Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Soaring's Domain - Chương 10: Chapter 10: Nghi Ngờ

Cả nhà 4 người không ai động tay động chân, Katarina và Clara nhìn chằm chằm Thiên Phi. Cậu vờ nở một nụ cười, bầu không khí trở nên gượng gạo. Katarina thấy thế thì hơi chau mày, tiếp miệng: “Đúng vậy, Eric hành động lạ lắm. Cứ như thể con như bị ép buộc nhận mẹ là mẹ ý. Đôi khi còn tránh mặt. Chà, phải chăng có điều gì bất cập?”

Dứt lời, cô thêm thắt: “Mẹ từng hỏi con rồi nhưng con đáp sao nhỉ? À là: Con chỉ muốn đổi phong cách thôi!”

Clara nghoe nguẩy, chờ Katarina nói xong liền mở lời, hệt như cố làm tội danh anh trai mình nặng hơn: “Anh hai còn thất hứa và bắt nạt con nữa!”

Sau một loạt lời lẽ của nhân chứng, Thiên Phi thấy mình đang rơi vào thế bị nghi ngờ. Chung quy lại, muốn lừa gạt một gia đình mà đã gắn bó với người con của họ 16 năm trời thì rất khó,... nhưng không phải không làm được. Thiên Phi nhanh chóng động não, mặt vẫn cúi gằm nhưng mắt đảo lia lịa như đang tìm kiếm một nhánh cây to bám vào tránh họa.

Cậu mím chặt môi, hai tay duỗi thẳng đặt trên đùi, biểu lộ rõ căng thẳng nơi gương mặt làm mọi người lo lắng. Wilfred liếc nhìn con trai mình, thở dài, hình như đã biết nguyên do.

Ông nhìn vợ mình, cả hai lén trao đổi ý nghĩ bằng cái gật đầu, nhận thấy Thiên Phi vẫn cúi mặt không phát ra lời. Hốc mắt Katarina hơi chực trào, cố làm vẻ ủy khuất cũng như hối lỗi, ấp úng nói: “Mẹ rất xin...”

“Là ký ức!”

“Huh?”

Rốt cuộc, cô vẫn chưa nói được gì thì đã bị Thiên Phi ngắt lời. Cậu giờ mới ngẩng đầu lên, nghiêm mặt, xoay cổ một góc 90 độ từ trái sang, nhìn ba người trong gia đình một lượt. Katarina với Wilfred nhăn mặt thấy rõ, Clara trông ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Thiên Phi lại cúi đầu, mắt dán vào cạnh bàn, hướng góc rìa của khăn trải bàn nhìn tới. Giọng đều đều: “Con bị mất trí nhớ... Nhiều ký ức của con đã bị mất...”

Khi lời lẽ ấy lọt vào tai, trừ gương mặt hơi biến sắc, cả nhà tựa như bị ngưng đọng thời gian. Họ im phăng phắc, biểu cảm của Katarina trộn lẫn giữa cái hoảng hốt và mừng rỡ như thể vừa “ăn may” mà qua khỏi một khốn cảnh.

Trước khi Thiên Phi kịp giải thích, Wilfred hằn giọng hỏi han: “Bắt đầu từ bao giờ?”

Thiên Phi uốn lưỡi trước câu nghi vấn ấy, âm thanh nghẹn ở họng một lát để chỉnh sửa lời nói sao cho phù hợp mới mở miệng.

“Làm sao con biết được?”

“...”

“Để con giải thích rõ.”

Cậu tất nhiên không định thành thật, kể cả nói lời phủ định của tình huống bản thân, mà phải xoay sang một cái khác phức tạp hơn.

Thiên Phi không biết y học thế giới này phát triển đến mức nào nên cẩn thận bắt chước triệu chứng của người bị mất trí loại nặng, cái loại mà bị mất gần hết ký ức, còn phải lạ thường một chút. Đồng thời cần xen kẽ một số thông tin mà bản thân có thể biết được nhờ Nhật Ký nhằm tăng tính thuyết phục- Thiên Phi tự nhủ.

Giờ đây, khi đã suy tính đến hết tình huống và câu hỏi có thể xảy đến. Thiên Phi thả lỏng người, để lưng tựa vào ghế, vờ thư thái, nói tiếp.

“Con bị mất trí nhớ, rất nhiều, và gần đây ký ức bị đứt đoạn. Phải làm rõ rằng, nếu hỏi một người bị bệnh mà có thể nhận xét rõ tình hình của mình thì khó lắm. Cho nên mọi người hỏi con bị từ bao giờ, thì câu trả lời phải dựa vào ngoại cảnh, tức cảm nhận từ người bên ngoài. Bởi giả sử con bị mất ký ức từ 1 tuần trước, song cách đây 1 ngày lại mất hết ký ức từ hiện tại đến cách đây 2 tuần thì sao con biết bản thân bị từ bao giờ?”

Thiên Phi hắng giọng: “Vì vậy, cha mẹ, cho con hỏi: Con như thế này từ bao giờ? Cha mẹ nói là hôm nay mới ứng xử lạ, đúng không?”

Cậu mở to mắt đón chờ câu trả lời từ hai người ấy dù đã biết trước đáp án. Một quãng lặng qua đi, nhường chỗ cho thời gian để ba người suy xét. Sự lúng túng biểu lộ ở cả ba người họ khi bị Thiên Phi hỏi ngược lại dù vấn đề là của bản thân cậu.

Wilfred đưa ly rượu lên, chẳng nhâm nhi nữa mà ngửa đầu hốc hết. Ông cười, âm điệu khàn khàn vang vọng, và nói: “Chà, con biết suy xét như vậy thì đúng là Eric rồi! Vấn đề này lát nữa ta cần con lên văn phòng bàn bạc với ta. Nếu đủ nghiêm trọng thì sẽ tìm cách chữa cho con bằng bất cứ giá nào. Còn giờ thì cứ ăn cơm đã.”

Thế là Wilfred từ tốn khép lại câu chuyện, tự viết kết thúc ngắn gọn cho phần đầu. Wilfred phải làm vậy vì vấn đề này nghe có vẻ ảnh hưởng sâu. Biết rõ vợ mình không rành những chuyện này, nên chẳng giúp được gì, và về Clara thì khỏi nói. Nên để tránh ảnh hưởng bữa cơm ngon lành, Wilfred phải làm vậy, ông cần một cuộc trò chuyện riêng để tự mình làm rõ. Sau đó sẽ tùy mức độ mà thông báo cho gia đình biết.

Điều đó làm Thiên Phi hụt hẫng, đến mức tim đập chậm lại một nhịp vì khốn cảnh hiện tại đã lùi ra sau. Rốt cuộc, cậu đã ngẫm nghĩ rất nhiều mới trả lời như vậy, mà thật ra ai dính vào tình huống này cũng nói thế thôi. Bởi nội dung của nó giúp giải quyết rất nhiều vấn đề, từ những hành động lạ đến sự thiếu hiểu biết về phép tắc, lễ nghi,...

Dù đã qua đi, Katarina vẫn lo lắng, Clara thì ngơ ngác mà ngờ vực nhìn anh trai mình. Bữa cơm trở nên ảm đạm, không ai hé nửa lời, nhưng chí ít thì nó diễn ra cách êm ả.

‘Mặn quá!’

Đúng, ngoại trừ tất cả những điều trên cùng cái vẻ cau có khi thức ăn quá mặn của Thiên Phi thì mọi thứ đều nhanh chóng bị bỏ lại.

Bữa cơm đã kết thúc, kể cả bữa tráng miệng cũng biến mất theo dòng thời gian. Hầu nữ đến và đi để dọn dẹp. Tất cả giờ đây ngăn nắp như thể chưa từng được dọn lên.

Chờ hầu nữ ra ngoài, Katarina nắm chặt tay đặt nơi lồng ngực, hỏi: “Liệu Eric có quên hết dáng dấp của mẹ rồi không?”

‘Một câu hỏi mang theo sự lo toan chân thành của người mẹ, có vẻ cô ấy sợ con trai sẽ không nhận ra mình chăng. Nhưng hình như vừa nãy mình ngắt lời Katarina, cô ấy lúc đó nói gì ấy nhỉ? Mà kệ đi.’ Thiên Phi nghĩ thầm trong lúc chờ đợi phản ứng của Wilfred. Khi thấy ông ấy không làm gì, cậu mới cười trừ, đáp.

“Sẽ ổn thôi!”

Rõ ràng câu trả lời ấy không giúp giảm bớt cái gánh trong lòng Katarina, sắc mặt cô không đỡ hơn chút nào. Chà, đúng là một người phụ nữ vì gia đình, miệt mài vì con cái mà!

Một lúc sau, Katarina đứng dậy, dắt Clara ra ngoài. Lúc đến trước cửa có hơi ngoái lại, rốt cuộc vẫn thành công trút khỏi lo lắng nhất thời mà đưa Clara về phòng ngủ. Vài thì nữa trôi qua thì Wilfred cũng đứng dậy, bảo Thiên Phi đi cùng ông. Thiên Phi liền chập chững theo sau.

Cuộc hành trình nhỏ bắt đầu từ phòng ăn với đích đến là tầng ba diễn ra và rất nhanh đã hoàn thành.

Tại văn phòng của công tước, đèn điện không được mở, dù vậy vẫn có thể lấp ló thấy giấy tờ tràn ngập trên bàn làm việc. Đằng sau, nơi cuối tường bị một cái cửa sổ thủy tinh bao chọn phần lớn. Nó đảm nhiệm vai trò như một thấu kính, soi rọi ánh trăng làm rõ ràng hình hài hai người.

Wilfred ngồi vào bàn làm việc, Thiên Phi thì lựa đại một cái ghế mà ngồi xuống đối diện ông, bị ngăn cách bởi cái bàn. Lòng đầy nôn nao, Thiên Phi vẫn phải vờ vẻ điềm đạm. Wilfred đang ưu tư, bỗng mở lời.

“Con nói con bị mất rất nhiều đúng chứ. Vậy trước tiên, thay vì hỏi con bị thất thoát những ký ức nào, ta muốn hỏi: Eldric, con giữ được gì trong đầu?”

“Đại khái,... ừm, chỉ một cách đại khái thì con nhớ được nhiều phần ký ức trong năm nay. Và chỉ có vậy, không hơn không kém, cũng nhớ không được cách chi tiết. Hiện tại thì ký ức rõ ràng nhất con có thể nhớ được là từ sáng hôm qua đến nay, từ đó trở về trước nữa thì rất mơ hồ.”

“Là vậy sao? Cũng cùng một nội dung với câu giả sử vừa nãy à...”

Wilfred khẽ lùi người, mấp máy môi hỏi tiếp: “Con có nhớ mình cần phải thức tỉnh trong vài ngày tiếp theo không?”

“Thức tỉnh? Mang máng nhớ là rất cần nhưng không rõ khi nào.”

Wilfred tiếp tục nói: “Ừm,... Theo lời nói lúc nãy thì con nhớ mỗi vài sự kiện trong năm nay, tức là những năm từ trước về sau quên hết sao?”

Thiên Phi vờ bứt rứt rồi gật đầu. Đến mức này Wilfred chỉ biết thở dài một câu, đầu đầy phiền muộn vì hệ quả mà con trai miêu tả, ông chưa từng nghe bao giờ. Dù vậy vẫn phải tiếp tục hỏi để làm rõ hơn về triệu chứng trước đó.

“Dù nói rằng bị quên ký ức, nhưng liệu con có nhớ bất kể điều gì về cách thức mà bản thân bị như vậy không?”

“Không.”

“...”

“...”

Wilfred nghe thế liền thở dài, lấy ngón trỏ dụi khóe mắt. Rồi bỗng căng mặt mà gằn giọng, lườm Thiên Phi khiến cậu hoảng hốt giật mình. Nhưng cái sự nghi vấn chất chứa trong câu nói sau đó còn nghiêm trọng hơn, bởi ông ấy hỏi: “Eldric, con có lừa gạt ta không?”

Bất giác nuốt ừng ực nước bọt, Thiên Phi cảm giác được một cỗ áp bức lạ lùng đè nặng lên thân thể, có vẻ bị khí thế uy nghiêm gì đó từ Wilfred đang chèn ép. Mồ hôi rịn đầy trán, mang theo sự lạnh toát thẩm thấu qua lớp xác thịt sau lưng đầu nhập vào cột sống khiến Thiên Phi đơ người. Trong thâm tâm, tinh thần hệt như đang bị tra hỏi, bị một điều gì đó bức bách bắt buộc phải nói thật nếu không sẽ bị ăn thịt. Mãi mới hoàn hồn, mặt mày tái mép, ánh nhìn chao đảo, lòng mề lộn xào hết lên, nhưng cậu vẫn phải trả lời.

Khốn kiếp! Nếu nói thật rằng Eldric bị mất tích và tôi đang thay thế con trai ông thì kiểu gì tôi cũng bị ông thịt!

Thiên Phi căng não, cố đè ép sự sợ hãi xuống mà trả lời theo hướng có lợi với bản thân... Sau cùng cậu không làm được. Miệng lưỡi xoắn lại với nhau, áp lực mà thốt ra từng chữ.

“Lừa,... đúng... con có lừa gạt cha.”

“Tại sao?”

Uy áp mỗi lúc một lớn hơn làm Thiên Phi thở dốc, tình huống hiện tại quả thực rất ngặt nghèo. Không phải là con người, giờ đây cậu đang đối diện với một con mãnh thú. Tinh thần và cả tâm trí bị đè nén nặng nề. Và rồi, bấp chấp, Thiên Phi buộc bản thân không được phép sợ nó nữa, so với con mãnh thú trước mắt, cậu sợ chết hơn. Nên Thiên Phi dùng chính bản năng sợ chết để ngăn chặn cái cảm giác cưỡng bức sợ sệt mãnh thú mang lại.

Bỗng chốc, thoải mái hơn nhiều dù vẫn sợ, Thiên Phi giờ mới có thể trả lời cho lợi ích của bản thân và gỡ gạc lại tình cảnh vừa rồi. Vờ bị ép uổng, Thiên Phi thở dốc lấy hơi, rồi nói: “Do con thấy... không được an toàn.”

“Là sao?” Wilfred đan hai tay, ngửa người ra sau rồi chau mày.

“Dù biết cha mẹ vẫn là cha mẹ, tuy nhiên con vẫn cảm thấy lạ lẫm. Thay vì sống cùng cha mẹ 16 năm như trước, con có cảm giác bản thân sống ít hơn nhiều.”

Ngập ngừng một chút, Thiên Phi bắn tiếp một tràng đều đều: “Sự thân quen vẫn còn đó nhưng ít hơn. Khi ở đây con có cảm giác như bị lột trần,... hành động lừa dối cha vì con nghĩ nó có thể bảo vệ bản thân khỏi cảm giác ấy.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free