Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 10: Mục tiêu thứ ba

"Tà minh chủ nóng lòng muốn động thủ rồi sao?" Băng Thanh Nhật nói. "Cũng tốt thôi, dù sao thì mục tiêu thứ ba mới là điều quan trọng nhất của chúng ta khi đến đây: diệt trừ 'Phá Diệt liên minh', khiến liên minh các ngươi hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô."

"Khẩu khí thật ngông cuồng! Để ta xem các ngươi thoát khỏi vòng vây của chúng ta và hộ minh trận pháp này bằng cách nào!" Đằng Quy quát lớn.

Tà Phá Quân ra lệnh: "Động thủ!"

Tà Phá Quân dẫn theo các trưởng lão cùng Đằng Quy, Nguyên Huyền và Âm Thiên Hương bao vây những người của Băng Thanh Nhật. Cùng lúc đó, hộ minh đại trận cũng được các thành viên khác trong liên minh kích hoạt, bao trùm bảy người Băng Thanh Nhật.

"Trận pháp này uy lực cũng không tồi, phẩm cấp ít nhất cũng đạt tới cửu phẩm tinh trận đấy chứ." Phan Phi Hải nhìn trận pháp, cảm thán.

Lê Tú Ngọc đáp: "Đúng là cửu phẩm tinh trận thật, tên là 'Quy Thuẫn Liệt trận'."

"Trận này thuộc loại phòng ngự cực kỳ kiên cố, hơn nữa còn có hỏa thuộc tính bao phủ bên ngoài để phản kích. Cho dù là cường giả 'Tinh Linh cảnh' cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể phá vỡ hoặc hóa giải trận pháp này."

"Vậy mà lại có trận pháp lợi hại như vậy sao? Đám người này đúng là cũng có thủ đoạn đấy chứ." Phan Phi Hải nói.

Vũ Minh nói: "Không cần lo lắng. Mấy vị không thấy môn chủ nãy giờ vẫn bình tĩnh mỉm cười đó sao?"

"Điều đó chứng tỏ môn chủ có thể phá trận, chỉ là... huynh ấy muốn đùa giỡn với đám người này mà thôi."

Thanh Nhật nói: "Mọi người cứ việc vui vẻ 'chơi đùa' với đám người của liên minh này đi."

Trần Nhuyễn hỏi: "Môn chủ nói vậy là không muốn 'chơi đùa' với bọn họ sao? Dù sao thì đây cũng là một đám cường giả 'Tinh kim cảnh' và 'Tinh tử cảnh' đấy chứ."

Thanh Nhật cười đáp: "Chẳng qua chỉ là hai mươi cường giả 'Tinh kim cảnh đỉnh phong' và hai 'Tinh tử cảnh trung kỳ' mà thôi. Dù chỉ để một mình Tứ môn lão ra tay cũng có thể dễ dàng đối phó."

Võ Nhi Linh vênh váo nói: "Đó là điều tất nhiên. Đám lão già này cứ để bản môn lão xử lý. Nếu có bất trắc gì thì mới phải phiền Môn chủ ra tay."

"Cứ yên tâm mà thỏa sức 'chơi đùa' đi, ha ha ha." Băng Thanh Nhật nói.

Võ Nhi Linh bước ra, bùng phát khí tức khủng bố của bản thân, khiến các cường giả 'Tinh kim cảnh đỉnh phong' đang bao vây xung quanh chợt khựng lại giây lát, toát mồ hôi hột.

Ngay cả Tà Phá Quân cũng kinh ngạc không thôi trước thực lực của Võ Nhi Linh, bởi cô đã đạt tới cảnh giới 'Tinh tử sơ kỳ'.

Tà Phá Quân nói: "Không ngờ Tứ môn lão của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' lại là một tiểu cô nương. Thực lực của cô bé quả thực không tồi. Nếu cô có thể bỏ tối theo sáng, gia nhập liên minh, ta đảm bảo chức vụ ít nhất là Phó minh chủ. Hơn nữa, ta có thể nói với sư tôn thu nhận cô làm đệ tử, trở thành sư muội của bản minh chủ."

"Để ta nói cho cô biết, sư tôn ta chính là cường giả 'Tinh tử cảnh đỉnh phong', đã bước nửa bước vào 'Tinh Linh cảnh'. Chỉ cần cô gia nhập, sẽ không phải chịu cảnh bị thương, thậm chí bị giết chết."

Võ Nhi Linh nói: "Ngươi nói thật nhiều! Chẳng bằng môn chủ của chúng ta, uy phong lạnh nhạt hơn nhiều."

"Chẳng trách thực lực của ngươi mới chỉ đạt tới mức này."

"Các ngươi vẫn nên cùng lúc xông lên đi, bằng không ta sẽ chơi không đã tay đâu."

"Nếu ngươi đã muốn chết thì đừng trách ta không khách khí!" Tà Phá Quân nói. "Âm Thông Soái, ngươi dẫn theo các cường giả 'Tinh kim cảnh' lui lại phía sau, giúp liên minh gia tăng cường độ trận pháp."

Nguyên Huyền nói: "Minh chủ, để ta đối phó với vị Tứ môn lão này của Tinh Môn."

Nguyên Huyền vừa dứt lời, lập tức xông tới trước mặt Võ Nhi Linh, tung ra một trảo sắc nhọn.

Đó là [Ưng Trảo Thủ], tuyệt học của 'Nguyên gia'.

Võ Nhi Linh chỉ mỉm cười nhìn cự trảo đang lao tới mình, khẽ lách người tránh thoát nhanh chóng, sau đó điểm một chỉ thẳng vào lồng ngực Nguyên Huyền.

Chíu... bụt!

Nguyên Huyền, trong khoảnh khắc ấy, cảm thấy chỉ pháp xuyên qua lồng ngực mình. Gương mặt hắn trắng bệch, nhìn xuống lỗ hổng nơi ngực, rồi ngước lên nhìn tiểu nữ tử kia với ánh mắt tuyệt vọng, sau đó ọc ra một ngụm máu tươi mà ngã vật xuống đất.

Một cường giả 'Tinh tử cảnh trung kỳ' cứ thế mà mất mạng... Hơn nữa, người ra tay lại chỉ là một tiểu cô nương mới đạt 'Tinh tử sơ kỳ'.

Tà Phá Quân chứng kiến cảnh Võ Nhi Linh né tránh cự trảo, sau đó dùng chỉ pháp dễ dàng phá nát lồng ngực Nguyên Huyền, không khỏi rùng mình kinh hãi và cảm thán không ngừng.

"Chỉ dùng một chỉ pháp đơn giản đã dễ dàng giết chết được Nguyên Huyền, một cường giả 'Tinh tử cảnh trung kỳ' – cao hơn cô ta hai tiểu cảnh giới. Vậy không phải nói cô ta cũng có thực lực ngang với ta sao?" Tà Phá Quân lẩm bẩm. "Vậy không phải chỉ một mình cô ta cũng đủ sức diệt cả liên minh sao? Chỉ là một môn lão nhỏ nhất mà đã có thực lực nhường này, vậy những người phía trên còn đáng sợ tới mức nào nữa chứ?"

"Rốt cuộc thì vì sao bọn chúng lại có thể tăng trưởng kinh khủng đến vậy?"

"Ồ, mới đó mà đã chết rồi sao? Bản cô nương còn chưa đánh đã tay nữa. Môn chủ, đám người này cũng yếu quá đi thôi! Nếu vậy thì lần sau huynh cứ kêu Vũ hộ pháp ra mà đánh, ta không muốn khi chưa dốc hết toàn lực thì đối phương đã thành nắm tro tàn đâu." Võ Nhi Linh rầu rĩ nói.

Thanh Nhật cười nói: "Tứ môn lão cứ yên tâm, kẻ mạnh nhất trong liên minh này sắp xuất hiện rồi. Có lẽ lão ta sẽ khiến muội 'chơi' vui vẻ đấy."

"Ồ vậy huynh mau chóng lôi lão ta ra đây đi, ta sắp chán chết rồi đây." Võ Nhi Linh nói.

"Không cần ta ra tay, lão ta cũng đã tới rồi." Băng Thanh Nhật mỉm cười nhìn về phía hư không trước mặt nói: "Vị tiền bối này nếu đã tới rồi thì cũng nên hiện thân thôi. Bằng không, vị môn lão này của phái ta tính tình không tốt, e là sẽ san bằng nơi này mất."

Trong hư không vọng ra thanh âm: "Ha ha ha, vị tiểu hữu đây nói đùa rồi. Ta nghĩ nếu như ra tay thì ngươi cũng sẽ ra tay thôi."

"Với thực lực của lão phu, e rằng không phải là đối thủ của cậu. Ta làm sao lại dám động thủ cơ chứ."

"Tiền bối tự đề cao mình quá rồi. Nếu thật sự tiền bối muốn ra tay, e là ta cũng không cần phải động thủ đâu." Băng Thanh Nhật nhàn nhã đáp.

"Người trẻ tuổi nên có sự kiêu ngạo của bản thân, nhưng cũng phải biết đặt đúng nơi đúng chỗ, chứ không nên ngạo mạn mà ăn nói ngông cuồng."

"Quả thực ta của hiện tại không đánh lại cậu, nhưng không có nghĩa là ta không thể khiến cậu bị thương. Nếu ta liều mạng, bên cậu cũng sẽ phải chịu tổn thất không hề nhỏ. Vậy tại sao chúng ta không dừng cuộc chiến tại đây mà hòa giải, biến chiến tranh thành tơ lụa?" Từ hư không, giọng nói vang lên.

Khi thanh âm ngừng lại, một thân ảnh trung niên bước ra từ hư không, khoác trên mình huyết sắc y phục vô cùng tà dị. Người trung niên đó chính là sư tôn thần bí của Tà Phá Quân.

Hắn là Tà Huyết, Quỷ chủ đời trước của 'Quỷ cốc'!

Băng Thanh Nhật nói: "Tiền bối nói vậy e là không đúng rồi, bởi diệt trừ 'Phá Diệt liên minh' là một trong ba mục tiêu của chúng ta."

"Hơn nữa, chúng ta đã tốn công sức đánh chết một vị thống soái và Phó minh chủ của liên minh rồi. Ta nghĩ Tà minh chủ đây sẽ không dễ dàng để chúng ta rời đi đâu."

"Lão phu có thể bảo đảm với các ngươi rằng người của 'Phá Diệt liên minh' ta từ nay về sau sẽ không gây chuyện với 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' của tiểu hữu, và không bước vào phạm vi quản lý của môn phái nửa bước. Thậm chí liên minh còn có thể bồi thường cho Tinh Môn hai viên thú thạch thất cấp tinh thú và mười vạn tinh thạch." Tà Huyết nói. "Chỉ cần tiểu hữu chấm dứt trận chiến tại đây, chúng ta có thể trở thành đồng minh, tương trợ lẫn nhau."

Thanh Nhật nhìn về phía Tà Phá Quân, hỏi: "Tà minh chủ, không biết ngươi cảm thấy thế nào về lời nói của tiền bối?"

Tà Phá Quân cắn môi đáp: "Lời của sư tôn chính là lời c��a ta. Chỉ cần Môn chủ ngừng chiến, liên minh ta sẽ nguyện dâng lên số bồi thường đã định."

"Mọi người cảm thấy thế nào?" Băng Thanh Nhật quay lại hỏi đám người Phan Phi Hải.

Phan Phi Hải nói: "Số bồi thường này có vẻ hơi keo kiệt một chút nhỉ."

"Với cơ ngơi và quy mô của liên minh, ít nhất cũng phải tăng số thú thạch, tinh thạch lên gấp ba lần như vậy mới đủ thành ý."

Vũ Minh nói: "Gấp ba thì sao mà đủ cơ chứ, Phan hộ pháp à? Huynh đây là coi thường 'Phá Diệt liên minh' mà đánh đồng với những tông môn hay gia tộc thế gia bình thường khác hay sao?"

"Nếu đã tăng thì ít nhất cũng phải gấp năm lần. Có như vậy mới không làm bôi nhọ tiếng tăm của liên minh người ta."

"Là ta nghĩ không chu đáo rồi, ha ha ha." Phan Phi Hải cười nói.

Lê Tú Ngọc nói: "Gấp năm lần bồi thường đúng là không tồi, nhưng tại sao chúng ta không lấy hết toàn bộ tinh thạch mà liên minh có chứ?"

Phụng Bàng nói: "Ta cũng có cùng ý nghĩ với đại tỷ. Nên chiếm dụng hết số tài nguyên mà liên minh đang có để dùng cho môn phái chúng ta. Dù sao thì, kết thành ��ồng minh với cái liên minh này chỉ khiến người khác coi thường 'Tinh Môn' ta mà thôi."

"Một việc không có lợi như vậy thì đừng làm. Chỉ cần diệt trừ liên minh, tất cả số tài nguyên mà họ có, thậm chí là địa vực, cũng sẽ quy về tông môn ta. Đây mới là vẹn cả đôi đường."

"Ha ha ha, hai vị môn lão đúng là hiểu ý lòng ta. Nếu đã vậy thì phải xin lỗi ý tốt của Tà tiền bối và Tà minh chủ rồi." Băng Thanh Nhật nói: "Bởi vì ý định của bản môn chủ ta là chiếm trọn toàn bộ tài nguyên của liên minh, nên không thể đáp ứng điều kiện của nhị vị được."

"Hừ, ức hiếp người quá đáng! Nếu đã vậy thì hôm nay lão phu có liều cái mạng già này cũng phải khiến 'Tinh Môn' các ngươi nguyên khí đại tổn!" Tà Huyết nổi giận quát lên, hư không chấn động. Bởi lúc này, lão đã quyết tâm liều mạng, muốn lột của Băng Thanh Nhật một lớp da.

Tà Phá Quân nhanh chóng bay tới phía sau lưng Tà Huyết, truyền hết tinh lực của mình cho lão để giúp lão thực hiện bí pháp.

Tà Huyết sau khi hấp thụ xong tinh lực liền bắt đầu lập ấn pháp. Chỉ trong phút chốc, vài hơi thở qua đi, lão đã trở nên to lớn hơn, phía sau lưng mọc ra một đôi cánh đỏ như máu, và khí tức cũng tăng cao đột phá bình cảnh, tiến vào cảnh giới 'Tiểu Tinh Linh sơ kỳ'.

"Ha ha ha, hôm nay lão phu sẽ cho ngươi nếm thử bí pháp độc quyền của lão phu: [Huyết Linh Tử] khởi động!" Tà Huyết cười tà d�� nói: "Bây giờ lão phu đã có thực lực 'Tiểu Tinh Linh cảnh sơ kỳ', để ta xem thử ngươi có thể làm gì để đánh bại lão phu!"

"Hôm nay chính là ngày chết của các ngươi!"

Băng Thanh Nhật đưa mắt nhìn về phía Tà Huyết đang điên cuồng phóng thích khí tức, đạm mạc nói: "Ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Hôm nay, ta sẽ cho tiền bối thấy thế nào mới là thực lực cường đại chân chính."

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free