(Đã dịch) Sử Thượng Đệ Nhất Chưởng Môn - Chương 162: Phong thần điện
Vân tốc của Chung Đại Tuấn không nhanh lắm, thế nên hắn không tự mình điều khiển tường vân, mà để Diệp Văn bao bọc mình trong luồng kiếm quang, lướt đi tựa cầu vồng ngang trời, thẳng tiến Thiên Đình.
Bởi Phong Thần Bảng là bảo vật trọng yếu của Thiên Đình, đương nhiên không thể tùy tiện vứt lung tung. Để ở nơi nào cũng không thể khiến người ta an tâm bằng việc giữ nó trong tay, thế nên nó luôn được đặt trong Thiên Đình.
Để đến được đó, cần phải đi qua Nam Thiên Môn, sau đó luẩn quẩn trong Thiên Đình một hồi lâu, mãi mới tới được một đại điện. Trên điện treo một tấm biển lớn, ghi ba chữ "Phong Thần Điện".
Trong điện có một đài cao gọi là Phong Thần Đài. Phong Thần Bảng được đặt trang trọng trên đài, xung quanh vô số thần quan bận rộn ra vào tấp nập. Có vẻ mấy ngày nay Phong Thần Điện cực kỳ nhộn nhịp. Diệp Văn đứng ở cửa tò mò quan sát một lúc, liền thấy một người vừa được phong thần, đó chính là Quan Vũ.
Quan Vũ vẫn vận lục bào, trùm khăn xanh. Diệp Văn vẫn luôn rất khâm phục Nhị gia điểm này, rằng ông rất thản nhiên đội màu xanh lên đầu, không hề bận tâm! Người khoác kim giáp, tay vác Thanh Long Yển Nguyệt Đao, đứng đó quả nhiên uy phong lẫm liệt.
Chỉ có điều, vị Võ Thánh uy phong lẫm liệt này lúc này lại mang vẻ mặt sầu não, vóc người gần hai mét trông cũng không còn uy thế như trước.
Đối diện Quan Vũ là một người khác, vận kim giáp đỏ thẫm, đầu đội Tam Xoa T�� Kim Quan, tay ôm một cây họa kích. Dù ngồi đó, đối mặt với đại hán vạm vỡ như Quan Vũ mà vẫn không hề tỏ ra nhỏ bé. Có thể thấy người này thân hình cũng vô cùng cường tráng, nếu đứng dậy e rằng cũng cao lớn ngang Quan Nhị ca.
Diệp Văn chỉ cần nhìn cây họa kích đó là biết ngay người này chắc chắn là Lữ Bố. Mặc dù thời Tam Quốc không thể tạo ra Phương Thiên Họa Kích, nhưng với sự thần diệu của Phong Thần Bảng, việc cấp cho y một cây binh khí không hợp thời cũng chẳng có gì lạ.
Đang định mở miệng, Diệp Văn đã thấy cách đó không xa lại có một vị tướng lĩnh bước tới. Người này vận bạch bào, khoác áo giáp bạc, thân hình thon dài, cân đối — vóc dáng cũng xấp xỉ Diệp Văn, không đồ sộ như hai vị kia. Tướng mạo đường đường, đúng là một mỹ nam tử.
Người này tay trái cầm một cây roi sắt, lưng đeo trường cung cùng túi tên, tay phải vác một cây họa kích. Trừ cây họa kích trông có vẻ bình thường, thì cây cung, túi tên, roi sắt và bạch bào kia đều tỏa ra từng trận tiên lực. Diệp Văn dù đứng xa vẫn cảm nhận được, cảm th��y hiếu kỳ, hắn không khỏi nhìn người đó thêm vài lần. Vừa lúc người đó cũng quay đầu nhìn lại, còn mỉm cười ôm quyền thi lễ với Diệp Văn.
Cả hai không ai nói lời nào. Diệp Văn cho rằng người này là thần tướng Thiên Đình, đoán chừng là ở đây trấn thủ. Chỉ là một nhân vật xuất sắc như vậy, hắn lại không biết là vị danh tướng nào chuyển thế. Người kia sau khi chào hỏi Diệp Văn xong lại hết nhìn đông rồi nhìn tây một hồi, cuối cùng nhìn hồi lâu rồi lại thẳng tắp đi về phía Diệp Văn.
"Xin hỏi vị đạo trưởng này!"
Sau khi chào hỏi xong, Diệp Văn không để tâm đến người đó nữa. Thấy Chung Đại Tuấn đang đi về phía Quan Vũ, hắn quay người cất bước định theo sau. Chỉ là vừa nhấc chân, bên cạnh Artemis lại kéo hắn một cái, sau đó nháy mắt ra hiệu sang bên cạnh. Lúc này hắn mới chú ý tới vị tướng lĩnh vừa chào mình đã đi đến trước mặt, đồng thời vừa mở miệng đã khiến hắn ngớ người.
"Đây là chỗ nào?"
Diệp Văn tròn mắt nhìn, nghi ngờ mình có phải nghe lầm không. Mãi một lúc sau mới định thần lại: "Đây là Thiên Đình chứ!" Đang định hỏi: Ngươi có phải hồ đồ rồi không? Sao lại không biết đây là đâu? Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, hắn chợt tỉnh ngộ ra mình đang ở Phong Thần Điện. Chẳng phải đây là nơi phong thần sao? Vị tướng lĩnh được phong thần tự nhiên cũng xuất hiện ở đây!
"Chẳng lẽ người này là tướng lĩnh vừa được phong thần?" Đang lấy làm lạ, hắn quay đầu liền thấy một thần quan bên cạnh đang nói gì đó với Chung Đại Tuấn, tay còn chỉ vào vị tướng lĩnh vận bạch bào áo giáp bạc kia, thấy quả nhiên mình đoán không sai.
Quay đầu lại, hắn thấy vị tướng lĩnh bạch bào kia đang cau mày nhìn mình từ đầu đến chân, nhìn một lúc mới nói: "Vị đạo trưởng này, đừng nói bậy lừa ta, nơi này sao có thể là Thiên Đình?"
Diệp Văn đã biết người này chẳng qua là tướng lĩnh vừa được phong thần, chắc hẳn ngay cả tình hình cũng chưa rõ. Vốn là phàm nhân, kết quả vừa mở mắt đã nghe nói mình đến Thiên Đình, sợ là ai đến cũng chẳng tin.
Đồng thời, thân áo bào của Diệp Văn dù trông có chút hoa lệ, nhưng cũng đúng là một bộ đạo bào không thể nghi ngờ. Điểm này Diệp Văn chưa từng để tâm, ngược lại Từ Hiền còn trêu hắn: "Chưa từng làm đạo sĩ, lại mặc đạo bào?"
Còn người ngoài thì sao? Dù sao Thục Sơn Phái cũng là tiên gia môn phái, thân là chưởng môn Diệp Văn mặc một thân đạo bào thì có gì lạ đâu? Huống chi Thục Sơn lại có đạo thống truyền thừa, gặp đồng đạo cũng dùng lễ tiết Đạo gia chào hỏi, miệng hô đạo hữu. Bởi vậy, ai cũng không thấy Diệp Văn mặc đạo bào có gì không ổn, cũng chỉ có người trong nhà biết được Diệp Văn là cái giả đạo sĩ.
Người trước mắt này rõ ràng không biết điều đó, lại thấy Diệp Văn ăn mặc không hề tầm thường, dù tuổi không lớn nhưng khí chất không giống đạo đồng bình thường, liền gọi hắn là đạo trưởng.
"Lừa ngươi thế nào?" Diệp Văn cười đáp: "Tướng quân chẳng lẽ đã quên mình đã chết rồi?" Nói xong, hắn đột nhiên cảm thấy một trận khó chịu. Lúc này hắn mới nghĩ lại, mình vừa bị vị tướng quân bạch bào này làm cho nghẹn lời, dù không phải lời nói sắc bén hay nho nhã, nhưng nói đi nói lại vẫn thấy khó chịu.
Thầm chậc một tiếng, hắn lại nói: "Tướng quân suy nghĩ thật kỹ, hẳn là có thể nhớ ra chút gì! Nếu có gì không rõ, cứ hỏi vị tiên... à, Chung quản sự đây!"
Vừa vẫy tay định gọi Chung Đại Tuấn tới, Diệp Văn đã thấy vị này đã sớm đứng ngay bên cạnh, khiến hắn giật mình: "Sao lại xuất quỷ nhập thần vậy?"
Chung Đại Tuấn cười cười, sau đó khách khí giới thiệu với vị tướng lĩnh kia một phen: "Tại hạ Chung Đại Tuấn, làm quản sự ở một nha môn nhỏ trong Thiên Đình, vâng ý chỉ của Ngọc Đế tới đây nghênh đón tướng lĩnh vừa được phong thần. Nếu tướng quân có gì không rõ cứ hỏi đừng ngại. Không biết tướng quân xưng hô thế nào?"
Vị tướng lĩnh bạch bào kia dù vẫn còn mơ hồ, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, lại rõ ràng nhớ lại chuyện cả đời mình, và cũng đích xác nhớ rõ mình đã chết không thể nghi ngờ. Trong lòng dù còn mấy phần nghi hoặc, nhưng sắc mặt lại không còn khó coi như vừa rồi. Lại thấy người này vận quan phục, đối xử với mình khách khí như vậy, hắn cũng không tiện giữ vẻ mặt lạnh lùng đối đãi, liền đáp: "Tại hạ Tiết Lễ!"
"A, Tiết tướng quân!" Chung Đại Tuấn vừa gật đầu, đôi mắt không lớn lắm của y lại không ngừng đảo qua người Tiết Lễ. Nhất là thấy người này tướng mạo đường đường, vật mang trên người càng tỏa ra tiên lực bàng bạc, liền biết người này chính là thần tướng đặc biệt cường hãn được Phong Thần Bảng phán định.
Chưa kể đến những thứ khác, ngay cả một thân trang bị này của hắn cũng không phải loại vật mà thần tướng phong bình thường có thể sở hữu. Quan Nhị ca được thụ hưởng nhiều năm hương hỏa nhân gian, cuối cùng khi phong thần cũng chỉ được Thanh Long Yển Nguyệt Đao cùng một con Xích Thố BMW mà thôi. Còn Lữ Bố lại chẳng được Hồng Miễn, không biết có phải liên quan đến việc bị Quan Vũ bắt được không?
Trang phục của Lữ Bố dù trông hoa lệ, nhưng cây họa kích và bộ khôi giáp kia đều chỉ là vật tầm thường, chẳng tính là vật hiếm có gì.
Nếu Lữ Bố không thích, đại khái cũng có thể đổi một bộ khác để ra chiến trường, hoàn toàn không có ảnh hưởng gì.
Thế nhưng vị tướng lĩnh trước mắt này lại khác biệt rất nhiều. Cây roi sắt y đang cầm trên tay, bộ bạch bào đang mặc, cùng cây cung, túi tên kia, đều không phải vật bình thường. Nói trắng ra, những vật này đều là bảo vật cấp Tiên gia, ném ra bên ngoài sẽ khiến rất nhiều người tranh nhau vỡ đầu. Chỉ là bộ đồ vật này được Phong Thần Bảng ban tặng, người ngoài cho dù cướp đi cũng không dùng được, trừ phi Tiết Lễ bỏ mình, những vật này trở thành vật vô chủ thì mới có thể.
Một vị tướng lĩnh mang nhiều bảo vật như vậy, bao nhiêu năm nay Chung Đại Tuấn cũng chưa từng thấy qua, trong mắt y không khỏi hiện lên chút hiếu kỳ. Chỉ là y cũng không rõ ràng lịch sử địa cầu, lại không biết Tiết Lễ này là danh tướng thời nào, liền mở miệng hỏi: "Không biết tướng quân sinh vào triều đại nào?"
Tiết Lễ không rõ hắn hỏi vậy là có ý gì, nhưng vẫn đáp: "Đường triều!"
"Ồ?" Mắt Chung Đại Tuấn sáng lên: "Có nhận ra Uất Trì Cung và Tần Quỳnh không? Hai người họ hiện đang phụ trách canh giữ Nam Thiên Môn. Nếu tướng quân quen biết, thì cũng có người quen."
Vừa nghe lời này, người kia lại giật mình: "Hai vị lão tướng quân cũng ở đây sao?"
Chỉ nghe lời người này nói, Chung Đại Tuấn lập tức hiểu ra rằng người này và hai vị kia chắc không phải người cùng thế hệ, e rằng kém một hai đời thì lại hơi phiền toái. Bởi vì Tần Quỳnh, Uất Trì Cung bây giờ đều trong bộ dáng tráng niên, cũng không biết vị này có nhận ra không?
Chung Đại Tuấn quay đầu, phân phó một người bên cạnh: "Đi mời Uất Trì tướng quân và Tần tướng quân tới đây một chuyến, nói rằng ở đây có thể có cố nhân của họ đến..." Y nói đến đây rồi bỗng khựng lại: "À thôi khỏi đi, quên mất hai vị này đã đi biên cảnh trước rồi."
Vừa nói ra lời này mới nhớ tới, hai vị kia bây giờ cũng không ở Nam Thiên Môn. Những ngày này đại chiến với Phật giới, hai người này cũng bị điều ra tiền tuyến, không có ở Thiên Đình.
Tiết Lễ vốn còn mong chờ, cho là thật sự có thể gặp được hai vị lão tướng quân, ai ngờ cuối cùng lại là một câu như vậy. Lần này vốn đã có chút tin tưởng, tâm tư lại thay đổi, chỉ coi đám người này là liên hợp lại lừa gạt mình.
Trong lúc đó, Diệp Văn một câu cũng không nói, chỉ xoa trán suy nghĩ: "Cái tên này quen thuộc quá! Tiết Lễ... Tiết Lễ? Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ?"
Quay đầu định hỏi thử nhưng lại không thấy có người thích hợp. Đang lúc do dự, sau lưng lại truyền đến tiếng Quan V��: "Tiết Lễ? Chẳng lẽ chính là Tiết Lễ Tiết Nhân Quý thời Đường triều?"
Diệp Văn vừa quay đầu lại, liền thấy Quan Nhị ca một bên vuốt chòm râu dài, một bên nheo mắt dò xét người kia, nhìn một lát rồi khen: "Đích thật là rồng phượng trong loài người!"
Kết quả, vừa nghe lời tán thưởng này, sau lưng lại truyền tới một tiếng "xì" khinh thường. Diệp Văn theo tiếng nhìn lên, thì ra người có vẻ như là Lữ Bố cũng bước tới, tay vẫn không rời họa kích, nhìn Tiết Lễ vài lần rồi lại lộ vẻ càng thêm khinh thường: "Chẳng thấy có gì lạ!"
Tiết Lễ nhìn thấy hai đại hán đang tiến tới. Một người mặt đỏ râu dài, vận lục bào kim giáp, lại có phần tương tự với một nhân vật truyền thuyết nào đó. Bất quá, người còn lại thì hắn lại không nhận ra.
Diệp Văn thấy Tiết Lễ vẫn luôn không tin họ, liền mở miệng nói: "Đây là Quan Vũ Quan Vân Trường, chắc hẳn Tiết tướng quân đã nghe nói qua?" Lúc này hắn cũng nhớ ra Tiết Nhân Quý là cao nhân thời Đường. Mình lại chỉ nhớ được tự của người ta, mà quên mất tên thật. Vị này cũng là một tồn tại tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử, dù không thể nói là chưa từng bại trận, nhưng cũng coi là chiến tích nổi bật.
Tiết Lễ giật mình. Hắn vừa rồi thấy Quan Vũ bộ dáng lại có mấy phần hoài nghi, ai ngờ lại thật là —— nếu là người đời sau, chỉ cần gặp một lần tạo hình Quan Vũ với đại đao này, đoán chừng sẽ lập tức cúi đầu bái lạy. Nhưng vào thời Đường triều, tướng mạo Quan Vũ trong truyền thuyết vẫn có sự xuất nhập nhất định, cho nên Tiết Lễ mới không thể xác định.
Chỉ là cũng không thể ai nói gì hắn liền tin nấy, Tiết Lễ mang theo hoài nghi nhìn thêm vài lần. Quan Vũ thấy trong lòng hắn còn hoài nghi, liền chỉ cười cười mà không nói gì.
Kết quả, Diệp Văn phất tay ra hiệu mọi người tản ra. Mấy người làm theo. Lữ Bố ban đầu không chịu đi, lại bị Quan Vũ kéo một chút, lúc này mới miễn cưỡng lùi ra một chút, vẻ mặt không cam tâm tình nguyện, chỉ là trong miệng còn lẩm bẩm: "Để xem tiểu đạo sĩ ngươi thi triển được thủ đoạn gì." Hắn thấy Diệp Văn trông non nớt, lại mặc đạo bào, nên dùng "tiểu ��ạo sĩ" để gọi.
Quan Vũ một bên nghe, chỉ ôm mặt lắc đầu thở dài không ngớt, tính tình cuồng vọng tự đại này của Lữ Bố đoán chừng mấy đời qua rồi cũng không sửa được!
Thấy mọi người tản ra, Diệp Văn cười cười. Lập tức tay phải vừa nhấc, ngón tay làm kiếm quyết, đột nhiên hướng lên trên điểm một cái. Giữa ống tay áo bỗng lóe ra một đạo lưu quang màu tím, vút một cái, một thanh trường kiếm bay ra.
Lần này khiến Tiết Lễ giật nảy mình. Y bản năng nhảy lùi về sau, họa kích và roi sắt trên tay lập tức bảo vệ quanh thân, vẻ mặt cảnh giác nhìn Diệp Văn đối diện.
Đợi đến khi phát hiện luồng tử quang từ ống tay áo Diệp Văn bay ra sau cũng không hướng về phía mình, y biết người đối diện cũng không phải muốn gây bất lợi cho mình, liền đặt vũ khí xuống. Bất quá lúc này hắn rốt cục thấy rõ cái luồng lưu quang đột nhiên lóe ra đối diện là gì — kia rõ ràng là một thanh trường kiếm tỏa ra ánh sáng màu tím.
Diệp Văn sử dụng đương nhiên là Tử Tiêu Kiếm. Dù sao trong lịch sử, truyền thuyết về tiên nhân đều không ��t, mà kiếm tiên lại luôn được thế nhân tôn sùng. Diệp Văn muốn khiến Tiết Lễ tin tưởng, đương nhiên phải thi triển một chút thủ đoạn có thể hấp dẫn ánh mắt. Ngự kiếm bay trời đây chính là chiêu bài kỹ năng độc đáo của kiếm tiên.
Tiết Lễ nhìn thanh trường kiếm vây quanh Diệp Văn xoay tròn, há hốc mồm không khép lại được. Một lát sau liền khôi phục lại trạng thái bình thường, y nhìn Phong Thần Đài bên cạnh và Phong Thần Bảng sáng rực rỡ kia, sau đó lại nhìn đại điện khí thế rộng rãi, cuối cùng ánh mắt lại trở lại trên người Diệp Văn.
Lúc này Chung Đại Tuấn cũng hiểu rõ ra, khẽ nhún chân, một đóa tường vân trống rỗng xuất hiện, nâng Chung Đại Tuấn bay lên không trung.
"Lần này Tiết tướng quân dù sao cũng nên tin tưởng rồi?"
Tiết Lễ nhẹ gật đầu, sau đó lại nhìn cây roi sắt mình đang cầm trên tay: "Nếu đã như vậy, chẳng lẽ vật này thật sự là bảo vật?" Lời chưa dứt, tay trái y vung mạnh cây roi sắt, trên đó vậy mà phát ra từng trận tiếng hổ gầm. Mọi người mơ hồ còn có thể thấy một con hổ trắng lóe lên rồi biến mất, ánh mắt nhìn cây roi sắt không khỏi mang theo mấy phần ngạc nhiên.
"Ta cứ nghĩ là mình trúng tà thuật gì đó, trong lòng vẫn còn kinh ngạc thứ này là chuyện gì xảy ra? Nguyên lai hết thảy đều là thật?"
Diệp Văn thì không rõ lắm, Lữ Bố cũng hoàn toàn không hiểu đây là ý gì, vả lại hắn cũng không hứng thú muốn biết. Chung Đại Tuấn ngay cả Tiết Nhân Quý là ai cũng không biết, thì càng không thể nào hiểu được.
Chỉ có Quan Vũ sau khi nghe rõ ngữ điệu lời nói, đồng thời cũng đoán được lai lịch cây roi sắt kia — rõ ràng là giống với Thanh Long Yển Nguyệt Đao của mình, cũng không phải vật y nguyên bản sử dụng, mà là vũ khí được Phong Thần Bảng ban tặng dựa trên một số truyền thuyết cố sự.
"Có truyền thuyết nói Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương từng ban cho Tiết Nhân Quý bốn món bảo bối, theo thứ tự là Thủy Hỏa Bào, Bạch Hổ Roi, Chấn Thiên Cung và Xuyên Vân Tiễn. Xem ra vị Tiết tướng quân này phúc phận dày, Phong Thần Bảng đã ban tặng đầy đủ cả bốn món bảo bối này cho hắn, không thiếu thứ gì!"
Chung Đại Tuấn lúc này m���i chợt hiểu ra, thì ra còn liên quan đến Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương. Chắc hẳn khi Tiết Nhân Quý phong thần, Phong Thần Bảng còn mượn rất nhiều tiên lực từ Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương. Nếu không, bốn món bảo bối này cũng không thể được ban tặng đầy đủ. Phong Thần Bảng dù cường hãn đến mấy, yêu nghiệt đến mấy, cũng phải có nguồn năng lượng chứ?
Mặc dù Phong Thần Bảng bản thân đã là bảo vật, tự thân có thể thu nạp linh khí, nhưng nếu gặp phải tình huống như Tiết Nhân Quý đây, thì không thể nào ban tặng những đồ tốt như vậy một cách phù hợp.
Quan Nhị ca có thể sở hữu Thanh Long Yển Nguyệt Đao, liên quan đến việc ông được thụ hưởng ngàn năm hương hỏa. Phong Thần Bảng đại khái có thể thu thập, chuyển hóa tín ngưỡng và hương hỏa mà ông chịu được, sau đó ngưng tụ thành Thanh Long Đao. Nhưng Tiết Nhân Quý cũng chưa từng được thụ hưởng hương hỏa, Phong Thần Bảng muốn mượn lực cũng không có chỗ để mượn, cuối cùng chỉ có thể tìm đến Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương có liên quan đến mấy món bảo bối kia. Điểm này cũng có thể thấy được, Phong Thần Bảng đích thực là một vật chết. Nếu là người bình thường gặp phải loại tình huống này, liền có thể đánh giá ra đó chẳng qua là cố sự, Huyền Nữ Nương Nương không thể nào nhận biết Tiết Nhân Quý này, tự nhiên sẽ không giúp hắn, cũng liền không cần phải đi hỏi.
Nhưng Phong Thần Bảng lại chỉ cần truyền đi một ý niệm hỏi mượn, Huyền Nữ bên kia liền có cảm ứng, mượn hay không mượn cũng chỉ là một niệm mà thôi.
Ngặt nỗi Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương lại thật sự dùng lực của mình cho Phong Thần Bảng, lúc này mới ngưng tụ ra bốn món bảo vật này. Tính ra như vậy, Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương này thật đúng là có chút ưu ái Tiết Nhân Quý a.
Mọi người ở đây đều là những nhân kiệt xuất chúng đương thời, tự nhiên nghĩ đến mấu chốt của vấn đề. Tiết Nhân Quý vừa phong thần đã được dựa vào đại thụ Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương này, thật đúng là một phúc phận lớn.
Diệp Văn sau khi nghĩ thông suốt cũng có chút ao ước, nhưng phúc duyên này mà thật đến tay hắn thì hắn cũng không dám tùy tiện nhận. Ai biết Vô Thiên Huyền Nữ Nương Nương kia có phải có chuyện khó xử gì muốn hắn đi làm không? Đến lúc đó nhận hết chỗ tốt rồi, muốn không làm cũng không được.
Quả nhiên, suy nghĩ của Diệp Văn còn chưa dứt, liền thấy một đạo lưu quang từ ngoài điện bay vào, cuối cùng bay đến trước mặt Chung Đại Tuấn. Chung Đại Tuấn quan sát phù triện điêu khắc trên ngọc giản kia, lập tức liền liếc qua người Tiết Nhân Quý, sau đó cung kính tiếp nhận ngọc giản, lập tức nhắm mắt lắng nghe tin tức được truyền trong đó.
Ngọc giản này có một điểm tốt khi đưa tin, đó là sau khi nhận được, gần như trong nháy mắt là có thể biết được nội dung bên trong, cũng không tốn thời gian. Chung Đại Tuấn sau khi tiếp nhận ngọc giản, ngọc giản kia trong nháy mắt liền hóa thành bụi. Sau đó hắn liền mở mắt ra, nói với Tiết Nhân Quý kia: "Tiết tướng quân, lẽ ra theo quy củ, ngươi phải ở Thiên Đình nghỉ ngơi một thời gian, học tập một chút kiến thức cơ bản rồi mới ra ngoài thống binh!"
"Bất quá hiện giờ lại có một việc cần phải giao cho ngươi. Chuyện này e rằng ngươi không thể từ chối!"
Những lời của Quan Vũ vừa rồi, Tiết Nhân Quý cũng nghe rõ ràng. Rõ ràng uy lực và công dụng của mấy món bảo vật trên tay mình, hắn cũng cảm thấy mình đã được thụ lộc. Nếu có thể trả lại ân tình này cũng là hợp lý, liền gật đầu, biểu thị mình nguyện ý đi làm.
Kết quả, Chung Đại Tuấn nghĩ nghĩ, rồi nói: "Chuyện của ngươi sau này sẽ nói với ngươi sau, dù sao cũng không gấp. Hiện tại còn có một chuyện cần giải quyết trước, Tiết tướng quân cứ đợi một lát!"
Sau khi bàn giao thỏa đáng, Chung Đại Tuấn lau mồ hôi không tồn tại trên trán: "Mấy chuyện này đều vướng víu lại cùng một chỗ, lại để Diệp chưởng môn phải chờ đợi!"
"Không sao cả!" Diệp Văn xoay đầu lại, nhìn Lữ Bố đang đánh giá mình... Chỉ là ánh mắt đó không mấy thiện ý, tựa hồ đang cân nhắc xem làm thế nào mới có thể đánh bại mình: "Dù sao chuyện này cũng không phải rất phiền phức, có thể nhìn ra hay không cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt!"
Lời nói chưa dứt, hai mắt Diệp Văn tỏa sáng rực rỡ, toàn bộ đại điện lại bị thất thải quang hoa kia tràn ngập. Ngay cả quang hoa của Phong Thần Bảng cũng bị che mờ. Hai mắt Diệp Văn càng biến thành thất thải lấp lánh như lưu ly sắc màu, bình tĩnh nhìn Lữ Bố trước mặt. Chỉ là một lát sau, Diệp Văn lại đột nhiên khẽ giật mình.
"A?"
Bản văn này được hiệu đính bởi truyen.free và được bảo hộ bản quyền nghiêm ngặt.