(Đã dịch) Siêu Năng Chiến Thần - Chương 673: Tiểu ma quái
La Dương bước ra khỏi kim quang, nhẹ nhàng thở hắt một hơi. Chu gia đã có những sắp đặt thích đáng, dốc toàn lực phong tỏa. May mà có Kim Yến mở ra cổng dịch chuyển, bằng không hắn đã lâm vào thế khó.
“Đây là đâu?”
Khi thả Kim Yến ra, hắn chỉ bảo nó bay đi càng xa càng tốt. Xung quanh hoa thơm chim hót, cảnh sắc tươi đẹp, hắn không biết mình đang ở phương nào.
“Tinh lực hiện!” La Dương khép hai ngón tay lại, dồn ý niệm vào, nhất thời tinh lực từ không trung giáng xuống, tạo ra những gợn sóng dày đặc.
Chỉ trong chốc lát, thông qua những gợn sóng tinh lực, hắn đã xác định được đây là lãnh địa của Thái A tộc.
Bộ tộc này cách Thái Cổ tộc rất xa xôi, tộc nhân ưa thích ăn kim loại. Lâu dần, cơ thể họ kết thành một lớp giáp kim loại cứng chắc, sức phòng ngự vô song trong các bộ tộc. Hơn nữa, cao thủ Thái A tộc am hiểu điều khiển từ trường, lực công kích cũng không hề tầm thường.
Đừng thấy Thái A tộc sở hữu khả năng phòng hộ và công kích xuất chúng, nhưng họ lại luôn khao khát hòa bình. Trong các bộ tộc, họ giữ vị thế trung lập, rất ít khi tham gia vào những phân tranh bên ngoài, tự sống khép kín. Ngay cả khi người ngoài xâm nhập lãnh địa, họ cũng không mấy khi giao thiệp, tự xem mình là người vô hình, hiếm khi xuất hiện.
“Hóa ra đây là lãnh địa của Thái A tộc. Xem ra chỉ có thể mượn đường thôi. Bộ tộc này hiếm khi giao thiệp với người ngoài. Tốt nhất là ta nên nhanh ch��ng chạy tới vùng rìa Ngân Hà. Nghe nói nơi đó khắp nơi đều có tàn tinh, hơn nữa, nơi ấy bị tử tinh và hố đen ảnh hưởng, khả năng che giấu cực kỳ mạnh mẽ. Cứ tùy tiện tìm một chỗ ẩn mình, đến cả Thiên Vương lão tử cũng đừng hòng tìm ra ta.” La Dương rất có chủ kiến. Vùng rìa Ngân Hà đối với hắn mà nói, đúng là phong thủy bảo địa, có thể tự do hành động, chỉ cần làm tốt biện pháp phòng hộ, đâu đến nỗi phải uất ức như bây giờ?
Hừ! Hạ sát biết bao hoàng giả, còn hoàn thành kỳ tích diệt Thánh, thế mà La Dương vẫn cảm thấy uất ức. Nếu để thế nhân biết, thì chắc chắn hắn sẽ bị chửi rủa một trận không thôi.
Tuy nhiên, Chiến Hoàng bước trên con đường hoàng giả vô địch chính là phải chiến trời chiến đất, không bị bất kỳ thế lực nào áp chế. Đây là một điểm bất lợi khi bước trên con đường này; rất nhiều lúc, nhất định phải chính diện nghênh địch, hơn nữa, chỉ được thắng, không được thua, bằng không sẽ có nguy cơ tâm cảnh sụp đổ.
Cho nên nói con đường này không dễ đi, dù chỉ cần lơi lỏng một chút là tâm cảnh sẽ không giữ vững được, sức chiến đấu sẽ giảm sút đáng kể, ngay cả chiến văn khắc trên xương cốt cũng sẽ mờ nhạt.
Con đường hoàng giả vô địch chỉ cho phép tiến lên, không cho phép lùi bước. Dù đối mặt với cường giả cấp Thánh, trong lòng cũng không sợ hãi. Ai dám gây phiền phức, liền dốc hết toàn lực đi chiến đấu, giết cho trời long đất lở cũng không tiếc.
Lần này, La Dương vẫn chưa thả Côn Linh ra. Hắn dự định rời khỏi lãnh địa Thái A tộc, đến khu vực xung quanh rồi mới thả Côn Linh để chạy đi.
Rất nhiều chủng tộc đều có những vành đai hoang vu tương tự "sông đào bảo vệ thành", nói là khu vực đệm quân sự thì chính xác hơn, để khi kẻ địch xuất hiện, có thể kịp thời phản ứng.
Thái A tộc từ lâu đã không dốc sức canh phòng, vì lẽ đó, suốt dọc đường La Dương di chuyển vô cùng ung dung, thoải mái. Triển khai Tinh Toàn tạo ra rung động siêu tần, giống như đại na di không gian. Sau khi bước vào cảnh giới Hoàng cấp, tốc độ di chuyển đã vô cùng nhanh chóng, chớp mắt đã không biết bay đi bao nhiêu vạn dặm.
Di chuyển hai giờ, ngay cả với cấp độ của La Dương cũng có chút không chịu nổi, vì lẽ đó hắn dừng lại nghỉ ngơi.
Không ngờ, vừa dừng bước, đã có tiếng nổ vang vọng truyền đến, cùng tiếng hô đánh giết: "Ngăn hắn lại, mau ngăn hắn lại! Không thể để dị đoan này chạy thoát, nó là khắc tinh của Thái A tộc chúng ta!"
"Đúng! Nhân lúc nó còn nhỏ, hãy ném nó vào Yên Ba Trì, cho nó chết đi!" Nghe tiếng la vô cùng ác độc, đang lúc La Dương ngạc nhiên, liền thấy một luồng sáng xanh lục xẹt đến gần, như chú nai con hoảng sợ, nhìn về phía người ngoại tộc trước mặt.
"Cứu, cứu mạng!" Đứa trẻ Thái A tộc bé nhỏ, chỉ cao bằng nửa người, mở miệng dùng giọng nói lắp bắp cầu cứu.
La Dương không muốn xen vào chuyện vô bổ của người khác, nhưng một linh cảm kỳ lạ chợt nảy sinh trong lòng hắn. Thông qua linh cảm vạn diệu điều tra đứa trẻ này, hắn cảm thấy nó vô cùng bất phàm.
"Hừ! Đáng lẽ cứ thẳng thừng đi qua lãnh địa Thái A tộc thì hay rồi, đằng này lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn." La Dương vội vàng vung ra mấy khối tàn phù thần cốt. Khi thần cốt rơi xuống chân, "Oành" một tiếng bốc lên khói mù, bao phủ hai người vào trong.
Chẳng bao lâu sau, mặt đất rung chuyển, có bóng người vọt tới gần.
Thái A tộc có chiều cao trung bình từ ba mét trở lên, hơn nữa, mỗi người họ đều như được dát kim loại, khắp toàn thân trên dưới bắp thịt cuồn cuộn. Màu da chia thành bốn loại: vàng, bạc, đỏ sẫm, đen. Trên đỉnh đầu mọc ra những chiếc sừng uốn lượn, hai chân giống loài trâu, gót chân hướng ra sau. Bộ móng rộng lớn mỗi lần đạp xuống đất đều tạo ra chấn động đặc biệt.
La Dương cảm thấy thú vị, nhìn về phía chú bé xanh biếc đang ôm đùi hắn, hỏi: "Ngươi có màu da không giống bọn họ, hơn nữa hai chân cũng không xoay ngược, có chút tương tự Nhân tộc chúng ta, chẳng lẽ là con lai?"
Chú bé xanh biếc giật mình nhìn quanh. Những tên to lớn muốn giết chết nó như không nhìn thấy hai người, chỉ nhìn quét xung quanh một vòng rồi lướt đi, tốc độ ngày càng nhanh, miệng làu bàu chửi rủa.
"Đồ quỷ con chết tiệt! Sao nó còn sức mà chạy chứ? Nơi đây trống trải như thế, sao không thấy bóng dáng nó đâu?"
"Đừng lãng phí thời gian, mau đi tìm! Không tìm được thì đừng hòng quay về trấn. Trấn chúng ta lại xuất hiện điều chẳng lành, con gái phương xa chắc chắn sẽ không muốn gả đến đây nữa."
"Đúng đấy! Thật là xui xẻo. Cô gái nhà Hắc Nữ sẽ không chấp nhận lời cầu hôn của ta." Thanh niên Thái A tộc trẻ tuổi dốc sức lao đi, nhưng không cẩn thận lục soát chỗ hai người La Dương đang đứng. Họ đến cũng nhanh, đi cũng nhanh.
"Phù!"
Thấy những kẻ truy đuổi đã rời đi, chú bé xanh biếc thất thần ngồi bệt xuống đất, nói với vẻ chán nản: "Mẹ vì bảo vệ con, bị bọn họ ném vào lò nung, đốt thành tro bụi. Con chỉ là sinh ra có chút đặc biệt, sao bọn họ lại đối xử với con như vậy?"
"Đứa trẻ đáng thương. Xem ra quê hương của ngươi không mấy chào đón ngươi." La Dương nhẹ nhàng thở dài, tiếp tục nói: "Có lúc tầm nhìn của thế nhân sẽ bị che mờ. Ngươi rõ ràng sở hữu dòng máu thần linh hiếm thấy trên đời, là hậu duệ của một nhân vật cường đại lưu lại thế gian, tại sao bọn họ lại đối xử với ngươi như vậy? Trong đông đảo điển tịch, những đứa trẻ như ngươi thường được gọi là thần đồng hoặc linh đồng, tộc nhân của ngươi hẳn là phải cung phụng ngươi mới phải."
"Con là dòng máu thần linh? Thần là cái gì? Tại sao hắn lại ban huyết thống cho con?" Đứa trẻ chính là đứa trẻ, nhận thức về th��� giới của nó vẫn còn ở giai đoạn sơ khai, không thể mong nó hiểu được tình cảnh của bản thân.
"Người trong trấn gọi con là tiểu ma quái. Mẹ nuôi con trong hầm, cha bỏ đi rồi không quay về nữa." Đứa trẻ xanh biếc không phải là con lai, nó mở miệng nhỏ oán ức khóc lên. Tuổi thơ của nó sống trong thống khổ, mãi đến khi bị những cuộc truy sát càng thêm thống khổ chiếm lấy. Mẹ che chở không còn, trên đường chạy trốn nó đã không biết bao nhiêu lần bật khóc ngất đi.
"Ha! Thôi, vẫn nên đi nhanh thì hơn! Không ngờ vì tìm ngươi, lại có kẻ lợi hại đến rồi." La Dương nhìn thấy tàn phù thần cốt đặt ở chính Đông rung động nhè nhẹ, liền biết nhân vật lợi hại sắp tới. Chuyện đã nhúng tay vào thì không thể rút ra, vì lẽ đó, vẫn là mau mau mang theo tiểu ma quái này rời đi thì hơn.
Dưới sự che chở và che lấp của tàn phù thần cốt, dưới chân La Dương kim quang lấp lóe, mang theo chú bé xanh biếc rời đi. Tuy trên đỉnh đầu chú bé có mọc sừng, nhưng sừng non vừa nhú, trông yếu ớt đến đáng thương.
Khi họ rời đi, rất nhanh một bóng người v��t tới, tra xét chốc lát rồi cả giận nói: "Là ai đã đi trước ta một bước mang đi Ám Thực Thần Đồng? Là ai..."
Chuyện bản quyền thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.