(Đã dịch) Siêu Cấp Sưu Quỷ Nghi - Chương 6:
"Tiền ư?" Khâu Uyên vừa lái xe vừa tủm tỉm đáp lời: "Tiểu Cao, cậu cứ yên tâm, sẽ không thiếu của cậu dù chỉ một xu.
Cậu nên biết rằng, công việc chúng tôi làm, nói thẳng ra là phạm pháp. Vậy nên, Tiểu Cao, cậu sợ gì chứ? Chúng tôi nào dám nuốt số tiền bán thận của cậu? Chúng tôi cũng lo cậu nóng giận rồi đi báo cảnh sát thì cả lũ chết toi, phải không nào?"
Cao Tiệm Phi trong lòng thầm nghĩ lời Khâu Uyên nói không sai.
Chuyện này, nếu Cao Tiệm Phi tố giác và báo cảnh sát thì ít nhiều cũng đều bất lợi cho Khâu Uyên cùng công ty của hắn.
"Ừm..." Cao Tiệm Phi lên tiếng, rồi im lặng, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ xe, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất an, vô cùng khó chịu.
Lúc này, Hoành ca cùng Phi Cơ Ca ngồi ở phía sau bắt đầu nói chuyện với nhau, nội dung cuộc nói chuyện khiến người ta phải rùng mình.
"Hoành ca, lần trước gã đàn em của Lão Thiên đến chỗ anh gây sự, anh xử lý hắn ra sao?"
"Ha hả, Phi Cơ, cậu hỏi thừa rồi."
"Chỉ là một thằng ranh con thôi! Lúc đó, ta sai đàn em chém đứt gân tay phải của hắn, hành hạ thêm một chút rồi quăng ra đường!"
"Hoành ca quả nhiên là thủ đoạn thật cao tay! Vậy thì cái tên nợ tiền anh không chịu trả, không biết Hoành ca đã dùng chiêu gì để thu phục hắn?"
"Phi Cơ, chuyện này ta luôn cho rằng là chuyện đáng nhớ nhất trong đời ta.
Tên kia bị ta giam lỏng hai tháng, mỗi ngày chỉ được uống nước lã và ăn cơm nguội. Vợ hắn cũng không tệ lắm nên ta cùng đám anh em đều thử qua một lượt, sau đó đẩy ả vào ổ chứa tiếp khách.
Ha ha, con đàn bà đó làm đủ hai tháng nhưng ngay cả tiền nợ của chồng nó cũng trả không nổi..."
"Hoành ca, anh thật là lợi hại!" ... Nghe đến những chuyện đó, Cao Tiệm Phi không khỏi nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng chán ghét.
Khâu Uyên cười nói với Cao Tiệm Phi: "Tiểu Cao, Hoành ca và Phi Cơ ca chỉ là kiếm miếng cơm mà thôi, là người thẳng tính nên lời lẽ có chút trực diện, cậu đừng để trong lòng. Được rồi, đến nơi rồi, chúng ta xuống xe thôi!"
Khâu Uyên đỗ xe bên ngoài một kiến trúc cũ kỹ, sau đó mở cửa xe bước ra ngoài.
Cao Tiệm Phi cũng xuống xe theo.
Sau đó, "Hoành ca" cùng "Phi Cơ Ca" cũng xuống xe.
Cao Tiệm Phi ngẩng mắt nhìn về phía tòa nhà cách đó không xa.
Đó là một kiến trúc mái ngói đỏ, mang phong cách thập niên 80, trông rất cổ kính.
Tường ngoài có treo một bảng quảng cáo liệt kê các bệnh có thể chữa trị.
Trên ngạch cửa lớn có treo một cái biển gỗ: "Viện Vệ Sinh Huyện Dương Phật".
Nơi này nằm cách xa trung tâm huyện, bốn phía đều hoang vu, cỏ dại mọc um tùm ven đường, ngay cả một mảnh ruộng cũng không hề có.
Hai bên trái phải của "Viện Vệ Sinh Huyện Dương Phật" có dựng những túp lều dã chiến, ngoại trừ những túp lều đó ra thì không còn bất kỳ phòng ốc nào khác!
Trước những căn lều dã chiến bên phải có 4 người đàn ông vạm vỡ đang ngồi chồm hổm hút thuốc và nói chuyện.
Trong lòng Cao Tiệm Phi dâng lên một dự cảm không hay, ngày càng trở nên mãnh liệt.
Cái gọi là Viện Vệ Sinh trước mắt trông quá đỗi đơn sơ! Lẽ nào phẫu thuật lấy thận lại diễn ra ở nơi này? Nói khó nghe một chút, nơi đây thậm chí còn không bằng một nhà vệ sinh công cộng trong thành phố.
Nếu nói Viện Vệ Sinh này có mấy lang y bán thuốc cổ truyền, thuốc bôi da cho thú vật hoặc mấy thứ linh tinh khác thì Cao Tiệm Phi còn có thể tin, thế nhưng nói đến phẫu thuật, lại là phẫu thuật lấy thận thì Cao Tiệm Phi dù có bị đánh chết cũng không tin một nơi như thế này có thể hoàn thành phẫu thuật.
"Hừ! Xem ra đã bị tên khốn Khâu Uyên này lừa rồi!" Sắc mặt Cao Tiệm Phi trầm xuống: "Phải tìm cơ hội rời khỏi đây thôi."
Khâu Uyên dường như nhận ra sự nghi ngờ và lo lắng của Cao Tiệm Phi, hắn vội vã đi tới, đưa điếu thuốc mời Cao Tiệm Phi: "Tiểu Cao, cậu hãy an tâm đi, Viện Vệ Sinh này thoạt nhìn quả thực không được tốt cho lắm, song những chuyên gia phẫu thuật, gây mê và y tá của công ty chúng tôi đều xuất thân từ các bệnh viện lớn, chúng tôi đã tốn rất nhiều tiền mới mời được họ đấy.
Ngoài ra mọi thiết bị cũng rất hiện đại, tuyệt đối có thể đảm bảo cho ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi.
Hơn nữa, trong thời gian qua, chúng tôi đã tiến hành cho mấy trăm người nhưng hầu như không xảy ra sự cố nào.
Nào, đi theo tôi." Khâu Uyên thân mật ôm lấy vai Cao Tiệm Phi, miệng không ngừng luyên thuyên: "Buổi tối sẽ làm phẫu thuật, do đó cậu đừng ăn cơm chiều nhé.
Nào, vào lều đợi đi.
Đương nhiên vì cậu là anh em của tôi, đúng 8 giờ tối tôi sẽ sắp xếp cho cậu làm người đầu tiên để cậu có th�� sớm nghỉ ngơi!"
Cho đến tận bây giờ, Cao Tiệm Phi làm gì còn lòng tin vào lời Khâu Uyên nữa?
Cao Tiệm Phi muốn vùng khỏi tay Khâu Uyên và bỏ chạy!
Thế nhưng hắn phát hiện, Phi Cơ Ca cùng Hoành ca đang đi chầm chậm ở phía sau, dường như đang đề phòng Cao Tiệm Phi chạy trốn!
Lòng Cao Tiệm Phi dần dần chùng xuống.
"Khâu ca! Hoành ca! Phi Cơ Ca!"
Mấy tên đang ngồi chồm hổm hút thuốc đứng lên, vứt thuốc, chào hỏi mấy vị đại ca.
"Không có chuyện gì chứ?" Khâu Uyên thuận miệng hỏi bọn chúng.
Trong đó, một gã cởi trần, trên cánh tay trái có xăm một con rồng xanh hồi đáp: "Khâu ca, có bọn em ở đây anh yên tâm, không có vấn đề.
Trưa nay có một tên muốn đổi ý, không muốn phẫu thuật, đã bị bọn em xử lý rồi, hiện giờ đã rất thành thật."
"Được, tốt lắm, cứ tiếp tục vậy đi." Khâu Uyên thoả mãn gật đầu.
Khâu Uyên dẫn Cao Tiệm Phi đến trước lều rồi dừng lại, cười ha hả, nói với Cao Tiệm Phi: "Tiểu Cao, cậu đưa chứng minh thư cho tôi, theo quy định của công ty, trước khi làm phẫu thuật phải giữ giấy tờ tùy thân, phẫu thuật xong tôi sẽ trả lại cho cậu."
Lúc này, Cao Tiệm Phi nào có chịu giao ra giấy chứng minh?
"Giấy chứng minh ư?" Cao Tiệm Phi cố ý giả vờ không hiểu, hỏi lại: "Giấy chứng minh gì cơ?"
"A." Nụ cười trên mặt Khâu Uyên bỗng chốc trở nên gượng gạo, trong đôi mắt ti hí của hắn lóe lên một tia hàn quang: "Tiểu Cao, tôi coi cậu là bạn, gia đình cậu gặp khó khăn nên cậu gọi điện thoại tìm tôi giúp đỡ, tôi liền lập tức thay cậu sắp xếp chuyện này.
Bây giờ cậu muốn thế nào? Không coi tôi là bạn nữa, định giở trò với tôi sao?"
Khâu Uyên lúc này cùng với Khâu Uyên mà Cao Tiệm Phi quen biết trước đây hoàn toàn là hai người khác biệt!
Khâu Uyên đang đứng trước mặt Cao Tiệm Phi vẻ mặt bất thiện, trong giọng nói nồng đậm sự cảnh cáo và uy hiếp!
Cao Tiệm Phi thực sự hối hận!
Trên thực tế, Cao Tiệm Phi cùng Khâu Uyên mặc dù có giao tình, thế nhưng phần giao tình này chưa đạt tới mức sống chết có nhau, chuyện gì cũng có thể thổ lộ.
Cao Tiệm Phi tin tưởng Khâu Uyên đến vậy, nguyên nhân chủ yếu chính là hai chữ “Thiếu tiền”!
Thật sự là quá thiếu tiền!
Vì vậy đã khiến Cao Tiệm Phi đánh mất lý trí!
Cục diện trước mắt cho thấy, Cao Tiệm Phi không có đường nào để lựa chọn!
Vừa rồi ở trong xe, Hoành ca cùng Phi Cơ Ca nói chuyện, vừa chém người, vừa giam giữ người phi pháp, đây rõ ràng là hù dọa và uy hiếp Cao Tiệm Phi.
Hiện tại, tại nơi hoang vu này, kêu trời không thấu, đối phương lại đông người, hơn nữa đây lại là địa bàn của bọn chúng, tùy tiện gọi một tiếng thì không biết có bao nhiêu người kéo đến.
Có thể nói, nếu như Cao Tiệm Phi muốn chạy trốn thì e rằng sẽ bị đánh cho bầm dập, thậm chí có lẽ còn bị chém cho mấy nhát chứ chẳng chơi!
"Tôi thực sự không mang theo giấy chứng minh." Cao Tiệm Phi chỉ đành nén sự phẫn nộ xuống, giả vờ rằng mình không mang theo.
Trên mặt Khâu Uyên đã hoàn toàn không còn nét tươi cười, hắn lạnh lùng nhìn Cao Tiệm Phi, tựa như một con sói đang nhìn một con cừu: "Này, Tiểu Cao, mày đừng có giả bộ? Mày không giao ra giấy chứng minh thì cũng không sao, cuộc phẫu thuật vẫn cứ tiến hành, tiền tao vẫn sẽ đưa cho mày. Nói cho mày biết, nếu đã tới đây thì đừng có mơ mà đổi ý!" Ngừng lại một chút, hắn lấy từ trong túi quần ra một sấp giấy tờ nhăn nheo: "Tiểu Cao, đây là hợp đồng, mày mau ký đi."
Cao Tiệm Phi đưa tay cầm lấy bản hợp đồng và đọc, nội dung đại khái bên trong là Cao Tiệm Phi tự nguyện hiến thận của mình cho một người tên là "Trần Cường", và trong quá trình phẫu thuật lấy thận, nếu như xuất hiện bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào thì người thân của Cao Tiệm Phi không được truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào.
Đây hoàn toàn là một bản hợp đồng ngang ngược!
"Tôi thấy bản hợp đồng này cũng không có giá trị pháp lý hay lợi ích gì, tôi chưa từng thấy bản hợp đồng nào như thế này." Cao Tiệm Phi trực tiếp trả bản hợp đồng lại cho Khâu Uyên: "Loại hợp đồng này, có ký hay không cũng chẳng sao, tôi thấy thôi thì cứ miễn đi!"
Trên thực tế, Cao Tiệm Phi nói không sai.
Loại hợp đồng này chỉ do một phía định đoạt, căn bản không được pháp luật bảo hộ.
Vốn dĩ, việc bán thận bị nhà nước nghiêm khắc cấm đoán, còn mu��n hiến thận thì cũng phải trải qua một loạt các quy định.
Mà Khâu Uyên cùng với công ty của mình, dù biết rõ hợp đồng vô hiệu nhưng vẫn để người bán thận ký tên, mục đích chủ yếu là cho dù sau này sự việc có bại lộ thì bọn chúng cũng có hợp đồng trong tay, trước pháp luật cũng có thể có lời để nói.
Ngoài việc có được hợp đồng, cộng thêm hối lộ thì loại hình làm ăn phi pháp này sẽ khiến tội nhẹ hơn nhiều.
Khâu Uyên cũng không tiếp tục ép Cao Tiệm Phi ký hợp đồng, khóe mắt hắn giật giật vài cái: "Tiểu Cao, đây chính là mày tự rước lấy phiền phức!"
Lúc này, Hoành ca, Phi Cơ ca cùng với đám đàn em vạm vỡ chạy tới bao vây Cao Tiệm Phi.
"Con mẹ mày, dám không ký?" Hoành ca hét lớn: "Mày có tin ông cho mày đi chầu ông bà ngay bây giờ không?"
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.