Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 4: Chung kết

Thanh Nhật cất tiếng, "Ha ha ha, xin lỗi vì đã làm mất thời gian của chư vị. Ta xin thông báo, do Ngọc Hoa bị trọng thương nên đã tự nguyện rút lui khỏi cuộc tranh tài quán quân. Vì vậy, trận bán kết thứ hai sẽ được chuyển thành trận chung kết lôi đài."

"Ngay bây giờ, trận chung kết tìm ra quán quân sẽ chính thức bắt đầu!"

Phan Phi Hải đứng dậy nói: "Mời hai tuyển thủ Thẩm Thiên Thu và Thiên Kình Thư lên lôi đài tỉ thí."

Thẩm Thiên Thu và Thiên Kình Thư bước lên đài trong tiếng hò reo phấn khích cùng sự dõi theo của mọi người.

Thẩm Thiên Thu chấp tay nói: "Đây đã là trận chung kết rồi, huynh hãy dốc hết sức mình nhé, đừng để trận này kém phần khí thế so với những trận trước. À này, sao chúng ta không cá cược một thứ gì đó nhỉ? Như vậy sẽ khiến mọi người thêm phần hào hứng."

Thiên Kình Thư cười đáp: "Nếu Thẩm công tử đã nói vậy thì ta đành cung kính không bằng tuân mệnh vậy."

Thẩm Thiên Thu gật đầu nói: "Được, vậy nếu trận này ai thua sẽ phải lấy một viên 'Thư Thái đan' – đan dược nhị phẩm tặng cho người thắng, thấy sao hả?"

Thiên Kình Thư gật đầu ngay tắp lự, đoạn nhìn về phía Thanh Nhật, nói: "Nhị phẩm đan dược 'Thư Thái đan' ư? Cũng được! Vậy xin nhờ Môn chủ làm chứng cho chúng đệ tử."

Thanh Nhật cười nói: "Yên tâm, ta sẽ làm chứng cho vụ cá cược này. Chắc hẳn chư vị cũng không có dị nghị gì đâu nhỉ?"

Toàn thể những người theo dõi trên khán đài nghe thấy lời đó đều gật đầu tán đồng ý kiến của Thanh Nhật.

Thẩm Thiên Thu lật tay rút ra một thanh trường kiếm màu bạc lấp lánh, nói: "Đây là Thiên Nguyên Kiếm, một tinh khí nhị phẩm trung cấp, cũng là binh khí tốt nhất của ta. Kình Thư huynh cũng hãy lấy binh khí của mình ra đi."

Thiên Kình Thư mỉm cười nói: "Nếu Thẩm công tử đã muốn xem binh khí của ta thì được thôi." Từ trong giới chỉ, Kình Thư lấy ra một thanh trường thương màu vàng kim óng ánh, chỉ về phía Thẩm Thiên Thu đáp: "Đây là Bá Vương Thương, tinh khí nhị phẩm trung cấp của ta. Mong Thẩm huynh chỉ giáo."

Thẩm Thiên Thu xuất kiếm cực nhanh, chém tới: "Hãy xem đây! [Thiên Hoang Kiếm Pháp], thức thứ nhất: 'Định Thiên Vũ'!"

Thiên Kình Thư ngạc nhiên đáp: "Vừa bắt đầu đã dùng tinh quyết nhị phẩm trung cấp rồi ư? Vậy ta cũng không thể kém cạnh được."

"[Xuyên Vân Thương Pháp], kích thứ nhất: 'Chấn Hải Lãng'!"

Vũ Minh nhìn thấy hai tiểu tử này vừa ra chiêu đã cười phá lên nói: "Ha ha, hai thằng nhóc này vừa mới vào trận đã dốc toàn lực tung ra tinh quyết nhị phẩm trung cấp rồi, quả là thú vị!"

Lê Tú Ngọc đạm mạc nói: "Nếu như bọn chúng có thể phát triển tốt thì sau này cũng sẽ là cường giả trong môn, thậm chí còn có thể trở thành trưởng lão nội môn quan trọng."

Linh Võ Nhi quay đầu nhìn sang Lê Tú Ngọc nói: "Ngọc đại tỷ à, muội lại thấy tâm tính của bọn chúng không được tốt cho lắm. Dù sao cũng đang thi đấu, mà chúng nó còn bày trò mời tới mời lui thế này, thật đúng là không biết tốt xấu!"

Phụng Bàng ngắt lời nói: "Nhi tứ muội à, muội vẫn nên lo chăm chỉ tu hành đi, đừng quan tâm chuyện của đám tiểu bối này. Dù sao thì Môn chủ huynh ấy cũng đã đứng ra làm chứng rồi, nên muội nói gì cũng vô ích thôi."

Trần Nhuyễn cũng lên tiếng: "Muội lại thấy như vậy cũng tốt. Dù sao có vật đặt cược, bọn chúng mới biết quý trọng mà chiến đấu đến cùng. Tông môn chúng ta chính là cần những đệ tử như vậy."

Thanh Nhật cười nói: "Tam trưởng lão đúng là suy nghĩ hợp ý ta, ha ha."

Phan Phi Hải ngao ngán, nói: "Ta nói này, chúng ta đều là những nhân vật cốt cán của tông môn, nên hãy tiết chế lại một chút, giữ gìn hình tượng cho bản thân lẫn tông môn đi. Và hãy quan sát kỹ trận đấu của đám tiểu bối này đi, vì bọn chúng chính là những mầm non tốt cho tương lai tông môn sau này đó."

Thanh Nhật gật đầu cười nói: "Vậy thì chư vị cùng nhau quan chiến tiếp thôi nào, ta cũng rất muốn nhìn thấy tương lai của thế hệ trẻ này."

Cuộc nói chuyện giữa các nhân vật cốt cán chủ chốt của Nhật Nguyệt Tinh Môn diễn ra vô cùng sôi nổi, nhưng những người phía dưới lại không nghe được gì cả, bởi lẽ Thanh Nhật và các trưởng lão đã lập kết giới cách âm, chỉ trao đổi bằng tinh thần lực.

Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra!

Sau khi kiếm ảnh và thương ảnh va chạm, phát ra tiếng kim loại ma sát.

Keng...

Âm thanh đó tạo ra từng đợt sóng tinh lực hung hãn, lan tỏa khắp sàn đấu. Cả hai bị đẩy lùi hai, ba bước nhưng sau đó lại tiếp tục thi triển thủ đoạn của mình.

Thẩm Thiên Thu tiếp tục vung ra hai chiêu kiếm kế tiếp: Thức thứ hai 'Phá Thiên Kình' Thức thứ ba 'Trảm Thiên Hoang'

Thiên Kình Thư cũng lập tức đâm ra hai kích liên tiếp: Kích thứ hai 'Tán Địa Nhai' Kích thứ ba 'Phá Thiên Vân'

Hai luồng kiếm mang theo sức mạnh đủ để xẻ trời và hai kích thương mang theo sự xuyên thấu đủ để xuyên phá thiên vân.

Hai bên chiêu thức va chạm trực tiếp làm chấn động sàn đấu kịch liệt. Luồng tinh lực bùng nổ không thua kém gì một kích toàn lực của một Tinh sư trung kỳ, khiến mọi người r��n cả tóc gáy, nuốt nước bọt trong sợ hãi.

Ngồi ở bên trên, Thanh Nhật nhìn thấy luồng tinh lực khủng khiếp đó cũng hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức bình tĩnh lại, mỉm cười, sau đó vẫy tay một cái.

Xung quanh sàn đấu lập tức hiện lên kết giới vững chắc, chống đỡ lại sự chấn động tinh lực bên trong.

Thanh Nhật với âm thanh vang dội, nói: "Hai người các ngươi cứ đánh hết sức mình đi, đừng lo lắng cho người khác. Nên nhớ rằng, khi đang chiến đấu thì không được phân tâm, nếu không đó chính là điểm chí mạng có thể khiến kẻ thù lợi dụng mà ra đòn sát thủ với mình."

Thẩm Thiên Thu lên tiếng đáp: "Vâng, Môn chủ." Rồi hắn lập tức nhìn về phía đối diện nói lớn: "Kình Thư huynh cẩn thận đấy, vì lần này ta sẽ dùng một bộ tinh quyết mà ta chưa bao giờ cho người ngoài thấy, nên huynh hãy cẩn thận đó."

Thiên Kình Thư phấn khích nói: "Thẩm công tử cứ việc phóng ngựa mà tới đi."

Thẩm Thiên Thu nhắm mắt định thần, khẽ nói: "Mong huynh không hối hận. [Bát Quái Hình Kiếm Pháp], trọng thứ nhất: 'Tứ Phương Rung Chuyển'!"

Thiên Kình Thư thở dốc, sau đó bình tâm, lẩm bẩm nói: "Không phải chỉ có huynh mới biết tinh quyết tam phẩm đâu! [Hám Địa Thương Pháp], thức thứ nhất: 'Dời Núi'!"

Kiếm chém ra tản mát khí tức sát phạt làm rung chuyển tứ phương.

Thương đâm ra mang lực chấn nhiếp kinh người, có thể chuyển dời cả ngọn núi.

Âm thanh kim loại vang lên: Keng... keng!

Sự va chạm khiến người xem không thể rời mắt. Tất cả dường như ngừng thở trong một khoảnh khắc ngắn để xem kết quả cuối cùng của trận đấu.

Tinh lực lan tỏa ra xung quanh khiến cho cả một số ngoại trưởng lão của Nhật Nguyệt Tinh Môn rùng mình. Họ cảm nhận được lượng tinh lực khủng bố từ hai chiêu thức kia, bất chợt nuốt nước bọt vô thức, bởi e rằng nếu đổi lại là mình, cũng chưa chắc có thể an ổn sau đòn công kích như vậy.

Thanh Nhật như bắt được phản ứng đó của các ngoại trưởng lão trong môn, chỉ chậm rãi lắc đầu cười thầm trong lòng.

Thanh Nhật nói nhỏ: "Xem ra là sắp kết thúc rồi, thắng bại đã rõ rồi."

Các trưởng lão đều gật đầu trước lời nói của Môn chủ, bởi họ có thể thấy được trên kiếm của Thẩm Thiên Thu, phát ra một luồng sức mạnh khác ngoài tinh lực.

Đó là một loại ý gọi là *Kiếm ý*, một thứ chỉ xuất hiện ở những người đã trải qua khổ luyện, tìm tòi mà lĩnh ngộ được.

Tuy vết chém mang theo sức mạnh của ý, nhưng vẫn chưa hoàn toàn là *Kiếm ý*, bởi lẽ ý mang trong kiếm còn chưa đủ thông suốt.

Vũ Minh tán thưởng: "Không ngờ ở độ tuổi và cảnh giới như vậy mà đã lĩnh hội được con đường đi tới *Kiếm ý* rồi. Quả không hổ là thiên phú 'Lục' sắc nhất phẩm tinh lực, quả là thiên tài đáng để bồi dưỡng, ha ha ha."

Lê Tú Ngọc gật đầu tán đồng nói: "Hữu hộ pháp nói đúng. Nếu có thể bồi dưỡng trưởng thành, tương lai hắn có lẽ sẽ trở thành một kiếm tu xuất sắc."

Kiếm mang ý, tuy chỉ hư ảo nhưng sức mạnh lại kinh người, cứ như vậy mà trảm nát thương ảnh, sau đó tiếp tục đánh tới trước thân Thiên Kình Thư.

Thiên Kình Thư nhanh chóng đem toàn bộ tinh lực còn sót lại tạo thành lá chắn ngăn chặn kiếm khí cương mãnh kia. Tuy nhiên, lá chắn lại không chịu nổi mà v�� nát; vết kiếm chém tới đánh bay hắn ra xa, đập xuyên qua bức tường, ngã xuống nền đất với chi chít vết máu mà ngất lịm đi.

Thẩm Thiên Thu thở dốc nói: "Xin lỗi nhé Kình Thư huynh, nhưng người thắng là ta."

Thanh Nhật mỉm cười tán thưởng nói: "Cả hai có biểu hiện rất tốt. Sau này, các ngươi sẽ là đệ tử nội môn của bổn môn. Trận chung kết tới đây là kết thúc. Bổn môn chủ tuyên bố người đứng đầu kỳ tuyển chọn là Trương Tuân (bảng 'Tinh giả') và Thẩm Thiên Thu (bảng 'Tinh sĩ')."

"Đây là phần thưởng của các ngươi. Mong các ngươi nhanh chóng trưởng thành, làm rạng rỡ tông môn." Băng Thanh Nhật từ trong giới chỉ lấy ra hai hộp màu bạc, sau đó dùng tinh lực khống chế đưa tới trước mặt Trương Tuân và Thẩm Thiên Thu.

Trương Tuân quỳ xuống đáp: "Đệ tử tạ ơn Môn chủ."

Thẩm Thiên Thu cũng quỳ xuống thành khẩn: "Đệ tử tạ ơn Môn chủ."

Thanh Nhật gật đầu nói: "Các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi. Người đâu, mau chóng mang Thiên Kình Thư đi dưỡng thương!"

Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, Băng Thanh Nhật nhìn xuống đoàn người, nói: "Bổn tọa xin thông báo, cuộc tuyển chọn đệ tử của Nhật Nguyệt Tinh Môn đến đây là kết thúc. Cảm ơn các vị bằng hữu đã nể mặt ta mà tới góp mặt. Băng mỗ ngày khác sẽ đích thân tới bái phỏng từng nhà để tạ ơn các vị. Trước mắt, xin mời chư vị nhận 300 tinh thạch cho mỗi người."

Mọi người sau khi nhận tinh thạch thì vui vẻ nhanh chóng ra về. Chẳng mấy chốc, sân đấu vốn đông nghẹt người giờ chỉ còn lác đác vài thân ảnh.

Thanh Nhật lên tiếng với âm thanh vang vọng: "Được rồi, chư vị sắp xếp thu dọn lại chỗ này đi, rồi dẫn các đệ tử nội môn và ngoại môn về vị trí của mình. Nhân tiện, hãy thông báo cho bọn nhỏ biết rằng một năm sau tông môn sẽ tiến hành tuyển chọn lại. Nếu là đệ tử ngoại môn thì phải đạt 'Tinh sĩ' cảnh mới được lưu lại, còn nội môn thì phải đạt 'Tinh sư' cảnh. Ai không đạt sẽ bị đuổi khỏi tông môn."

"Nhật Nguyệt Tinh Môn chúng ta không cần phế vật, chỉ cần người tài; không cần số lượng, chỉ cần chất lượng."

Phụng Bàng đáp: "Môn chủ, huynh cứ yên tâm, ch��ng ta sẽ truyền đạt lại lời của huynh tới các đệ tử, bởi lẽ dù sao mục tiêu của Môn chủ chúng ta cũng đã hiểu rõ."

Thanh Nhật cười nói: "Hiểu là được, ha ha ha ha."

Nói rồi, Thanh Nhật biến thành một luồng lưu quang rồi biến mất.

Linh Võ Nhi hớn hở nói: "Thật là mong chờ ngày Môn chủ đạt tới cảnh giới mà người nhắc tới. Nhanh lên chút nữa, như vậy chúng ta cũng sẽ thành chúa tể một phương rồi, ha ha."

Lê Tú Ngọc nói: "Tứ muội cứ yên tâm mà tu luyện đi, rồi sẽ tới lúc đó thôi. Nhưng chúng ta cũng nên cố gắng tiến bộ, nếu không những cái ghế trưởng lão này cũng khó mà giữ được đấy. Dù sao thì sau khi nghe Môn chủ nói về thế giới rộng lớn hơn, quả thật rất kích thích lòng người."

Trần Nhuyễn đáp: "Vậy thì trước mắt chúng ta cố gắng đạt tới 'Tinh Linh' cảnh đi, bởi Môn chủ bây giờ tuy chỉ là 'Tinh kim' sơ kỳ nhưng thần thức đã vượt xa, mở ra linh thức rồi, nên chúng ta không thể làm kẻ kéo chân được."

Vũ Minh gật đầu nói: "Đúng là nên tăng tốc tu luyện rồi. Ta cũng phải cố gắng nâng *Kiếm ý* của mình từ ��ại thành lên đỉnh phong, thậm chí là *Hư Kiếm thế* mới được chứ."

Lê Tú Ngọc mỉm cười mệt mỏi nói: "Ngày sau có lẽ sẽ rất bận rộn đây. Thôi, chư vị giải tán về đình viện mà tu luyện thôi nào."

Mọi người đều gật nhẹ đầu rồi hóa thành từng luồng lưu quang, trở về đình viện tiếp tục tu luyện.

Phiên bản văn chương đã qua trau chuốt này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free