(Đã dịch) Sơn Hà Tế - Chương 129: Lời Khai Trước Công Đường
Đương gia, đó chính là Lục Hành Chu?
Thịnh phu nhân cũng nhận được tin con gái gặp chuyện, từ nhà khuê mật vội vã chạy về, vừa về đến đã thấy cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.
Lục Hành Chu ngồi trong phòng trà, đối diện Thịnh Thanh Phong pha trà, nhưng cả hai đều không nói lời nào.
Vì có ghế để ngồi nên không cần dùng xe lăn. Vậy mà chiếc xe lăn lại bị Thịnh Nguyên Dao chiếm dụng, cô bé ngồi trên đó, chỉ huy A Nhu đẩy mình đi tham quan khắp phòng ốc, mượn cớ là người bị thương khó đi lại. Thật ra cô bé chỉ muốn trải nghiệm cảm giác được ngồi xe lăn của Lục Hành Chu và được người khác đẩy đi, không biết rốt cuộc là tâm tính thế nào nữa.
Thịnh Nguyên Dao thì vui vẻ ra mặt, kết quả là Thịnh phu nhân vừa thoáng nhìn thấy con gái mình ngồi trên xe lăn, được một đứa bé đẩy đi lúc ẩn lúc hiện, cứ ngỡ con gái bị tật ở chân, sợ đến suýt khóc òa ngay tại chỗ.
Thấy chồng mình vẫn thản nhiên ngồi pha trà với một người trẻ tuổi, bà giận sôi, lập tức bước vào túm tai Thịnh Thanh Phong kéo ra ngoài: "Con gái bị tật ở chân, ngươi còn thảnh thơi! Làm cha kiểu gì vậy!"
Thịnh Thanh Phong khó khăn lắm mới giải thích cho vợ tin rằng con gái chỉ là vết thương nhỏ, sau đó chủ đề câu chuyện lập tức chuyển sang Lục Hành Chu.
"Không sai, đó chính là Lục Hành Chu." Thịnh Thanh Phong vẻ mặt sa sầm: "Nàng muốn nói cái gì?"
"Dao nhi rốt cuộc có quan hệ gì với hắn, mà sao lại dẫn người về tận nhà thế này......"
"Lục Hành Chu là một Đan Sư có trình độ không tồi, đến đây chỉ để trị thương mà thôi."
"Chúng ta ra ngoài hô một tiếng là có thể mời về mười bảy mười tám vị Cao phẩm Đan Sư, thậm chí có người còn có thể làm thầy hắn, còn cần phải mời mỗi hắn đến trị thương sao?" Thịnh phu nhân trợn trắng mắt: "Đừng có giở trò với ta, nói thật đi."
"Lời nói thật chính là lão phu cũng không biết Dao nhi rốt cuộc đang suy nghĩ gì." Thịnh Thanh Phong gầm lên giận dữ: "Nàng nhìn xem, còn dắt theo cả trẻ con đây này! Chưa lấy chồng đã muốn làm mẹ rồi."
Thịnh phu nhân mắt sáng rỡ lên: "Đừng nói, bé gái kia thật đáng yêu!"
Thịnh Thanh Phong: "?"
Thịnh phu nhân cũng sực tỉnh nhận ra mình hình như đã đi chệch trọng tâm, vội vàng hỏi: "Vậy chuyện hắn và công chúa có thật không?"
"Không biết, đó cũng chỉ là Nguyên Dao tự mình nói ra, trời mới biết những chuyện vớ vẩn trong đầu con bé có đáng tin không? Hay là nàng đi hỏi cho kỹ xem sao? Ta cũng thăm dò một chút Lục Hành Chu, chúng ta chia nhau ra tìm hiểu."
Hai vợ chồng quả thực xem đây như một nhiệm vụ trọng đại như đối phó kẻ địch, Thịnh Thanh Phong với vẻ mặt trịnh trọng trở lại phòng trà. Lục Hành Chu đang pha trà và rót vào từng chén, động tác ưu nhã, khí chất trầm tĩnh.
Thịnh Thanh Phong, dù vừa rồi còn hùng hổ, giờ cũng bị bầu không khí tao nhã cuốn đi ba phần khí thế, vội ho khan một tiếng rồi ngồi trở lại ghế chủ tọa: "Vì lo lắng cho đứa con gái vụng về, không biết nói năng hành xử, thật là làm ngài chê cười."
Lục Hành Chu rót trà cho ông, thấp giọng nói: "Ta rất ao ước Thịnh tiểu thư."
Thịnh Thanh Phong giật mình, lúc này mới nhớ tới người này nếu như là Hoắc Thương, thì mẹ hắn đã qua đời từ nhỏ.
"Cho nên......" Hắn cân nhắc hỏi một câu: "Ngươi lưu lại nơi này, thực tế là muốn cùng ta nói chuyện của Hoắc Gia?"
Chết tiệt, ta cứ ngỡ ngươi muốn cùng ta nói chuyện hôn sự của Nguyên Dao!
Lục Hành Chu nói: "Đồng thời cũng là chuyện liên quan đến Diệp Vô Phong...... Ta cảm thấy Hoắc Gia và Diệp Vô Phong bắt tay nhau đối phó ta là rất cao, họ sẽ muốn đổ lỗi cho đối phương, tạo thành một kiểu hợp t��c mà mỗi bên đều có mục đích riêng. Nếu như chúng ta ứng phó tốt, không những có thể thành công bắt được Diệp Vô Phong, còn có thể khiến Hoắc Gia ngã chổng vó."
Rõ ràng là một chủ đề rất có ý nghĩa, nhưng Thịnh Thanh Phong không hiểu sao lại cảm thấy toàn thân không thoải mái, cảm thấy mọi chuyện không nên như thế này......
Hắn cúi đầu nhấp một ngụm trà nóng, chậm rãi bình tâm lại đôi chút, mới thản nhiên nói: "Hoắc Gia có vấp ngã hay không, không liên quan gì đến ta."
Lục Hành Chu nói: "Bá phụ đối phó Diệp Vô Phong, ta đối phó Hoắc Gia, đều là theo nhu cầu riêng của mỗi bên."
"Theo ta được biết, Hoắc Gia sáng nay vẫn còn đang muốn hòa giải với ngươi."
"Đó chỉ là mong muốn đơn phương của họ."
Thịnh Thanh Phong vẻ mặt bất động: "Lời của ngươi ta có thể hiểu là, nếu như ta không đối phó Hoắc Gia, ngươi cũng không đối phó Diệp Vô Phong?"
"Dù cho bá phụ vẫn không muốn nhúng tay vào chuyện của Hoắc Gia, Diệp Vô Phong dám tổn thương Thịnh tiểu thư, ta cũng sẽ không buông tha hắn."
"Nếu như Trấn Ma Ti không xuất thủ, ta không thấy ngươi có khả năng đơn độc đối phó Diệp Vô Phong, kiểu khoác lác vô căn cứ này chẳng có ý nghĩa gì."
Lục Hành Chu chỉ mỉm cười, không nói nhiều lời.
"Chuyện của Diệp Vô Phong, hiện tại là đại án của Trấn Ma Ti, không cần người ngoài nhúng tay. Chuyện của ngươi và Hoắc Gia, càng chẳng có liên quan gì đến chuyện này." Thịnh Thanh Phong thản nhiên nói: "Cho nên nếu như ngươi chỉ nói những chuyện này, thì cũng không cần nói thêm nữa."
Lục Hành Chu rất khách khí đáp: "Tốt. Vậy bá phụ nghĩ trò chuyện cái gì?"
Thịnh Thanh Phong muốn nói lại thôi.
Chết tiệt, ngươi còn không biết ta nghĩ trò chuyện cái gì sao?
Do dự nửa ngày, rốt cục thở dài: "Dao nhi không có huynh đệ tỷ muội, là đứa con độc nhất vô nhị, thuở nhỏ cũng được nuôi dạy như con trai, tính tình khó tránh khỏi bướng bỉnh đôi chút. Nhưng chúng ta cũng không vì thế mà có ý định chiêu rể...... Thịnh mỗ vẫn luôn cho rằng, Nguyên Dao rất ưu tú, xứng đáng có một vị hôn phu tốt, nếu là vì kén rể nối dõi tông đường, thì sẽ không công bằng với Nguyên Dao."
Lục Hành Chu gật đầu: "Bá phụ rộng lượng, thật tốt với Thịnh tiểu thư."
"Cho nên chúng ta mặc dù lo lắng cho chuyện đại sự cả đời của con bé, nhưng xưa nay không muốn ép buộc con bé chọn người mình không thích. Sắp xếp ra mắt bao nhiêu lần, con bé bảo không vừa mắt thì thôi." Thịnh Thanh Phong thở dài: "Chúng ta sở dĩ sốt ruột, chủ yếu là tuổi tác đã lớn rồi. Thời buổi này, con gái mười sáu tuổi đã lấy chồng, nhiều người mười bốn tuổi đã đính hôn rồi, vậy mà Nguyên Dao năm nay đã hai mươi...... Nàng hiện tại cảm thấy không có gì, chỉ e khi tuổi tác lớn hơn nữa, sẽ chẳng còn ai tử tế mà để mắt tới nữa, chỉ có thể ngày càng phải lùi bước chấp nhận những lựa chọn kém hơn, khi đó thì làm sao còn tìm được người tốt đây?"
Lục Hành Chu cẩn thận nói: "Bá phụ cùng ta nói những này có ý tứ là?"
"Đầu tiên ngươi làm bằng hữu, có thể giúp một tay khuyên nhủ Nguyên Dao." Thịnh Thanh Phong quan sát sắc mặt Lục Hành Chu, thầm nghĩ nếu hai đứa có tư tình thật, nghe nói thế này chẳng phải sẽ lộ tẩy sao?
Quả nhiên Lục Hành Chu lập tức nói: "Kỳ thật bá phụ nghĩ sai."
Thịnh Thanh Phong thầm cười khẩy trong bụng, thản nhiên nói: "Ngươi nói vậy là có ý gì?"
"Những gì Bá phụ nói chỉ đúng với những nữ tử thế tục bình thường. Nhưng Thịnh tiểu thư là người tu hành, thọ mệnh kéo dài. Ngay cả Hoàng thất cũng không vội vã bàn chuyện cưới gả cho Triêu Hoàng Công Chúa, chính là vì Triêu Hoàng Công Chúa có thiên tư anh tài trời ban, một khi đột phá Tam phẩm, thì dù có già bảy tám mươi tuổi vẫn như thiếu nữ, khi nào bàn chuyện hôn sự cũng không quá quan trọng......"
Thịnh Thanh Phong nổi giận nói: "Ngươi cũng biết cái đó cần phải đột phá Tam phẩm chứ? Lão phu đột phá Tam phẩm lúc gần bốn mươi tuổi rồi, nên ngươi thấy lão phu giống thiếu niên chắc?"
Lục Hành Chu cười xòa: "Bá phụ rất trẻ trung, rất trẻ trung......"
"Đừng có nói kiểu đó." Thịnh Thanh Phong nói: "Nguyên Dao sao có thể sánh bằng thiên tư của Triêu Hoàng Công Chúa, dù con bé có đột phá được Tam phẩm, thì cũng đã là gái già rồi, cả đời này còn lấy chồng được nữa không?"
Lục Hành Chu cố gắng nói thêm: "Vậy cũng không nhất định...... Nói không chừng cũng không chừng là sắp rồi......"
Thịnh Thanh Phong trừng mắt.
Lục Hành Chu vội vàng chuyển chủ đề: "Bá phụ nói đây là điểm thứ nhất, tiếp theo đây?"
"Tiếp theo, chúng ta cũng lo lắng con bé tự mình tìm đại. Chúng ta vừa không muốn con bé quá sa lầy vào vòng xoáy chính trị, vừa lo con bé bị người ta dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt. Nếu nó hẹn hò dưới sự giám sát của chúng ta, chúng ta còn có thể hỗ trợ trông chừng, còn nếu cứ để con bé tự tìm hiểu lung tung, đến lúc tìm phải kẻ chẳng ra gì thì lại lỡ dở cả đời, hối hận không kịp."
Lục Hành Chu cúi đầu uống trà.
Thịnh Thanh Phong thản nhiên nói: "Cho nên ngươi kia thân phận Hoắc Gia......"
"Chờ chút......" Lục Hành Chu bất đắc dĩ nói: "Đầu tiên, chuyện của Hoắc Gia đang được giải quyết."
Thịnh Thanh Phong: "Ha ha."
Nghe có vẻ rất cấp bách...... Ta còn chưa nói thân phận trai bao của công chúa ngươi đây.
Lại nghe Lục Hành Chu nói tiếp: "Tiếp theo...... Bá phụ thật ra đã quá lo rồi. Ta và Thịnh tiểu thư thật sự chỉ là bạn tri kỷ, tuyệt nhiên không có ý gì khác, bá phụ cứ yên tâm đi."
"Ta và Lục Hành Chu thật không có quan hệ gì, ta và A Nhu quan hệ còn thân thiết hơn cả với hắn!" Cùng lúc đó, Thịnh Nguyên Dao cũng đang nói những lời tương tự với mẫu thân mình.
Vợ chồng Thịnh Thanh Phong đồng thời nói: "Nhớ lấy lời khai này của con ��ấy, sau này nếu có lật lọng, thì hai đứa con sẽ biết tay!"
Thật ra chẳng cần đợi đến ngày sau lật lọng.
Ngay trong bữa cơm trưa hôm đó, vợ chồng Thịnh gia đã cảm thấy mọi thứ không ổn.
Thịnh Nguyên Dao ngồi cạnh Lục Hành Chu, cười tủm tỉm, lặng lẽ dùng ngón tay đâm hắn cánh tay: "Vừa rồi Lão già Thịnh nói gì với ngươi?"
Lục Hành Chu thì thầm đáp lại: "Chỉ nói rau cải trắng nhà ông ấy khó trồng thôi."
"Cắt." Thịnh Nguyên Dao thấp giọng nói: "Ngươi nói những người làm cha mẹ có phải hơi có bệnh không. Năm đó đưa ta đến Trấn Ma Ti Giảng Võ Đường đào tạo, mắt nhìn chằm chằm đến xanh cả mặt, chỉ sợ ta bị thằng nhóc con nào đó dụ dỗ. Kết quả ta học thành tài rồi, công việc còn chưa nhận chức, đã lại vội vàng tìm kiếm chồng cho ta rồi, cái kiểu đề phòng trước đó của họ chẳng phải là 'cởi quần đánh rắm' (làm chuyện vô ích) sao?"
Lục Hành Chu nhịn không được cười.
"Lần này cũng vậy a, vừa giục ta đi xem mắt, vừa nghiêm phòng tử thủ, có phải bị điên không?" Thịnh Nguyên Dao nói, liếc Lục Hành Chu một cái với vẻ ghét bỏ: "Ngươi nói một chút ngươi điểm nào đáng để ta để mắt tới chứ, là vì ngưỡng mộ tiếng 'ân ái' của ngươi và Thẩm Đường trong xe không đủ lớn sao? Hay là vì ngưỡng mộ ngươi ra ngoài chưa được mấy ngày đã có thị nữ thân cận rồi?"
Lục Hành Chu thấp giọng nói: "Uy, giữ chút thể diện cho ta đi, cha nàng tu vi cao như vậy, sẽ nghe thấy đấy."
Thịnh Nguyên Dao vội vàng ngẩng đầu nhìn cha mẹ một cái, rồi cúi đầu cắm cúi ăn cơm.
Vợ chồng Thịnh gia sắc mặt vẫn cứ đen như đít nồi, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon lành gì.
Chưa kể cái vẻ mặt thì thầm to nhỏ ngay trước mặt của đôi trẻ này, mà trước kia, hễ có bất kỳ công tử tuấn tú nào khác đến nhà dùng cơm, Thịnh Nguyên Dao đều trưng ra cái mặt lạnh tanh như thể người ta nợ nàng tám trăm vạn lạng bạc, làm gì từng có lúc nào mà thân mật thì thầm như thế này? Nhìn bộ dạng con bé đối với Lục Hành Chu, hệt như đang dùng cơm ở nhà, nói cười rộn rã với cha mẹ ruột, không biết vui vẻ đến chừng nào.
Miệng có nói ghét bỏ đến mấy cũng vô ích, liệu con bé có thật sự biết mình đang nghĩ gì không?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cảm giác hai người này thật sự rất xứng đôi, con gái lại ở bên hắn một cách thân mật tự nhiên đến vậy...... Nếu quả thật thích, liệu có phải cũng nên cân nhắc......
Hai vợ chồng lơ đãng liếc nhìn nhau, đều có chút rối bời trong lòng.
Lục Hành Chu ở lại Thịnh gia vốn dĩ là để thương lượng chuyện của Hoắc Gia và Diệp Vô Phong, thấy Thịnh Thanh Phong không muốn hợp tác, hắn đành bỏ qua, ăn uống xong xuôi, liền rất khách khí cáo từ rời đi.
Thịnh Nguyên Dao vốn dĩ đang tràn đầy sức sống, sau khi tiễn sư đồ Lục Hành Chu liền biến thành bộ dạng ủ rũ như bị bệnh: "Ta bị thương, muốn nghỉ ngơi, chớ quấy rầy ta a......"
"Người nào đó còn ở đây thì chẳng thấy con trưng cái mặt thối ra." Thịnh phu nhân cắn răng, đưa ngón tay chỉ vào đầu con gái: "Lão nương thấy con bị thương không phải ở lưng, mà là ở trái tim đấy!"
"Cắt~ mới không có." Thịnh Nguyên Dao nằm lì trên giường, cầm gối ôm che kín đầu: "Đi ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi."
Nàng thật lòng cảm thấy cả nàng và Lục Hành Chu đều không có cái ý tứ đó......
Nhưng chẳng biết tại sao, cứ hễ căn phòng yên tĩnh trở lại, tiếng ồn ào xung quanh lắng xuống, trong đầu nàng liền hết lần này đến lần khác hiện lên cảnh Lục Hành Chu như thiên thần giáng lâm, trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đã ôm lấy nàng.
Sau đó biến thành cảnh hai người ôm nhau lăn lộn, cuối cùng dừng lại khi hắn đè lên người nàng, hơi thở phả qua gò má, tê tê ngứa ngứa, hệt như vết thương trên lưng vậy.
Vết thương thì dễ lành...... Nhưng lần này lại khiến ký ức về chú nai con chạy loạn trong lòng không biết có thể nhanh chóng biến mất không?
Truyện được biên tập độc quyền và phát hành trên nền tảng truyen.free, kính mời quý độc giả đón đọc.