Soaring's Domain - Chapter 2: Ký Túc Xá
Một cậu thiếu niên to con, nhìn thoáng qua thì cao hơn Eldric một cái đầu, gương mặt trông béo, tròn trĩnh, phúc hậu, và trắng như Eldric. Với bộ trang phục y hệt cậu từ trên xuống dưới, hắn ta đan hai tay lại để sau đầu và bước đi nhẹ tâng dường như rất linh hoạt.
Ánh mắt thoáng liếc qua người Eldric từ xa, bước chân sau một lúc ngập ngừng đã có phần nhanh hơn. Cậu thanh niên béo tỏ vẻ khó chịu khi đến gần, sau đó bắt chuyện với giọng nói non nớt làm Thiên Phi có chút buồn cười.
"Ê, cậu thật sự ở ngoài này mà không vào? Thầy bắt tôi đi gọi cậu, xui xẻo thật!!"
Nhưng Thiên Phi chỉ nhìn chằm chằm vào đồng tử của người bạn không mấy thân thiện, cứ như thể có gì đó thu hút.
Mãi cho đến khi sự im lặng này đã trở nên ngượng ngùng, Thiên Phi đành nói một câu: "Xin lỗi nhưng cậu là ai?"
"Quá quắt, là Theodore đó, còn tưởng tên mọt sách cậu không chỉ nhớ tên cả khối mà còn cả trường cùng đống sách vàng bạc ở thư viện luôn chứ."
"Ờ ừm, nhưng mình phải nhường trí nhớ của mình cho những thứ quan trọng." Thiên Phi đáp lại, cố giữu vẻ bình thản.
Nghe xong câu ấy, Theodore mặt nhăn thành một cục dường như muốn biểu tình. Lòng thầm nghĩ bọn khốn quý tộc từ già đến trẻ đều ngạo mạn như nhau. Song vẫn kìm nén mà lắc đầu quay đi.
Bỏ lại cậu nhóc thẫn thờ rồi đi về lớp, Thiên Phi dõi theo đằng sau. Nhìn vẻ mặt cậu nhóc sau khi bị khích tướng, Thiên Phi vẫn không hiểu sao mà Theodore không làm gì.
'Ít nhất cũng phải chửi chứ, dù hơi vô lý vì mình nói toàn sự thật.' Thiên Phi tự nhủ.
Đến trước cửa lớp làm bằng gỗ, Theodore ở ngoài xin phép thầy rồi chễm chệ ngồi vào bàn đầu. Ánh mắt cả lớp ngó ra ngoài nhìn tên khốn làm chậm tiết học đang theo sau, giờ vẫn còn đứng ngoài cửa, cứ đứng đó mà mang ánh mắt dò xét nhìn vào trong, quan sát toàn cảnh.
Đầu tiên ánh mắt đặt trên ông thầy ở tuổi trung niên mặc áo chùng đang đứng rồi lại nhìn đến đống bạn học như nhân vật quần chúng, xem xét tất cả một lượt.
Tường làm bằng đá trắng tinh, được sơn nhẵn mà phảng phất những ngọn lửa mờ ảo. Vài cái bóng của chiếc lá đung đưa nhẹ nhàng bên cửa sổ góc lớp cùng không khí mát mẻ làm việc học tập mệt não dường như cũng trở nên thoải mái.
Và đến lúc nhận ra vài tiếng thì thầm cùng sự phiền hà mà bản thân gây ra, Thiên Phi mới để sự vô tư trên mặt biến mất mà đắp vào đó sự hoảng loạn.
"Em... xin lỗi, xin thầy cho em... vào lớp!"
Tiếng nói lắp của cậu vang vọng cả căn phòng nhưng lạ thay cậu ở bên ngoài nghe lại thấy giọng có vẻ nhỏ thấy rõ. Thiên Phi cúi đầu một phát với độ nghiêng sâu, cậu vụng về vào lớp rồi tiến lại chỗ ngồi của mình bằng số bước chân đã được đếm.
Chẳng xem xét ông thầy có cho phép vào hay chưa, Thiên Phi chạy đến chỗ ngồi duy nhất còn trống kế bên một cửa sổ, nhẹ nhàng đặt mông mình xuống. Sau khi, êm ái ngồi cạnh chiếc túi vài đựng đồ dùng học tập, Thiên Phi bận bịu lau đi vài miếng nước dãi vương vãi trên bàn.
Hành động đó làm cô bạn ngồi kế bên muốn xa cách cậu, bất giác đã dịch sang bên phải một chút.
'Lỗ mãng như vậy chắc không có vấn đề gì chứ? Mà thôi cứ để mọi người nghĩ mình có vấn đề đi, để thu thập chút thông tin.'
"Được rồi, trò Eldric từ sau phải khép nép lại. Rõ chưa?"
"...Vâng"
Hẳn đến sau khi dùng ngón cái cùng ngón trỏ dụi lấy dụi để hai con mắt, thầy giáo bất đắc dĩ tiếp tục buổi dạy học của mình với phân môn ngôn ngữ Nital.
...
Tiết học từ từ trôi qua, chẳng mất chốc đã hết và bị mọi người để nó sau đầu. Thời gian nhìn đến cũng là chiều tà, cái nóng oi bức rồi cũng đã êm dịu đi phần nào để nhường chỗ cho ánh chạng vạng hoàng hôn.
Lấy túi vải đựng đồ rồi bước ra khỏi giảng đường, Thiên Phi thầm nhẩm lại vài thứ mình biết được. Mọi thứ trôi qua quá nhanh, ở đây toàn thứ xa lạ và một trong những thử thách mà cậu phải đối mặt là ngôn ngữ.
Ngôn ngữ không ở đây khác nhiều so với Tiếng Anh ở thế giới cũ, cũng gần tương tự. Có vài kí tự mới, có nhiều cách đọc mới, có các từ lạ mà cậu không thật sự hiểu.
Nhưng chung quy lại thì không quá khó để đoán nghĩa, vì nó vẫn tựa tựa chữ cái Latin, cậu vẫn sẽ hiểu đại khái và giao tiếp được với người khác ở mức ổn áp. Sự khác biệt so với tiếng Anh thế giới cũ như thế cái khác nhau của Anh-Mỹ và Anh-Anh vậy, nói chung là ổn nhưng phải chú ý.
Phân môn này là một đống ngữ pháp được thầy cố gắng truyền tải, nó lạ lẫm nên cậu phải cố gắng tập trung và hình như chỉ có cậu làm như thế. Ít người trong lớp học để ý đến tiết học này, tại sao vậy? Không tôn trọng giáo viên gì cả, đâu phải ai cũng như bản thân cậu vừa nãy.
Nghĩ lại thì ban đầu thức dậy, cậu đã trở lời thầy giáo bằng tiếng Việt, bảo sao thầy ấy nói rằng Thiên Phi ngủ đến lú lẫn.
Đồng thời khi lục lọi cái túi sách của Eldric liền tìm được vài ba tờ tiền tổng là 82 Rion.
Lấy ra tờ tiền có mệnh giá to nhất mà giơ lên trước, che đi ánh sáng vàng trên mặt mà ngắm nghía. Tờ 50 Rion có vẻ có giá trị to khi thấy vài bạn học khác nhìn vào nó với ánh mắt kì lạ, trên có in hình một người đàn ông đội vương miện cùng họa tiết sang trọng. Giấy khá nhám, có các đường vân nổi và đặc biệt là ba cái biểu tượng trắng đen được in ở dưới cùng bên phải.
"Ba pháp sư bên trái? Nữ tu sĩ đội vương miện ở giữa? Và một hiệp sĩ hạng nặng kín mít giáp? Nó đại diện cho điều gì vậy?"
Chả biết gì về tờ tiền nhưng Thiên Phi vẫn yêu quý nó, hoặc đúng hơn là yêu quý giá trị của nó. Bỗng một mong muốn lạ lùng xuất hiện trong đầu, thế là cậu hít một hơi thật sâu để khoang phổi thấm đẫm cái mùi đặc trưng ấy xong lại cất vào túi sách.
Sau đó không biết phải làm gì nên cậu đi theo vài đứa con trai cùng lớp đến sau trường và biết được rằng nơi đây có kí túc xá.
Tên Eldric đi học mang theo ít đồ như vậy cho nên cậu ta ở nội trú hay sao?
Thế là Thiên Phi quyết định dò hỏi để biết thêm thông tin.
Trước tiên, cậu lấp cạnh thân cây to được trồng ven trường học để theo dõi chờ thời cơ. Đợi đến khi vài tán lá rũ rượi trên cây rơi trên vai cậu vì gió thoảng, cậu mới bước ra chào hỏi bạn học qua đường: "Này người anh em..."
Nhưng chưa kịp nói xong câu, đám bạn né cậu như né tà và Thiên Phi bị phất lờ. Tức tối trong lòng nhưng không có cách nào khác để biết phòng kí túc xá của mình nếu có ở đâu. Nên cậu vẫn chờ.
Qua một lúc, Thiên Phi lựa chọn không hỏi một đám bạn trong lớp nữa mà là một cậu trai đeo kính giống mình, cùng khối, trông như mọt sách và đi một mình thì mới nhận được hồi đáp ngạc nhiên của họ.
"Tìm tôi có việc gì?"
"Ờ ừm, cậu có thể dẫn mình về kí túc xá nơi phòng của mình được không. Không cần hỏi gì cả, ngày mai mình trả công.”
Cậu trai đeo kính nhún vai tỏ vẻ thờ ơ rồi hắng giọng đáp: "Tất nhiên rồi, không cần công đâu.”
Kìm nén niềm vui, Thiên Phi đi theo sau. Mỗi bước Thiên Phi lại nhìn thấy vài thứ mới mẻ từ khuôn viên trường, một nơi hoàn toàn lạ mắt.
Rất to và rộng, tới mấy gian nhà nhưng dù vậy vẫn không giảm được mật độ nhộn nhịp của đám học trò nơi đây. Tất cả hoặc là nói chuyện, tán dóc hoặc là vui đùa chứ không im lìm như Thiên Phi hiện tại cùng cậu trai phía trước.
Ở đâu đó có thể mấp máy thấy những ánh sáng lập lòe lạ lùng, một vài người kết ấn và nói những thứ kì lạ. Thiến Phi ép lại bản tính hóng hớt mà tiếp tục theo sau tên bốn mắt.
Để phá vỡ sự im lặng, Thiên Phi mở miệng: "Xin lỗi nhưng cho mình biết tên cậu được không?"
Silas trả lại cho cậu một cái nhíu mày rồi lơ đễnh đáp trả: "Silas, còn cậu?"
"Haha, cậu không biết tên mình mà lại biết phòng mình ở sao? Chẳng phải Eldric ta đây rất nổi hả? Nhưng Silas có biết tại sao mình lại bị vài người bạn tránh xa khi cố gắng bắt chuyện không?"
Chậm lại bước chân, Silas quay đầu lại rồi lên chỉ tay vào trước ngực trái Thiên Phi, nói với ngữ khí hơi giận: “Thật đắc tội nhưng cậu trẻ con quá, như thân hình đó vậy. Có lẽ là ỷ lại bản thân có hậu thuẫn mà làm càn đôi lúc, lại còn là số ít năm nhất đi cửa sau của cái trường này. Ai cũng nhận ra việc đấy vì cậu chưa thức tỉnh."
"Ồ.”
Này bốn mắt, cậu nói rõ thức tỉnh là cái khỉ gì được không?
Chán chường, Thiên Phi hỏi thêm vài thứ nữa làm cho Silas nghi ngờ. Rốt cuộc chưa moi được thông tin gì thì Silas đã trở nên im bặt, khó ưa làm cho cậu hết dám hỏi.
Rõ là có vài thứ cần phải biết, hậu thuẫn của Eldric là gì? và cả cái việc Eldric chưa thức tỉnh nữa!
Chẳng có gì làm trong lúc đó, Thiên Phi đưa hai tay đan lại sau đầu, cậu chỉ đành huýt sáo và đi cho đến khi đến kí túc xá của bản thân. Nhưng thân thể này lạ lẫm đến nỗi kĩ năng huýt sáo của cậu bị mai một thấy rõ.
Không lâu sau, chủ nhân của cái bóng mờ mờ bao phủ cả mảng sân đã hiện ra trước mắt. Đó là một gian nhà cao 3 tầng trải dài từ đông sang tây. Như được ủ trong tuyết, nó trắng tinh tươm tất cả mọi chỗ từ trong ra ngoài.
Bước đến giữa và tưởng chừng phải lên cầu thang, thì Silas rẽ trái và đi tới phòng 1.8, chỉ vào trong rồi biến mất tăm.
'Đồ vô trách nhiệm!'
Bước vào đó, đập vào mắt là bốn cái giường đơn ở bốn góc phòng, phòng hơi hẹp nên hai chiếc ở cùng phía phải dính đầu vào nhau nhưng đồng thời nó lại rộng rãi nên rất thông thoáng. Thậm chí có cả cửa ở đằng sau, làm Thiên Phi tò mò chạy đến xem xét và thấy căn tin cùng bức tường phía sau nó. Sau tất cả cậu cũng đã nhìn thấy cuối trường học.
Nếu ngó xuống dưới gầm mỗi cái giường sẽ thấy một thùng sắt và trông nó không khác gì một cái rương vì có ổ khóa. Ngoài ra bên trên tường, nơi đặt cao hơn đùi khoảng hai gang tay khi nằm ngủ, có một cái bảng gỗ cứng cáp dài, có thể gập lại hoặc bung ra, dường như sở hữu công dụng là một cái bàn học.
Với động tác thành thục, Thiên Phi chạy đến trên cái chỗ chứa cái rương ghi tên Eldric và nằm phịch lên chiếc nệm, tận hưởng cảm giác thoải mái.
Sau một lúc, cậu bật người dậy mà suy nghĩ về tình huống đặc biệt của bản thân. Dù hơi khó khăn nhưng mặt dày vẫn giải quyết được vấn đề về thông tin. Nhưng sau đó thì sao, có lẽ cuối tuần Eldric phải về thăm gia đình và làm sao có thể không bị phát hiện thân thế thật sự cơ chứ.
Tuy nhiên có một thứ Thiên Phi chưa kiểm tra, theo ý nghĩ đó, Thiên Phi nhảy ra khỏi chiếc giường êm ái mà cúi người xuống. Dùng đôi tay nhỏ bé của mình lôi chiếc hộp sắt ra.
Một hồi vật vã qua đi thì đã thành công, xong lại phải tìm kiếm cái chìa khóa trong túi vải. Cậu tìm thấy cả một chùm chìa, tốn thời gian thử từng chìa một cuối cùng cũng được.
Trước khi mở nắp ra, Thiên Phi chấp tay lại nhắm chặt mắt như thể đang cầu nguyện về một điều gì đó. Rồi triệt để lật cái nắp rương,
Bịch!
Vì đang trong vai chủ nhân của những món đồ này, Thiên Phi chẳng ngần ngại mà lục tung hết lên. Song lời cầu nguyện nhất thời vừa nãy cũng được đáp ứng, còn nhiều hơn thế.
Thiên Phi đã cầu nguyện rằng Eldric có viết nhật kí.
'Haha, nhìn nè. Thật sự là một quyển nhật kí được giấu ở đáy. Thậm chí còn có một đống tiền, 2 tờ 500 Rion. Tên nhóc này nhịn ăn uống để tích lũy nên mới bé con thế này à?'
Bên ngoài, bị vứt lăn lóc là đồ dùng thường ngày bao gồm quần áo, một đôi giày và vài thứ khác.