(Đã dịch) Siêu Cấp Sưu Quỷ Nghi - Chương 43:
Một nồi lẩu vi cá màu vàng kim bốc khói nghi ngút, hương thơm nồng nàn lan tỏa! Cao Tiệm Phi chưa từng ngửi qua mùi vị như thế này, khác xa so với canh gà hay canh thịt heo.
Trên bàn còn bày đầy các đĩa vi cá, tôm biển, sò biển và nhiều loại khác. "Đây là mùi canh hải sản sao?" Cao Tiệm Phi hít sâu vài hơi, sau đó bắt đầu động đũa.
Mỗi người một nồi lẩu, muốn ăn gì thì tự mình gắp bỏ vào.
Chiếc bàn lớn chất đầy các đĩa thức ăn, hầu như loại thịt nào cũng có, số lượng cũng vô cùng đáng kinh ngạc, hơn 400 đĩa, phủ kín mặt bàn.
Thấy mọi người vẫn chưa động đũa mà chỉ đưa mắt nhìn mình, Cao Tiệm Phi biết hôm nay mình là chủ bữa tiệc, vậy nên hắn cần chủ động và nhiệt tình để mọi người vui vẻ dùng bữa. Do đó, Cao Tiệm Phi cầm hai đĩa thịt đổ vào nồi lẩu của mình rồi nói: "Mọi người cứ tự nhiên ăn đi, muốn ăn gì thì cứ thoải mái, đừng ngại ngùng gì cả. Ha ha, xin mời dùng bữa!"
Cao Tiệm Phi vừa dứt lời, mọi người mới bắt đầu dùng bữa.
Trương Lượng cười ha hả, cầm vài đĩa thức ăn đổ vào nồi lẩu của mình. Đúng lúc này, người phục vụ đã mang rượu vào.
Hai chai rượu đỏ cùng hai bình rượu trắng, giá trị lên đến mấy nghìn đồng, tất cả đều đã được mở nắp.
Trương Lượng vẫy tay gọi vài người phục vụ, bĩu môi nói: "Mau rót rượu đi."
Dứt lời, Trương Lượng mỉm cười nhìn Cao Tiệm Phi và nói: "Tiểu Cao, đây là lần đầu tiên chú mời đồng nghiệp ăn bữa cơm, chúng tôi hoan nghênh và chúc mừng chú đã trở thành thành viên mới của phòng kế hoạch. Vì vậy, uống chút rượu chúc mừng là điều đương nhiên. Tôi gọi mấy chai rượu, chú không phiền chứ?"
"Ồ, không vấn đề gì." Cao Tiệm Phi gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, hương vị thật tuyệt.
Lúc này, người phục vụ đã rót cho hắn một ly rượu trắng.
Ly của mỗi người đều đã được rót đầy rượu.
Cao Tiệm Phi và Trương Lượng uống rượu trắng.
Trong số các đồng nghiệp nữ, Hoàng Thúy Vân và Trần Nhàn uống rượu trắng, còn Châu Yến và Tần Nhạc Thi thì uống rượu đỏ.
Bấy giờ, Cao Tiệm Phi buông đũa xuống, đứng dậy, cầm ly rượu lên và nói: "Kính thưa các vị đồng nghiệp, hôm nay được cùng mọi người ngồi đây dùng bữa, kỳ thực là một loại duyên phận."
"Tôi vừa mới vào phòng kế hoạch, mọi việc còn chưa am hiểu, mấy ngày qua công việc đều nhờ các vị hướng dẫn. Tấm lòng này, tôi Cao Tiệm Phi xin ghi nhớ mãi không quên."
"Trong công việc sau này, tôi cũng hy vọng các vị có thể chiếu cố giúp đỡ nhiều hơn. Nếu có điều gì sơ suất, mong mọi người đại lượng bao dung cho tôi."
"Thôi, những lời thừa thãi vô ích, hôm nay tôi sẽ không nói nhiều nữa, tôi xin kính mọi người một ly!" Nói xong, Cao Tiệm Phi ngửa cổ uống cạn ly rượu trắng, rồi nói thêm: "Tôi xin phép uống trước, mời!"
Lời lẽ khéo léo, không hề kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.
Thái độ của Cao Tiệm Phi cũng thật đáng khen.
Thực tế, trước đây Cao Tiệm Phi khi làm việc tại thành phố Tỷ Quy cũng từng tham dự các buổi gặp mặt đồng nghiệp. Mặc dù hắn chưa từng phát biểu như hôm nay, nhưng nghe nhiều thành quen, nên vào thời khắc mấu chốt, Cao Tiệm Phi đã vận dụng những lời đã thuộc một cách rất lưu loát.
Mọi người thấy Cao Tiệm Phi một hơi uống cạn ly rượu, vậy nên tất cả đều mỉm cười nâng ly lên đáp lễ hắn.
Trần Nhàn cũng giống như Cao Tiệm Phi, trực tiếp uống một hơi cạn ly rượu, mặt không đỏ, tâm không loạn.
Hoàng Thúy Vân ban đầu chỉ uống hết một phần ba ly. Tuy nhiên, khi thấy Trần Nhàn uống cạn, cô mỉm cười với Cao Tiệm Phi rồi cũng dốc cạn ly của mình.
Tần Nhạc Thi và Châu Yến cũng uống cạn ly của mình.
Ai nấy đều rất nể mặt Cao Tiệm Phi.
Giờ đây, chỉ còn lại Trương Lượng. Vẻ mặt hắn thoáng chút xấu hổ, chỉ thấy hắn nâng ly rượu lên, mỉm cười uống một ngụm, chỉ khoảng một phần tư ly.
Thế nhưng khi hắn nhìn thấy các cô gái đều uống cạn ly, nụ cười trên gương mặt hắn thoáng cứng lại.
"Ha ha, Trương Lượng, cậu cứ thoải mái đi."
"Uống rượu thì không thể ép, cậu uống được bao nhiêu thì cứ uống, đừng miễn cưỡng bản thân." Cao Tiệm Phi cười nói.
Thế nhưng, những lời này của Cao Tiệm Phi rót vào tai Trương Lượng lại chẳng khác nào những nhát dao chém vào hắn.
Các đồng nghiệp nữ đều một hơi uống cạn ly, Trương Lượng hắn nếu không uống hết thì còn gì là thể diện của một người đàn ông.
"Xin phép!" Trương Lượng nghiêm mặt, cầm ly rượu lên uống cạn. Mùi rượu nồng xộc lên, hắn vội vã ăn mấy miếng thịt để trấn lại. Trong lòng hắn thầm nghĩ: "Mày giỏi lắm, dám bật lại tao."
"Được thôi, đợi lát nữa tao sẽ lặng lẽ nói cho mày biết giá tiền, lúc đó xem mày có khóc hay không?"
Uống cạn ly rượu, tâm trạng mọi người nhanh chóng thay đổi.
Gương mặt các cô gái đều ửng hồng nhìn thật quyến rũ. Tiếp đó, các cô lần lượt nâng ly kính rượu Cao Tiệm Phi, nét mặt tươi cười như hoa, cảm ơn hắn về bữa ăn thịnh soạn đêm nay.
Đương nhiên, những lần uống rượu tiếp theo chỉ là nhấp môi hay uống một chút, không còn dốc cạn ly như lúc đầu nữa.
"Cao Tiệm Phi," Tần Nhạc Thi ngồi bên cạnh hắn, tay cầm ly rượu, khẽ nói: "Chuyện ngày hôm qua thật sự rất cảm ơn anh, tôi mời anh một ly!"
"Nhạc Thi, đó là chuyện nhỏ thôi, cô cũng đừng để tâm làm gì." Cao Tiệm Phi cầm lấy ly rượu cụng với Tần Nhạc Thi: "Hơn nữa, mong Nhạc Thi cô đừng để ý đến chuyện đường đột của tôi ngày hôm qua, tôi thật sự không có ý gì khác." Cao Tiệm Phi cũng nhịn không được, liền nói ra nỗi áy náy trong lòng.
Mặt Tần Nhạc Thi càng đỏ hơn, cô vội vàng uống một ngụm rượu, sau đó cúi đầu "ừ" một tiếng, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Dừng lại một chút, Tần Nhạc Thi lại nói với Cao Tiệm Phi: "Cao Tiệm Phi, anh đừng lo lắng, những món ăn này chúng ta căn bản là ăn không hết, lát nữa trả lại là được."
"Nếu như..."
"Nếu như anh không mang đủ tiền thì tôi có chi phiếu đây, tôi cho anh mượn trước nhé."
"Hôm nay tôi biết Trương Lượng muốn dùng bẫy hại anh, anh quá đơn thuần, sau này đừng giao du với những người như hắn nữa."
"Cao Tiệm Phi, anh hãy nghe tôi nói, đừng đối đầu với Trương Lượng nữa. Hắn ở Quảng Châu này cũng có quan hệ khá rộng, cũng có chút... ừm, anh hiểu ý tôi chứ?"
Có lẽ do uống nhiều, Tần Nhạc Thi đã nói ra những lời thật lòng với Cao Tiệm Phi, trong mắt cô cũng ánh lên vẻ quan tâm sâu sắc.
Bỗng nhiên lúc đó, Cao Tiệm Phi chỉ cảm thấy trong lòng nóng lên, một cảm giác ấm áp lạ thường.
Từ quê nhà đến Quảng Châu này, gặp người không ít, nhưng cũng chỉ có Đường Báo và Tần Nhạc Thi là khiến hắn cảm nhận được sự quan tâm thân thiết.
Sự quan tâm của Đường Báo thì có phần hơi thô kệch một chút, còn sự quan tâm của Tần Nhạc Thi lại vô cùng tinh tế, tỉ mỉ.
"Tôi đã hiểu, Nhạc Thi, cảm ơn cô."
"Đừng quá lo lắng cho tôi, cứ dùng bữa đi!" Cao Tiệm Phi cầm lấy một đĩa mực đổ vào nồi lẩu của Tần Nhạc Thi.
Nếu không có tên Trương Lượng mặt mày u ám ngồi đó, bữa tiệc hôm nay hẳn đã vui vẻ hơn rất nhiều.
Ăn uống khoảng hơn một tiếng, ai nấy đều đã no nê. Thế mà trên bàn 400 đĩa thức ăn, chỉ mới vơi đi 80 đĩa.
Nói cách khác, dù mọi người đã no căng bụng, thì lượng thức ăn còn lại vẫn lên đến 320 đĩa. Dựa theo lời đã nói từ trước, những món này phải do Trương Lượng phụ trách giải quyết!
Mà Trương Lượng thực ra đã no từ lâu rồi.
Hắn đang quan sát Cao Tiệm Phi: "Tên nhà quê này sao vẫn bình tĩnh như vậy nhỉ? Chuyện trò vui vẻ, dường như đối với chuyện trả tiền chẳng hề sốt ruột. Hắn rốt cuộc muốn làm gì đây? Nếu nói hắn có thể lấy ra mấy chục ngàn đồng để thanh toán bữa ăn này thì có đánh chết ta cũng không tin!"
Lúc này, Cao Tiệm Phi vỗ vỗ bụng, nhìn Trương Lượng nói: "Này Trương Lượng, chúng tôi đã ăn no hết rồi. Giờ đến lượt cậu phụ trách giải quyết toàn bộ thức ăn trên bàn đó."
"Cậu mau ăn đi, nếu thấy thiếu thì nói, tôi gọi thêm cho cậu." Nói xong, Cao Tiệm Phi lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hút.
Trương Lượng cười gượng vài tiếng, sau đó tiếp tục lấy thức ăn bỏ vào nồi lẩu. Mới ăn hết một phần mực và một phần thịt bò, Trương Lượng đã cảm thấy no đến không chịu nổi.
Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn Cao Tiệm Phi.
Cao Tiệm Phi phun khói thuốc ra, sau đó dụi đầu lọc vào gạt tàn, nói: "Đừng có nhìn tôi nữa, Trương Lượng cậu đừng lãng phí thời gian, ăn mau đi."
Các cô gái ngồi bên cạnh, thấy bộ dạng chật vật của Trương Lượng, không những không đồng tình với hắn, trái lại còn có chút hả hê nhìn hắn.
Cũng không phải nói các cô gái này không tốt, bởi vì vừa rồi lúc Trương Lượng gọi món ăn, hắn thật sự quá kiêu ngạo, thái độ đó khiến các cô rất chán ghét.
Hiện tại nhìn thấy Trương Lượng trong bộ dạng như thế, trong lòng các cô tự nhiên cảm thấy vui vẻ.
Tất cả mọi người đều ngồi cười tủm tỉm nhìn Trương Lượng.
"Nè nè, mấy cô nhân viên, mau đem toàn bộ thức ăn đến cho vị tiên sinh kia đi." Cao Tiệm Phi tươi cười bảo mấy người phục vụ.
Mấy người phục vụ nhìn nhau, có chút sững sờ.
"Cao Tiệm Phi, chú có ý gì vậy?" Trương Lượng buông đũa xuống, trong lỗ mũi hừ một tiếng.
"Chuyện này trước khi gọi món ăn, tất cả mọi người ở đây đều nhất trí đồng ý, rằng tất cả món ăn hôm nay đều do Trương Lượng cậu gọi, cậu phải phụ trách giải quyết hết. Việc này cậu cũng đã hứa rồi, các vị đồng nghiệp xinh đẹp tại đây đều có thể làm chứng, sao cậu lại hỏi tôi có ý gì? Thật ngạc nhiên quá!" Cao Tiệm Phi vẻ mặt vô tội nhìn Trương Lượng.
Tiểu Yến Tử nhanh mồm nhanh miệng nói: "Trương Lượng, anh có còn là đàn ông không vậy? Vừa nãy đã hứa rồi, bây giờ muốn nuốt lời sao?"
Hoàng Thúy Vân cũng thở dài, lắc đầu.
Trương Lượng thật sự tức đến muốn bể phổi nhưng chẳng làm gì được. Tay hắn run run cầm đĩa thức ăn đổ vào nồi lẩu của mình, chờ một lúc rồi rất khó khăn dùng đũa gắp một miếng đưa vào miệng, sau đó nghiến răng nghiến lợi mà nhai.
Cao Tiệm Phi cười to rồi đứng lên: "Tôi đi vệ sinh một lát, mọi người cứ thoải mái đi, tôi sẽ quay lại ngay!"
Cao Tiệm Phi đi vào nhà vệ sinh, sau đó đóng và khóa cửa lại rồi tiến vào Quỷ Oa.
Vừa vào Quỷ Oa, giọng nói của chương trình trí tuệ đã vang lên bên tai Cao Tiệm Phi: "Người sử dụng đáng kính, linh hồn của quỷ hồn Diệu Thủ Thư Sinh Chu Thông đã tụ họp được 83%. Dựa theo tiến độ này thì khoảng ba tiếng nữa ngài có thể gặp mặt quỷ hồn."
"Ta biết rồi." Cao Tiệm Phi tiến vào Quỷ Oa chủ yếu là để lấy tiền.
Hắn đi tới trước chiếc ba lô đựng tiền, lấy năm xấp tiền mặt bên trong ra bỏ vào túi quần, sau đó rời khỏi Quỷ Oa.
"Năm mươi nghìn đồng chắc là đủ rồi." Cao Tiệm Phi mỉm cười, sau đó đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Lúc này, Trương Lượng cũng đi đến.
Cao Tiệm Phi nhìn vào trong gương, thấy Trương Lượng vỗ vỗ bụng, hiển nhiên là đã ăn quá no rồi.
"Hự...!no quá!" Trương Lượng đi tới đứng bên cạnh Cao Tiệm Phi, mở vòi nước rửa tay, nói: "Mày ngon lắm tên nhà quê, dám chơi tao!"
Hắn nói rất không khách khí.
Cao Tiệm Phi có chút cảm giác không biết nên khóc hay cười, không có lửa làm sao có khói chứ?
"Này, đừng có nói thế không hay, phải nói là bản thân mày tự chuốc lấy cực khổ thôi!" Cao Tiệm Phi đáp lời: "Được rồi, tao về phòng trước, lát nữa trở về tiếp tục ăn đi, có nhiều gái đẹp ủng hộ mà lo gì, ha ha."
Nói xong, Cao Tiệm Phi xoay người bỏ đi.
"Đứng lại!" Trương Lượng ở phía sau kêu một tiếng: "Tao nói thật cho mày biết, vừa rồi tao đã bảo phục vụ tính tiền. Tổng chi phí thức ăn và rượu đêm nay là 36.567 đồng, nghe rõ chưa hả tên nhà quê? Hơn 30 ngàn đó, không phải 300 hay 3.000 đâu."
"Lương cả năm của mày cũng chưa đủ số đó. Ha ha, khốn nạn, xem mày có chết hay không?"
"Phù..." Cao Tiệm Phi hít thở sâu một hơi: "Cũng may chỉ có ba mươi mấy ngàn, nếu không thì ta lại phải vào Quỷ Oa thêm lần nữa rồi." Cao Tiệm Phi cũng không quay đầu lại, đi thẳng về phòng luôn.
Thái độ này của Cao Tiệm Phi giống như đánh cho Trương Lượng mấy cái bạt tai. Sắc mặt hắn đã hoàn toàn đen, rất đen, rất rất đen...
Ngay lúc này, có vài người từ bên ngoài đi vào nhà vệ sinh.
Người đi đầu là một người đàn ông trung niên đeo kính, vóc người cao gầy, thoạt nhìn rất văn nhã. Thế nhưng, đằng sau cặp kính, ánh mắt hắn luôn lóe lên một tia nhỏ nhen, có thể nhìn ra người này là kẻ ngoài mặt một đằng, trong lòng một nẻo.
Đi bên cạnh người đàn ông đeo kính là một người đàn ông trung niên mập lùn. Hắn tuy không cao nhưng trông thân thể rắn chắc, khuôn mặt ngăm đen, hai mắt lấp lánh có thần.
Ở phía sau hai người là ba người có vẻ mặt cười rất nịnh nọt. Bọn họ ăn mặc rất chau chuốt, thoạt nhìn là những người đàn ông thích chăm sóc bản thân.
"Tống bí thư!" Trương Lượng thoắt cái xoay người, nhiệt tình gọi người đàn ông đeo kính: "Tống bí thư, ngài cũng đến đây dùng bữa sao? Thật trùng hợp quá!"
Người đàn ông đeo kính nhìn thấy Trương Lượng, trên mặt cũng cười cười: "À, Trương Lượng, chào cậu, khỏe không?"
Lúc này, hai người bắt tay nhau, biểu hiện ra mối quan hệ chắc hẳn cũng không tệ.
"Vị này chính là?" Trương Lượng thấy hai người đi bên cạnh Tống bí thư có chút quen mặt, liền hỏi.
Tống bí thư cười ha hả giới thiệu: "Đến đây, Trương Lượng, ta giới thiệu cho cậu. Đây là Đổng phó cục trưởng của Cục Công An Quảng Châu chúng ta." Dừng lại một chút, hắn nhìn Đổng phó cục trưởng nói: "Đổng phó cục trưởng, đây là đứa con yêu quý của trưởng phòng Hoàng Nguyệt trong Bộ Tuyên Truyền, tên Trương Lượng."
"Cha cậu ấy là trưởng phòng ở Sở Tài Nguyên Môi Trường, cha mẹ của cậu ấy có quan hệ rất tốt với ta."
"Là con trai của Hoàng Nguyệt à? Tốt, tốt, rất đẹp trai đấy." Đổng phó cục trưởng cười rồi bắt tay với Trương Lượng: "Này, ta với mẹ cậu Hoàng Nguyệt cũng xem như bạn lâu năm, trước đây tại trường Đảng, chúng ta còn ngồi cùng bàn đó, ha ha!"
"Phải rồi, mẹ bình thường trước mặt cháu hay nhắc đến chú Đổng đây." Trương Lượng thấy sang bắt quàng làm họ, cách xưng hô từ "Đổng phó cục trưởng" trực tiếp đổi sang "Chú Đổng."
Đổng phó cục trưởng cũng không ngại, thái độ đối với Trương Lượng cũng rất tốt.
Lúc này, ánh mắt Trương Lượng chớp động: "Tống bí thư, chú Đổng, cháu ở bên kia có đặt một phòng cùng ăn uống với đồng nghiệp. Nếu không ngại, xin mời mọi người đến uống với cháu một ly." Trương Lượng nhìn qua Tống bí thư: "Tống bí thư, trong phòng có bốn đồng nghiệp nữ và một đồng nghiệp nam, hắc hắc..."
Đôi mắt của Tống bí thư đằng sau cặp kính lóe sáng một chút, sau đó cười nói: "Được, Trương Lượng, đến phòng của cậu uống vài ly."
Đổng phó cục trưởng cũng nở nụ cười: "Được, đêm nay chúng ta uống rượu còn chưa hết hứng thú, đi thôi, đến phòng của Tiểu Lượng."
Nói xong, bọn người Tống bí thư đi vệ sinh, sau đó rửa tay rồi cùng Trương Lượng trở về phòng.
"Tống bí thư," trên đường đi, Trương Lượng gọi Tống bí thư, nhỏ giọng nói: "Hôm nay cháu của chú bị người ta khi dễ, chính là cái tên nhà quê đang ở trong phòng. Cái tên đồng nghiệp đực rựa đó hắn đến từ nông thôn nhưng thái độ rất ác liệt, chú Tống, chú có thể giúp cháu chèn ép sự kiêu ngạo của hắn không?" Hắn cũng trực tiếp đổi giọng gọi chú Tống.
"Đến từ nông thôn sao?" Tống bí thư cười cười: "Được rồi, vào trong nói sau."
Độc giả thân mến, toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được thực hiện riêng biệt bởi truyen.free.