Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 43: *Kiếm Ý* đối kháng

Đã gần một canh giờ trôi qua nhưng cả Thẩm Thiên Thu lẫn Kiếm Nam Thiên đều không hề có dấu hiệu mệt mỏi.

Sau khoảng thời gian giao thủ vừa rồi với Thẩm Thiên Thu, Kiếm Nam Thiên nhận ra rằng, dù cả hai chỉ đơn thuần vận dụng tinh lực thi triển kiếm khí và tăng cường tốc độ, hắn vẫn có thể xác định mình không bằng Thẩm Thiên Thu.

Điều đó cho thấy cảnh giới của Thẩm Thiên Thu cao hơn hắn.

Khói bụi trên sàn đấu dần tán đi, hiện ra trước mắt mọi người là hai thân ảnh.

Một người khoác lam bào, tay cầm huyết kiếm, nét mặt hung tợn, tỏa ra khí tức âm lãnh, tà ác tựa như kiếm ma.

Người còn lại có dung mạo thanh tú, điềm đạm, toàn thân phủ ngân quang, bạch bào bay phấp phới, tay phải cầm một thanh trường kiếm lấp lánh ánh đỏ hồng, tựa như kiếm tiên giáng trần.

"Thẩm Thiên Thu, thời gian dò xét thực lực của chúng ta đã hết rồi!" Kiếm Nam Thiên quát lên. "Ta hiểu rõ hiện giờ thực lực của ta chưa bằng ngươi, nhưng đó là khi ta vẫn chưa dùng đến chiêu pháp kia, có thể là nếu ta dùng đến thì sẽ ra sao chứ?"

"Nhưng ta muốn xem thử thực lực chân chính của ngươi, vị thiên tài này. Tới đi, Thẩm Thiên Thu!"

"Ta sẽ không dùng đến ác chủ bài của mình nếu chưa đến lúc cuối cùng!"

"Nếu đã thế thì ta đành thể hiện chút tài mọn vậy, mong 'Kiếm tử' chỉ giáo cho." Lời vừa dứt, Thẩm Thiên Thu lập tức bùng phát thực lực chân chính của mình, một khí tức mạnh mẽ, mơ hồ khuếch tán ra xung quanh.

Khí tức của 'Tinh Ngân' cảnh trung kỳ!

"Quả nhiên là đã đạt tới trung kỳ." Kiếm Nam Thiên khẽ cau mày lẩm bẩm.

Bên dưới khán đài, mọi người đều ngây dại ra... Những trưởng lão, tộc trưởng của các thế lực, gia tộc khác lúc này đều ngưng đọng ánh mắt nhìn khí tức thiếu niên ấy mà thầm than thở...

Đây mới đích thực là thiếu niên anh hùng sao...

Một thiếu niên trẻ tuổi lại có được tu vi cảnh giới bậc này, thậm chí khí tức tỏa ra còn hơn hẳn những gì mấy lão già khổ tu nhiều năm như bọn hắn tích lũy được...

Chỉ có thể hình dung bằng hai chữ... Yêu nghiệt!

Thẩm Thiên Thu khẽ nâng trường kiếm trong tay, chỉ thẳng về phía Kiếm Nam Thiên, mỉm cười rồi biến mất tại chỗ.

Ít giây sau, hắn đã xuất hiện trước mặt Kiếm Nam Thiên, mũi kiếm lúc này chỉ còn cách mi tâm hắn chưa đầy một mét.

Cả trường đấu rúng động, bản thân Kiếm Nam Thiên cũng kinh hãi không thôi.

Rõ ràng Thẩm Thiên Thu trước đó còn đứng trước mặt hắn mỉm cười, vậy mà... chưa tới mười giây sau, mũi kiếm kia đã kề sát mi tâm hắn lúc nào không hay!

Đây là tốc độ mà một 'Tinh Ngân' cảnh có thể đạt được sao?

"Không biết 'Kiếm tử' có định đầu hàng chưa?" Thẩm Thiên Thu cười nhẹ hỏi với ánh mắt hờ hững. "Nếu 'Kiếm tử' không đầu hàng thì ta chỉ đành... diệt sát ngươi thôi!"

Uy hiếp... vũ nhục... một cách trắng trợn!

Kiếm Nam Thiên hai mắt tối sầm lại, ngửa mặt lên trời cười thất thanh:

"Há... ha... ha... ha... ha... Tốt, tốt lắm!" Giọng Kiếm Nam Thiên trở nên đanh lại. "Ta vậy mà ngay cả động tác của ngươi cũng không theo kịp, một đường kiếm đơn giản lại không ngăn nổi ư..."

"Ta vốn là muốn đấu công bằng với ngươi bằng chính thực lực của mình, nhưng mà..."

"Hai ta vốn không cùng đẳng cấp, nếu đã vậy thì ác chủ bài này ta cũng nên lật ra rồi."

"Đây là do ngươi ép ta, Thẩm... Thiên... Thu!"

Từ trong giới chỉ, Kiếm Nam Thiên lấy ra một chiếc bình lưu ly hình thù kỳ lạ.

Chiếc bình đó vừa xuất hiện đã phát ra một làn sóng xung kích đánh bay Thẩm Thiên Thu trở về vị trí cũ, khiến hắn phun ra một tia tiên huyết...

Thẩm Thiên Thu vậy mà bị thương rồi, cả trường đấu chấn kinh, sợ hãi nhìn chiếc bình lưu ly kia mà thầm tặc lưỡi.

Đây là thứ gì mà lại có uy năng đáng sợ như vậy?

Thẩm Thiên Thu cố định thân hình, lau đi vết tiên huyết, vừa chỉ kiếm vừa nói: "Đây chính là ác chủ bài của 'Kiếm tử' sao?"

"Nếu vậy thì thật khiến ta thất vọng, chiếc bình này tuy uy năng khá lớn nhưng cũng cần lấy lượng lớn tinh lực làm cái giá để duy trì, ngươi có thể dùng nó lâu dài được sao?"

"Đương nhiên không chỉ có vậy rồi, màn hay nhất bây giờ mới bắt đầu." Nói rồi, Kiếm Nam Thiên đưa /Huyết Sát kiếm/ ra trước ngực, mở nắp bình rồi nghiêng miệng bình qua phía thanh kiếm.

Từ trong bình, một chất lỏng màu thanh hồng nương theo miệng bình nhỏ giọt xuống huyết kiếm.

Chất lỏng thanh hồng lặng lẽ bị huyết kiếm nuốt chửng, sau đó huyết kiếm tỏa ra xích huyết quang rực rỡ, tựa như đang vui mừng, phấn khích.

Huyết quang nở rộ bao trùm Kiếm Nam Thiên, tạo cho người xem cảm giác rùng rợn khó tả.

Kiếm Nam Thiên mở miệng nói: "[Huyết Sát bí pháp], mở!"

Khí tức của Kiếm Nam Thiên bỗng chốc đột phá với tốc độ kinh người.

Chỉ vỏn vẹn hơn mười hơi thở, hắn đã đột phá thành công một tiểu cảnh giới.

Nhìn tình cảnh này, Thẩm Thiên Thu bỗng căng cứng người, nói:

"Không xong rồi, nếu cứ để hắn tiếp tục đột phá như vậy thì e là sẽ rất khó giải quyết."

"Phải tốc chiến tốc thắng mới được."

Trường kiếm chém ra mười đạo kiếm khí với sức mạnh khổng lồ, tiến thẳng về phía Kiếm Nam Thiên.

Minh bạch suy nghĩ của Thẩm Thiên Thu, Kiếm Nam Thiên khinh thường nói: "Thẩm Thiên Thu à Thẩm Thiên Thu, ngươi vội vàng hành động như vậy, thật sự cho rằng có thể phá bí pháp này của ta sao... ha ha ha."

"Người si nói mộng mà thôi."

Kiếm Nam Thiên khẽ phất tay một cái, mười đạo kiếm khí kia lập tức bị huyết quang ngăn trở, đánh bật trở lại phía Thẩm Thiên Thu.

Thẩm Thiên Thu nhanh nhẹn né hết mười đạo kiếm khí kia, sau đó tiếp tục tăng tốc chém ra thêm nhiều đạo kiếm khí hơn nữa.

Tuy nhiên... kết quả cũng như lần đầu tiên, kiếm khí vẫn không phá được huyết quang, hơn nữa còn bị đánh trở về.

Ngay lúc Thẩm Thiên Thu đang nhíu mày suy nghĩ thì...

Huyết quang vụt tắt, Kiếm Nam Thiên cười phá lên: "Thẩm Thiên Thu, ngươi đã chậm rồi."

Thẩm Thiên Thu đăm chiêu nhìn kẻ vừa đột phá kia mà cảm nhận khí tức của y.

Thì...

Phát hiện ra rằng cảnh giới của Kiếm Nam Thiên lúc này đã không còn là 'Tinh Ngân' cảnh sơ kỳ nữa, mà đã là...

'Tinh Kim' cảnh tiền kỳ!

Hơn nữa kiếm khí xung quanh hắn cũng lưu động hòa hợp vào nhau, tỏa ra một loại năng lượng bá đạo.

*Kiếm Ý* đỉnh phong?

"Sử dụng bí pháp kia không chỉ đề cao cảnh giới của hắn mà còn tăng khả năng cảm ngộ kiếm đạo của hắn." Thẩm Thiên Thu ngao ngán nói.

"Thiên Thu, ngươi hãy nhận thua đi, tránh tự rước lấy nhục."

"Bây giờ ta đã là cường giả 'Tinh Kim' cảnh, *Kiếm Ý* cũng đã đạt đỉnh."

"Ngươi nghĩ xem làm sao đánh thắng ta chứ?"

"Không thử một chút thì sao biết được đâu cơ chứ." Thẩm Thiên Thu kiên cường đáp. "Sử dụng bí pháp thì đến cuối cũng chỉ là bí pháp mà thôi, không phải là khả năng chân chính của ngươi."

"Ta sẽ dùng chính sức của mình để đánh bại ngươi cho xem."

Bước ra hai bước, Thẩm Thiên Thu nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra.

/Hồng Trường Kiếm/ và cả bản thân Thẩm Thiên Thu bỗng tỏa sáng rực rỡ, vô số thanh kiếm nhỏ bay lượn lờ xung quanh hắn, khí tức của Thẩm Thiên Thu chợt khuếch đại, kèm theo một sự sắc bén kinh khủng.

Lại một kẻ sở hữu *Kiếm Ý* đỉnh phong!

"Tiếp một kiếm cuối cùng này của ta đi, nếu như ngay cả một kiếm này cũng không thể đánh bại ngươi thì ta sẽ đầu hàng."

"[Giao Hoang kiếm pháp] thức thứ nhất: 'Giao Long Tụ'!"

Lập tức không gian xung quanh Thẩm Thiên Thu chấn động kịch liệt, từng luồng kiếm khí và tinh lực hội tụ nơi lưỡi /Hồng Trường Kiếm/, khiến nó phát quang đại thịnh, kèm theo lực áp bức khổng lồ.

Kể từ khi thành tựu 'Kiếm Tu', [Giao Hoang kiếm pháp] chính là một trong hai bộ tinh quyết cửu phẩm mà Băng Thanh Nhật truyền thụ cho Thẩm Thiên Thu.

Khoảng thời gian đó, hắn đã tập luyện rất chăm chỉ, tuy kiếm pháp chỉ có hai thức nhưng mỗi thức đều ẩn chứa lực lượng bá đạo.

Có thể nói đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên Thu sử dụng kiếm pháp này trong thực chiến...

Trường kiếm khẽ động, Thẩm Thiên Thu nắm chặt chuôi kiếm, dùng hết sức lực của mình, rạch ra một đường kiếm khí bén nhọn, tựa như giao long gào thét, quét ngang khoảng không trước mặt, tiến thẳng về phía Kiếm Nam Thiên.

Kiếm Nam Thiên khẽ biến sắc, khinh thường nói:

"Ta đã nói, ngươi sẽ thua ngay tại đây."

"Ngươi đừng quên ta cũng có *Kiếm Ý* đỉnh phong, bàn về cảnh giới thì hiện tại ta còn ở trên ngươi!"

"Muốn cứng chọi cứng với ta sao, đồ ngu tự tìm cái chết... [Lưu Tinh kiếm pháp] đệ nhất trọng!" Kiếm Nam Thiên dữ tợn cầm lấy /Huyết Sát kiếm/, hội tụ tất cả huyết quang lại rồi chém ra một đường kiếm khí hình vòng cung tựa như huyết nguyệt.

'Cản Nguyệt Phi Thiên' lập tức đánh ra, đối chọi với 'Giao Long Tụ' của Thẩm Thiên Thu.

Rầm... Rầm... Rầm!

Kiếm khí va chạm, *Kiếm Ý* đối kháng, tỏa ra sức mạnh kinh khủng làm nát cả sân võ đài, gió rít gào không ngừng...

Mọi người đều đưa tay quẹt vệt mồ hôi lăn trên trán vì căng thẳng, mắt vẫn không rời hai thân ảnh trên đài, không dám chớp mắt bởi họ sợ sẽ bỏ lỡ bất cứ tình tiết nào của cuộc chiến.

Tại chỗ ngồi của mình, Băng Thanh Nhật khẽ nhíu mày lại nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh nói:

"Trận chiến này quả là khó khăn nằm ngoài dự đoán của ta, xem ra kết quả trận này thắng hay thua đều chỉ có thể trông đợi vào ch��nh Thu nhi."

"Môn chủ sư thúc, ta tin tưởng Thiên Thu sư huynh sẽ giành được chiến thắng cuối cùng." Âm Ninh Thanh cương nghị quả quyết nói. "Vì nếu trận này huynh ấy để thua thì ngày sau khi gặp Ngọc sư muội, huynh ấy còn mặt mũi nào đi bên cạnh muội ấy nữa chứ."

"Cho nên vì tương lai của chính mình cũng như của Ngọc sư muội, huynh ấy chắc chắn sẽ không chịu thua đâu!"

Âm Ninh Thanh nhanh nhảu nhảy tới gần võ đài, hét lớn:

"Thẩm Thiên Thu, nếu huynh mà để thua trận này thì làm sao có thể gặp muội ấy nữa, vì thế huynh không được phép thua!"

Lúc này, trên võ đài, hai luồng kiếm khí chạm vào nhau, tuy nhiên...

Kiếm khí mà Thẩm Thiên Thu chém ra lại đang bị kiếm khí của Kiếm Nam Thiên đẩy lùi dần về phía sau, kiếm khí cũng nhỏ hơn không ít.

Ngay lúc Thẩm Thiên Thu sắp chống cự không nổi thì tiếng của Âm Ninh Thanh đã vang lên nhắc nhở hắn.

"Đúng vậy, nếu thua tại đây thì ta còn mặt mũi nào gặp muội ấy nữa, làm sao xứng đi bên cạnh muội ấy cơ chứ." Ánh mắt của Thẩm Thiên Thu đanh lại, nghiêm nghị hét: "Ta sẽ không... thua... không bao giờ!"

A... a... a!

Toàn thân Thẩm Thiên Thu và /Hồng Trường Kiếm/ tỏa ra quang mang, hòa lẫn vào nhau kèm theo hơi thở khủng khiếp.

Đột nhiên kiếm khí mà Thẩm Thiên Thu chém ra, vốn đang nhỏ lại vì bị đàn áp, bỗng trở nên to dần, lấn át kiếm khí của Kiếm Nam Thiên, sau đó chém vỡ kiếm khí kia.

Kiếm khí bị vỡ, thân thể Kiếm Nam Thiên bị phản phệ, chấn động lùi lại mấy bước, phun ra một ngụm huyết dịch, sắc mặt tái nhợt đi.

Kiếm Nam Thiên với ánh mắt kinh hãi, sợ sệt nhìn về phía Thẩm Thiên Thu mà không tin được.

Hắn vậy mà bị phản phệ dẫn đến trọng thương.

Một cao thủ 'Tinh Kim' cảnh như hắn vậy mà lại bị một kẻ có thực lực 'Tinh Ngân' trung kỳ đánh cho trọng thương.

"Trận chiến này, ta mới chính là người thắng sau cùng..." Thẩm Thiên Thu gào hét lên.

Kiếm khí tiếp tục khuếch đại tới hơn một trượng, tiếp tục bổ tới Kiếm Nam Thiên.

Kiếm Nam Thiên bây giờ nhìn kiếm khí kia bổ tới mà sợ hãi, muốn tránh né kiếm này. Hắn thật sự cảm giác được, nếu kiếm khí kia chém trúng, hắn nhất định sẽ bị chém thành hai, chết tại sàn đấu này.

Hắn làm sao có thể muốn chết chứ... Hắn bây giờ đã là 'Tinh Kim' cảnh, đây là cảnh giới đủ để thành môn lập phái cho riêng mình, tiền đồ của hắn sẽ còn mở rộng.

Hắn làm sao có thể chết tại đây được chứ.

Cố hết sức di chuyển nhưng vô ích, bởi hắn đã bị thương quá nặng, tinh lực không còn lưu chuyển được nữa.

Nhìn kiếm khí tiến tới trước mặt, hắn lúc này kinh sợ không thôi, gào hét:

"Thẩm Thiên Thu, ngươi không thể giết ta... không thể giết ta."

"Ta chính là 'Kiếm tử' của 'Kiếm Môn', là thiên tài ngàn năm có một, tương lai ta ắt sẽ thành cự đầu một phương, cho nên ngươi không thể giết ta, nếu không..."

"Nếu không... 'Kiếm Môn' ta sẽ không tha cho ngươi lẫn 'Tinh Môn' của các ngươi đâu."

"Chỉ cần hôm nay ngươi tha ta một mạng, thì 'Kiếm Môn' ta sẽ không truy cứu chuyện cũ giữa hai bên nữa, thậm chí sẽ bồi thường tổn thất cho các ngươi."

Kiếm Nam Thiên nghĩ chỉ cần lấy 'Kiếm Môn' ra làm điểm tựa thì Thẩm Thiên Thu sẽ ngừng lại, không dám động thủ mà tha cho hắn một mạng.

Nhưng... hắn đã lầm!

Ngay khi hắn nói xong câu cuối đó thì cũng là lần cuối cùng hắn còn có thể mở miệng nói được, bởi vì... tại thời khắc đó, kiếm khí đã lặng lẽ xẻ ngang qua người hắn, chém hắn thành hai mảnh rồi nổ tung thành một đoàn huyết vụ.

"Ngươi không có tư cách bàn điều kiện với ta." Thẩm Thiên Thu lãnh đạm nhìn đoàn huyết vụ kia khẽ nói: "Cho dù 'Kiếm Môn' của ngươi có mạnh đến đâu, địa vị cao thượng ra sao thì trong mắt ta, loại thế lực đó còn chẳng bằng được một góc nhỏ của 'Tinh Môn' bọn ta!"

Bản văn này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free