Cao Cảnh cảm giác cả hai ẩn chứa linh năng hẳn là không sai biệt lắm, nếu ăn hết toàn bộ thì đoán chừng mình có thể đột phá đến Đồ Đằng Đại Chiến Sĩ cấp cao!
Nghĩ đến thôi đã thấy đắc ý rồi.
Lần đầm lầy lịch luyện này, quả thực là thu hoạch lớn.
Cũng đã đến lúc rời đi.
Bởi vì Cao Cảnh còn cần hoàn thành nghi thức dung hợp thú hồn, mới có thể trở thành Đồ Đằng Đại Chiến Sĩ chân chính.
Dung hợp thú hồn cực kỳ trọng yếu, bước này ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển trong tương lai, không thể có chút lơ là nào.
Cho nên Cao Cảnh nhất định phải trở về Sơn Nhạc thôn trại, nhờ Lão Vu Sư Sơn Nham giúp đỡ.
Việc tiếp tục ở lại đầm lầy lớn đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Chi chi!
Đúng lúc Cao Cảnh định quay người rời đi thì bỗng nhiên, từ trong rừng không xa, một con vật giống rái cá lao ra, hướng thẳng về phía hắn.
Con rái cá này thân hình mảnh mai, tính cả đầu và đuôi dài khoảng bảy, tám mét, vai chưa cao đến một mét, toàn thân bao trùm bộ lông đen nhánh bóng mượt, di chuyển vô cùng linh hoạt.
Điều đặc biệt nhất là, hai con mắt của nó đỏ rực như lửa, tựa như bảo thạch lấp lánh.
Xích Nhãn Thủy Điêu!
Với ngoại hình đặc biệt như vậy, Cao Cảnh lập tức tìm thấy ghi chép tương ứng trong « Liệp Nhân Đồ Sách ».
Xích Nhãn Thủy Điêu là loài Yêu thú cỡ nhỏ sinh sống ở đầm lầy, hồ nước và sông ngòi, chúng là loài Yêu thú quần cư, phổ thông Xích Nhãn Thủy Điêu đều là nhất giai, rất ít con có thể đột phá đến nhị giai và tồn tại như chúa tể trong bầy đàn.
Xích Nhãn Thủy Điêu rất giỏi bắt cá, đồng thời nó cũng là một trong những thiên địch của Nguyệt Bối!
Loại Yêu thú này thị lực rất kém, nhưng khứu giác và thính giác lại cực kỳ nhạy bén, có thể cảm nhận được Nguyệt Bối tiềm ẩn trong bùn nước.
Chính vì Xích Nhãn Thủy Điêu có năng lực như vậy, nên những thợ săn người khổng lồ thường bắt con non của chúng, sau đó thuần hóa để chúng giúp săn Nguyệt Bối.
Nếu như không có Xích Nhãn Thủy Điêu chỉ dẫn, việc tìm được bóng dáng Nguyệt Bối trong vùng đầm lầy rộng lớn chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Hoặc phải may mắn như Cao Cảnh vậy.
Cao Cảnh chú ý tới, con Xích Nhãn Thủy Điêu này có đeo vòng cổ trên cổ.
Điều này có nghĩa là nó đã có chủ!
Xích Nhãn Thủy Điêu dừng lại cách Cao Cảnh chừng ba bốn mươi mét, nó hít hít mũi, đôi mắt nhỏ lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc, rồi "Chi chi" kêu hai tiếng.
Lúc này, Cao Cảnh cảm nhận được chấn động từ mặt đất.
Ngay sau đó, ba tên người khổng lồ trong trang phục thợ săn xuyên qua khu rừng, hiện ra trong tầm mắt hắn.
Ba người khổng lồ này có thân hình thon gọn, cao khoảng mười bảy, mười tám mét, chưa thể sánh bằng sự cường tráng của những chiến binh bộ lạc như Sơn Thái.
Nhưng người khổng lồ chính là người khổng lồ, lợi thế trời sinh so với uyên dân là rất lớn.
Cao Cảnh bản năng cảm giác được nguy hiểm.
Cao Cảnh cũng không phải đứa trẻ ngây thơ, mặc dù hắn có quan hệ rất tốt với những người khổng lồ bộ tộc Sơn Nhạc, như người trong nhà, chẳng khác là bao.
Nhưng Cao Cảnh biết rất rõ, không phải tất cả người khổng lồ đều thuần phác, hiền lành.
Hắn từng tự tay giết chết tội nhân trong số người khổng lồ!
Những mạo hiểm giả dám đến khu vực đầm lầy lớn săn bắn đều không phải là hạng người tầm thường.
"A?"
Tên thợ săn dẫn đầu nhìn thấy Xích Nhãn Thủy Điêu đứng sững, đồng thời cũng phát hiện Cao Cảnh ở gần đó, không khỏi nghi hoặc: "Nguyệt Bối đâu rồi?"
Xích Nhãn Thủy Điêu đứng lên, "Chi chi chi" kêu liên hồi với hắn.
Tên thợ săn gật đầu lia lịa, rõ ràng đã hiểu ý nó, rồi đưa mắt nhìn Cao Cảnh.
"Thằng nhóc con, ngươi có thấy Nguyệt Bối đâu không?"
Người khổng lồ này xưng hô với Cao Cảnh đầy khinh miệt, trong giọng nói ẩn chứa ý uy hiếp, hăm dọa.
Quan trọng nhất chính là, Cao Cảnh cảm thấy trong ánh mắt hắn chứa đựng ác ý!
Trong khi đó, hai tên thợ săn còn lại cũng lộ vẻ trêu đùa.
Tựa như mèo vờn chuột!
Một viên lựu đạn MK3A2 bỗng nhiên xuất hiện không tiếng động trong tay Cao Cảnh.
Một giây sau, Cao Cảnh ngón tay rút chốt an toàn, bất ngờ ném quả lựu đạn này về phía tên thợ săn phía trước.
Xoay người chạy!
Ba tên thợ săn đều sững người.
Tên thợ săn dẫn đầu thấy quả lựu đạn đen sì bay về phía mình, không khỏi giật giật khóe môi.
Trong mắt hắn, viên lựu đạn này chẳng khác gì một hòn đá nhỏ.
Cao Cảnh chỉ là thằng nhóc con ném đá lung tung.
Cần phải dạy cho một bài học đích đáng!
Người thợ săn này từng bóp chết và giẫm chết không ít uyên dân, hắn không tin Cao Cảnh có thể thoát khỏi tay hắn!
Truyện dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.